Chương 1: Biến cố

Số từ: 2128

Tác giả: Giang Yến Ly

Nguồn: bachngocsach.com

Lệ An Nhiên quỳ trước linh đường, hai tay bấu chặt vào da thịt như để chứng minh cảnh tượng trước mắt cô chỉ là một giấc mơ. Nhưng, cái cảm giác đau đớn từ da thịt truyền đến liên tục khiến lòng ngực cô nhói đau, gương mặt thống khổ, ánh mắt mờ mịt không tiêu cự trải đây bi thương, cô gào thét trong sự tuyệt vọng:

“Ba, mẹ… Là ai đã làm, ai đã hại hai người vậy? Con… Con phải làm sao đây, làm sao đây…?”

An Nhiên co rút người nép mình vào góc tường bạnh buốt, dáng vẻ chật vật cô liêu, đáng thương như chú chó nhỏ bị bỏ rơi trong đêm mưa tầm tả. Nét mặt cô hết chuyển xanh rồi lại trắng, khóe môi run run như muốn bật khóc khi nhớ lại cảnh tượng đêm qua… Khiến cô nhận ra rằng, thế giới này còn đáng sợ hơn những gì mà cô nghĩ.

Họ sẵn sàng cấu xé nhau chỉ để tranh giành thứ gọi là quyền lực, bất chấp mọi thứ để có được tham vọng của mình dù là giết người!

Cô vẫn còn nhớ như in hình ảnh ba mẹ nằm sõng soài trên chiếc giường đã nhuốm đầy màu máu, gương mặt trắng bệch, ánh mắt cô cùng hoảng hốt và khiếp sơ. Hai chân cô mềm nhũn cả ra, không thể trụ được nữa theo bức ngồi bệch xuống sàn nhà, nền nhà lạnh như băng khiến cô tỉnh táo hơn bao giờ hết. Cô biết thời điểm này thứ cô cần nhất đó là tỉnh táo và mạnh mẽ, cô không thể yếu đuối nhu nhược trong lúc này được, vội lục lấy chiếc điện thoại trong túi xách đặt bên cạnh, gọi báo cảnh sát, xe cấp cứu và cả người thân của cô chỉ vỏn vẹn trong vòng ba mươi phút.

Cuộc gọi cuối cùng kết thúc, hai tay cô từ lúc nào đã ướt đẫm mồ hôi, run lên bần bật, chiếc điện thoại vì thế mà trượt xuống nền nhà ‘Bộp’ một tiếng. Những giọt nước mắt theo gương mặt cô không ngừng tuôn trào, cố lau lấy lau để nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi, cô gục mặt xuống đầu gối của mình khóc thật lớn, có căm phẫn, có nghẹn ngào và cả sợ hãi!

“An Nhiên, cháu…!” Đến khi phía cửa truyền đến giọng nói ấm áp cô mới chợt quay đầu, gương mặt dịu dàng đôn hậu của dì hai làm cô trở nên yên lòng hơn, nhìn bà bằng ánh mắt cầu cứu đầy hoàng hốt: “Dì hai… dì hai”, rồi lại mệt mỏi ngất đi!

Việc cô tỉnh lại đã là sáng hôm sau, trên đỉnh đầu truyền đến cảm giác đau nhức chưa từng có, tay chân như muốn rã rời không còn chút sức lực, nheo nheo mí mắt nhìn lên phía trần nhà, ánh sáng từ bóng đèn khiến cô vội nhắm mắt lại suy ngẫm về những chuyện đêm qua, không biết là mơ hay thật nhưng cái cảm giác chân thật từ thể xác này mang lại, cô biết mọi việc xảy ra đã không phải là một ác mộng… Mà chính là sự thật, một sự thật đầy nghiệt ngã!

Cái lạnh lẽo thấu xương là lạ này khiến An Nhiên vô cùng bất lực, vội vén tấm chăn trùm kín khắp người. Cô thật sự không tài nào chịu nỗi sự đả kích to lớn như thế này! Dù là một người mạnh mẽ hay tàn nhẫn đến mức nào, họ vẫn sẽ có lúc yếu lòng, đau khổ khi mất đi những người quan trọng nhất của cuộc đời mình.

Lục Thẩm biết người trên giường đã tỉnh giấc từ lâu, bà không dám quấy rầy cô, để cô nằm đó có thể ổn định chút về mặt tinh thần. Nhưng dường như An Nhiên vẫn không thể chấp nhận được sự thật đang diễn ra, cứ mãi chôn mình vào nỗi đau khổ nhất của riêng mình, thử hỏi có người làm dì nào mà không đau lòng, không chua xót cơ chứ!

Nhẹ nhàng bước đến cạnh giường, vỗ vỗ tấm lưng gầy yếu của cô, bà lên tiếng an ủi:

“An Nhiên, ta biết bây giờ con rất đau lòng, cũng biết cớ sự này đối với con là một cứ sốc rất kinh hoàng. Nhưng con cần phải bình tĩnh mà cùng chúng ta tìm ra thủ phạm, nếu không cha mẹ con chết cũng không được nhắm mắt!”

“…” Lệ An Nhiên vẫn trùm chăn như vại, giả vờ không nghe thấy.

An Nhiên là cháu của bà lẽ nào bà không hiểu tính tình của cô, e là phải dùng biện pháp mạnh mới có thể giúp cô vực dậy tinh thần mà an ổn trở lại như trước.

Lục Thẩm vội đứng lên, giọng đầy đau lòng và phẫn nộ quát về phía người nằm trên giường: “Con nghĩ con làm vậy là hay lắm sao, là có thể trốn tránh sự thật hay sao? Con nghĩ chỉ mình con đau lòng, cũng chỉ mình con phải sống trong sự sợ hãi thôi sao? Không, con sai, rất sai rồi! Ngay bây giờ con hãy xuống dưới nhà mà xem, mọi người… Tất cả ai cũng rất đau lòng khi mất đi anh em hay cô chú bạn bè của họ và tất cả chúng ta ai cũng đang sống trong sự sợ hãi tột cùng, đó là con. Chúng ta sợ con sẽ vì sự đã kích này mà không vượt qua nỗi cũng sợ con sẽ… Con đau một, chúng ta đau mười, con sợ trăm chúng ta sợ cả vạn. Vậy con hãy tự nghĩ xem, hành động này của con có phải đã khiến những người già như ta phải khổ tâm đau đầu?"

Phía trong chăn vọng ra tiếng khóc thút thít, giọng nói đầy nghẹn ngào, rất khẽ nhưng chưa đầy sự uất ức lẫn bi thương nhưng không thể nào bộc phát.

“Xin lỗi, con xin lỗi rất nhiều! Nhưng con… Con chỉ là không thể tin cũng không dám nhìn nhận đây là hiện thực…. Con thà tin mọi việc xảy ra chỉ là một ác mộng, còn hơn là chấp nhận nó!”

“Vậy con có từng nghĩ cho ba mẹ con chưa? Con thật ích kĩ khi chỉ lo nghĩ cho chính bản thân của mình”.

“Con không có!” Lệ An Nhiên phản biện lại lời của Lục Thẩm một cách nhanh chóng.

Lục Thẩm bà làm luật sư mấy chục năm nay, tâm lí con người bà nắm rõ mồn một, hành động và lời nói của An Nhiên bà có thể nhìn rõ cô chính là sắp bị dồn vào đường cùng. Giọng nói vẫn kiên quyết như trước nhưng lại mang theo vài phần giễu cợt:
“Vậy sao? Thế thì mau ngồi dậy cho ta, mau bình tĩnh lại tinh thần của mình mà giúp cha mẹ con dưới hoàng tuyền có thể an tâm mà nhắm mắt!”

Cứ thế đã hơn hai tuần mà cảnh sát vẫn chưa tìm ra thủ phạm hay nghi phạm, cứ mãi khoanh vùng và khoanh vùng… Cô liên lục đi nước ngoài học tập về hội họa rất ít khi cùng cha mẹ trò chuyện về việc của công ty hay các mối quan hệ của họ với mọi người. Cảnh sát đã điều tra tất cả mọi người ở công ty về các mối quan hệ cũng như những người đáng nghi ngờ, nhưng tất cả vẫn là không có gì kì lạ.

Cho đến khi tình hình công ty gặp vấn đề về kinh tế, cảnh sát mới vào điều tra thì đã khoanh cùng được ba nghi phạm có khả năng thực hiện âm mưu sát hại này.

Thứ nhất, là Bác tư Lệ Hoằng người anh em cùng cha khác mẹ với ba cô. Mối quan hệ của họ từ lâu đã đầy rẫy xích mích nhưng vẫn cố che giấu vì lợi ích của hai bên.

Thứ hai, trợ lí thân cận nhất của ba cô tên Trần Hoàng Vũ con trai của phó giám đốc Tòa soạn báo Thiên Nhạn. Lúc trước giữa Trần Hoàng Long và Lệ Tư Nam xảy ra một chút tranh chấp, Trần Hoàng Long liền chưa đầy một tháng đã qua đời, nói không chừng Trần Hoàng Vũ vì bi thương quá độ mà đã lên kế hoạch giết chết ba cô.

Cuối cùng, Chính là Lâm Gia Hào, người yêu hiện tại của cô vì trong thời gian cô ở nước ngoài anh lại chính là người thân cận ba mẹ cô nhất. Nhưng trước ngày xảy ra vụ ám sát thì anh đã vội bay sang Singapore giải quyết việc ở công ty ba mình.

Trăm tính không bằng vạn tính, cây kim trong bọc cũng có ngày lộ diện. Lệ An Nhiên mãi mãi không thể nào tin được khi ba mẹ mình chính bị người mình yêu thương nhất giết hại. Vậy chẳng khác nào cô chính là kẻ ‘Cỗng rắn cắn gà nhà’?

Ngày ngồi ở quan tòa xét xử, ánh mắt cô đờ dẫn không tiêu cự nhìn người đàn ông mình yêu thương đang mặc trên người chiếc áo phạm nhân, lòng cô vừa đau vừa hận chỉ muốn lao đến hỏi anh lí do vì sao lại hành động như vậy dù đã biết nguyên nhân? Nhưng cô chưa kịp thực hiện đã bị ánh mắt lạnh buốt của ai đó xoẹt qua, ánh mắt anh đầy lạnh lùng nhìn cô như hai kẻ xa lạ chưa từng quen biết…

Trước khi bị giải đi, Lệ An Nhiên vẫn không thể tin được những gì đang diễn ra, cố chấp dùng lòng tin cá cược chỉ để hỏi xem mục đích thật sự của anh là gì: “Tại sao? Tại sao phải giết họ?” Cô hỏi nhưng hai tay đã nắm chặt thành quyền, đầu móng tay ghim vào từng tất da thịt vô cùng đau đớn. Cũng bởi cái đau đớn da thịt mới có thể giúp cô bình tâm mà nghe anh giải thích.

Giọng nói cứng rắn đầy quen thuộc cũng đầy xa lạ của anh được truyền đến, lạnh lẽo không chút cảm xúc: “Vì chính họ đã hại chết gia đình tôi!”

Vẫn là nguyên nhân đó, không hề thay đồi cũng chẳng có dao động nhìn cô. Hai người giống như đang đi trên chiêc cầu đã cũ kĩ, chiếc cầu vụn vỡ tan nát, mỗi người một hướng, không còn là gì của nhau để có thể vướng bận.

Càng về đêm, gió thổi mỗi lúc mỗi mạnh, căn nhà rộng lớn giờ chỉ còn lại mình cô và linh đường của ba mẹ, chưa bao giờ cô cảm thấy mình cô đơn và bất lực như lúc này. Ông trời đã cho cô tất cả và rồi cướp đi tất cả mọi thứ mà ông đã ban tặng, hỏi tại sao ông lại đối xử với cô cay nghiệt như thế? Cha mẹ, tiền tài, lòng tin và cả tình yêu tất cả đã trở lại vạch xuất phát ban đầu. Cô không hề kiên cường hay mạnh mẽ như mọi người thường hay nghĩ, mọi thứ trên đời này đối với cô giờ chẳng còn gì ý nghĩa, nguyện vọng của cha mẹ cô cũng đã giải quyết ổn thỏa và giờ đã đến lúc cô có thể giải thoát cho chính mình.

Lệ An Nhiên nhấn mình vào hồ nước lạnh buốt, hơi thở mỗi lúc một cạn kiệt, từng tế nào như đang bị câu xé, rách đi… Đau đốn không thể tả! Nhưng trên gương mặt cô không có chút biểu hiện gì của sự khó chịu hay đau đớn vì những tổn thương mà cô phải gánh chịu còn đau đớn hơn điều này gấp trăm lần. Hơi thở sắp cạn, tay chân đã cứng đờ không còn chút cảm giác, hai mắt nặng trĩu đầy mệt mỏi, Lệ An Nhiên nhắm mắt hòa mình vào dòng nước chìm xuống phía đáy hồ.

“Khụ… khụ” Cái cảm giác chân thật này khiến cô mở choàng hai mắt, sờ soạng từ đầu đến chân, cả người đều đau đớn, liền há hốc mồm nghi hoặc ‘Còn sống sao?’

Trang phục cổ quái, trên người chứa đầy những vết thương cũ mới chồng chất, vừa đau rát vừa ngứa ngáy, thật sự khó chịu đến chết đi được. Trong đầu Lệ An Nhiên lúc này mới nảy lên suy nghĩ ‘What? Chẳng lẽ là xuyên không?’

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Hãy để ta yêu nàng