Chương 69: Màn đêm

Số từ: 2022

Dịch: nhongcon_pupa
Nguồn: Bạch Ngọc Sách

Khung cảnh trong trấn nhỏ bỗng trở nên đen kịt, dù giơ cao năm ngón trước mặt cũng không nhìn thấy được gì. Hệt như hiện tượng trăm năm khó gặp thiên cẩu ăn mất Mặt Trời vậy.

Càng lúc càng có nhiều tượng thần bên ngoài trấn lũ lượt nổ tung. Tiếng nổ vang lên trong màn đêm đặc biệt chói tai, hơn nữa còn trở nên dồn dập hơn khiến người dân trong trấn suy diễn lung tung, không khỏi liên tưởng tới cảnh đám nhà giàu vừa mới dắt díu nhau rời đi bằng xe bò xe ngựa. Bách tính sống trong khu chợ búa, ngõ hẻm ai ai cũng thấp thỏm lo âu.

Bốn họ mười tộc sống sau bức tường cao cửa rộng cũng không ngoại lệ. Những nô bộc hay nha hoàn muốn tự ý treo đèn lồng lên cao sẽ bị mắng chửi thậm tệ. Một vài quản gia tính tình nóng nảy còn quăng đống đèn lồng xuống đất rồi dùng chân giẫm nát, tiếp đó quắc mắt nhìn lũ hạ nhân tốt bụng như nhìn kẻ thù.

Bên phía tiệm rèn, Trần Bình An và Ninh Diêu đang ngồi ăn trưa bên miệng giếng. Tuy cậu lấy làm lạ về việc trời tự nhiên trở nên tối như mực, nhưng tay và miệng cậu vẫn không ngừng lùa cơm. Cơm nước trong tiệm rèn không tệ chút nào! Bất kể công lao động trong một ngày nhiều hay ít, mỗi người vẫn được chia cho một cục thịt kho tàu thơm phức lớn cỡ ngón trỏ và một muôi nước thịt béo ngậy. Cơm ăn đủ no, nhưng thịt chỉ có bấy nhiêu thôi. Thông thường Trần Bình An ăn đến hai bát lớn. Sau khi được đầu bếp phát thịt, cậu bèn nhét cục thịt xuống dưới đáy rồi ăn bát đầu tiên với cơm trắng rưới nước thịt. Đến bát thứ hai cậu mới thủng thẳng giải quyết cục thịt kho với cơm.

Mỗi lần Ninh Diêu thấy cách ăn của Trần Bình An, cô chỉ muốn phì cười.

Nguyễn Tú thì ngược lại hoàn toàn. Trong ánh mắt của cô thiếu nữ nhìn về phía Trần Bình An dường như có viết bốn chữ to: “Đồng đạo là đây!”

Trần Bình An tay cầm chiếc bát đã vét sạch sẽ thức ăn, tay cầm đôi đũa phóng mắt nhìn quanh. Dù cố căng mắt to đến cỡ nào thì cậu thiếu niên chỉ nhìn được cảnh tượng trong vòng hai, ba trượng là cùng.

Ngoại trừ những lúc cong lưng làm trâu làm ngựa cho tiệm rèn, hai ngày gần đây Trần Bình An còn tranh thủ được ba canh giờ luyện đi cọc: từ chính Ngọ đến giờ Mùi vào buổi trưa và từ giờ Hợi đến giờ Sửu vào ban đêm. Trần Bình An còn thử vừa đi cọc vừa dùng mười ngón tay kết thành kiếm lô, nhưng cậu phát hiện làm vậy sẽ khiến hô hấp trì trệ, bộ pháp không vững. Cậu quyết định không làm thế nữa. Vào những lúc rảnh rỗi trong giờ lao động, cậu thừa dịp người khác không chú ý mới lén luyện kiếm lô để củng cố thân thể. Ngày xưa kéo phôi đốt sứ, bây giờ đổi lại thành đi cọc, luyện kiếm lô trong Hám Sơn phổ thôi chứ chẳng có gì khác biệt mấy.

Ban đầu Ninh Diêu còn theo sau, ra vẻ chỉ điểm chút đỉnh lúc cậu luyện đi cọc từ giờ Ngọ đến giờ Mùi, nhưng dần không thấy đâu nữa. Trần Bình An cũng không muốn rước thêm mấy lời đồn đãi. Mỗi khi tới giờ luyện quyền vào buổi trưa, cậu chạy một mạch xuôi theo hạ lưu của con suối nhỏ cho đến khi cách tiệm rèn một dặm mới bắt đầu, sau khi luyện tập xong thì chạy ngược trở về. Chạy tới chạy lui trong ngày như thế có khi lên tới tận mười dặm đường.

Đây là nếp sống cố định mới của Trần Bình An.

Ninh Diêu ngồi bên miệng giếng, ngẩng đầu nhìn trời. Bầu trời đen kịt như bị phủ lớp vải đen, che khuất luôn đôi lông mày hẹp dài vốn rất đẹp đang chau lại của cô.

Trần Bình An thấp giọng hỏi: “Có liên quan tới Tề tiên sinh đúng không?”

Ninh Diêu không định kể hết chân tướng cho cậu nên chỉ mơ hồ đáp: “Nếu Tề tiên sinh là chủ nhân của động thiên này, hẳn sẽ có liên quan đến ông ấy.”

Trần Bình An hỏi tiếp: “Theo như lời của Tống Tập Tân và Trĩ Khuê, lúc trước Tề tiên sinh và thư đồng Triệu Diêu trong học tràng định rời khỏi trấn nhỏ, nhưng vì sao cuối cùng ông lại không đi?”

Ninh Diêu mỉm cười, lắc đầu: “Tâm tư của Thánh nhân như long mạch kéo dài vạn dặm. Ta đoán không ra, hơn nữa cũng lười đoán.”

Ninh Diêu đứng dậy, ném bát đũa cho Trần Bình An rồi đi một mạch về phía ngôi nhà mái tranh tường đất của cô. Ngay cả cô cũng thấy kì lạ, chẳng hiểu vì sao Nguyễn sư lại trở nên khách sáo như thế. Không lẽ ông ta đã nhìn thấu thân phận của mình? Khả năng đó rất nhỏ. Núi Đảo Huyền không nằm trong châu Đông Bảo Bình, đồng thời gần như không có dính líu tới ngoại giới. Thanh danh của núi được nhiều người biết tới, nhưng khách đến viếng lại cực ít. Hơn nữa, phía bên núi Đảo Huyền cũng không biết rõ thân phận của mình. Ninh Diêu nghĩ bụng. Đường sông nhỏ hẹp, nhưng thuyền trôi đến đầu cầu ắt sẽ qua lọt, mà không qua lọt thì cô nương ta đây bổ một kiếm mở đường thẳng tắp cho thuyền luôn. Nguyễn sư đường đường là đại sư đúc kiếm số một châu Đông Bảo Bình, đã muốn lấy lòng thì cứ thoải mái tiếp nhận thôi.

Trần Bình An cầm bát đũa định đi tới nhà bếp bỗng phát hiện có người đang bước tới gần. Đó là một người đàn ông trẻ tuổi mặc bộ đồ có tay áo rộng, nếu so với thư sinh Trần Tùng Phong thì ông ta trông còn giống người đọc sách hơn. Người đàn ông này mang đến cho cậu cảm giác khó tả thành lời, vừa tương tự như Tề tiên sinh, vừa giống vị quan đốc tạo Tống đại nhân từng gặp trong hẻm Nê Bình.

Người đàn ông trông thấy cậu thiếu niên mang giày rơm ngồi một mình trên miệng giếng đang ngẩn người nhìn mình chằm chằm thì hơi ngạc nhiên. Ông ta đến gần cậu thiếu niên, mỉm cười ấm áp, cất giọng hỏi: “Ta có chút việc đến tìm Nguyễn sư phụ, cậu biết ông ấy ở đâu không?”

Lần này, Trần Bình An dứt khoát chỉ rõ phương hướng cho người đàn ông chứ không cố ý giấu giếm như hồi ở ngõ Nê Bình với đám Thái Kim Giản, Phù Nam Hoa.

Thứ nhất, Ninh cô nương từng nói Nguyễn sư phụ rất lợi hại. Thứ hai, cậu cảm thấy người đàn ông trước mắt này không phải là loại người tâm cơ thâm trầm.

Trần Bình An khách sáo hỏi: “Có cần tôi dẫn đường không?”

Người đàn ông trẻ tuổi không vội, chỉ nhìn sang Trần Bình An rồi cười xòa: “Chỉ đi mấy bước thôi, không cần phải phiền cậu. Cảm ơn cậu nhé.”

Trần Bình An gật đầu cười, sau đó sải chân đi về phía nhà bếp. Người nam nhân nọ bước về phía gian phòng đúc kiếm phía xa.

Trần Bình An trả bát đũa xong thì phát hiện đám người làm công và thợ học việc thắp đèn kéo nhau tụ tập trong mấy căn phòng bàn tán về lý do ngày đêm đảo lộn. Có người đứng ra tuyên bố rằng đấy là do vị sơn thần tọa trấn ngọn núi lớn nào đó giá lâm, làm mực nước suối và nước giếng hạ xuống nên chọc giận hà bá quản lý con suối ở đây. Thế là hai vị thần tiên hẹn nhau đánh một trận tối tăm trời đất. Lại có người dùng lời kể của cha ông đời trước để phản bác, nói rằng núi lớn xung quanh trấn đều bị triều đình niêm phong hết. Đào đâu ra sơn thần? Hơn nữa con suối bé tí, lấy đâu ra hà bá?

Trần Bình An chẳng buồn tham gia. Dù gì cũng rảnh rỗi, cậu bèn dùng thị lực hơn người đi đến cái giếng xa nhất rồi nhảy xuống, chuyển hết gùi đất này tới gùi đất khác lên.

Trong một lần vừa dùng thang leo lên miệng giếng, cậu bắt gặp người đàn ông trẻ tuổi vừa bước ra khỏi gian phòng đúc kiếm. Ông ta cũng trông thấy cậu, nhưng không tới gần, cũng không dừng bước, chỉ vẫy vẫy tay chào từ biệt mà thôi.

Trần Bình An hơi xúc động. Cậu không biết người này tốt hay xấu, nhưng ít ra ông ta khác với đám người xứ khác đến từ núi Chính Dương, núi Vân Hà hay đến từ hai tòa thành Thanh Phong, Lão Long.

Trần Bình An cặm cụi chuyển đất lên miệng giếng. Đang bận bịu thì cậu chợt thấy Nguyễn Tú đứng cạnh guồng quay, trong tay cô cầm chiếc khăn gói đầy một chồng bánh ngọn be bé. Trần Bình An vừa leo lên thì Nguyễn Tú chìa tay ra. Trần Bình An tay chân lấm lem, người dính đầy bùn đất cười khì, lắc đầu. Cô nàng bèn ngồi lên miệng giếng, cúi đầu thưởng thức món bánh ngọt tinh xảo được làm từ cửa hàng Áp Tuế trong ngõ Kỵ Long. Nguyễn Tú nhanh chóng ăn đến nhập tâm, trông cực kì vui vẻ hạnh phúc.

Trần Bình An leo lên leo xuống thêm mười mấy chuyến thì không thấy cô nàng buộc tóc đuôi ngựa Nguyễn Tú đâu nữa. Trên miệng giếng có miếng bánh ngọt được lót trên chiếc khăn. Đây là món bánh ủ rượu hoa đào trứ danh của cửa hàng Áp Tuế. Trần Bình An ngẩn người một lúc, sau đó đành đặt gùi xuống, ngồi kế bên chiếc khăn trên miệng giếng. Cậu chùi tay vào quần áo, dùng hai ngón tay kẹp miếng bánh cho vào miệng.

Trần Bình An gục gặc đầu. Đúng là ngon thật!

Mình vừa bỏ vào miệng mười văn tiền đấy! Trần Bình An vừa nghĩ về giá tiền bỗng cảm thấy miếng bánh ngon hơn gấp bội.

Mãi đến mấy canh giờ sau sắc trời vẫn tối mịt như cũ. Ngoại trừ việc thỉnh thoảng trên trời truyền đến tiếng đì đùng như vỗ trống, trấn nhỏ cũng không có điều gì bất thường cả. Nguyễn sư phụ phá lệ cho đám thợ rèn công nhật trong tiệm về nhà nghỉ ngơi hai ngày, chứ không cần phải chờ tới lúc “hừng đông” để tiếp tục làm việc.

Trần Bình An cũng thuộc nhóm này. Cậu dứt khoát về trấn nhỏ để kiểm tra nhà Lưu Tiễn Dương. Cậu thấy đồ vật còn nguyên vẹn thì tranh thủ tắt đèn, khóa kĩ cửa phòng, sau đó chạy về nhà mình trong con hẻm Nê Bình.

Chẳng hiểu vì sao cậu cảm thấy trấn nhỏ âm u chết chóc chứ không có chút sinh khí nào.

Trần Bình An cũng không để ý đến lúc cậu chạy băng qua cây cầu mái vòm.

Dưới gầm cầu có cô gái mặc váy trắng như tuyết, tay áo phấp phới đang lơ lửng trên mặt nước. Mái tóc và làn da lộ ra bên ngoài cũng thuần một màu trắng ngần như chất ngọc mỡ dê thượng đẳng.

Nàng ta nghiêng đầu dùng nước suối làm gương, một tay vấn tóc, một tay chải chuốt. Có điều không ai trông thấy được gương mặt của nàng cả.

Mời các bạn [Luận Truyện] Kiếm Lai.
Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch.
Mời đọc bản convert Kiếm Lai [C].
Thứ hạng cao nhất từng đạt: Số 2 nguyệt phiếu bảng Tung Hoành.