Chương 3: Nam nhân hoàn mỹ

Số từ: 2563

Tác giả: Giang Yến Ly

Nguồn: bachngocsach.com

Chưa đầy một khắc giấy bút và cọ vẽ đã được chuẩn bị đầy đủ, các nha hoàn và tỳ tùng đã túm tụm xung quanh, họ muốn xem xem một nữ nhân như nàng có điều gì mà khiến thiếu gia phải vị nể xem chiếu cố chứ? Nhưng họ chờ mãi vẫn chưa thấy người nàng ngồi xuống bàn vẽ hay nâng bút, liền lên tiếng xì xào, vẻ mặt vô cùng xem thường “thì ra nàng ta chỉ biết làm màu”.

Thấy nàng mãi đứng trầm ngâm nhìn châm châm mảng giấy trắng, Tú Mỹ vội lên tiếng hỏi: “Cô nương, nàng không sao chứ?”

Lệ An Nhiên lắc đầu, nhoẻn miệng cười: “Không sao, ta chỉ là đang tìm cảm hứng thôi!”

Mọi người ai cũng trợn tròn cả mắt, miệng há hốc khi nghe câu nói của nàng ‘Trời ạ! Có ai như nàng ta không, tìm cảm hứng mà muốn hết cảmột nén hương ư? Vị cô nương này phải chăng đầu óc có chút vấn đề đi!’.

Nói rồi, Lệ An Nhiên liền ngồi xuống, tay nhanh nhẹn xoay bàn vẽ đứng lên tựa vào gốc cây gần đấy, ánh mắt mọi người có vẽ kinh ngạc, bọn họ chưa thấy ai vẽ tranh đứng như thế bao giờ? Nàng ta quả thật rất khác người! Nàng lờ đi ánh mắt của họ, để ngoài tai những lời cười thầm khinh bỉ, lẵng lặng đặt bút.

Nàng không phải là một kẻ kiêu ngạo, cũng không phải là người luôn đặt mình ở vị trí trên cùng. Họ có thể xem thường nàng, kinh bỉ nàng… Nhưng họ không có quyền xem thường tài năng hay tác phẩm của nàng. Đối với một nghệ nhân mà nói, nghệ thuật chính là linh hồn và những tác phẩm là những đứa con của linh hồn, là sinh mệnh của tác giả. Vì vậy, cho nên nàng buộc phải chứng mình cho họ thấy, nàng không phải một phế vật, càng không phải là hạng nữ nhân như họ đã nghĩ.

Chớp nhoáng đã hơn một canh giờ trôi qua, Lệ An Nhiên hoàn thành xong nét vẽ cuối cùng, nàng chậm rãi đặc bút trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Nét vẽ thanh tao uyền chuyển làm cho bức tranh thêm mượt mà nhẹ nhàng. Trong tranh, nam nhân một thân khoác sam y, gương mặt góc cạnh, ánh mắt chứa chang nhu tình nhưng đầu chân mài vẫn hơi chau lại trông thật uy nghiêm. Nam nhân ánh mắt nhìn về phía xa xăm như đang chờ đợi một ai đó. Dưới góc cây anh đào, từng cánh hoa như hòa vào tâm trạng của kẻ si tình nhẹ nhàng rơi, hòa hợp của ba sắc thái của nhân vật, vừa ấm áp vừa xót xa hòa lẫn cả niềm đau khổ bi thương. Quả là một bức tranh không tài nào có thể chê trách được

Tú Mỹ đứng bên cạnh nàng cũng không khỏi giật mình khen ngợi: “Cô nương, quả thật bức tranh này rất có hồn, rất đẹp! Muội chưa từng thấy một họa sư nào có thể đạt đến trình độ hoàn hảo như này!” Tú Mỹ đã từng hầu hạ bên cạnh chủ nhân, ngắm nhìn vô số tranh đẹp của các họa sư, nhưng chưa có bức tranh nào đến đến ngỡ ngàng, mê hồn người đến vậy.

‘Khoan… khoan, có gì đó sai sai ở đây nhỉ?’ Tú Mỹ nhìn chầm chầm nam nhân trong tranh rồi lại nhìn Lệ An Nhiên, đầu cân mài nhướng lên, nghi ngờ hỏi: “Cô nương, đây là…” là chủ nhân của nàng đúng không?

Nhìn thấy sự nghi vấn trong mắt của nàng, Lệ An Nhiên cũng không muốn vòng vo liền gật đầu, đáp: “Ừm, đúng vậy. Chính là chủ nhân của muội”. Trong mắt mọi người lúc bấy giờ tràn đầy cảm kích đối với Lệ An Nhiên, cuối cùng thì chủ nhân của họ cũng có bức tranh để đời rồi nhỉ? Với nhan sắc đó mà không được lưu giữ lại lưu truyền đời sau thì hối tiếc trăm năm mất. Nhờ vậy, họ mới phát hiện, chủ nhân của họ nếu dịu dàng lại một chút ắt hẳn sẽ mê hoặc hết các mỹ nữ nhân gian mất!

Tối đến, khi dùng xong bữa tối, nàng lên tiếng hỏi nha hoàn: “Tú Mỹ, ta có thể nhờ muội chuyển lời đến thiếu gia nhà muội được hay không?”

Tú Mỹ nhìn nàng đầy khó hiểu, chẳng biết việc gì mà lại khiến nàng suy nghĩ nhiêu đến thế? Bèn lên tiếng: "Được, tỷ cứ nói đi, muội chắc chắn sẽ chuyển lời".

"Nói với ngày ấy, ta thật sự rất biết ơn cũng vô cùng cảm kích lòng tốt của ngài ấy!"

Gương mặt Tú Mỹ biểu lộ vẻ khó chịu, hỏi: "Tỷ định rời đi ư?" Rõ ràng là hỏi nhưng lại như khẳng định ý tứ trong lời nói của nàng.

"Ừm".

"Tại sao chứ? Nơi này không tốt hay do muội chăm sóc tỷ không chu đáo?"

"Không phải a, không phải do muội mà là do chính ở bản thân ta. Muội nghĩ xem ta là thân nữ nhi, lại liên lục ở trong viện của ngài ấy sống bám từ ngày này đến tháng nọ… Mà chẳng phải thân thuộc hay quen biết gì thiếu gia nhà muội. Điều này khiến tâm ta thực sự vô cùng khó xử".

Điều nàng khó xử Tú Mỹ cũng hiểu được, nhu thuận đáp lời: “Ý của tỷ đã vậy, muội cũng không có ý kiến. Nhưng chủ nhân hiện tại không ở trong phủ, mong tỷ nén lại nơi đây vài hôm. Đợi thiếu gia trở về rồi đi hẳn chưa muộn!”.

“Không cần phải phiền vậy đâu, ta còn có việc cần phải giải quyết nên sáng mai phải rời đi! Nếu có cơ hội, Lệ An Nhiên ta sẽ quay lại thăm gia chủ và muội, lúc đó phải làm phiền mọi người tiếp đãi rồi” Giọng cô mang chút ý cười, giống như đang nói đùa với Tú Mỹ.

Tú Mỹ chỉ nhõen miệng cười mà không đáp. Thật ra cô cũng rất thích An Nhiên cô nương, tính tình rất cởi mở, vui vẻ, không giống như các vị tiểu thư ở phủ khác, suốt ngày đanh đá chảnh chọe không xem air a gì gì, đặc biệt đối với thân phận tôi tớ như nàng càng không để vào mắt. Chỉ tiếc là nàng lai lịch bất minh, với thân phận của chủ nhân, e rằng vẫn còn quá nguy hiểm.

Trước đó chủ nhân có từng nói, chăm sóc nàng cho thật tốt, nếu nàng muốn làm gì thì hãy tuân theo ý của nàng. Có thể giữ nàng được bao lâu thì giữ, đừng quá khắc khe cổ hủ với quan điểm của mình, tránh bứt dây động rừng.

Sáng hôm sau, Tú Mỹ tiễn nàng đến cổng thành, liền đưa cho nàng một túi bạc, vội nói lời nhắn nhủ: “An Nhiên cô nương, chút bạc này mong người giữ lấy để phòng thân, sau này có việc gì cần giúp đỡ, hãy đến phủ gia, chúng tôi sẵn sàng giúp đỡ cô”. Cầm bạc trong tay, Lệ An Nhiên có chút miễn cưỡng, nhưng hiện tại trên người nàng cũng chẳng có thứ gì đắt giá, đành nhận túi bạc mà lòng không khỏi áy náy: “Đa tạ, ơn này ta suốt đời ghi nhớ!”

Khi Lệ An Nhiên hướng người về phía cổng thành, ánh mắt của Tú Mỹ vẫn dõi theo như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi lại thở dài nhanh chóng trở về.

---------------------------

Kinh thành quả là một nơi phồn hoa náo nhiệt, đâu đâu cũng tấp nập kẻ ra người vào khiến nàng không khỏi gật đầu khen ngợi vị quân vương thời cổ đại này là một người yêu nước thương dân. Không như các bộ phim truyền hình nàng đã xem, dân chúng lầm than, đói rét, dịch bệnh hoành hành, một quốc thái dân an như thế, xem ra vua đứng đầu phải là một người tài dũng đa mưu đi!

Kể từ khi đến xuyên thời đại này, không lúc nào mà nàng không nghĩ về phụ mẫu của nàng, nàng biết việc mình gây ra đối với bản thân là một lỗi lầm rất lớn, may thay ông trời vẫn còn thương xót cho nàng, một lần nữa để nàng được tiếp tục sống. Vào thời điểm này, Lệ An Nhiên nàng mới chợt nhận ra một điều, rằng việc nàng sống hay chết đã không còn quan trọng nữa, mà trên hết nàng phải sống một cuộc đời thật trọn vẹn thật ý nghĩa.

...

Dù sao thì nàng cũng là thân nữ nhi nếu ban đêm không có nơi để dừng chân e cũng gặp khá nhiều phiền phức. Nàng đi dạo vài vòng trên phố, ngắm nhìn chúng quanh, cuối cùng đã tìm được một quán trọ hợp ý.

Bà chủ quán trọ là người rất nhiệt tình, trò chuyện được vài ba câu với nhau nàng thấy tính cách của bà chủ rất hợp với mình liền không chần chừ, đặt ngay một phòng. Người xưa thường có câu ‘Sợ nhất chính là lòng người’, bởi vậy những người sống có tính cách thằng thắng bộc trực như bà chủ Lâm này cũng rất ít, đối với bà chủ quán trọ nàng càng có thêm chút lòng vị nễ kính trọng.

Bên ngoài vửa ồn ào náo nhiệt, lại tấp nập người qua kẻ lại, tâm trí nàng có chút tò mò hỏi bà chủ Lâm: “Bà chủ,không biết hôm nay có việc gì mà bên ngoài lại náo nhiệt đến thế?”

Nghe nàng hỏi Lâm Tiêu Mộng không khỏi phì cười, lên tiếng: “Cô nương nhà ngươi có bị ngốc không thế, đến hôm nay là gì mà cũng không biết ư? Hôm nay là ngày hội hoa đăng, mỗi năm chỉ có một lần nên ai cũng náo nức mong chờ!”

“A, ra là vậy!” Lệ An Nhiên gật đầu giấu đi vẻ mặt xấu hổ, quả thật đây là lần đầu tiên nàng đặt chân đến đây nên cũng có biết gì về những phong tục tập quán hay các lễ nghi gì ở thời đại này đâu, chỉ định hỏi cho biết thế mà nàng còn bị cho là một kẻ ‘ngốc’. Ôi Thế giới này thật là…

Nhìn nàng có vẻ ngại ngùng nên bà chủ Lâm cũng không trêu chọc nữa, cười cười với nàng: “Sau này đừng gọi ta là bà chủ này bà chủ nọ nữa, cứ gọi ta là Lâm tỷ tỷ đi!”

Cô cũng cười đáp lại: “Vâng, vậy tỷ cứ gọi ta là An Nhiên được rồi”.

Đêm đến, Lệ An Nhiên đứng bên thềm cửa ngắm nhìn những ngọn đèn hoa đăng đang thấp sáng mảng trời đen tối kia khiến nàng không nói nên lời. Dường như đã từ rất lâu rồi nàng mới cảm nhận đực cái cảm giác này, đây là nhẹ lòng ư?

Cuộc vui nào rồi cũng có lúc tàn, tiếng reo hò náo nức mọi người dần dần vụt tắt thay vào đó là dư âm của lá cây xào xạc, của tiếng gió vi vu theo giai điệu vui riêng của nó.

‘Rầm’ Một nam nhân áo đen lao thẳng vào phòng Lệ An Nhiên, nhịp thở nặng nề, hỗn loạn, dường như hắn đang bị thương? Tiếng ồn khiến nàng giật mình tỉnh giấc, nàng nhìn chầm chầm hắc y nhân trước mặt, tâm trạng có chút hốt hoảng, lo sợ. Nàng nép người vào sát tường, ấp úng hỏi lại: “Ngươi? Ngươi là ai, tại sao lại ở đây?”

Hắn gương đôi mắt cảnh cáo nhìn nàng, mài kiếm chau lại, con người đó nầu khiến người khác cũng phải hoảng sợ mà câm nín:

“Im ngay. Nếu ngươi không muốn chết”

‘Khốn kiếp’ có ai như hắn không chứ? Ban đêm ban hôm lại xong vào phòng nữ nhi nhà người ta lại còn đe dọa cảnh cáo nữa, ha ha ha… Nếu như nàng có nhiều mạng như thế thì ta đã đấu với ngươi rồi, hôm nay ta nhịn vậy, mạng sống vẫn là trên hết!.

Lệ An Nhiên nhìn hắn mà dõng dạc nói: “Ta không phải kẻ nhiều chuyện”

Trên gương mặt hắn hiện rõ từng tia đau đớn làm cho Lệ An Nhiên không khỏi nghi hoặc mà nhìn vết thương của hắn, máu từ miệng vết thương cứ tuôn ra không dừng, càng lúc càng nhiều. Chân An Nhiên lúc này cũng trở nên run rẫy, nàng lại nhớ đến cảnh phụ mẫu của nàng nằm bất động trên sàn, toàn thâm nhuộm máu nó làm cô như muốn nghẹt thở.

Nàng lao thẳng về phía hắn, môi cũng bất giác run lên lo lắng hỏi: “Ngươi bị thương rồi?”

“…” Hắn không trả lời mà chỉ lẳng lặng nhắm mắt lại.

Không chờ hắn đồng ý, nàng nhanh chóng cởi áo hắn ra, xé tấm vải lớn trên y phục của mình băng bó miệng vết thương. Hắn vội đẩy tay nàng ra, khó chịu nói: “Tránh ra! Ta không cần ngươi giúp”, lời nói cay nghiệt, lạnh lùng vang lên nhưng cũng không làm ảnh hưởng đến tâm trạng của cô, lúc này trong tiềm thức của nàng chỉ tồn tại duy nhất một ý nghĩ là ‘phải cứu hắn’.

Hắn nhìn thấy sự kiên định trong mắt nàng, không khỏi nghi hoặc: “Sao phải làm thế?” hắn biết nàng đang sợ hãi, tay cứ liên tục run lên từng đợt nhưng vẫn chăm chú băng bó vết thương cho hắn dù biết hắn chỉ là một kẻ xa lạ.

Băng bó xong vết thương, nàng ngước mặt nhìn hắn, môi cố gắng nở nụ cười: “Ta cũng không biết vì sao, chỉ là không chịu được cảnh người khác bị thương mà không cứu”.

“Đa tạ”

“Được rồi, ngươi nghỉ ngơi lát đi”.

Nàng ngồi đó nhìn hắn chìm vào giấc ngủ lòng không khỏi trách mắng ‘Mày đúng là điên rồi, chăm sóc hắn đã đành giờ còn cho hắn ngủ lại nữa! Ôi trời ơi!’

Thời gian vô thức trôi qua nàng cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ cùng hắn.

Giữa đêm hắn vì đau mà tỉnh giấc, nhìn nữ tử đối diện không khỏi nhíu mài: “Cô… vì sao” lại lo lắng cho ta? Từ nhỏ hắn luôn sống trong sự lạnh lẽo tàn nhẫn của một người phụ thân, một tình yêu thương giả tạo từ mấu thân, chưa một ai thật lòng quan tâm hay lo lắng cho hắn đến như thế, cuộc sống của hắn chỉ trôi qua trong sự tranh giành và chém giết lẫn nhau, tàn khốc, máu lạnh, không tình người… Chưa từng có người nào mang đến cho hắn cảm giác ấm áp và an toàn đến thế!

Không ai biết sau này giữa họ có bị ràng buộc bởi mối quan hệ nào hay chỉ là một chút duyện phận cho họ gặp gỡ nhau? Âu cũng là do số mệnh của họ.

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Hãy để ta yêu nàng