Chương 2: Mũi tên lao ra

Số từ: 1275

Nguồn: bachngocsach.com

Từ Thanh đại lục năm 9624 thiên lịch
- Hương Lan, đi nhanh lên. Hôm nay ta muốn ra bờ sông câu cá với bọn Cẩu Tử.
- Công Tử, ngài đi chậm thôi kẻo ngã.
- Ta đã dặn ngươi bao nhiêu lần rồi, bên ngoài cung thì gọi ta là thiếu gia.
- Vâng thưa thiếu gia.
Trên con đường mòn vắt qua quả đồi nhỏ cạnh bờ sông, một đứa bé chạc 2 tuổi mặc quần áo màu đen tôn lên làn da trắng hồng, môi đỏ như gấc, mắt phượng mày ngài vô cùng đáng yêu. Đứa bé đang chạy tung tăng phía trước, phía sau là một thiếu nữ tầm 16 đang vừa đuổi theo vừa dang hai tay ra để có thể đỡ đứa bé bất kì lúc nào.
Hoa Cẩm Minh của chúng ta đang gần sinh nhật 2 tuổi, được mọi người đồn đoán là tuyệt thế thần đồng. Từ lúc sinh ra ngoài khóc đòi đi vệ sinh, chưa bao giờ quấy nhè. 4 tháng biết ngồi, 7 tháng biết chạy, 9 tháng biết đọc sách, 1 tuổi thì trên thông thiên văn dưới tường địa lý. Mọi người còn lo tương lai hắn sẽ trở thành vị quân chủ hoang dâm vô độ vì từ khi 2 tháng tuổi hắn chỉ chịu ngủ khi úp mặt vào ngực thiếu nữ. Mọi người đâu biết được hắn luôn tự nhủ mình” Đồ của lão cha, lão tử không thèm dùng, lão tử phải lớn lên trên tâm hồn của thiếu nữ”. Từ lúc 9 tháng tuổi hắn đã tìm hiểu trên những trang sách về đất nước tương lai mà hắn sẽ cai trị. Hoa Vũ Quốc được Hoa Vũ Quân dùng võ lập quốc đã gần 400 năm, đến đời cha hắn là vị quân chủ thứ 14. Hoa Vũ Quốc phía bắc giáp Đại Ân, phía tây bắc giáp Đại Ly, phía tây giáp Lạc Nhật Quốc, phía tây nam giáp Cao Liệt Quốc, phía nam giáp Thiên Tranh Quốc, phía đông đối diện bờ biển với Hải Lãng Quốc Đảo. Trong số các nước láng giềng thì có Lạc Nhật Quốc là yếu thế và đang phụ thuộc Hoa vũ Quốc, Thiên Tranh Quốc thì hơn 30 năm trước Vĩnh Tinh Quân lúc đó còn là đại công tử dẫn quân xuôi nam chiếm mất gần nửa lãnh thổ, Đại Ân và Đại Ly là 2 cường quốc phía tây bắc và bắc luôn xảy ra chiến tranh với nhau nhưng đều ép Hoa Vũ phải xưng thần, phía tây nam là Cao Liệt Quốc là một cường quốc mới nổi gần đây nhưng cách biệt với Hoa Vũ bằng rừng rậm nên không thường xảy ra xung đột. Hoa Vũ Quốc thời Vĩnh Tinh Quân là một quốc gia giàu có nhờ sản lượng muối, sắt, lương thực và nhờ chính sách mở cửa buôn bán, ủng hộ thương mại với nhiều quốc gia. Quân đội Hoa Vũ chủ yếu là bộ binh và một phần khinh kỵ binh vì giống ngựa nơi đây nhỏ và yếu hơn các nơi khác.
Từ lúc 1 tuổi Hoa Cẩm Minh đã thường trốn ra khỏi cung đi chơi, một ngày nọ hắn gặp được một đám trẻ mồ côi ăn xin ở trong thành. Hắn nổi lòng trắc ẩn rồi bắt Hương Lan bán trang sức của nàng rồi lập ra một trại trẻ mồ côi gần bờ sông tại ngoại thành. Những đứa trẻ lớn ngày ngày sẽ đi vào trong thành hoặc xung quanh tìm việc làm còn những đứa nhỏ hơn sẽ ở lại đợi hắn đến chơi, ban tối thì hắn sẽ thuê người dạy bọn nó học. Những đứa trẻ vô cùng vui vẻ chuyển vào trong trại trẻ vì vừa được bao ăn lại còn bao học. Bọn chúng thường bảo nhau phục vụ tốt vị tiểu thiếu gia này vì e sợ trò chơi này hết vui sẽ là ngày bọn chúng quay lại với kiếp ăn xin.
- Đại Xuyên, hôm nay ngươi không đi làm à.
Một thiếu niên tầm 16 mặc đồ cũ kỹ màu nâu cười nói:
- Viện trưởng thiếu gia, mấy hôm nay Trương lão bản về quê giỗ tổ nên tửu lầu tạm nghỉ mấy ngày ạ. Ngài đợi một lúc để tiểu nhân gọi bọn Cẩu Tử ra chơi với ngài.
Hắn biết lão cha hắn, Vĩnh Tinh Quân sắp xếp rất nhiều người xung quanh để đảm bảo an toàn cho hắn. Từ bà bán rau, người bán kẹo hồ lô hay ngay cả những đứa trẻ lớn trong trại trẻ này kể cả Đại xuyên. Chỉ có bọn Cẩu Tử là người của hắn.
Một lúc sau, Đại Xuyên cùng 12 đứa trẻ tầm 5-6 tuổi đi ra. Mặt đứa nào cũng dính nước dĩ nhiên là vừa rửa mặt sạch sẽ xong.
- Viện trưởng thiếu gia, hôm nay để tiểu nhân và mấy tên này bồi ngài đi bắt tổ chim.
- Không cần đâu, ta với bọn cẩu tử đi câu cá. Ngươi vào thành xem còn đứa trẻ mồ côi nào thì mang về đây.
- Dạ dạ!
Hoa Cẩm Minh và bọn cẩu tử trên đường ra bờ sông.
- Kê tử, ngươi có làm lưỡi cá có ngạnh mà ta bảo không?
Bọn Cẩu Tử gồm 12 đứa trẻ 5-6 tuổi được hắn gọi theo 12 con giáp.
- Thiếu gia, ta còn làm dư ra mấy cái đây này. Hôm nay nước dâng chúng ta xem ai câu được nhiều cá nhất.
- Được! Nếu các ngươi câu được nhiều cá hơn bản thiếu gia, thiếu gia sẽ có thưởng.
Bọn trẻ hò gieo vui vẻ, ở cách đấy không xa trong rừng có những tốp người mặc đồ đen đang bao vây thành vòng tròn.
- Tướng quân, các huynh đệ đã bố trí cả 2 bên bờ sông rồi, đảm bảo một con muỗi cũng không thể gây bất lợi cho Đại Công Tử.
- Hừ! Bảo các huynh đệ chú ý vào, nếu Đại Công Tử có chuyện gì không chỉ mất mỗi đầu mà còn liên lụy đến người nhà nữa.
- Chúng thuộc hạ đã rõ.
Khi ra đến bờ sông, Hoa Cẩm Minh thở dài:
- Mấy tên ngốc này, làm gì có nam nhân phải ra đây giặt quần áo, nếu ta câu cá đến tối thì chúng thật sự giặt quần áo đến tối chắc. Có phải bọn chúng khinh thường ta nhỏ tuổi hay không.
Hương Lan cười đáp:
- Công Tử năm nay người mới có 2 tuổi thôi đấy, nếu không phải nô tỳ chăm sóc người từ bé đến lớn thì cứ tưởng người là lão yêu quái mất.
- Cẩu tử, ngươi và Hổ Tử giúp Hương Lan kiếm củi làm bếp. Hôm nay Thiếu Gia sẽ mời các ngươi ăn ẩm thực nướng đá.
Cẩu Tử buồn rầu đáp:
- Thiếu gia, ta và Hổ Tử đi kiếm củi chẳng may gặp phải mấy vị đại ca kia thì phải làm sao.
Hoa Cẩm Minh gian xảo nói:
- Ngươi cứ hô có thích khách, có thích khách rồi xem kịch vui là được.
- Ngài thật là!
- Thôi nào đi câu cá. Haha!
Hôm nay nước sông dâng cao, cuốn nhiều theo nhiều nhánh cây từ trên thượng lưu xuống. Hoa Cẩm Minh và bọn trẻ bắt đầu thả mồi thì ở một nhánh cây đang trôi gần đó tiếng dây cung đập vào nước vang lên kèm theo một mũi tên lao ra.

Mời các độc giả tham gia thảo luận truyện tại: [Luận Truyện] Hoàng Đế - Linh Angel