Chương 2: Nàng là họa sư

Số từ: 1197

Tác giả: Giang Yến Ly

Nguồn: bachngocsach.com

Có lẽ thiên mệnh khó tránh, số mệnh đã định dù có chạy đằng trời nàng vẫn không thể thoát khỏi vòng xoáy của định mệnh. Ông trời đã chiếu cố nàng như vậy, cho nàng được một lần nữa sống sót, thế thì nàng chỉ có thể gạt đi những kí ức đau thương ở kiếp trước, vui vẻ sống một cuộc đời mới- Ở một thới giới mới!

Thân chủ người chứa đầy vết thương, lại vô cùng yếu ớt suy nhược càng khiến cho mỗi bước đi thêm nặng trĩu.

Rừng núi hoang vu, không một bóng người, dôi chân trần của nàng bước đi trên đá trên gai, bàn chân từ lúc nào đã loang lỗ đầy vết máu. Nhưng nàng không dám bỏ cuộc, cũng chẳng dám ngừng nghỉ mà tiếp tục bước đi dù hai chân đã mỏi nhừ tê cứng. Lệ An Nhiên nàng thật sự không còn sự lựa chọn nào khác, một khi nàng buông bỏ thì cái mạng này của nàng ắt cũng sẽ… Trong tâm trí nàng lúc này chỉ hiển hiên một ý niệm ‘Nàng muốn sống, muốn tiếp tục được sống!’

Gió đêm lạnh lẽo lạnh đến thấu xương, trên người nàng chỉ mặc một trang phục trắng mỏng manh, cũ kĩ lại thêm những vết thương trên người làm cho cơ thể nàng một lúc một yếu đi, không còn chút sức lực ngã khụy xuống phiến đất ẩm ướt. Nàng muốn cất tiếng gọi cứu nhưng lại chỉ là vô vọng, cổ họng đau rát, bụng lại đói meo, người đi đau đớn không chịu nổi. Nàng cố giữ mình phải tỉnh táo đứng dậy và đi tiếp nhưng lực bất tòng tâm, ý thức dần trở nên mơ hồ hư ảo, bất lực ngất đi.

“Mau báo với Vương gia, nàng ấy tỉnh rồi!”

Lệ An Nhiên đưa mắt nhìn trần nhà, khung cảnh xa lạ khiến tâm trí nàng choàng tỉnh, đưa mắt nhìn về phía tiểu cô nương đang hỏi nhỏ:

“Tiểu cô nương, ta đây là?”

Đôi môi của Tú Mỹ cong lên trên gương mặt tròn trĩnh đáng yêu của một tiểu nhi tử, ngại ngùng lên tiếng:

“Ai da, cô nương đừng gọi muội như thế a! Muội chỉ là một nha hoàn phụ trách việc chăm sóc tỷ thôi!”.

Tú Mỹ cầm chén thuốc bưng đến trước mặt nàng, ân cần nói: “Cô nương, mau dùng chút thuốc đi!”

Lệ An Nhiên gật đầu đưa tay nhận lấy chén thuốc từ tai nha hoàn, liền nói lời đa tạ. Lúc này, Tú Mỹ mới giải thích: “Nơi đây là Thu sương viện, phủ ngoại của thiếu gia chủ. Trên đường trở về ngài đã gặp cô nương bên bìa rừng liền mang về đây, nói ra thì cô nương may mắn thật đấy, thân thể yếu đuối đầy vết thương, vừa đói vừa rét lại bất tỉnh liên lục năm ngày liền, thế mà vẫn sống được? Đúng là một điều kì lạ mà!”

Lệ An Nhiên chỉ biết cười trừ sau câu nói của Tú Mỹ, thật như muội ấy nói, việc của nàng đúng là một điều kì lạ mà, đến cả chính bản thân nàng còn không tin là nàng đã xuyên không, rồi rơi vào hoàn cảnh éo le khốn khổ như vậy nữa huống hồ là người khác!

Nam nhân tiến vào, hai đầu chân mài hơi chau lại, gương mặt toát lên một vẻ nghiêm nghị khiến người khác phải vị nể, lên giọng trách mắng: “Tú Mỹ, thật loạn ngôn”.

Phía sau lưng bỗng dưng truyền đến giọng nói, lại rất quen thuộc kia khiến nàng giật nảy người, khóe môi co rút liên hồi, ấp a ấp úng nói lên hai từ: “Thiếu gia!”

“Ngươi đấy, sau này phải chú ý đến lời nói và hành động của mìn, đừng để ta chuốc thêm phiền phức nữa, hiểu chưa?”

“Vâng, thưa thiếu gia!”

Nét mặt Nam Cung Phong đã trở nên hòa hoãn hơn hẳn, hắn quay mặt về phía nàng, khóa môi hơi cong lên, hỏi: “Cô nương thấy có chỗ nào không khỏe?”

Lệ An Nhiên vén chăn, muốn đứng lên cảm tạ nhưng lại bị nam nhân trước mặt đoán trước hành động, nhìn nàng lắc đầu: “Cô nương không cần phải khách sáo, cứ ngồi yên đó!”

“Đa tạ!” Nàng ngước mắt nhìn hắn lên tiếng cảm kích “ Thân thể của ta đã đỡ hơn nhiều, cũng nhờ ơn công tử ta mới có thể một lần nữa thoát khỏi quỷ môn quan”.

“Chỉ là giúp đỡ người khi gặp hoạn nạn là điều mà mỗi con người nên có, cô nương không cần phải cảm thấy áy náy!”

Nam Cung Phong vừa đến chưa được bao lâu thì đã vội rời đi, kể từ ngày hôm đó nàng chưa từng gặp lại hắn thêm một lần nào nữa! Nghe Tú Mỹ kể lại rằng thiếu gia có việc đột xuất phải vội trở về kinh thành để giải quyết. Ắt khoảng hơn một tháng nữa là có thể ghé lại nơi đây.

Lệ An Nhiên cứ mãi ở đây mà hưởng thụ cuộc sống giống như một phú hào khiến nàng vừa áy náy vừa khó chịu. Cũng may cơ thể này đã được hồi phục không ít, xem ra có thể làm việc để trả nợ rồi!

“Tú Mỹ, ta muốn làm việc, ta muốn trả nợ a!”

Tú Mỹ đang châm trà thì bị tiếng nói của nàng làm cho hốt hoảng, bình trà cũng đỗ toang, nàng chỉ có thể lên tiếng than thở:

“Cô nương của ta a, tỷ làm ơn đi được không, chỉ cần ngồi yên và tịnh dưỡng như vậy thôi là muội mang ơn tỷ lắm rồi! Đừng có suốt này đòi làm này làm kia để trả ơn nữa, thiếu gia không phải hạng người nhỏ mọn vậy đâu…”

Lệ An Nhiên hai tay chống cằm, gương mặt thoáng vẻ đượm buồn, nói:

“Nhưng ta cảm thấy áy náy kinh khủng”.

“Vậy tỷ có từng áy náy với muội chưa, chỉ mới ba ngày thôi mà tỷ đã khiến muội làm vỡ hơn mười sáu ấm trà, muội sắp bị đuổi luôn rồi đây này!” Một cổ uất ức mà Tú Mỹ mang trong lòng ba ngày nay, một bụng dốc sạch.

Lúc này trong đầu Lệ An Nhiên liền nảy lên một ý tưởng táo bạo, hướng Tú Mỹ nói khẽ: “Tú Mỹ, muội có thể giúp ta chẩn bị giấy và màu sơn được không?”

Tú Mỹ vẻ mặc đầy nghi hoặc hỏi: “Đừng nói với muội là tỷ muốn vẻ tranh nha?”

“Chính xác!” Nàng búng tay một cái vui vẻ cười trông vô cùng mong đợi câu trả lời của Tú Mỹ nàng.

Tú Mỹ tuy có chút nghi hoặc nhưng vẫn đáp ứng mọi yêu cầu của nàng, liền phân công nhờ người đi chuẩn bị, nàng ngồi sát cạnh Lệ An Nhiên, nhìn châm châm nàng hỏi tiếp:

“Biết vẽ thật sao?”

“Ây, ta là một họa sư đấy! Không lẽ lại không biết vẽ”.

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Hãy để ta yêu nàng