Chương 28: Vô đề

Số từ: 1645

Tác giả: Huyết Sát Vô Ngân
Nguồn: bachngocsach

Ngô Bưu đó giờ ỷ có đường thúc làm chấp sự Nhiệm vụ đường, không coi ai ra gì. Thường xuyên chiếm đoạt nhiệm vụ ngon rẻ, không ai dám nói gì.

Đã có bao giờ hắn chịu nhục nhã như hôm nay.

Đã báo ra chỗ dựa, đối phương không những không sợ hãi, ngược lại sát khí còn tăng thêm.

Lâm Thiên làm như vậy không khác gì một cú tát vô mặt hắn. Hơn nữa còn ở trước mặt biết bao nhiêu người, mặt mũi hắn còn đâu.

Thẹn quá hóa giận, Ngô Bưu hữu quyền phát lực, đánh về phía Lâm Thiên. Hắn muốn dạy cho Lâm Thiên một bài học, để giản hồi mặt mũi. Giờ phút này, hắn nào còn quan tâm đến tông môn quy định.

Nhưng một kẻ nhập môn trước Lâm Thiên một năm, ngày thường không chú tâm luyện tập, tu vi chỉ có Huyền sĩ ngũ trọng đỉnh phong, sao có thể là đối thủ của hắn.

Mặc dù Ngô Bưu ra tay bất ngờ, nhưng vẫn không thể làm khó được Lâm Thiên. Phải biết, ngay cả phong nhận hắn còn tránh được, nói chi đến nấm đấm không có chút uy lực này.

Ánh mắt xem thường, Lâm Thiên cũng một quyền đánh ra, ra sau mà đến trước, ngay ngắn đánh trúng ngực đối phương.

Ngô Bưu bị đánh văng ra xa tầm mười mét, thân hình nện xuống đất, khóe miệng tràn máu tươi, ngực cũng bị lõm xuống một lỗ. Hắn hai mắt trợn tròn, không dám tin tưởng.

Hắn bại. Chỉ một chiêu đơn giản đã đem hắn đánh bại.

Hơn nữa, khí lực của đối phương vì sao lại lớn đến vậy? Ngô Bưu không ngừng nghi hoặc.

- Kết thúc rồi?

- Nhanh như vậy mà đã phân thắng bại.

- Kẻ này quá mạnh, chỉ một chiêu đã đem Ngô Bưu giải quyết, thật không thể tin tưởng.

Những người xung quanh cũng có chút mộng. Trận đấu diễn ra quá anh, kết thúc còn nhanh hơn. Nhiều người còn chưa biết chuyện gì xảy ra, Ngô Bưu đã nằm đó, miệng đầy máu tươi.

Toàn trường chấn kinh. Bọn họ bị thực lực của Lâm Thiên làm kinh ngạc.

Dù cảnh giới của Lâm Thiên có cao hơn Ngô Bưu thiệt, nhưng theo suy nghĩ của bọn hắn thì ít nhất cũng phải đánh mười mấy hai mươi hiệp mới có thể phân thắng bại. Nhưng không, chỉ một chiêu duy nhất, Ngô Bưu đã bị đánh bay, khiến cho đám đông kinh ngạc không thôi.

Trong vòng hai tháng qua, Lâm Thiên liên tục rèn luyện, cơ thể không ngừng bị thương và hồi phục. Điều này khiến tố chất thân thể Lâm Thiên không ngừng tăng lên.

Một đấm của hắn đã vượt qua võ giả Huyền sĩ cửu trọng cảnh bình thường. Hơn nữa, Lâm Thiên đang vô cùng tức giận, hắn toàn lực ra tay, không có một tí giữ lại.

Với sức mạnh như thế, một huyền sĩ ngũ trọng như Ngô Bưu sao có thể chịu nổi, bị đánh bay là chuyện dễ hiểu.

Thu quyền, Lâm Thiên từ từ bước về phía Ngô Bưu. Ánh mắt lạnh lùng, trên người oán khí ngập trời, sát khí kinh thiên. Trông hắn không khác gì một tôn sát thần.

Thấy Lâm Thiên bước tới, Ngô Bưu không ngừng run rẩy, sợ hãi kêu:

- Khoan đã… dừng lại… đừng … đừng tới đây.

- Ta nói cho ngươi biết… đường thúc của…của ta… là… là chấp sự… ngươi… mà… mà đụng đến ta…. ngươi… ngươi sẽ… không yên ổn đâu.

Ngô Bưu lắp bắp nói, lên tiếng uy hiếp Lâm Thiên.

Nghe hắn nói thế, đám người không khỏi lắc đầu. Lâm Thiên đã ra tay với hắn tức là không sợ, không quan tâm đến chỗ dựa của hắn là gì. Bây giờ lại còn ra tiếng uy hiếp, khác nào tự tìm đường chết. Đúng là loại người không có đầu óc.

Qủa thật là thế, Lâm Thiên không những không dừng lại, ngược lại khuôn mặt càng trở nên dữ tợn hơn. Hắn ghét nhất là bị người khác uy hiếp.
Tiến đến trước mặt Ngô Bưu, Lâm Thiên lạnh lùng nói.

- Vốn dĩ, ta và ngươi không cừu không oán. Nhưng ngươi lại quá mức hống hách, không xem ai ra gì. Lại còn uy hiếp ta, kết cục này là do ngươi tự chọn lấy.

Nói rồi, Lâm Thiên giơ chân lên, nhắm thẳng đan điền tên kia mà đạp xuống. Tông môn không cho phép giết hại đồng môn, nhưng ít nhất, hắn cũng phải phế tên này, mới có thể hả giận.

Nhận thấy ý định của Lâm Thiên, đám người hít một ngụm lãnh khí. Thủ đoạn này, cũng quá tàn nhẫn đi

- Dừng lại… dừng lại a. Cứu mạng… Cứu mạng… Thúc thúc, cứu ta…cứu ta…mau cứu ta…

Ngô Bưu gương mặt trắng bệch, hoảng sợ vô cùng. Hắn thất thanh kêu lên. Hắn không muốn trở thành phế nhân. Nếu như thế, hắn không bằng chết đi cho xong.

Giờ phút này, hắn hối hận vô cùng. Nếu biết trước kết quả như thế này, có cho mười lá gan hắn cũng không dám tìm Lâm Thiên gây chuyện. Nhưng giờ có hối hận cũng đã muộn.

- Haizz… Dừng ở đây đi.

Đúng lúc Lâm Thiên chuẩn bị đạp xuống, một giọng nói vang lên. Cùng lúc, một bóng người thình lình xuất hiện trước mặt hắn, nhẹ nhàng đẩy hắn về phía sau.

Người tới dùng lực không mạnh, nhưng lại khiến Lâm Thiên phải lùi về sau hơn chục bước mới có thể ổn định thân hình.

Vốn đang tức giận, nhưng khi nhì thấy người đến là ai, hắn không khỏi hoàn hoãn vài phần.

Lâm Thiên nhận ra người này, chính là vị lão giả chủ trì vòng ba tân sinh khảo hạch.

Vị lão giả này, thân là ngoại môn trưởng lão, phụ trách trông coi nhiệm vụ đường. Hắn từ sớm đã phát hiện nơi này có xung đột, nhưng cũng không để tâm lắm. Dù sao loại chuyện này cũng thường xảy ra, cũng không có ảnh hưởng gì.

Nhưng hắn không ngờ, mọi chuyện lại đi đến bước này.

- Lâm Thiên, dừng lại a. Tên này cứ để cho chấp pháp đường xử lí. Ta tin bọn họ cũng không dám làm bậy. Thế nào?

Lão giả nhìn qua Lâm Thiên, bất đắc dĩ nói.

Các đệ tử bình thường có thể không nhận ra Lâm Thiên, nhưng hắn làm sao có thể không biết. Thậm chí, tất cả các trưởng lão, chấp sự khác của Phần Thiên Môn đều nhận ra tên này.

Dù sao, sự việc liên quan đến tên này thực sự quá rung động lòng người. Không một ai muốn hạ tràng giống như Giang Thái cùng Giang Đào.

- “Xin nghe theo trưởng lão.” Lâm Thiên đáp.

Thấy lão giả xuất hiện, Lâm Thiên biết hắn không thể tiếp tục động thủ. Nếu không, người chịu thiệt chỉ có hắn. Có thể làm được chức vụ Ngoại môn trưởng lão, tu vi ít nhất cũng là Huyền sư Cửu trọng. Bây giờ hắn vẫn chưa có sức để đối đầu.

Đã vậy, không bằng thu tay. Dù sao, có phế Ngô Bưu hay không cũng không quan trọng. Tên này không đáng để hắn xem trọng.

Thấy Lâm Thiên vậy mà đồng ý, vị lão giả cũng thở dài nhẹ nhỏm. Nếu Lâm Thiên không chịu buông tha, hắn cũng không biết làm sao, ép buộc thì không được, mà rời đi thì không thỏa.

Trưởng lão xuất hiện, sự việc cũng đã được giải quyết, đám đông cũng vì thế mà giải tán. Có điều, trong lòng mỗi người đều nghi hoặc không thôi.
Từ giọng điệu của trưởng lão, có thể nhận thấy hắn rất khách sáo với tên kia. Điều này đáng lí không nên xảy ra.

Hơn nữa, cái tên Lâm Thiên nghe rất quen tai, bọn họ có ấn tượng rất lớn với cái tên này. Nhưng không nhớ rõ là đã nghe ở nơi nào.

Còn về phần Ngô Bưu thì có thể nói là thê thảm không thôi, hoàn toàn tuyệt vọng. Ban đầu, lúc vị lão giả xuất hiện, hắn cứ nghĩ bản thân đã được cứu, liền vui vẻ không thôi.

Hắn thậm chí còn có ý định trả thù Lâm Thiên, khiến Lâm Thiên phải trả giá vì những gì đã làm hôm nay.

Không ngờ rằng, không những không thoát được mà bản thân còn bị giao cho Chấp Pháp Đường.

Cảm xúc từ thiên đàng mà rơi xuống địa ngục ấy, mấy ai hiểu được. Bao nhiêu ý định trả thù đều biến mất hết, không còn một mảnh.

Đã không có việc gì, Lâm Thiên cũng không nhất thiết phải nán lại. Hắn nhanh chóng tiến đến đăng ký rồi rời đi.

Nhìn bóng lưng Lâm Thiên rời đi, lại nhìn đến Ngô Bưu đang nằm co rút trên mặt đất, vị lão giả hừ lên một cách bất mãn. Nếu không phải tại tên này, hắn đâu cần vướng vào tai tinh này làm gì cơ chứ. Tất cả là tại tên tiểu tử không biết sống chết này.

Không nói hai lời, hắn xách Ngô Bưu lên, tiến thẳng đến Chấp Pháp Đường. Dù gì lời cũng đã nói ra cũng phải làm cho thỏa đáng. Bằng không lại chuốt họa vào thân mà không biết tại sao.

Lâm Thiên không biết rằng, cách đó không xa, có một kẻ vẫn ẩn nấp từ đầu đến giờ không lộ diện, hai mắt ánh lên vẻ oan độc.