Chương 1: Đợi ta lớn lên

Số từ: 1066

Nguồn: Bachngocsach.com

Bên trong tẩm cung của Long phu nhân, nơi mà đại công tử của Hoa Vũ Quốc vừa chào đời được gần 1 tháng.
- Ngươi nói xem, đại công tử có phải bị ngốc không? Không giống với những đứa trẻ bình thường chút nào
- Suỵt, ngươi muốn chết à. Ngươi thấy đứa trẻ nào bị ngốc mà biết khóc đòi đi vệ sinh không? Ta ngĩ đại công tử chính là thần đồng, là thần đồng đó.
Hoa Cẩm Minh đang dần làm quen với thế giới này mặc dù thứ hắn nhìn thấy qua đôi mắt sơ sinh của mình chỉ là những bầu vú . Trong gần một tháng này hắn cũng mường tượng ra được thế giới mà hắn vừa được tái sinh. Không giống những thế giới trong những tiểu thuyết hắn từng đọc trên internet, những thế giới đầy rẫy thần tiên yêu ma, những thế giới tu chân hay tu hồn. Đây là một thế giới bình thường như trái đất nhưng khoa học kỹ thuật vẫn lạc hậu mặc dù theo thiên lịch cũng gần được 1000 năm. Tại đây hắn biết được hắn sinh ra trong hoàng tộc Hoa Vũ Quốc, cha hắn chính là Hoa Vũ Quốc Chủ. Hơn 30 năm chinh chiến ở hậu cung mới có đứa con đầu lòng là hắn, nói cách khác hắn chính là người thừa kế duy nhất của quốc gia này.
Lúc này tại ngự thư phòng, Vĩnh Tinh Quân đang lo lắng nhìn lão tể tướng Thái Hạo và thái úy Dương Chương Lập
- Các khanh cũng biết, trẫm không nghĩ sẽ có con nối dõi nên trước đây muốn tìm đại công tử từ trong các vương tử, nên dung túng cho bọn chúng quá nhiều. Bây giờ muốn gạt bỏ quyền lực của bọn chúng thì phải cần rất nhiều thời gian. Trẫm sợ có vài kẻ không nỡ buông bỏ gây bất lợi cho Minh nhi.
Lão tể tướng Thái Hạo từ tốn đáp:
- Bẩm Quân, hiện nay trong thế lực của các vương tử thì có ba thế lực lớn nhất tạo thành thế chân vạc là: Hoa Vinh con trcủ Hoài An Vương, Hoa Phi con trai Bình Nam Vương và Hoa Kiến Hành con trai Định Tây Vương. Về phần Hoa Vinh vương tử thì Hoài An Vương nắm trong tay thương mại của đất nước nên thế lực coi như là lớn nhất. Hoa Phi và Hoa Kiến Hành vương tử đều nắm trong tay một quân đoàn biên cương và đều có uy vọng lớn trong quân. Thần nghĩ nên bắt đầu tiêu trừ quyền lực của các vương tử một cách từ từ, tập trung tiêu trừ quyền lực bên nhà Hoài An Vương.
Thái úy Dương Chương Lập mỉm cười đáp:
- Quân không phải lo lắng, đợi đại công tử 3 tuổi liền đưa vào Hoàng Long Quân rèn luyện, sau đó nắm trong tay vài quân đoàn còn lo lắng cái gì nữa.
- Hồ đồ, khanh cũng đang nắm trong tay vài quân đoàn nên có phải khanh cũng không phải sợ trẫm không. Mà còn chư nói đến một đứa trẻ 3 tuổi mà khanh cũng dám ném vào trong quân. Khanh tưởng ai cũng bị điên giống lũ Dương gia các khanh sao. Tiểu Dương Chính năm nay 4 tuổi mà đã ăn ngủ trong quân một thời gian rồi. Trẫm ban chức Công Tử Vệ Uý cho Dương Chính, đưa vào cung sau này phụ trách an toàn cho Minh nhi.
- Tạ thánh ân.
- Tể tướng, cháu nội khanh năm nay cũng 3 tuổi rồi đúng không? Cũng đưa vào cung làm thư đồng cho Minh nhi đi.
- Tạ thánh ân.
Sau khi lão tể tướng và thái úy rời khỏi, phía sau Vĩnh Tinh Quân xuất hiện một bóng người màu đen.
- Ám Dạ, chặt vợi vây cánh của lão tứ, quấy rối thương đội Hoài An. Giám sát Bình Nam quân và Định Tây quân. Trẫm còn muốn biết còn ai có thể gây bất lợi cho Minh nhi.
Chiếc bóng biến mất không có lấy một thanh âm, nếu không từng thấy thì sẽ nghĩ vị Quân chủ của chúng ta đang nói chuyện một mình.
Hoa Cẩm Minh lúc này đang nằm giả vờ ngủ, vừa thu thập tình báo xung quanh.
- Mỹ nữ, mỹ nữ toàn là mỹ nữ. Nghe nói vua chúa thường có 3000 phi tần mỹ nữ, sau này lão tử phải sửa lại là 3 vạn không 300 vạn mới được. Các vị mỹ nữ đợi tiểu gia lớn lên nhé. Haha. Ai dà, lại bị các mỹ nữ phi lễ rồi. Ai bảo ta đẹp trai như thế chứ. Oa oa...oa lão tử cần đi nặng.
- Hương Lan nhanh mang bô đến đây, đại công tử khóc nhiều thế này là cần đi nặng rồi.
Lúc này tại lều chủ soái Định Tây Quân, một thanh niên tầm 25 tuổi, đầu trọc lốc thân hình vạm vỡ đang đi vòng tròn chính là vương tử Hoa Kiến Hành
- Phụ Vương, uổng cho con cố gắng bao lâu nay tự dưng lại lòi ra tên tiểu tử kia. Hay chúng ta thu hoạch việc kinh doanh tại Lạc Nhật Quốc, lấy làm bàn đạp chiếm lấy ngôi báu kia.
Ngồi phía trên Định Tây Vương quát:
- Ngu ngốc, cho dù chiếm lấy Lạc Nhật Quốc thì cũng phải ổn định lòng dân Lạc Nhật, nếu như ngươi tính chưa đánh được mấy trận thì hậu phương đã tan nát rồi. Đánh cái rắm.
- Nếu chúng ta không làm gì, con không cam lòng bị mất trắng như vậy. Hiện tại quyền lực cũng đang còn trong tay các vương tử khác, cùng lắm là loạn.
- Vương tử ngài hãy nghĩ lại đi, Vĩnh Tinh Quân tuy đối với Đại Ân và Đại Ly hết sức mềm mỏng, sợ chiến nhưng ngài nên nhớ thời trẻ ông ta từng dẫn Hoàng Long quân xuôi nam đánh cho Thiên Tranh Quốc không ngóc được đầu 30 năm rồi đấy. Với lại thời cơ chưa chín muồi, theo ý tại hạ chúng ta vẫn nên tích trữ lực lượng chờ ngày khởi sự.
Phía dưới Từ tiên sinh vừa lên tiếng.

Mời các độc giả tham gia thảo luận truyện tại: [Luận Truyện] Hoàng Đế - Linh Angel