Chương 5: Hắn 'nhớ nhung'?

Số từ: 2172

Tác giả: Giang Yến Ly

Nguồn: bachngocsach.com

Hắn ngồi đối diện nàng, nét mặt tươi cười, ánh mắt tràn đầy thâm ý, hỏi nàng: “Tiểu Mạn, ta …ta thật sự rất nhớ nàng…!”

Lệ An Nhiên không chớp mắt nhìn hắn, ánh mắt chú ý lắng nghe: “Ta biết là nàng trách ta, nhưng… việc năm đó ta không có cách nào thay đổi được. Hôn sự giữa Vương gia và Cố gia cũng chỉ vì lợi ích của hai nhà, nàng cũng biết mà… trong lòng ta trước giờ chỉ có nàng, chỉ một mình nàng thôi!”

Nghe hắn nói như thế nàng cũng hiểu đôi chút sự tình, có lẽ Tiểu Mạn gì đó là người yêu của hắn, khi biết hắn có hôn sự với thiếu nữ nhà khác, vì không chịu nỗi đả kích nên đã ra đi… Hoặc có thể cho rằng, khi nàng xuyên không hồn đã nhập vào xác của nữ tử tên Tiểu Mạn.

Nàng nhìn hắn, môi giương lên nụ cười nhàn nhạt: “Vương công tử, ngài nói việc này với ta cũng chẳng có ít gì! Ta xin nhắc lại, ta không phải Tiểu Mạn, ta mang họ Lệ tên An Nhiên”.

Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, ánh mắt chan chứa nỗi buồn nói với nàng:

“Đừng như vậy Tiểu Mạn, ta biết nàng còn giận ta… Nhưng đừng tỏ ra không quen biết ta được không?”

Nàng gỡ tay hắn ra khỏi tay mình nói tiếp: “Thật ra, trên đời này, việc người giống người cũng rất nhiều. Nhưng có lẽ ngài đã tìm nhầm người rồi…”

Hành động của nàng càng làm cho hắn thêm đau lòng, hắn cười cười nhìn nàng, đôi mắt vẫn chứa đầy tình ý: “Tiểu Mạn, dù nàng có trốn tránh thế nào thì ta vẫn sẽ không buông tay!”. Nói rồi hắn xoay người rời ra cửa, hai tay vắt chéo sau lưng, nói tiếp: “Ngày mai ta đến thăm nàng…”. Nàng hiểu ý hắn, hắn nói ‘Đến’ chứ không phải ‘Sẽ đến’, là hắn đang chắc chắn lời hứa của mình với nàng.

Nàng nhìn người nam nhân đang rời đi kia, cũng có chút đau lòng khuyên nhủ hắn:

“Vương công tử, nếu mọi chuyện đã qua thì cứ cho nó vào dĩ vãng, cần chi phải níu kéo thêm đau lòng?”

Hắn nhìn nàng cười trừ: “Ta… quen rồi!”.Ý hắn là sao? Là đã quen với sự đau lòng, hay là đã quen với sự chờ đợi ?

Vương công tử kia vừa mới rời đi thì nam nhân kì lạ kia từ đâu chui ra, vẻ mặt trầm xuống không thèm nhìn nàng nói: “Ta phải về rồi… “

“Sao vậy?” Nàng ngây ngốc hỏi hắn.

“Có việc cần giải quyết, mấy ngày nay ăn bám cũng khỏe hơn nhiều”. Hắn thật sự không biết mình đang làm gì, đang nghĩ gì nữa, cư nhiên lại đi giải thích cho nàng ta, con người của hắn vì sao lại tồn tại hai từ ‘giải thích’ này cơ chứ?

Nàng biết hắn muốn đi, chắc có việc gì trọng đại cần làm, dù sao con người hắn cũng không phải đơn giản, liền gật đầu nói: “Ừm, nếu có việc thì ngươi cứ đi đi”.

Hắn nhìn dáng vẻ thản nhiên của nàng lòng càng trở nên bực bội: Nàng ấy như thế mà không níu kéo ta? Vì sao không nói câu gì đã vội đồng ý đuổi hắn đi?

“Vậy, ta… Cáo từ, hẹn ngày tái ngộ”.

“Hẹn ngày tái ngộ”.

Khi hắn chuẩn bị rời đi, nàng vội giơ tay níu lấy vạt áo của hắn hỏi: “Ta… ta có thể hỏi quý danh của ngươi?”

Môi hắn giương lên, nhìn nàng nói: “Quý danh của ta… chỉ có người quan trọng mới biết”.

“…”

“Cô là Lệ An Nhiên?” Hắn biết nhưng vẫn cố hỏi, lòng vẫn có chút nghi hoặc về thân thế của nàng, việc Đại công tử của Vương gia lúc trước ai cũng biết, hắn ta say đắm một nữ nhân mà bỏ cả mọi thứ, chỉ là không ngờ… Chẳng lẽ nàng chính là nữ nhân kia ư?

-----------------------------

Hoàng cung

“Bệ hạ, bệ hạ, ngài về rồi…” Tiểu công công lo lắng nhìn Nam Cung Hàn.

Mặt hắn không chút biểu cảm, không nhìn tiểu công công nói:

“Nếu ta không về thì quá hời cho hắn, chẳng phải sao?”

Đêm đó, tứ đệ của hắn Nam Cung Phong, vì muốn có được ngai vàng mà không ngần ngại ra tay giết hắn, do hắn quá chủ quan nên bị tên đó hạ độc chẳng thể nào vận công được. Trong phút chốc lơ là, hắn bị chính tứ đệ của mình đâm trúng, may mắn hắn tránh được đường kiếm ấy, vết thương để lại cũng không đến nỗi mất mạng. Nhưng tên đó lại muốn truy cùng giết tận, hắn một thân thương tích lao vào phòng nàng… Không ngờ nữ nhân ngốc ‘đáng ghét’ kia lại cứu hắn, quả là trong họa có phúc!

Nam Cung Hàn ngồi trong thư phòng, người muốn ngủ mà lòng không tài nào ngủ được, có khi nào là hắn đang nhớ nữ nhân kia?

Hai canh giờ trước, phê duyệt xong tấu chương, vừa đặt lưng xuống chợp mắt thì thân ảnh của Lệ An Nhiên liền hiện lên trong tâm trí hắn, dù đã cố gắng nhưng hắn không cách nào ngủ được, thế là tới thư phòng này đọc sách…

Có lẽ quy luật mà người ta nói là đúng ‘Nếu chúng ta đã gắn bó với thứ gì đó một thời gian, cư nhiên nó lại trở thành vật sở hữu của mình, dù xa cách một chút cũng không chịu được” . Và Nam Cung Hàn cũng thế! Có thể hắn đã quen với sự chăm sóc của nàng, quen với từng nhịp thở của nàng, cho nên khi xa nàng, lòng hắn mang một chút cảm xúc khó chịu, trống vắng không nói nên lời. Phải chăng đó là nhớ nhung?

.....

Mỗi một con người khi được sinh ra, thì họ đã được định sẵn một số mệnh. Dù chúng ta có cố tìm cách trốn tránh thì cũng không thể nào thoát khỏi. Bởi vì, nó chính là vận mệnh của chúng ta!

-----------------

Trong khi Nam Cung Hàn cả đêm thức trắng thì Lệ An Nhiên lại ngủ rất ngon lành, đánh một giấc đến gần trưa mới dậy. Lòng không khỏi cảm ơn vì tên kia đã rời đi…

Dù gì thì nàng thân cũng là nữ nhi, sống chung với hắn bấy lâu nay cũng có nhiều bất tiện… May mà hắn đi rồi, nàng cũng có thể thoải mái sống cuộc sống tự do của mình!

An Nhiên vươn vai, trở mình qua lại lim dim mở mắt, đập ngay vào mắt nàng thân ảnh nam nhân ngồi đối diện đang ung dung thưởng thức trà, còn giương mắt nhìn nàng vui vẻ hỏi:

“Nàng dậy rồi!”

Lệ An Nhiên cứ nghĩ mình còn mơ ngủ, dụi dụi mắt vài cái, hỏi hắn: “Ta đang nằm mơ đúng không?”

Hắn tươi cười nhìn nàng: “Mặt trời cũng đã lên thiên đỉnh rồi, nàng muốn mơ cũng chẳng được”, nói rồi hắn bước đến trước mặt nàng, môi lại giương lên nụ cười giảo hoạt:

“Hóa ra, khi mơ, nàng cũng mơ thấy ta à?"

“Ta… ta nào có”. Lệ An Nhiên lúc này mới thực sự tỉnh giấc, gương mặt vì hắn kề sát mà có chút nóng lên, nàng vội quay mặt chỗ khác, hỏi hắn: “Mà ai cho ngươi vào đây?”

Hắn chấp tay sau lưng nghiêm mặt nói: “Vương Hoàng ta chưa từng hỏi ý kiến của ai, huống chi nàng lại là nữ nhân của ta… Còn phải hỏi qua ư?”

“Ai? Ai là nữ nhân của ngươi?” Nàng trừng mắt quát hắn. Tuy hắn trông rất đẹp trai nhưng cách nói này có phải quá tự cao rồi không. Làm như ngươi là người đẹp nhất không bằng, ngươi chỉ là nửa gót chân của tên kia thôi...

“Nàng..." Vương Hoàng có chút bất đắc dĩ nhìn nàng, thở dài nói tiếp. Được rồi không ghẹo nàng nữa, hôm nay ta đến đây là muốn dẫn nàng đến một nơi!

Lệ An Nhiên vừa mới xuống lầu thì đã bị tên kia kéo đi như bay, dù chỉ là thoáng qua nhưng nàng biết giờ phút này hắn rất vui, có lẽ niềm vui trong đời hắn đã đặt hết lên người của người con gái mang tên Tiểu Mạn rồi. Ban đầu, vì bị hắn bắt chợt nắm tay nàng có chút khó chịu, định rút tay từ chối… Nhưng ánh mắt của hắn làm nàng có chút không nỡ, đành để mặt cho hắn dẫn đi.

Suy cho cùng, ở thời đại này nàng cũng chỉ có một mình, nếu quen biết được nhiều người chẳng phải tốt hơn sao?

“Đến rồi!” Hắn siết chặt tay nàng hô to.

Lệ An Nhiên đưa mắt nhìn khung cảnh phía trước, xung quanh là một thảm thảo nguyên xanh rờn, một thác nước bé tí nhưng dòng chảy lại vô cùng mạnh mẽ, lúc lại nghe thấy âm thanh rì rào của gió đổ trên vài tán cây cổ thụ, lúc thì có tiếng chim ríu rít trong veo như giọng hót của sơn ca. Thời khắc này, không cần phải suy nghĩ trong đầu Lệ An Nhiên liền hiện lên hai chữ ‘Tiên cảnh’ nhân gian, không khỏi hét lên:

“Đẹp… Đẹp thật!”

“Thích không?”

“Thích, rất thích”

Lệ An Nhiên vui vẻ trả lời hắn, không chút phòng bị, nàng bị hắn ôm trọn vào lòng, môi hắn kề sát vành vai nàng khẽ nói:

“Ta, cũng, thích, nàng… Rất thích!”

Nàng vì câu nói của hắn làm cho bừng tỉnh khỏi giấc mộng tiên cảnh của mình, có chút khó nói liền giương mắt nhìn hắn đáp lời:

“Vương công tử, ngài… Ta nói rồi, ta không…”

“Không phải Tiểu Mạn chứ gì? Được, nàng muốn là ai thì là người đó. Còn người ta thích thì chỉ có nàng” hắn vội cắt lời nàng.

Lệ An Nhiên bị hắn siết ngày một chặt hơn, lòng có chút tức giận, vội đẩy hắn ra, nhưng sức lực của nàng vốn không thể bì lại với hắn, nàng càng cố kháng cự lại bị hắn siết chặt hơn, đến nổi muốn nghẹt thở. Nàng nói: “Vương công tử, mau buông ta ra”.

Rõ ràng câu nàng vừa nói là câu yêu cầu nhưng khi qua tai hắn lại thành câu cầu khiến, hắn giương môi tự đắt: “Cũng được. Nhưng từ nay không được gọi ta là Vương công tử nữa, nghe mà phát chán!”

Nàng chưa kịp trả lời hắn liền nói tiếp: “Hay gọi ta là Vương Hoàng đi!”

“Biết rồi” Dù giận hắn nhưng nàng cũng phải cố nói ra hai chữ biết rồi, con người hắn quả thật hiếp người quá đáng, nếu nàng mà có võ thì không biết chừng ai mới là kẻ chấp thuận. Chỉ tại lúc trước khi học võ, ba mẹ vì quá thương sót tay chân nàng, sợ nàng đau nên không cho nàng học nữa… Nếu không nàng đã cho tên Vương Hoàng đáng chết này một bài học từ lâu rồi.

Nàng vừa đồng ý gọi tên hắn, hắn vui mừng như một đứa trẻ, lay lay bả vai nàng:

“Thật hả, đồng ý rồi! Nào nào, gọi thử xem, gọi tên ta xem”.

Lệ An Nhiên lúc này không khỏi lắc đầu, lúc nãy nàng cảm thấy ở thời đại này quen biết nhiều người cũng tốt, nhưng ngay thời khắc này nàng cảm thấy suy nghĩ vừa rồi của nàng quá mức ngu xuẩn… Nàng bắt đầu rút ra bài học cho chính mình, từ nay có quen biết ai cũng phải chọn lọc kĩ một chút, nếu không may gặp phải tên nào giống Vương Hoàng này, chắc nàng chết sớm mất.

“Vương Hoàng, ngươi điên hả” Nàng vừa nói vừa đẩy tay hắn ra, vội kí lên đầu hắn một cái đau điếng. Vương Hoàng cũng vì thế mà ôm đâu ui da lia lịa.

Nào ngờ tình cảnh trước mặt là chiến tranh ác liệt khi rơi vào mắt người nào đó lại trở thành tình chàng ý thiếp hết sức sâu đậm.

Nam Cung Hàn cầm lấy nhánh cây gần đó, gương mặt tức giận đến nổi không nói nên lời, hắn bẻ gãy nhánh cây mà không cần dùng sức lục, môi ai oán giương lên:

“Lệ An Nhiên, nàng giỏi lắm!”

Hắn vì nàng mà một đêm thức trắng, sáng sớm định đến thăm nàng nào ngờ lại bắt gặp nàng cùng Vương Hoàng lôi kéo nhau giữa ban ngày ban mặt, lại còn ôm ôm ấp ấp, vui vẻ cười cười nữa… Thật tức chết ta mà!

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Hãy để ta yêu nàng