Chương 8: Ai cũng có tâm sự

Số từ: 2019

Tác giả: Giang Yến Ly

Nguồn: bachngocsach.com

Nam Cung Hàn mang nàng về đây cũng đã hơn bảy ngày, cuộc sống trở nên khá nhàn hạ, ban ngày nàng dành thời gian để vẽ tranh, trồng thêm một ít hoa trong vườn, ban đêm thì cùng hắn trò chuyện, cuộc sống cứ thế yên bình trôi qua.

Nhưng Lệ An Nhiên nàng chính là không muốn sống cuộc sống bình bình an an ảm đạm như vậy, nàng thích những nơi náo nhiệt phồn hoa, thích cùng nhiều người trò chuyện, cuộc sống như thế mới có thêm màu sắc. Còn bây giờ, nàng không hơn không kém giống như bị cầm tù, suốt ngày cứ quanh quẩn trong căn nhà tranh này, mặc dù nơi đây cái gì cũng không thiếu chỉ thiếu mỗi chính là con người.

Ra vào suốt ngày chạm mặt cũng chỉ có nàng và Tú Mỹ…thật nhàm chán đến tột độ!

Nhìn Tú Mỹ đang ngồi một bên rót trà cho nàng, Lệ An Nhiên lên tiếng hỏi nàng:

“Tú Mỹ, muội nói xem Nam Cung Hàn chàng ấy có phải rất bận không? Ban đầu ta thấy cuộc sống như vậy cũng tốt, nhàn hạ mà trôi qua, nhưng bây giờ ta phát hiện cuộc sống như vậy khiến ta cảm thấy nhàm chán. Ta là con người thích tự do sống tự do không ràng buộc, còn bây giờ ta cảm nhận như mình đang bị giam lỏng vậy. Có phải không?”

Tú Mỹ tươi cười nhìn nàng: “Ta cũng không biết nên nói với tỷ như thế nào cho phải, cuộc sống như thế này không phải quá tốt nhưng lại khiến cho chủ nhân cảm thấy hạnh phúc. Tỷ chính là nữ nhân đầu tiên mà ngài ấy mang về nơi đây.

Ngài ấy có sự kiêu ngạo, có bản lĩnh nhưng lại không có niềm vui, mọi việc mọi hành động đều chỉ là trách nhiệm mà mình phải gánh vác, ngài ấy cũng có lúc mệt mỏi, đau lòng, vui vẻ nhưng người không cho phép bản thân mình biểu hiện những cảm xúc ấy.

Kể từ khi gặp được tỷ, đó cũng là lần đầu tiên ta thấy chủ nhân cười nhiều đến vậy!”

Lệ An Nhiên vì lời nói của nàng mà trầm ngâm, dù quen biết chưa bao lâu nhưng nàng cảm nhận được trong mắt hắn có sự kiên cường mạnh mẽ, cũng có mệt mỏi yếu đuối và nhiều hơn hết chính là sự cô đơn. Đôi khi ánh mắt của hắn mông lung không tiêu cự, nàng chỉ có thể im lặng nhìn ngắm thế giới riêng của hắn.

Nàng cũng không hiểu rõ gì về bản thân của hắn, cũng không cầu hắn cho nàng vinh hoa phú quý chỉ cầu chân tình hắn dành cho nàng là thật lòng. Nhưng không hiểu tại sao, chỉ cần đứng cạnh hắn, nàng vẫn cảm thấy nàng không tài nào với tới con người như hắn. Nếu như có một ngày hắn phụ nàng, chắc chắn nàng sẽ không trách hắn như lời đã nói, vì nàng cùng hắn vốn dĩ đã không hợp.

Luận về tài sắc nàng có, nhưng luận về gia thế… Lệ An Nhiên nàng vẫn không biết chủ nhân thể xác này là ai?

Tối đó, vẫn như mọi khi nàng đứng đó chờ Nam Cung Hàn, đã hơn hai canh giờ, đêm càng trở nên lạnh lẽo hơn chỉ có người là không thấy. Đã hai ngày rồi nàng không gặp hắn, không phủ định rằng nàng nhớ hắn, nhiều hơn là đang lo sợ, nàng cảm nhận được có thứ gì đó ngày càng trở nên phai mờ.

“Thế là chàng ấy vẫn không đến!”

Tú Mỹ chỉ có thể đau lòng nhìn nàng. Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi ‘Nếu như tỷ ấy biết được sự thật, có phải rất đau lòng hay không?”

Cũng vào thời điểm đó tại hoàng cung

Lâm công công nhìn hoàng thượng say khướt cũng chẳng dám can ngăn, sau khi thương triều về việc liên hôn giữa hai nước Nam Triều và Yến Bắc ngài ấy như muốn nổi điên nhưng cũng không thể chối bỏ trách nhiệm này.

Đây vốn là việc của hai mươi lăm năm trước, hoàng thượng tiền triều vì để nhớ ơn giúp đỡ của yến bắc, quyết kí hiệp ước liên hơn giữa hai nước vì nền hòa bình của hai bên và ngôi vị hoàng hậu cũng là người dăng tặng cho tam công chúa Yến Bắc- Điêu Hà.

“Hoàng thượng, người đừng như vậy nữa, sẽ tổn hại long thể” Lâm công công lo lắng vội đỡ lấy người lên long sàn.

Nam Cung Hàn nằm xuống hai mắt nhắm nghiền, một hàng nước mắt rơi xuống, môi hắn run run cố thốt ra từng lời: “Hãy nhớ, đây là lần cuối cùng ta thực hiện trách nhiệm của mình”.

Lần đầu tiên hắn thấy Hoàng thượng khóc, có phải hắn nhìn nhầm hay không? Trước đây, cho dù bị chém hàng trăm vết đao, cho dù bị nhục mạ và cả khi tiên hoàng qua đời, người cũng chưa từng rơi dù chỉ một giọt. Hôm nay, hắn tận mắt chứng kiến, có phải… Có liên quan đến cô nương kia?

Hắn đã tận mắt nhìn thấy cô nương kia, quả là một mỹ nữ tài sắc vẹn toàn, công dung ngôn hạnh, hoàng thượng say mê cũng là lẽ thường tình. Nhưng, hai người có sự khác biệt quá lớn, e đây lại là một mối nghiệt duyên. Dù gì, Lâm công công hắn đã theo hoàng thượng suốt mười năm, hắn rất hiểu rõ người, dù đã nạp rất nhiều phi tần nhưng đó cũng chỉ là hư danh che mắt người đời, hoàng thượng chưa một lần ghé thăm nơi chốn hậu cung đấy, ngoài giờ thượng triều toàn bộ thời gian người điều nghĩ dưỡng tại biệt viện riêng của mình.

Việc hoàng thượng đối tốt với nữ nhân kia, hắn không thể không khẳng định, hoàng thượng đã động tâm với nàng!

******

“Lệ nhi, ta đến thăm nàng!” Nam Cung Hàn cố câu lên một nụ cười, mỗi lần nhìn thấy nàng tâm hắn chợt trở nên ấm áp hẳn, hắn thích ngửi mùi hương trên cơ thể của nàng vì nó khiến hắn có thể bình tâm, Nhưng thời điểm này, dù cố cười thật hạnh phúc mà tim hắn lại trở nên đau nhói khôn tả, từ khi nào con người của hắn biết chột dạ và có lỗi, từ khi nào Nam Cung hàn hắn không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của người khác?

Lệ An Nhiên không nhìn hắn, thờ ơ đáp:

“Ồ, vậy sao”

“Được rồi, là lỗi của ta, đừng dỗi nữa được không?”

“Ta nào dám”

Nam Cung Hàn tiến đến, ôm nàng vào lòng, thở dài… Lệ An Nhiên bị hành động bất chợt của hắn mà thân thể trở nên cứng ngắc, nàng cố sức đẩy hắn ra nhưng càng động đậy hắn càng siết chặt thêm. Nàng chỉ có thể an ủi:

“Nam Cung Hàn, ngươi sao vậy?’’

“Ngồi im, hãy để ta ôm nàng một lát”

Nhìn tấm lưng thẳng tấp rộng lớn của hắn, không biết mang bao nhiêu trách nhiệm mà lúc nào nàng cũng nhận thức được hắn rất mệt mỏi nhưng chẳng dám buông xuôi. Thuận thế, nàng vòng tay ôm lấy hắn, không nhanh không chậm lên tiếng: “Ta biết ngươi đang rất mệt mỏi, cũng biết ngươi rất cô đơn, sự thật đôi khi thật khủng khiếp nhưng hãy cố vượt qua nó. Chỉ cần ngươi chịu quay đầu nhìn về phía sau, ngươi sẽ thấy ta vẫn luôn bên cạnh, ủng hộ cho ngươi”.

Nam Cung Hàn vì lời nói của nàng làm cho xúc động, nhưng tâm lại quặn đau. Bên cạnh, ủng hộ ư? Hắn tin Lệ An Nhiên nàng nói được làm được nếu như hắn không lừa dối nàng. Nếu một ngày nàng phát hiện, lời hứa hắn dành cho nàng toàn là xảo trá, liệu nàng còn bằng lòng ở cạnh hắn hay không? Hắn thật không dám tin vào sự thật nghiệt ngã đó. Và cuộc sống không cho hắn quay đầu chỉ có thể cùng nó đối mặt.

Hắn buông nàng ra, ôn nhu cười: “Còn giận ta không?”

“Còn đấy. Nhưng ta biết ngươi rất bận”, cố gắng suy nghĩ ra lời nói êm tai, nàng nhìn hắn ánh mắt mang chút suy tư nói tiếp: “Nam Cung Hàn, ngươi có thể hay không đưa ta trở về?”

Mặt hắn không chút cảm xúc, đứng phất dậy quay lưng về phía nàng, giọng nói mang theo chút lạnh lẽo: “Nơi đây không tốt sao?”

Nàng hiểu ý hắn muốn nói gì, nhưng vẫn muốn làm cho sáng tỏ: “Ngươi nên hiểu con người của ta, không thích bị ràng buộc trong khuôn khổ phép tắc, ta thích cuộc sống tự do tự tại, thích chu du khắp nơi… Ta biết bản thân được ngươi xem trọng, nhưng không phải vì thế mà dựa dẫm ỷ lại vào nam nhân.

Ta từng nói với ngươi bản thân ta cần thêm chút thời gian nữa, nhưng không phải vì vậy mà ngươi mang ta về đây cùng ngươi sống cuộcd sống nhàn hạ. Đối với ngươi cuộc sống như vậy thật quá tốt, còn với ta đây chính là cầm tù ”. Lệ An Nhiên biết mình nói hơi nhiều, nhưng để con người như hắn có thể hiểu thì chỉ có cách này.

Nam Cung Hàn không nhìn nàng, ánh mắt vẫn dõi theo bầu trời đêm đen kịt kia, nhẹ giọng đáp:

“Ta hiểu, thật xin lỗi khiến nàng phải thiệt thòi”

Lời nói của hắn làm nàng có chút cắn rứt lương tâm, nàng không phải cố ý làm quá vấn đề đâu, nhưng nhìn hắn có vẻ đang bị tổn thương. Lệ An Nhiên bước đến sau lưng hắn, vòng tay ôm lấy tấm thân vững trãi, an ủi: “Nam Cung Hàn, ta thật không phải cố ý nói lời như vậy!”

“Ừm”

“Ngươi giận sao?”

“Không có”

“Thật không?”

“Là thật”

Nửa đêm, chỉ còn ánh đèn trong căn nhà tranh vẫn còn thắp sáng, một nam một nữ trò chuyện vui vẻ đến quên cả thời gian, dù lòng họ mang đầy tâm sự cũng không ai dám can đảm bộc lộ cảm xúc thật với đối phương.

Về phần Lệ An Nhiên, nàng có rất nhiều thắc mắc về con người của hắn, Tú Mỹ nói hắn rất bận rộn đến nỗi quên cả thời gian ăn uống, cũng không có thời gian ngủ nghĩ. Rốt cuộc hắn là ai, vì sao phải gánh vác nhiều trách nhiệm đến vậy?

Còn Nam Cung Hàn, hắn đã muốn nhiều lần hỏi nàng, nếu như một ngày nàng biết hắn thất hứa thì sẽ ra sao hay nói thật cho nàng biết về thân phận của mình. Nhưng hắn chính là không có can đảm để nói. Mỗi lần nhìn nàng tươi cười nhìn hắn, lòng hắn thật hạnh phúc, loại hạnh phúc này hắn thật không muốn vì một phút sai lầm mà mất đi.

“Nam Cung Hàn, thế bao giờ ta sẽ trở về?”

“Ba ngày nữa ta phải xuất thành giải quyết một số chuyện, có thể là ngày kia?”

Tâm trạng Lệ An Nhiên phấn chấn đến lạ thường, nàng nâng người về phía trước, mặt như sắp dán mặt hắn, vui vẻ nói: “Ngươi thật không lừa ta?”

“Vui đến vậy sao” Cũng không biết tại sao, mỗi lần nàng cười tâm trạng hắn cũng trở nên vui vẻ, thật mong ngày nào cũng được ở cạnh nàng, khiến cho nàng vui vẻ hạnh phúc. Cuộc sống của hắn như thế xem như đã hoàn hảo. Nhưng có lẽ hắn cần thêm ít thời gian nữa mới có thể cùng nàng sánh bước.

Lệ nhi, nàng thật sự có thể đợi ta không?

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Hãy để ta yêu nàng