Chương 7: Lệ nhi! Hãy làm nữ nhân của ta

Số từ: 1987

Tác giả: Giang Yến Ly

Nguồn: bachngocsach.com

Khóe môi Lệ An Nhiên cố câu lên một nụ cười gượng gạo: “Ha ha, ta… ta đùa với ngươi thôi!”. Vừa nói xong liền dùng tốc độ ‘Tên lửa’ chạy ra khỏi vườn trúc, miệng không quên để lại lời nhắn:

“Nam Cung Hàn, ngươi cứ đi thong thả. Ta về trước, bye bye”.

Nam Cung hàn bị hành động ngốc nghếch của nàng chọc cười thành tiếng “Đồ ngốc!”

Trên đường trở về, Nam Cung Hàn mãi suy nghĩ về từ ngữ lạ lẫm của nàng, vẫn không hiểu đó là thứ ngôn ngữ gì, liền hỏi:

“Lệ nhi, ta hỏi nàng, từ lúc nãy nàng nói có nghĩa là gì?”

Nàng nghĩ mãi mà vẫn không nhớ mình đã nói sai cái gì, bèn cười đáp trả:"Ta thật không nhớ mình đã nói gì nữa!"

Nhìn nét mặt khó xử của nàng Nam Cung Hàn hắn thật chỉ có thể lắc đầu lên tiếng: "Nữ nhân ngốc, có thế mà cũng nghĩ không ra", vẻ mặt đăm chiêu nói tiếp: "Ừm, hình như nàng nói bái bai".

Thân là một họa sĩ nổi tiếng thường xuyên giao tiếp với những người nước ngoài nên ngoại ngữ là điều thiết yếu trong cuộc sống của cô. Đôi khi thuận miệng lại phát ra vài từ tiếng anh, cũng không trách hắn được. Ở thời đại này, chắc chưa biết đến tiếng anh là gì đâu! Bèn lên tiếng chọc ghẹo hắn: “Ừm… ‘Bye’ có nghĩa là Đại ngốc. Ha ha”.

“Nàng mắng ta?” Dây thần kinh của Nam Cung Hàn căng cứng, hắn là vua một nước, không điều gì mà hắn không làm được. Nói chung con người Nam Cung Hàn hắn phải nói là tài giỏi xuất chúng, không ai sánh bằng. Thế mà, hắn lại bị một Nữ nhân ngốc mắng mình là Đại ngốc… Thật sự quá mắt mặt. Liền giở thủ đoạn ti tiện: “Ồ, Đại ngốc? Đại ngốc luôn không hiểu chuyện đúng không?” Dám mắng ta, để xem ta trừng trị nàng ra sao…

“Nam Cung Hàn, ngươi…” Lời chưa thốt ra khỏi miệng đã bị ai đó ngậm lấy, đầu lưỡi hắn linh hoạt chạy trong khoang miệng, liên tục dạo quanh khắp môi nàng. Có mạnh có nhẹ, có lưu luyến cũng có dũng mãnh khiến cho nàng vô thức say mê. Hơi thở như sắp bị cạn kiệt, nàng đỏ mặt đẩy hắn ra:

“Nam Cung Hàn, ngươi thật không đứng đắn!”

Nhìn nàng cầm lấy vạt áo lau qua lau lại môi mình, mày Nam Cung Hàn liền chau lại, khó chịu nói lớn: “Không được lau, đó là dấu ấn của ta”.

“Biến thái! Ta cứ thích lau đấy, ngươi làm gì được ta?” Lệ An Nhiên trong lòng giăng đầy tơ nhện, nam nhân này nàng quen biết chưa lâu, cũng không hiểu con người của hắn… Càng không muốn vì nam nhân mà phải chịu cảm giác đau đớn thêm lần nữa! Bây giờ nàng phải vạch rõ ranh giới với hắn hoặc là phải xác định, Nam Cung Hàn đối với nàng ra sao?

Nam Cung Hàn cũng biết mình hơi sốt ruột, hắn thật không có ý vô lễ với nàng, nhưng mà… Nàng cứ lôi dáng vẻ đẹp nhất ra câu dẫn hắn, khiến hắn không kiềm chế được. Liền lên tiếng xin lỗi: “Lệ nhi, ta… “ nhưng hắn vẫn không biết mở lời như thế nào, bèn thở dài ôm nàng vào lòng thủ thỉ: “Lệ nhi, hãy làm nữ nhân của ta đi, được không?”

Lệ An Nhiên biết hắn có tình ý với mình, nhưng điều này có phải đến quá sớm không? Nam nhân ở thời đại này ‘tam thê tứ thiếp’ nhiều không điếm xuể, lại phải nói đến, chưa chắc họ đã thật lòng thật dạ đối tốt với một người. Có thể đối với nàng, Nam Cung Hàn có chút hứng thú, ai biết được, ngày mai hắn lại dùng những lời nói mật ngọt này dâng đến tai người khác...? Nàng biết mình ích kỉ nhưng Lệ An Nhiên nàng chỉ muốn cùng nam nhân mình yêu sống trọn đời trọn kiếp, mãi không xa rời…

Nàng đưa đôi mắt đẹp nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Nam Cung Hàn, hãy cho ta thêm thời gian…”

Nhìn mắt nàng ngắn lệ, lòng Nam Cung Hàn lại chẳng biết diễn tả ra sao, lo lắng hỏi nàng:

“Tại sao lại khóc?”

“Nam Cung Hàn, ngươi đối với ta là thật lòng sao?” Phải, nàng đang sợ, sợ hắn sẽ giống với những nam nhân khác, chỉ xem nàng là y phục ngoài thân.

Nam Cung Hàn hiểu ý nàng, liền ôm nàng vào lòng: “Là thật lòng. Nam Cung Hàn ta thề, đời này kiếp này không phụ nàng!” Xin lỗi nàng Lệ nhi, ta lại lừa dối nàng… Nhưng chỉ cách này mới có thể giữ nàng bên cạnh ta thôi!

“Được! Ta tin chàng. Nếu chàng dám làm điều có lỗi với ta, ta sẽ vĩnh viễn rời xa chàng”.

Nam Cung Hàn giật giật khóe môi, cố câu lên một nụ cười.

Trong khi đó, tại quán trọ Tiêu Nhi Mộng, Vương Hoàng say khướt ngồi trong phòng nàng, mắt hắn đỏ hoe, đuôi mắt vẫn còn đọng lại chút nước… Dường như Vương Hoàng đã khóc?

Lâm Tiêu Mộng đứng bên ngoài nhìn hắn điên cuồng uống rượu, lòng cũng đau xót thay, vội chạy đến giật lấy bình rượu trong tay hắn, nói: “Vương công tử, ta xin ngài đừng uống nữa! Nếu không có án mạng, quán này của tôi không chịu nổi tội danh này đâu”.

Vương Hoàng mặc kệ lời của Lâm Tiêu Mộng, vươn tay giật lấy bình rượu, vừa uống vừa cười, một nụ cười chua chát: “Bà chủ Lâm, bà nói xem, ta như vậy có gì không tốt? Ngoài kia có biết bao cô nương muốn được bổn công tử thương yêu mà không được… Ta đối với nàng ấy tốt như vậy, thương như vậy… mà nàng hết lần này đến lần khác lại bỏ trốn. Bà thấy có đáng trách không, ha ha?”

“Vương công tử, có lẽ An Nhiên muội ấy có việc, không kịp cáo từ ngài… Ngài đừng lo lắng, muội ấy sẽ sớm trở về thôi!”

“Có việc? Nàng ấy ngoài việc bỏ trốn thì còn việc gì nữa chứ!” Môi hắn giương lên một nụ cười châm biếm ‘Nàng còn muốn trốn ta tới khi nào nữa đây? Dù là hai năm trước hay hai năm sau cũng vậy, dùng duy nhất mỗi biện pháp này…'

Hắn vẫn còn nhớ rất rõ, hai năm trước, khi hay tin Vương gia và Cố gia liên hôn, nàng đã khóc rất nhiều, đến nổi hai bọng mất phình lên to tướng. Lúc đó, hắn đã ôm nàng vào lòng rất chặt nói với nàng “Tiểu Mạn, đây chỉ là một hôn sự chính trị, không hơn không kém. Đợi khi mọi chuyện giải quyết xong, ta sẽ danh chính ngôn thuận cưới nàng về. Không lâu đâu, nàng chờ ta được không?”

Chính miệng nàng đã đồng ý chờ hắn, hứa là sẽ ở bên cạnh hắn, nàng cũng biết lòng hắn trước giờ chưa từng thay đổi chỉ có mình nàng. Vậy mà, đêm đó nàng lại bỏ trốn, chỉ để lại một câu ngắn ngủi “Ta không thể tha thứ cho chàng”. Không ai biết được cảm giác của hắn lúc ấy, có đau lòng, có thống khổ cũng có tuyệt vọng. Người hắn yêu cư nhiên lại lừa gạt hắn… lại một mình chạy trốn, trốn tận hai năm!

Hôm nay, nàng muốn trốn đến bao giờ?

Lâm Tiêu Mộng biết tâm trạng hắn lúc này, ai cũng không khuyên nổi, chỉ lên tiếng nhắn nhủ hắn:

“Ngài cứ uống, ta không dám cản. Nếu như ngài chết đi, An Nhiên muội ấy, biết đâu sẽ tìm được một người nam nhân tốt hơn!”

Lời nói của Lâm Tiêu Mộng như một bạt tay vả mạnh vào mặt hắn, một cái đau điếng, hắn liền tỉnh rượu: “Ai cho phép nàng ấy làm như vậy? Đời này nàng ấy chỉ có thể làm nữ nhân của Vương Hoàng ta, của một mình ta mà thôi!”

“Vậy sao?”

Hắn nhìn Lâm Tiêu Mộng, đôi mắt chợt trở nên nghiêm nghị, nói: “Ta đi tìm nàng ấy”.

Lâm Tiêu Mộng nói đúng, nếu hắn cứ ngồi đây buồn bã thì có thể hắn sẽ mãi mãi mất nàng, hắn không muốn một chút nào!...

Lâm Tiêu Mộng nhìn hắn, nghi hoặc hỏi: “Tìm? Ở đâu?”

“Ta, không biết… Nhưng ta sẽ dùng thời gian cả đời này để mang nàng ấy trở về”.

“Được. Ta đợi tin tốt của ngài!” Lâm Tiêu Mộng nhìn theo bóng lưng của Vương Hoàng, môi lại giương lên nụ cười, đời này Lệ An Nhiên có thể tìm được người nam nhân vì mình mà hi sinh cả cuộc đời, quả thật đáng quý. Chỉ mong rằng, muội ấy sớm nhận ra tấm chân tình của Vương Hoàng, đừng phụ ngài ấy…

-----------------------------------------

Khi Nam Cung Hàn về đến hoàng cung thì trời cũng chạng vạng tối. Trong đầu hắn cứ mãi văng vẳng câu nói của Lệ An Nhi “Ta tin chàng”, môi hắn lại giương lên nụ cười bi ai, nếu một ngày nàng phát hiện ta lừa dối nàng, thì nàng có phải mãi mãi không gặp ta không? Quả thật, trong lòng ta chỉ có một mình nàng, nhưng hậu cung của ta trên dưới có đến vài chục phi tần. Ta thân là vua một nước, thê thiếp nhiều vô số, là điều không thể tránh khỏi. Đến lúc đó, có thể nàng sẽ hiểu, sẽ tha thứ cho ta chăng?

Đêm khuya, có người chìm trong lo lắng, bi ai, cũng có người chìm trong hạnh phúc, vui mừng. Lệ An Nhiên một thân áo trắng, hai tay chống lên thành cửa sổ , cười đến ngọt ngào. Nàng nhớ đến lời nói của hắn, lòng như được rót rượu, ấm nóng vô cùng.

Kiếp trước, nàng vì một người mà đau tận tâm can, đi từ thất vọng đến tuyệt vọng. Nàng vĩnh viễn không tin trên đời này có kẻ mãi mãi chung tình, vì nàng mà thề ước… Nhưng kể từ khi gặp hắn, trái tim lạnh lẽo của nàng từng chút từng chút một được hâm nóng. Dù đã cố kìm chế nhưng mỗi lần nhìn vào mắt hắn, trái tim nàng vẫn không thể cầm cự mà đập liên hồi.

Không một ai biết được, khi Nam Cung Hàn nói với nàng rằng “Lệ nhi, hãy làm nữ nhân của ta”, nàng đã vui mừng biết chừng nào, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lòng ngực. Nhưng nàng sợ, thực sự lo sợ phải đau đớn một lần như thế nữa!

Nam nhân một khi đã chính miệng thề thốt, cả đời không phụ nàng, thì Lệ An Nhi nàng biết chính mình vẫn không đứng vững, tự mình sa vào lòng hắn, không trách cứ chỉ có hạnh phúc vô biên. Chỉ là nàng cần thời gian để thấu hiểu hắn, cũng như phá bỏ cánh cửa sắt trong tâm nàng.

Nam Cung Hàn! Đợi ta thêm một chút nữa, một chút nữa thôi để ta dùng cả trái tim để yêu chàng!

Lệ An Nhiên đưa mắt nhìn bầu trời đầy sao, thầm nói: “Ba mẹ, hai người có phải cũng đang chúc phúc cho con không?”

Trong đêm, lại có kẻ ngồi trên bóng cây cổ thụ to lớn, cầm lấy bức họa trong tay, nhìn ngắm bầu trời đầy sao, một nụ cười chua xót hiện ra, hỏi: “Thế gian rộng lớn thế này, ta biết tìm nàng ở đâu?”

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Hãy để ta yêu nàng