Chương 4: Ấm áp

Số từ: 2184

Tác giả: Giang Yến Ly

Nguồn: bachngocsach.com

Bởi vì hắn không những bị trọng thương mà còn đang bị sát thủ truy sát nên không thể nào trở về trong thời gian này, cho nên hắn cư nhiên trở thành kẻ mà nàng phải chăm sóc.

“Cô nương, ta muốn uống nước”

“Ừm”

“Cô nương, ta đói rồi”

“Đợi ta xíu”

“Cô nương, y phục ta bẩn cả rồi”

“Để ta đi mua”

“Cô nương, ta muốn đi tắm”

“Nè… Ngươi vừa phải thôi chứ! Suốt ngày ăn xong rồi lại ngủ, ngủ xong rồi lại bắt ta hầu hạ, phải mua cái này phải làm cái kia… Ngươi, sao ngươi không giỏi mà làm đi” Lệ An Nhiên trừng mắt nhìn hắn, đôi mắt như hai ngọn đuốc muốn thiêu rụi con ma gian ác trước mặt.

Hắn khẽ ho vài tiếng rồi nhìn nàng với ánh mắt bất đắt dĩ

“Nhưng ta đang bị thương… cho nên ta…”

Tiến lên đứng trước mặt hắn, tay đưa lên vạch áo hắn ra, tức giận nói: “Ngươi nhìn xem, đã bảy ngày trôi qua rồi, vết thương của ngươi cũng đã sắp lành rồi, vì sao cứ ăn bám ta mãi thế? Ngươi tưởng ta là đại gia sao?”

Hắn bị lời nói của nàng làm cho ngây ra, ‘ăn bám’ ư?, cuộc đời của hắn từ khi nào được định nghĩa như thế? Hắn giương mắt nhìn nàng nghi ngờ hỏi: “Cô nương hết tiền rồi sao?”

“Hết thì đã sao? Ngươi có tiền trả cho ta sao? Tại ngươi mà ta đã tiêu hết toàn bộ số tiền đó, tại ngươi mà giờ ta không còn một xu dính túi, cũng tại ngươi mà ta… A, ngươi nói xem sau nay ta phải sống thế nào đây?” Nàng nhìn hắn tỏ vẻ đau lòng, nói tiếp: “Mà ta còn phải gánh cục nợ là ngươi nữa!”

“Vậy hãy để ta nuôi...” hắn thản nhiên nói, tựa như là lời nói thật lòng nhưng có trời mới biết vì sao hắn lại nói như thế, lời vừa thốt ra hắn cũng hối hận không thôi!

Lệ An Nhiên bị lời nói của hắn làm cho ngẩn ra, nhưng sau đó lại cụp mắt xuống, đôi môi cong lên cười khổ: “Thôi! Ngươi đừng có an ủi ta, ta hiểu mà”

Nói rồi nàng xoay người rời đi, hành động của nàng làm cho hắn hơi bất an vội vàng hỏi: “Cô nương đi đâu?” Hình như hắn đang sợ điều gì đó, một cỗ lo lắng cùng nghi hoặc cứ hiện lên trong người hắn, không biết vì sao một con người lạnh lùng, kiêu ngạo như hắn cũng có ngày quan tâm đến một người.

Nàng nhìn hắn rồi lại nhẹ nhàng khép cửa, môi bỗng giương lên nụ cười rất đáng yêu: “Ta đi kiếm tiền nuôi ngươi”.

Đáy mắt hắn hiện lên ý cười hạnh phúc mà hắn cũng không hề phát hiện, hắn chỉ biết trái tim hắn vì câu nói của nàng mà trở nên ấm áp hơn, “kiếm tiền nuôi ngươi” hắn cần người khác nuôi sao?

Nàng nhanh chóng bước xuống quầy đứng cạnh Lâm tỷ tỷ mà hỏi: “Lâm tỷ tỷ, hình như tâm trạng của tỷ không được vui vẻ nhỉ?”

Lâm Tiêu Mộng nhìn gương mặt đáng yêu của nàng liền bật cười thành tiếng: “Ha ha, Lâm tỷ tỷ của ngươi sắp nghèo rồi đây…”

“Sao vậy?”

“Muội nhìn xem, kể từ khi quán trọ Nhị Lai thành lập thì liên tục thu hút khách, còn Tiêu Nhi Mộng của của ta liên tục bị mất khách. Đã hai ngày nay rồi, quán của tỷ chẳng có nỗi một vị khách ghé thăm” Lâm Tiêu Mộng buồn chán than vãn nhưng đôi mắt vẫn chăm chú nhìn khách điếm Nhị Lai tỏ vẻ ao ước.

Nhìn Lâm Tiêu Mộng có vẻ chán nản, Lệ An Nhiên liền nảy ra ý tưởng, khìu khìu Lâm Tiêu Mộng: “Lâm tỷ tỷ, nếu như tỷ tin tưởng muội thì hãy để muội thử xem”

“Ý muội là…?”

Lệ An Nhiên lại cười, đôi môi lanh lợi kề sát vành tai của Lâm Tiêu Mộng nói tiếp ý kiến của mình.

Lâm tỷ tỷ có vẻ ngờ vực nhưng lại khá tin tưởng An Nhiên, liền nghiêm nghị nói: “Ta tin muội, đó là một ý kiến không tồi. Nếu như mọi việc trở nên thuận lợi thì số tiền thu được ta cũng sẽ chia cho muội”

Nàng khoác khoác tay tỏ vẻ khách khí: “Ài, ta chỉ mong tỷ đừng đuổi ta đi là may lắm rồi!” Từ khi nàng xuyên đến nơi cổ đại kì quái này thì Lâm Tiêu Mộng là người duy nhất quan tâm nàng, tuy Tú Mỹ và vị công tử kia đã giúp đỡ nàng rất nhiều nhưng giữa họ dường như rất dè dặt, xa cách. Chỉ có lâm tỷ tỷ là đối tốt với nàng nhất.

Lâm Tiêu Mộng liền ngoắc tay gọi người hầu tới: “Ngươi giúp ta mua các vật dụng vẽ tranh về đây, nhớ là phải chọn loại tốt nhất, còn nữa… Treo thông báo giúp ta, từ nay quán trọ 'Tiêu Nhi Mộng’ sẽ có thêm phòng thưởng tranh”.

“Vâng, bà chủ” Người hầu nghe vậy liền gật gù đi chuẩn bị.

----------------

Đến tối thì tất cả mọi thứ mà Lệ An Nhiên căn dặn điều đã được chuẩn bị, chỉ cần nàng hoàn thành xong tác phẩm thì mọi chuyện coi như là hoàn tất, cơ hội kiếm tiền rốt cuộc cũng đến rồi!

Nàng ngồi trước bàn vẽ, ngón tay thon dài trắng nõn tỉ mỉ đặt từng nét bút, vẻ mặt mang đầy nét say mê cùng thích thú hệt như trẻ con được tùy ý làm điều mình thích.

Hắn ngồi trên giường chăm chú nhìn nàng, đôi mắt có chút suy tư hỏi:

“Ta nói ta sẽ nuôi nàng, nàng không cần phải cực khổ làm điều này!”

An Nhiên chỉ cười mà không nhìn hắn: “Được làm điều mình yêu thích thì sao là cực khổ”

‘Yêu thích’ ư? Hắn chưa bao giờ yêu thích thứ gì, hắn chỉ biết việc hắn làm đó là trách nhiệm của bản thân hắn.

Trong thời gian một đêm mà Lệ An Nhiên có thể hoàn thành xong mười bức tranh, mỗi bức điều là một tác phẩm cực kì đặc sắc, nó mang vẻ đẹp riêng mà từ trước đến nay chưa có họa sư nào có thể phác họa nên… nói đúng hơn là Lệ An Nhiên cô chính là thiên tài của nghệ thuật vẽ tranh.

Hắn nhìn vẻ mặt mệt mỏi của nàng liền nhắc nhở:

“Ta nghĩ là nàng nên đi nghĩ ngơi”.

Lúc này cô mới đưa đôi mắt gấu trúc nhìn hắn mà cười: “Ta nghĩ ngươi cũng nên đi ngủ thì hơn”

Cả hai vì câu nói đó mà bật cười thành tiếng.

---------------------

Ba ngày sau- Quán trọ Tiêu Nhi Mộng

Từ khi quán có thêm phòng ‘thưởng tranh’, số người ra vào quả điếm không xuể, quan trọng hơn là có rất nhiều người vì muốn sở hữu các bức tranh mà bỏ ra mấy vạn lượng, danh tiếng của Lệ An Nhiên cũng từ đó mà ngày càng được nhiều người biết đến, họ phong nàng là ‘Lệ tiên nhân’ bởi tranh nào nàng vẽ đều mang vẻ đẹp khiến người khác không khỏi thán phục.

Trong lúc mọi người đang say xưa bàn luận các bức tranh thì có một vị khách quan lớn tiếng hỏi bà chủ Lâm: “Này, Bà chủ Lâm… Các bức họa này vẽ đẹp như thế, không biết chủ nhân của những bức họa là người ra sao? Ta có thể mạn phép gặp được không?”

Lời nói của hắn khiến Lâm Tiêu Mộng có chút khó chịu nhưng nét mặt vẫn thản nhiên đáp:

“Ây da, Vương công tử… Ngài nói vậy là làm khó cho ta rồi, chủ nhân của các bức họa này e là ngài không thể gặp được”

Hắn bị lời nói của Lâm Tiêu Mộng làm cho tức cười: “Tại sao không thể? Ta đường đường là đại công tử của Vương gia, chẳng lẽ muốn gặp một người lại khó khăn vậy sao?”

Biết hắn đang cố tình làm khó mình, nếu hôm nay hắn không gặp được người thì chỗ này của bà e là sao này muốn làm ăn cũng không được.

Nhìn nét mặt khó xử của Lâm Tiêu Mộng, hắn liền nở nụ cười giảo hoạt: “Sao hả,… Bà chủ Lâm? Việc làm ăn ở kinh thành chắc bà cũng biết là do Vương gia của ta cai quản, nếu như bà…”

“Được rồi, Vương công tử… Ta sẽ cho ngày gặp mặt” Lâm Tiêu Mộng muốn khóc cũng khóc không xong, trong kinh thành này ai chẳng biết đại công tử của Vương gia là kẻ suốt ngày ăn chơi lêu lỏng, cậy thế hiếp người, muốn nghịch ý hắn chỉ có con đường chết… An Nhiên muội muội, ta chỉ là bị dồn đến đường cùng, xin lỗi muội!

Vừa dứt lời hắn cùng Lâm Tiêu Mộng đi đến gian phòng của Lệ An Nhiên. Cùng lúc đó, trong phòng An Nhiên cuống cuồng cả lên, nàng hỏi hắn:

“Này, này, này… Ta nên làm gì bây giờ. Hắn, hắn muốn gặp ta kìa?”

Hắn thờ ơ đáp: “Thế thì đừng gặp”

“Lâm tỷ tỷ cũng bị hắn ép buộc, ta không thể gây thêm phiền phức cho tỷ ấy”

“Ừ” Mặt hắn không cảm xúc mà trả lời nàng.

Hành động của hắn làm cho nàng có chút tức giận, chẳng lẽ hắn không hiểu ý nàng đang nói sao? Không phải là nàng không thể gặp mà là không tiện gặp hắn. Đưa mắt nhìn kẻ ngốc trước mặt , nàng cười an ủi: “Ta nói này, hay là ngươi đi tránh mặt chỗ khác được không? Một lát thôi cũng được… Ngươi ở đây sẽ không tiện cho lắm…!”

Mặt hắn liền ỉu xìu nhìn nàngnói: “Cô nươn là đang chê ta phiền sao?”

Nhìn vẻ mặt của hắn làm nàng có chút không đành lòng, nhưng vẫn nhỏ nhẹ nói: “Không phải đâu, ngươi không phiền mà là nếu hắn thấy ngươi trong phòng… Ta sợ ngươi sẽ gặp rắc rối”.

“Thôi, ý của cô nương ta đã hiểu. Ta… ta sẽ không quấy rầy cô nương nữa!”

“Không, ý ta không phải vậy! Ta nói ngươi tránh mặt chứ không phải có ý đuổi ngươi đi” Giọng nàng có chút hốt hoảng như sợ hắn sẽ bỏ đi vậy. Vào lúc này nàng có chút nghi hoặc về cảm xúc của mình, vì sao lại quan tâm đến hắn? Vì sao lại lo lắng cho hắn? Cảm xúc này là gì đây?

-----------------------------

‘Cốc, cốc… ‘ “An Nhiên muội muội, Vương công tử muốn gặp muội, không biết ý muội thế nào?”

“Không sao, tỷ cứ mời ngài ấy vào”

Hắn một thân bạch y, gương mặt tuấn tú, nụ cười như nở như không,thật giống như lời người ta nói ‘Đào hoa’, trông hắn như thế này không khỏi khiến cho các thiếu nữ vì hắn mà say mê.

Thấy hắn bước vào, nàng liền đứng dậy tiến ra nghênh đón:

“Tài năng của ta có hạn, được công tử yêu thích ta lấy đấy làm vinh hạnh”.

Hắn phe phẩy chiếc quạt trong tay cười cười : “Thật sao? Ta thấy người vinh hạnh chính là ta mới đúng”. Hắn tiến đến trước mặt nàng, nói tiếp: “Cô nương không cần phải đa lễ, cứ ngước mặt lên nhìn ta, không cần phải cúi đầu đâu?”

“Đa tạ công tử” Nàng ngước mặt lên nhìn hắn, đôi mắt phượng trong veo nhanh chóng đặt nam nhân trước mặt vào mắt. Nhìn kĩ thì hắn cũng rất đẹp, nếu ở thế kỉ của cô chắn chắn sẽ trở thành một người mẫu chẳng hạn… Nhưng vẻ đẹp này vẫn thua nam nhân kì quái kia.

Vừa nhìn thấy nàng, môi hắn không khỏi run rẩy, quạt trong tay cũng vì đó mà rơi xuống sàn nhà: “Tiểu Mạn, là nàng sao…?”

Nàng nghi hoặc nhìn hắn nhưng vẫn lễ phép nói: “Công tử, người nhận lầm rồi… Ta là Lệ An Nhiên...”

Nàng vừa dứt lời đã bị hắn ôm ngay vào lòng, lớn tiếng nói: “Không, không thể nào lầm được, nàng là Tiểu Mạn, là Tiểu Mạn của ta”

Nàng vội vùng ra khỏi ngực hắn, nhưng không cách nào thoát được đành nói với hắn:

“Công tử, ngài thả ta ra được không? Chúng ta có gì từ từ nói”

Lời nói của nàng như gió thổi, nhẹ nhàng làm mát trái tim của hắn: “Ta sẽ buông nàng ra nhưng nàng đừng chạy trốn nữa được không?” Hắn đau khổ nói.

Nàng cũng vì lời nói của hắn làm cho cảm động, liền gật đầu đồng ý: “Được, ta sẽ không chạy trốn nữa!”

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Hãy để ta yêu nàng