Chương 50: Đến cục dân chính

Edit: Diệp Lưu Cát

Kết hôn?

Anh đang cầu hôn cô sao? Thần Ngàn Ấm không thể tin vào tai mình nữa, cô trợn tròn mắt, vô cùng kinh ngạc. Sau vài phút, mới mở miệng nói:"Tại sao?"

"Tại sao cái gì?"

Mộ Diễn Đình nhướng mày, nhìn sâu vào mắt cô.

Thần Ngàn Ấm xiết chặt lòng bàn tay, cắn môi, trả lời:"Chuyện tối hôm qua, chỉ là ngoài ý muốn. Chú không cần chịu trách nhiệm."

Mặc dù, trong lòng Thần Ngàn Ấm rất vui mừng, nhưng cô không muốn dùng cách này để ép buộc anh. Mộ Diễn Đình của cô nên có một cuộc hôn nhân hạnh phúc thay vì phải trách nhiệm với người phụ nữ anh không yêu, cho dù, người phụ nữ đó là cô...

Nghĩ tới điều này, khuôn mặt Thần Ngàn Ấm rũ xuống, đáy mắt hiện lên một tia đau lòng.

Lần đầu tiên trong đời, Mộ Diện Đình suy nghĩ muốn kết hôn, nhưng vừa mới cầu hôn đã bị từ chối, cả khuôn mặt tuấn tú của anh dần biến sắc, có chút tức giận.

Lúc này, ánh mắt anh trở nên thâm trầm, giọng nói lạnh nhạt:"Chú nói để cho cháu biết, không phải hỏi ý kiến của cháu."

"Này..."

Thần Ngàn Ấm giật mình, bị lời nói của anh làm cho sợ hãi.

Như vậy có ý gì? Có ai cầu hôn chỉ để đối phương biết, không cho phép họ từ chối?

Quá bá đạo!

Cô thầm oán hận, nhưng trong lòng lại giống như được uống mật, cảm thấy vô cùng ngọt ngào.

Nhìn thấy bộ dạng ngây ngốc đến đáng yêu của cô, mọi tức giận trong lòng Mộ Diễn Đình đều biến mất.

Lúc này, khóe môi anh cong lên, vừa đưa tay xoa đầu cô, vừa nói:"Được rồi, mau rời giường. Chúng ta đến cục dân chính."

Thần Ngàn Ấm:"..."

Mộ Diễn Đình nói xong, liền xoay người rời đi, chỉ còn Thần Ngàn Ấm ở trong chăn, với cả đống suy nghĩ ngổn ngang.

Một giây, hai giây,...

"A a a..."

Cuối cùng, cô không nhịn được hét lên, lại sợ anh nghe được, vội vàng lấy tay che miệng.

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Tim của cô như muốn nhảy ra ngoài.

Haha...

Thần Ngàn Ấm cười lớn, cuộn chăn, lăn qua lăn lại trên giường như một kẻ ngốc, đến khi tâm trạng bình tĩnh, mới nhớ tới việc phải rời giường.

Đây là phòng của Mộ Diễn Đình, không có quần áo để cô thay, Thần Ngàn Ấm đành phải lấy tạm bộ đồ của anh mặc vào. Sau đó mở cửa, nhìn trước nhìn sau rồi mới dám ra ngoài.

Bên ngoài là phòng khách, phát hiện Mộ Diễn Đình không có ở đây, cô nhẹ nhàng thở một hơi, chạy nhanh về phòng.

Sau khi tắm rửa, Thần Ngàn Ấm đứng trước gương, nhìn chằm chằm cổ và ngực. Toàn bộ đều là dấu vết hoan ái anh để lại, cô nhẹ nhàng lấy tay sờ, bắt đầu tưởng tượng cảnh tối qua, trong nháy mắt, cả khuôn mặt nóng như lửa.

Ách, không được nghĩ nữa, xấu hổ muốn chết...

Thần Ngàn Ấm hai tay ôm mặt lắc đầu, nhưng vẫn không thể dừng suy nghĩ.
____

Nhà ăn.

Mộ Diễn Đình tao nhã ngồi trước bàn ăn, cúi đầu đọc tờ báo trong tay, thi thoảng nhìn lại phía sau, chờ người nào đó.

Khoảng hơn 20 phút, cô mới từ từ đi đến.

Anh nhìn lên, tầm mắt dừng trên người Thần Ngàn Ấm, thấy cô mặc chiếc áo sơ mi trắng cao cổ, hơi nhíu mày:"Mặc như vậy, cháu không thấy nóng sao?"

Thần Ngàn Ấm có chút buồn bực:"Không mặc vậy, sẽ không thể gặp mọi người."

"Tại sao?"

"Không có gì."

Thần Ngàn Ấm không có mặt mũi nào để cùng anh thảo luận vấn đề này, cô đơn giản ngồi xuống, bắt đầu dùng bữa sáng.

Mộ Diễn Đình không hỏi thêm.

Hai người cứ thế dùng bữa, cũng không cùng nhau nói chuyện, không khí trở nên vô cùng yên tĩnh.

Sau bữa sáng, anh đứng dậy trước:"Đi thôi"

Thần Ngàn Ấm đứng lên theo, dịu dàng nhắc nhở:"Hôm nay là chủ nhật."

[Thảo luận - Hối ra chương] Hôn nhân ấm áp 33 ngày - Bảo Lạp