Chương mở đầu: Hoa Cẩm Minh

Số từ: 593

Nguồn: Bachngocsach.com

- Sao cậu lại block tớ vậy? Cậu đâu thể cấm tớ thích cậu phải không nào?
- Cậu đừng ảo tưởng sức mạnh nữa. Cứ làm như thân quen lắm ấy. Tớ không thích cậu, cậu đừng làm phiền tớ nữa, kiểu như bị điên ý.
Hắn giật mình muốn mở mắt ra, miệng thở hổn hển nhưng hắn phát hiện mắt mình không tài nào mở được. Trong khi đó hắn cũng nhận ra thứ hắn đang hô hấp không phải là không khí mà là nước, hắn mất bình tĩnh, chân tay khua khoắng lung tung rồi bỗng dừng lại vì nghe thấy một thanh âm.
- Quân, hài tử đạp thiếp đau quá!
- Người đâu, Mau gọi ngự y.
- Ô sao tiểu tử này lại dừng lại rồi.
Ở nơi góc đông nam tại đại lục Từ Thanh, Hoa Vũ quốc. Sở dĩ gọi quốc gia này là Hoa Vũ quốc bởi vì trên khắp đại lục Từ Thanh chỉ có nơi đây mới có loài Hoa Vũ. Loài hoa biểu tượng cho chính những nam nhân quốc gia này:
“Bên ngoài đẹp đẽ chẳng thư sinh
Phong ba đời trai chẳng bận mình
Hoá thân mũi giáo bảo vệ nước
Nhuốm máu sa trường chẳng cầu vinh”(*)
Vua tại đại lục Từ Thanh đều được tôn xưng là Quân. Con trai vua được gọi là Công Tử, con gái thì gọi là Công Chúa. Bây giờ ngay tại tẩm cung của Long phu nhân, người mà đang mang thai đứa con đầu lòng của Hoa Vũ Quân Chủ đang nằm nghỉ ở trên giường. Bên cạnh nàng là một ông lão tầm 50 tuổi chính là Quân Chủ đương thời của Hoa Vũ Quốc, tên là Hoa Hàn Dĩnh. Hiệu: Vĩnh Tinh.
- Bẩm Quân, có lẽ Long phu nhân gần đâu tâm trạng không tốt dẫn đến thai nhi cũng bị ảnh hưởng.
- “Có lẽ” Trẫm ở đây không phải là nghe từ có lẽ của khanh, nếu khanh còn “ có lẽ” một lần nữa thì khanh không cần dùng cái đầu trên cổ của mình để suy nghĩ nữa.
- Dạ dạ! Thần hiểu! Thần hiểu! Những ngày sắp tới phu nhân cần nghỉ ngơi đợi đến ngày sinh thôi.
Vĩnh Tinh Quân năm nay 50 tuổi nhưng trừ một ít sợi tóc trắng trên đầu ra thì nhìn ông như 30 tuổi. Lên ngôi từ năm 26 tuổi, trị vì được 24 năm. Có người nói ông là minh quân mang đến cho Hoa Vũ Quốc hưng thịnh về kinh tế như cái tên hiệu Vĩnh Tinh của ông vậy. Nhưng có người lại nói ông là vị Quân chủ vô dụng nhất: “ sợ chiến, cầu hoà, cống nạp” ngược lại với lý tưởng, truyền thống của người dân Hoa Vũ.
Quay trở lại với thanh niên của chúng ta. Hắn nghe được hết cuộc đối thoại ở ngoài sau đó lại ngủ say.
- Ta, ta thế mà lại xuyên không sao! Cha mẹ, ông bà làm sao bây giờ. Đáng chết ta lại buồn ngủ nữa rồi.
Từ Thanh đại lục năm 9622 thiên lịch. Hoa Vũ Quốc đang bước vào mùa đông, mùa mà hoa vũ đẹp nhất.
- Sinh rồi! Sinh rồi! Là Công Tử.
- Haha! Cuối cùng thì ta cũng có người nối dõi rồi. Sinh vào ngày mới, mang trong mình dòng máu cao quý của Hoa tộc ta. Gọi là Hoa Cẩm Minh.
Bài thơ tự sáng tác mang tên Hoa Vũ

Mời các độc giả tham gia thảo luận truyện tại: [Luận Truyện] Hoàng Đế - Linh Angel