Chương 0: Old Dunling

Số từ: 1215

Lịch Irwig, năm 931.

Khi mà thành thị đã chìm vào giấc ngủ, phi thuyền Zeppelin bay chậm rãi trên bầu trời đêm. Trông nó chẳng khác gì một chú cá voi khổng lồ đang bơi lội giữa đại dương sâu thẳm. Từ trên đó chiếu xuống một ánh đèn đảo qua lại khắp các nơi trên thành phố.

Lorenzo đứng ở một góc đường, miệng phì phèo điếu thuốc. Xen lẫn trong mùi thuốc lá là mùi của một loại thảo dược. Loại cỏ này giúp cho đầu óc của hắn luôn minh mẫn dù hiện tại đã là đêm khuya. Thậm chí nó còn tạo ra một chút cảm giác hưng phấn.

Mang theo chút hưng phấn nhỏ nhoi này, hắn gõ cây gậy chống nhẹ nhàng xuống nền đất theo một nhịp điệu nào đó.

Hắn đang chờ người. Bình thường những lúc rảnh rỗi như thế, hắn ưa thích suy nghĩ về một thứ gì đó để giữ cho đại não luôn hoạt động.

Hắn ngẩng đầu lên và nhìn về phía ngọn đèn đường đang toả ra thứ ánh sáng mờ ảo. Dòng suy nghĩ của hắn dần phiêu tán.

Căn cứ theo những khái niệm về vũ trụ song song cùng với các tiêu chuẩn khổng lồ của nó thì tất cả mọi thứ đều có thể xảy ra cho dù nó có hoang đường đến cỡ nào. Hoặc có thể nói rằng, dựa theo những khái niệm này thì những việc đó hiển nhiên sẽ phát sinh.

Chẳng hạn như trong một thế giới nào đó, vận tốc mà con người đạt được có thể vượt qua tốc độ ánh sáng, Tesla là một đại pháp sư có thể điều khiển sấm sét, Hawking là một con rồng có thể khống chế thời gian, còn vua Arthur thì đúng là một thiếu nữ, …

Cho nên có thể nói rằng bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra trong vũ trụ rộng lớn bao la kia …

Lại lấy ví dụ khác, tỷ như trong một thế giới cận hiện đại, nhân loại tiến hành cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ nhất. Và thành quả của nó là những tạo vật khổng lồ bằng sắt thép có thể di chuyển được nhờ động cơ hơi nước. Sau đó là đường sắt phủ kín các thành thị, sức sản xuất được giải phóng, kinh tế không ngừng phát triển, … Một thời đại hoàn mĩ cứ thế mà tiến đến cùng với làn hơi nước.

Trên lý thuyết, mọi thứ sẽ diễn ra đúng như kịch bản này. Thế nhưng tựa như khái niệm vũ trụ song song, sẽ có những sự kiện không bình thường xen ngang vào đó.

Cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ hai vén lên tấm màn mở đầu. Thế nhưng kỳ lạ thay, thế giới này lại không tiếp tục tiến vào thời đại điện khí. Tựa như khi Newton nằm dưới cái cây định mệnh kia, thay vì bị quả táo rơi vào đầu thì ông lại nghiêng người đi và né được nó. Nhân loại vì thế mà mất đi những lý thuyết về lực vạn vật hấp dẫn.

Thế giới này cũng giống như vậy. Khi loài người nhận ra hơi nước có thể di chuyển vạn vật thì cũng là lúc thời đại đi chệch khỏi con đường phát triển bình thường. Khoa học kỹ thuật về điện khí sớm bị dòng lũ hơi nước nhấn chìm trong lịch sử. Những động cơ hơi nước khổng lồ được chế tạo ra và dần trở thành một phần thiết yếu của thành thị, của thế giới này.

Lorenzo sinh hoạt trong thời đại này, thời đại mà cành cây khoa học kỹ thuật đã rẽ sang một nhánh hoàn toàn khác.

Tiếng máy móc hoạt động bỗng cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Lorenzo nhìn sang một bên. Hơi nước màu trắng bốc lên nghi ngút từ một miệng cống gần đấy. Sau đó, dưới cơn gió đêm lạnh lẽo, chúng ngưng tụ thành những giọt nước phiêu tán đi khắp nơi rồi trở thành màn sương mù trắng xoá bao phủ khắp thành phố.

‘Đây là một cái thời đại chết tiệt, còn nơi này là một cái thành phố chết tiệt!’

Đám tâm thần ở viện máy móc đã đào rỗng lòng đất dưới thành phố rồi xây dựng ở đó một động cơ hơi nước lớn nhất từ trước đến nay. Cũng vì thế mà họ đã đào một đường hầm dài vài cây số để dẫn nước từ dòng sông Thames vào trong chiếc lò ấy. Và dù là ngày hay đêm thì nơi này vẫn luôn đỏ lửa. Động năng được tạo ra từ nhiệt là nguồn năng lượng chính cho các công xưởng, nhà máy toàn thành phố vận hành. Hệ thống cống ngầm đóng vai trò như những ống thông khói. Mỗi ngày có hàng tấn hơi nước phun ra từ đó và biến thành những trận mưa rơi tí tách khắp thành phố.

Cũng vì thế mà nơi đây u ám suốt cả ngày. Ánh nắng không thể xuyên qua nổi những đám mây hơi nước dày đặc.

Lorenzo cúi đầu xuống nhìn chiếc đồng hồ bỏ túi. Thời gian hẹn cũng đã gần đến. Ngay lúc này, từ cuối ngã tư đường truyền đến một tiếng chạy bộ cùng với âm thanh thở hổn hển.

‘Xem ra người mình đang chờ rất đúng giờ.’

Và thế là Lorenzo cất điếu thuốc lá đi. Hắn luồn tay vào trong chiếc áo khoác nặng nề và rút khẩu Winchester yêu thích ra.

Giống như khái niệm về vũ trụ song song, trong cái thời đại chết tiệt này cũng có một người được tôn vinh là đại thám tử. Đương nhiên đại thám tử là hắn tự nhủ với bản thân. Hắn không phải là người nổi tiếng, cũng chẳng phải là một cao thủ thích suy luận logic. Đơn giản hắn chỉ là một thám tử nghiệp dư thích dùng vũ lực đe doạ người hiềm nghi mà thôi.

Những người biết hắn đều gọi hắn với cái tên Lorenzo Holmes.

Tiếng bước chân ngày càng tiến lại gần, sắc mặt hắn ngày càng trở nên vui vẻ.

“Chào mừng đến với Old Dunling! Bạn của tôi!”

Vị thám tử nghiệp dư nhảy ra khỏi góc đường và nở một nụ cười to với người đang chạy tới. Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của người kia, hắn nhẹ nhàng bóp vào cò. Winchester phát ra một âm thanh vang dội trong màn đêm đen tĩnh lặng.

Đằng sau màn khói súng, bóng người còn chưa kịp phản ứng đã ngã văng ra đất. Dòng máu đỏ tươi chảy dọc theo khe hở trên những tấm gạch và rơi vào cống thoát nước.

Không lâu sau khi tiếng súng vang lên, một đội cảnh sát tuần tra cầm súng trường chạy đến và bao vây nơi này. Trên bầu trời đêm, ánh đèn của phi thuyền Zeppelin chiếu rọi góc đường khiến nó trông chẳng khác gì ban ngày. Thế nhưng ngoài thi thể lạnh lẽo đang nằm ở đó thì chẳng còn thứ gì khác cả.