Chương 630: Hóa thân

Quyển 3: Thanh Lan Thánh Đồ
Dịch: danielle8150
Nguồn: bachngocsach.com

Ở trong Linh Hải của Thạch Mục, cây cờ nhỏ màu xanh lam đột nhiên lóe sáng, hiện ra một tầng hắc quang, chống lại chân khí của Thạch Mục, đây rõ ràng là ma khí.

"Ồ, chẳng lẽ là do tên Thánh Giai Ma Tộc đặt xuống một cái cấm chế nào đó?"

Thạch Mục khẽ ồ lên mộ tiếng, hơi suy nghĩ, sau đó dùng sức khởi động lực lượng chí dương từ cánh tay trái truyền vào trong Linh Hải, quấn chặt lấy cây cờ nhỏ màu xanh lam.

Ma khí trên cây cờ nhỏ bị suy yếu mau chóng, chỉ chốc lát sau liền ầm ầm tán loạn.

Cấm chế cũng không lợi hại lắm, chắc là do tên Thánh Giai kia chỉ tiện tay làm.

Không còn cấm chế ngăn cản, chân khí của Thạch Mục cấp tốc bao bọc lại cây cờ nhỏ màu xanh lam.

Trên thân của cây cờ lam quang lấp lóe, hiện ra từng tầng linh văn màu xanh lam.

Hắc bạch quang mang chậm rãi thấm vào từng tầng linh văn màu xanh lam, món pháp bảo hình lá cờ này nhẹ nhàng chấn động lên.

Những linh văn màu xanh lam này chính là cấm chế bên trong pháp bảo, chỉ cần đem những cấm chế này luyện hóa thì liền có thể hiểu rõ pháp bảo này.

Thời gian nhanh chóng đi qua, nháy mắt đã qua ba ngày.

Bên trong Linh Hải, linh văn trên cây cờ nhỏ đã bị luyện hóa gần một nửa, vui sướng bơi lội bên trong Linh Hải, phản phất như một cái đuôi cá đung đưa.

Thạch Mục mở mắt ra, đình chỉ luyện hóa.

Hắn vừa há miệng, cây cờ nhỏ màu xanh lam liền từ trong miệng phun ra, trôi nổi ở trước người.

Thời gian vội vàng, chỉ có thể tạm thời luyện hóa tới đây, bất quá dù cho thời gian có đủ và có thử hết mọi cách thì nơi cấm chế sâu nhất của pháp bảo này cũng không thể nào bị hắn luyện hóa.

Trong quá trình luyện hóa, Thạch Mục biết được tên của cây cờ nhỏ này là Lam Tinh Phiên.

Thạch Mục phất tay đánh ra một đạo pháp quyết lóe lên nhập vào trong Lam Tinh Phiên.

Lam Tinh Phiên liền tỏa ra ánh sáng màu xanh lam, nhất thời phồng lớn lên mười mấy lần, cao hơn kích thước của một người trưởng thành.

Thạch Mục bắt lấy đại phiên, phi thân lao ra khỏi sơn động.

Hắn hướng phía xa xa bay đi, trong nháy mắt đã đến mấy trăm dặm bên ngoài sơn cốc.

Trên mặt hắn lộ ra một tia hưng phấn, trong cơ thể Minh Thủy Chân Khí cuồn cuộn không dứt rót vào Lam Tinh Phiên, ánh sáng màu lam trên đại phiên càng ngày càng sáng hơn.

Thạch Mục khẽ quát một tiếng, đột nhiên vung lên, hào quang màu lam trên đại phiên lóe lên, "Rầm rầm" một tiếng, một đường nước lũ màu lam bắn ra, trông như một đợt sóng đao, chém rụng một ngọn núi nhỏ gần đó.

Rặc rặc!

Ngọn núi đơn giản bị chém thành hai khúc, cơn sóng đao tiếp tục đi tới, ở giữa không trung bỗng nhiên hóa thành một đầu Thủy Long, gào thét lên hướng một ngón núi ở phía khác bắn tới, "Oanh" một tiếng, đem ngọn núi này đánh tan tành, vào lúc này con Thủy Long mới dần tiêu tán ra.

Thạch Mục đại hỉ, bằng vào Minh Thủy Quyết hắn cũng có thể thi triển ra công kích loại hình như vậy, nhưng mà tuyệt không thể nào có được uy lực to lớn như thế, đại phiên này chỉ mới được hắn tạm thời tế luyện thế nhưng uy lực của nó phải nói là khá đáng sợ.

Lam Tinh Phiên càng ngày càng sáng, hắn phất tay ném ra ngoài, lơ lửng tại không trung trước mặt.

Hắn phất tay đánh ra từng đạo pháp quyết, ánh sáng màu lam lóe lên, những băng hoa trên món pháp bảo này sáng lên, thình lình bay ra từ đại phiên.

Băng hoa màu lam tản ra ngập trời, trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ sơn cốc, mặt đất của sơn cốc hiện ra một tầng băng sương hơi mỏng.

Thạch Mục trong miệng nói lẩm bẩm, phất tay đánh ra một đạo pháp quyết.

Giữa không trung hào quang của những băng hoa màu lam lóe lên, chung quanh hiện ra hơn mười đóa giống như đúc băng hoa, hướng xuống phía dưới bay đi, đánh tới các nơi trên sơn cốc.

Đùng Đùng!

Mỗi một đóa băng hoa rơi xuống đất, chung quanh lập tức xuất hiện một tầng băng sương quỷ dị xanh biếc, hơn nữa hướng phía chung quanh nhanh chóng khuếch tán, mấy hơi thở sau đó, toàn bộ cái sơn cốc đều bị một tầng dày đặc băng tinh màu lam bao phủ.

Thạch Mục trong mắt tinh quang đại phóng, băng tinh màu lam này so với hắn khi sử dụng Âm Chi Lực ngưng kết băng sương mặc dù có chút không bằng, nhưng mà cũng vô cùng lợi hại.

Hắn mừng rỡ trong lòng, xem ra sau này nếu có thời gian, sẽ dành ra để tế luyện đại phiên này cho thật tốt.

Thạch Mục đơn tay khẽ vẫy, thu lại cây cờ nhỏ màu lam, hướng phía sơn động bay đi, vẫn còn một thanh pháp bảo hình kiếm mà hắn chưa tế luyện.

Trong nháy mắt ba ngày trôi qua!

Bên trong một vùng núi nào đó, một dải lụa màu xanh múa tung trên một ngọn núi vô danh, phát ra tiếng kiếm rít ầm ầm như lôi đình.

Ánh kiếm bừng tỉnh gào thét như sấm sét xẹt qua giữa không trung, tình cờ xẹt qua một ngọn núi, ngọn núi lập tức phảng phất giống như giấy vậy, dễ dàng bị chém thành hai đoạn.

Thạch Mục đứng ở trên đỉnh của một ngọn núi, nhẹ nhàng vung tay lên, ở phía xa chân trời ánh kiếm lóe lên, biến mất không còn tăm tích.

Sau một khắc trong tay hắn ánh sáng màu xanh lóe lên, xuất hiện một thanh phi kiếm màu xanh.

Hắn yêu quý nhẹ vỗ về phi kiếm màu xanh, thân kiếm phát ra tiếng ông ông thanh minh như đang hưởng thụ sự vỗ về của chủ nhân.

Thanh phi kiếm này là pháp bảo mà hắn đã gần hoàn thành việc tế luyện, kiếm tên Thanh Minh, không như Lam Tinh Phiên có những loại thủ đoạn công kích đa dạng, đây chỉ là một kiện pháp bảo phi kiếm thuần túy, thế nhưng cũng bởi vì vậy, thanh kiếm này có lực công kích cực kì cường đại.

Thạch Mục phất tay thu hồi phi kiếm, xoay người trở lại sơn động, khoanh chân ngồi xuống.

Nhẫn trữ vật của tên Thánh Giai Ma Tộc lúc trước vẫn chưa có cơ hội xem hết.

Hắn vung tay lên, ánh sáng trên nhẫn trữ vật lóe lên rồi đùng một cái, hai cái hộp ngọc, mấy cái bình ngọc xuất hiện ở trước mặt.

Thạch Mục liền thả ra thần thức kiểm tra một chút, phát hiện những thứ trong bình ngọc đa số là chữa thương cùng với giải độc đan dược, cấp bậc không hề thấp, có thể cấp tốc giúp cho thương thế tốt hơn, nhưng giá trị tự nhiên không cách nào so được với hai kiện pháp bảo hắn vừa tế luyện.

Hắn đem những bình ngọc này thu vào trong nhẫn trữ vật của mình, lại mở hai cái hộp ngọc kia ra, phát hiện ra trong một hộp ngọc có đặt một hòn đá màu xanh, trên mặt hòn đá có vô số điểm sáng màu vàng óng, sáng lên lấp lánh, phóng tầm mắt nhìn kĩ, liền phảng phất giống như bầu trời Tinh Thần óng ánh.

"Lưu Quang Lang Kim Ngọc!"

Thạch Mục liền trở nên vui vẻ, hắn biết, hòn đá này chính là thiên tài địa bảo cực kì trân quý, là một loại vật liệu cần thiết trong quá trình chế tạo pháp bảo, vậy là sau này khi bản thân mình tế luyện bản mệnh pháp bảo, chắc là sẽ có chỗ dùng đến.

Hắn lại cầm lấy cái hộp ngọc cuối cùng, mở ra, huyết quang ở trong hộp ngọc hiện ra làm cho gương mặt của hắn ngẩn ngơ.

Chỉ thấy trong hộp ngọc là một viên ngọc thạch đỏ như máu to bằng bàn tay, trên mặt của viên ngọc lấp lóe huyết quang, bên trong phảng phất như có một loại chất lỏng nào đó đang lưu động.

"Cái này. . . Đây là. . . Tiên Thiên Huyết Ngọc!"

Trong miệng hắn lẩm bẩm, trên mặt chậm rãi lộ ra vẻ mừng rỡ như điên, tiện đà bắt đầu cười ha hả.

Tiên Thiên Huyết Ngọc, có thể đoạt Tiên Thiên Tạo Hóa, hòa Hậu Thiên Nguyên Thần, hóa thành tinh huyết vào trong ngọc thạch, đây chính là Thiên giai đỉnh cao phụ trợ vật liệu dùng để cô đọng Thánh phôi, đồng thời cũng là một loại vật liệu cuối cùng dùng để luyện chế thân ngoại hóa thân, không nghĩ tới tìm mòn cả gót ngựa, vậy mà tử chiến một trận sống chết với tên Thánh Giai kia lại đạt được vật này, tên ma tộc này đúng là thần tài cũng như thần chết khi suýt nữa đã tiễn hắn về suối vàng rồi.

Thạch Mục cười vài tiếng, sau đó hít sâu một hơi, bình phục tâm tình.

Hắn hướng về xung quanh nhìn mấy lần, phát hiện nơi đây chỉ là một khu vực hẻo lánh trong Phù Thạch Tinh Hải, khá là an toàn, cùng với việc trở mặt của cứ điểm Phù Không Thành, còn không bằng ở đây thử nghiệm đem thân ngoại hóa thân tế luyện hoàn thành rồi sau đó mới trở lại.

Thạch Mục vừa nghĩ đến đây, lập tức phất tay đem những vật khác trên mặt đất cất đi, đang muốn lấy ra Anh Linh hạch, đột nhiên chân mày cau lại, lộ ra một tia cổ quái.

Hắn vung tay lên, trong tay hắc quang lóe lên, Anh Linh hạch tái hiện ra, bất quá giờ khắc này xung quanh nó đang bị bao bọc bởi một đoàn sương mù màu đen, sương mù màu đen trong như một cái gói hàng, nhìn kĩ thì chính là đoạn xương màu đen dài một tấc, đúng là đoạn xương mà hắn đoạt được từ cơ thể của Tiêu Diêu, tên Thánh Giai ma tộc.

Anh Linh hạch phát ra một luồng sức hút, khiến cho bên trong đoạn xương bay ra từng sợi hắc khí, bị hạt này nuốt vào.

Lúc này Thất Khiếu Hạt so với lúc trước, lớn hơn không ít, nhưng mà toàn thân lại bị nhuộm một tầng màu đen.

Thạch Mục chau mày, vội vã đưa tay tách hai vật ra.

Kết quả là khi Thạch Mục tách đoạn xương kia với Thất Khiếu Hạt một đoạn thời gian, đoạn xương liên tục chấn động mấy lần, còn Thất Khiếu Hạt thì phát ra một trận tiếng phật âm như tiếng đứa con nít khóc.

Thạch Mục sắc mặt vui vẻ, Thất Khiếu Hạt bây giờ linh tính so với trước đây đã được tăng nhiều, chỉ là không biết thôn phệ ma khí có mang đến bất lợi cho bản thân hắn hay không.

Hắn đem thần thức dò vào bên trong hạt, cẩn thận kiểm tra một lần, thấy hạt này không vì hấp thụ ma khí mà bị tổn thương, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Thạch Mục phất tay phát ra một luồng lam quang, bao phủ lại hạt của Anh Linh Quả, lúc này Thất Khiếu Hạt mới đình chỉ khóc nỉ non.

Sau đó hắn đem cái đoạn xương trắng ném sang một bên, lại đem Mã Não Mộc, Dao Sơn Tiên Chi Thảo, Tử Kinh Đà La Quả cùng với Tiên Thiên Huyết Ngọc từng cái đặt trước mặt, nhắm hai mắt, trong đầu đem phương pháp luyện chế thân ngoại hóa thân cẩn thận xem lại một lần.

Xác nhận không có bất cứ vấn đề gì, hắn mới mở mắt ra, hít sâu một hơi, mở miệng phun ra một đóa hắc bạch đan hỏa, bao phủ Thất Khiếu Hạt lại.

Từ khi tiến cấp Thiên Vị, ngưng luyện ra Kim Đan, liền có thể thai nghén xuất ra đan hỏa, có thể dùng để luyện chế pháp bảo, đan dược các loại, chứ không cần phải mượn ngoại lực hỏa diễm nữa.

Bị đan hỏa bao trùm, Anh Linh hạch chẳng những không có lộ ra vẻ thống khổ, phía trên thất khiếu trái lại phát sinh ra một luồng sức hút, bắt đầu nuốt chửng đan hỏa.

Thạch Mục liền trờ nên vui vẻ, đây là hiện tượng tốt, có thể thuận lợi đem đan hỏa rót vào bên trong hạt hơn.

Hắn phun ra hắc bạch đan hỏa càng to lớn hơn mấy phân, hai tay đánh ra từng đạo pháp quyết.

Thời gian từng giờ trôi qua, Anh Linh hạch phảng phất như được thổi phồng, từ từ lớn lên.

Thạch Mục khẽ vẫy tay, Mã Não Mộc từ trên mặt đất bay tới, rơi vào bên trong đan hỏa, rất nhanh bị hòa tan, hóa thành một đoàn chất lỏng màu tím.

Thạch Mục hai mắt kim quang lóe lên, sắc mặt trở nên cực kì nghiêm nghị, duỗi ra một ngón tay, đoàn chất lỏng màu tím bên trong đan hỏa phân ra một phần nhỏ, cùng theo đó trong miệng hắn lẩm bẩm, phần nhỏ chất lỏng màu tím sau khi được phân ra dần dần thành hình, biến thành một đoạn xương nhỏ óng ánh long lanh.

Hắn liền thở nhẹ ra một hơi, lại dùng ngón tay bắt đầu phân đoàn chất lỏng màu tím bên trong đan hỏa ra thành từng phần nhỏ không đồng đều, rồi sau đó liền ngưng tụ từng cái thành từng đoạn xương nhỏ.

Thời gian thoi đưa ba tháng chớp mắt trôi qua.

Lơ lửng trên không trước mặt Thạch Mục, từng đoạn xương nhỏ màu tím lơ lửng ở đó, mặt ngoài của mỗi một đoạn xương đều có một màn sáng óng ánh long lanh.

Thạch Mục nhìn bộ xương trước mặt này, đánh giá trên dưới một phen, trên mặt chợt hiện lên vẻ hài lòng.

Tiếp theo, hắn xoay chuyển ánh mắt, nhìn tới gốc Dao Sơn Tiên Chi Thảo ở trên mặt đất.

Hắn đưa tay cầm lấy gốc tiên thảo vuốt ve một hồi, sau đó duỗi ngón tay truyền chân khí vào gốc tiên thảo.

"Rắc rắc" một tiếng vang giòn!

Dao Sơn Tiên Chi Thảo bỗng nhiên hướng bốn phương tám hướng phân liệt ra, hóa thành vô số sợi trúc màu bích lục.

Thạch Mục hai mắt kim quang lóe lên, ngón tay một trận mơ hồ, từng sợi trúc màu bích lục cẩn thận bay ra chậm rãi, hướng về phía bộ xương màu tím, giống như là gân mạch vậy, dồn dập bám vào từng vị trí trên bộ xương.

Không biết qua bao lâu, Thạch Mục mới dừng tay lại, không khỏi thở dài một cái.

Mặt ngoài của bộ xương màu tím, thình lình bị từng sợi bích lục nho nhỏ bao vây, phảng phất như trở thành kinh mạch của bộ xương đó.

Thạch Mục liếc mắt nhìn Anh Linh hạch, một tay giương lên, Anh Linh hạch bỗng nhiên bay đến bộ xương nhắm ngay vào vị trí trái tim.

"Phốc phốc" vài tiếng!

Những sợi kinh mạch màu bích lục nhao nhao dồn dập ùa về vị trí của Anh Linh hạch như sông nước tìm về cội nguồn, Anh Linh hạch truyền ra một tiếng hót vang, cũng bắt đầu rung động lên.

P/s: Xin chào các bạn... Vì quá mê bộ truyện này nên mình sẽ dịch từ convert ra cho các bạn thưởng thức... mình mới là tay mơ thôi ... làm vì đam mê nên sẽ làm hết sức để đưa câu chuyện của Thạch Mục đến với các bạn một cách tốt nhất. Cám ơn các bạn nhé!

Nhóm Huyền Giới Chi Môn đang tuyển dịch giả cho bộ truyện. Nếu các bạn yêu thích bộ truyện này, yêu thích tác giả Vong Ngữ xin hãy vào chung tay góp sức với chúng mình. Không cần biết Tiếng Trung, chỉ cần lòng đam mê và sự kiên nhẫn, chúng tôi sẽ đào tạo bạn thành cao thủ dịch!!!

Mọi đăng ký, góp ý, tâm sự, động viên, khiếu nại, ý kiến...xin hãy gửi vào Đăng ký dịch Huyền Giới Chi Môn. Xin cảm ơn! Ngoài ra, mời các bạn đăng ký nick 4rum để vào đây chém gió về HGCM với các đồng đạo [Thảo Luận] Huyền Giới Chi Môn - Vong Ngữ: Lầu 5

Sự nhiệt tình của các bạn là động lực cho toàn thể dịch giả và Converter tiếp tục chiến đấu với bộ truyện!
------------------

Mời mọi người chung sức vừa soát lỗi vừa kiếm ngọc với bộ truyện này tại đây: [DBCH] Nơi Soát Lỗi Cho Những Chương Truyện Dịch