Chương 3: Hôn Phu Là "Bệnh Vương"

  • 1479 từ

Tại hoa viên Lục phủ lúc này.

Xung quanh được trồng nhiều cây hoa quá!

Cảnh sắc nơi này cũng thật tuyệt, phù hợp thưởng trà chiều, cũng rất thích hợp để ngắm cảnh, nghỉ ngơi, thư giãn

- Vy Nhi!!

Từ một vị tiểu thư bị ghẻ lạnh ở một gia tộc bình thường, bây giờ đột nhiên trở thành tiểu thư cao quý của quý tộc Thừa tướng. Nội phủ ở hai bên đều rất khác nhau.

Mải ngắm mà quên mất có người đang đợi mình

- A! Phụ thân, đại ca, nhị ca!

- Muội ngẩn ra đó làm gì? Mau lại đây

Vẫn là nhị thiếu gia dịu dàng.

Huynh ấy là tướng quân thì sao chứ? Mang danh lạnh lùng nhưng cuối cùng vẫn là nam nhân sủng em gái nhất.

Nhưng đại thiếu gia Lục Viễn Phong, cũng là Bạch vương kia. Hắn ta không những không sủng đứa muội muội này, thậm chí hắn còn… chê nhan sắc được người đời khen là “tuyệt sắc giai nhân” của Uyển Vy. Cũng không có gì lạ, cái tên đó biết đẹp là gì đâu? Ít nói chuyện với người ta thì thôi, gặp cái là chê đủ đường. Không bằng một góc của nhị thiếu gia Lục Thịnh Đình.

Uyến Vy tiến lại gần và ngồi xuống. Trước mặt nàng chính là những nam nhân nàng mong muốn được một lần gặp ở kiếp trước, bây giờ lại chính là người nhà nàng

Qủa nhiên, nói “cầu được ước thấy” không sai

- Vy Nhi, ngày mai con đi đến phủ Bát thân vương với ta

Uyển Vy bấy giờ đang uống một ngụm trà…

Phụt!!

- Cha! Cha nghĩ gì vậy?? Thân vương!?

- Đúng vậy

Cái gì vậy trời!?

Trấn Thiên Quốc không có thiếu mấy vị công tử trẻ tuổi đâu nha

- Đó là hoàng thúc của vua a~ Con mới có mười sáu tuổi thôi, sao lại lấy người già như thế được

Nhất định phải từ chối.

Không thể nào lấy một lão già như vậy được

Không thể!!

- Đó là tiểu thúc của hoàng thượng, hơn con có năm tuổi thôi

- Không được, hơn quá nhiều rồi. Con không đi!!

- Con… Không đi cũng phải đi.

- Cha!!

Uyển Vy tức giận liền đứng bật dậy. Nàng định quay bước về phòng thì bị đại thiếu gia giữ tay lại

- Lục Uyển Vy, ca nghĩ muội không nên ương bướng như vậy

- Đại ca, muội sẽ không lấy người muội không yêu

- Đã gặp chưa mà biết?

- Gặp hay không gặp cũng thế thôi

Nàng dậm chân quay trở về khuê phòng của mình rồi đóng sầm của lại

Sao có thể bắt nàng thành thân với một người mà nàng không yêu chứ?

Tức chết đi được!

- Tiểu thư… Nô tỳ nghĩ người cũng nên đến đó

- Sao em nghĩ vậy?

- Dù sao đó cũng là hoàng tộc a~

A~ Cũng phải! Đó chính là thân vương, chính là hoàng thúc của hoàng đế. Nếu ta từ chối, Lục gia này…

Ầy, đành vậy thôi

Lục Uyển Vy từng bước nặng nề bước sang thư phòng của phụ thân mình. Nàng gõ cửa một hồi…

- Vào đi!

Cuối cùng thì cũng đành như vậy.

- Ngày mai con sẽ đi!

Dù cho Lục Đạt Nhất không biết tại sao biểu cảm của nữ nhi mình lại thay đổi như vậy. Nhưng đi được là tốt.
Làm ông bận suy nghĩ nãy giờ

. . .

_Ngày hôm sau – Tại cửa phủ Bát thân vương_

Vương phủ này cũng thật là sang trọng rồi.

Nhưng dường như khi bước vào đây là có cảm giác không được lành cho lắm. Tốt nhất vẫn là nên cẩn trọng.

- Tham kiến Lục thừa tướng, Uyển Vy quận chúa. Vương gia đang ở hoa viên đợi ngài

Một tên nô tài hầu ở trong vương phủ bước ra. Hắn khom lưng bái kiến.

Thực sự thì Uyển Vy không hề muốn đi một chút xíu nào. Trong lòng nàng đây chính là ngập tràn dự cảm không hề lành. Nàng chuẩn bị đối mặt đây chính là Bát thân vương gia, chính là “bệnh vương”, tiểu hoàng thúc của hoàng thượng.

Nhưng hắn thân mang trong người bệnh tật thì sao chứ? Quyền lực, tiền tài, danh vọng, ngoại hình của hắn đều đảm bảo là hoàn hảo. Chắc chắn nếu Uyển Vy nàng gả vào vương phủ làm chính phi của hắn sẽ không phải chịu thiệt thòi

Nhưng căn bản là…

Lục Uyển Vy! Nàng sẽ không lấy người nàng không yêu.

- Haiz~ Phụ thân, thật sự phải gặp sao?

- Đúng vậy!

Vương phủ này cũng thật rộng rồi.

Nàng và Lục thừa tướng đi một lúc rồi cuối cùng cũng thấy Bát thân vương gia Thẩm Thiên Long đang ngồi nhấp trà nơi hoa viên cuối đường.

- Thần, Lục Đạt Nhất, tham kiến Bát thân vương điện hạ!

- Tiểu nữ Lục Uyển Vy tham kiến Bát thân vương điện hạ!

Hắn không nói gì, chỉ gật đầu

Uyển Vy ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái…

Ôi giời ơi!!!

Toang thật rồi!!

- Sao lại là hắn vậy trời!? – Uyển Vy nói thầm trong lòng

Nàng tiến đến ngồi ngay cạnh hắn. Mặt cúi gằm không dám nhìn hắn thêm một lần

Tại sao ư?

Lý do vô cùng đơn giản

Trong kí ức của nguyên chủ thân thể này.

Hắn, chính hắn, là cái người mà nàng lừa gạt ngoài đường.

Chuyện là bữa đó Lục Uyển Vy gặp hắn ngoài đường, vô tình đụng vô người hắn khiến cả hai cùng ngã nhào.

Bên hông hắn có treo một cái ngọc bội cũng từ đó mà rơi vỡ.

Nàng lấy đại một cái danh “Nguyệt An”, hứa với hắn sau này có cơ hội nhất định sẽ đền trả cho hắn. Từ cái bữa đó nàng luôn lo rằng sẽ gặp hắn, lẩn trốn mọi nơi.

Vậy mà ai ngờ, người tính không bằng trời tính.

Thế quái nào hắn lại trở thành vị hôn phu của nàng rồi?!!!!

- Vy Nhi.

- A! Sao vậy ạ?

- Mau qua đây…

- Vâng phụ thân

Lục Uyển Vy đứng dậy bước sang với cha. Nàng vẫn cúi xuống không thể ngẩng mặt lên.

Phụ thân nàng kéo nàng sang đó. Tưởng gì, thế mà lại giới thiệu nàng với hắn

Nhưng trông bộ dạng của hắn, có lẽ không nhớ nàng đâu nhỉ?

Phù~~

May quá đi mất!

- Lão thần ở thủ phủ còn có công chuyện còn chưa xử lý xong. Xin cáo lui~

- Ơ cha…?

Ây chết rồi phải làm sao đây?

Bây giờ chỉ còn nàng với hắn. Khó xử!!

- Cái đó… Vương gia…

- Chuyện gì?

- Về cái chuyện… miếng ngọc bội đó…

Nàng không thấy hắn nói gì, tò mò ngước lên nhìn hắn

Không ngờ lại chạm mắt hắn, bắt gặp nụ cười ranh mãnh.

- Bỏ đi, chỉ là miếng ngọc bội bình thường

- A… Vậy đa tạ ngài.

Cũng thật may rồi.

Bây giờ phải mau chuồn thôi, không thì “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa” mất. Ở bên cạnh hắn, nàng lúc nào cũng yếu thế.

- Không có gì thì… tiểu nữ cáo lui trước

Nàng không đợi hắn đồng ý, vội đứng dậy.

Nhưng thật không may, do vội vàng quá lại dẫm phải y phục của chính mình, ngã ra đằng sau

“Thôi xong, chết chắc rồi!”

Nàng nhắm nghiền mắt.

Cầu trời cầu phật không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng đợi một hồi nàng lại không cảm thấy đau đớn hay gì. Mà cảm thấy…

- Mặt đất sao mềm thế nhỉ??

Nàng bạo dạn lấy tay sờ sờ bên dưới.

- Nàng sờ đủ chưa? – Sao thấy giọng của Bát thân vương có vẻ khó chịu thế nhỉ?

- Hả…!?

Nàng bây giờ mới mở mắt.

Đây là…

Trời ơi!!!

Vậy mà lại ngã vào lòng hắn. Thế… nãy giờ sờ cái gì của hắn vậy?!!

Aaaa!! Ngại!! Ngại chết mất!!

- Tiểu nữ không cố ý… Vương gia thứ tội!

- Bỏ đi!!

Nàng nhìn kiểu gì sao lại thấy ở tai của tên "bệnh vương" này có chút... đỏ nhỉ?

Trời đất ơi, nào có tưởng tượng đến cảnh này chứ?

Nếu chuyện này truyền ra ngoài…

Tuy Thẩm Thiên Long là một bệnh vương thì sao? Khuôn mặt hắn chính là đẹp không góc chết. Ngoại hình hắn thì hoàn hảo không có chỗ chê

Nếu các nữ nhân ngoài kia biết được… Thì đúng là “nằm không cũng bị trúng đạn”

- Hoàng thượng giá đáo!!

Hả??! Hoàng… Hoàng thượng??

Mời các bạn tham gia thảo luận truyện tại: Hoàng Hậu Độc Sủng Của Bạo Quân - Diệp Hàn Tử Hy