Chương 10: Ai hiểu được lòng nàng?

Số từ: 2041

Tác giả: Giang Yến Ly

Nguồn: bachngocsach.com

Đã hơn bảy ngày kể từ lúc rời khỏi biệt viện riêng của Nam Cung Hàn, nàng cũng chưa từng gặp lại hắn, ngày ngày cùng Vương Hoàng ở quán trọ đánh cờ, vẽ tranh, rồi lại phụ giúp trông nôm cửa tiệm của Lâm tỷ tỷ… Những tháng ngày trôi qua thật nhàm chán!!!

Vương Hoàng thấy nàng có chút thất thần, ho nhẹ một tiếng hỏi nàng: “Khụ khụ, An Nhiên, nàng đang có tâm sự à?”

“Hả?” Lệ An Nhiên giật mình lên tiếng, đầu óc vẫn còn trăn trở về điều gì đó. Nàng cầm chén trà Vương Hoàng vừa mới rót, cảm giác ấm nóng truyền đến toàn bàn tay, ánh mắt nàng mơ mơ màng màng nhìn vào làn khói đang bay nghi ngút, vẻ mặt thâm trầm lên tiếng: “Vương Hoàng, ngày nào ngươi cũng đến thăm ta, không cảm thấy phiền sao?”

Vương Hoàng há hốc miệng, rồi lại bật cười: “Ha ha ha, nàng đừng nghĩ nhiều An Nhiên, ta không thấy phiền chút nào?”

Hắn hiểu ý nàng muốn nói là gì, nhưng hắn thật không muốn thừa nhận, dù nàng đối với hắn không còn chút tình cảm nào nhưng chỉ cần hắn dành toàn bộ thời gian để bù đắp lỗi lầm của mình, hắn tin bản thân hắn có thể khiến nàng một lần nữa yêu hắn.

“Nhưng ta thấy phiền” Lệ An Nhiên lạnh lùng cắt ngang dòng cảm xúc của cả hai. Nàng biết Vương Hoàng hiểu ý nàng, chỉ là hắn trốn tránh không muốn thừa nhận, nàng không thể sống ích kỉ như thế được, nếu đã không yêu nàng càng không muốn hắn vì nàng mà đánh lỡ những điều tốt đẹp ở phía trước. Nếu hắn yêu nàng, hắn sẽ không có gì cả, bên cạnh đó thế lực và địa vị của hắn cũng sẽ bị cản đường.

Lệ An Nhiên nàng xem trọng hắn như một người tri kỉ, thay vì để hắn ngộ nhận và cố chấp vì đoạn tình cảm này, nàng phải lạnh lùng dứt khoát nói rõ ràng với hắn về mối quan hệ này.

Vương Hoàng khá xốc vì câu nói của nàng, hai bàn tay từ lâu đã nắm chặt thành quyền, môi hắn run run:

“Ta đối với nàng không tốt sao? Vì sao lúc nào nàng đối với ta cũng xa cách, vì sao lúc nào cũng muốn rời bỏ ta? Nàng có bao giờ thật tâm nghĩ cho cảm xúc của ta hay không, lúc nào cũng vậy, thờ ơ lạnh nhạt. Mấy hôm trước chẳng phải mối quan hệ này còn rất tốt sao, vì sao nàng lại thay đổi, tại sao chứ? Ta… thật không biết nàng đang nghĩ điều gì nữa!”

Nàng nhìn hốc mắt ửng đỏ của hắn, trái tim bổng nhói lên một nhịp, thân thể này vẫn còn quá xúc động khi tiếp xúc với hắn, nàng cố trấn an tâm trạng của mình, nhìn hắn an ủi:

“Vương Hoàng, ngươi là một nam nhân tốt nhất, ôn nhu nhất ta từng gặp. Nhưng ngươi biết không, chúng ta thật không xứng đôi,nếu yêu ta ngươi sẽ mất đi tất cả… Ta thật không muốn ngươi khó xử! Vì thế, hãy buông tay đi trước khi quá muộn”.

“Ta không sợ mất đi thứ gì cả, chỉ lo rằng cả đời này mất đi nàng. An Nhiên, xin nàng, đừng đối với ta cứng rắn như vậy, được không?”

Lệ An Nhiên nhìn Vương Hoàng tươi cười hằng ngày giờ đang trước mắt nàng rơi lệ, nàng thật không nỡ, một nam nhân nguyện vì nữ nhân mà rơi lệ, phải nói hắn thật sự yêu nữ nhân này đến sâu đậm! Rốt cuộc, cảm xúc của nàng là sao? Rõ ràng bản thân nàng yêu Nam Cung Hàn nhưng vẫn không thể trụ được trước sự ôn nhu, dịu dàng của Vương Hoàng được…

Lệ An Nhiên cầm khăn tay của nàng lau đi nước mắt trên mặt hắn, hốc mắt cũng vì hắn mà phiếm hồng: “Được, ta đồng ý với ngươi sẽ không cứng rắn. Nhưng tình cảm này ta cần có thêm một chút thời gian”.

Hắn nghi ngờ nhìn nàng hỏi: “Chẳng lẽ nàng còn điều gì lo lắng sao?”

Lệ An Nhiên biết mình ích kỉ nếu nói ra điều này, nhưng tim nàng đang dâng lên cảm giác khó chịu kinh khủng, có thể thân chủ này muốn hắn cho nàng một lời giải thích:

“Ta chỉ cảm thấy mình có lỗi với Cố tiểu thư. Dù sao thì ngươi và nàng ấy cũng là vợ chồng, ta… ”.

Hóa ra điều nàng trăn trở chính là Cố Nhan. Mặc dù là Vương phu nhân nhưng Cố Nhan rất lương thiện, tính tình ôn nhu, kể từ khi hắn cùng nàng ấy thành thân, tính tình hắn thay đổi khác hắn, trở thành một đào hoa công tử nhưng nàng ta vẫn không hề để tâm. Hắn từng hỏi nàng ta vì sao không nổi giận, nhưng nàng lại lạnh nhạt trả lời ‘Ta không yêu chàng’.

Hắn ôn nhu nhìn nàng, tươi cười: “Nàng yên tâm, Cố Nhan không hề yêu ta. Việc kết hôn giữa ta và nàng ấy là đoạn hôn nhân chính trị, cũng là sợi dây trói buộc sự tự do của cả hai. Từ lâu nàng ấy đã muốn cùng ta không còn quan hệ gì rồi. Chỉ là Cố gia vẫn không đồng ý”.

Lệ An Nhiên vẫn không tin vào những điều nàng nghe được, đó có phải là toàn bộ sự thật? Trên đời này vẫn còn nữ nhân nguyện dành cả một đời để bên cạnh người mà mình không yêu sao?

Trong mắt nàng vươn lên chút nghi hoặc, hắn biết nàng vẫn chưa thể tin vào những gì hắn nói, lên tiếng: “Ta sẽ không bao giờ lừa dối nàng, nếu không ta sẽ…”

“Được, được, được… Ta tin”.

Nàng biết nếu nàng không ngăn cản, không biết hắn sẽ còn thề thốt điều gì nữa. Có lẽ ở kiếp trước nàng vì tình yêu mà đau khổ nên ở kiếp này nàng được đáp trả lại chăng?

*****

Ngoài phố, dòng người qua lại tấp nập trông thật náo nhiệt, Lệ An Nhiên khoác lên người một chiếc sam y, lộ ra làn da trắng muốt mịn màng, mái tóc dài qua thắt lưng được chải chuốt gọn gang, đôi mắt long lanh như nước, môi anh đào đỏ mọng càng câu dẫn nam nhân.

Nàng bước xuống gác lầu, toàn bộ nam nhân điều đổ ánh mắt nhìn về phía nàng như đang ngắm nhìn cảnh sắc tuyệt đẹp của nhân gian, Lâm Tiêu Mộng bước đến trước mặt nàng, cười cười trêu chọc:

“Xem ra những người đang yêu có khác, muội nhỉ?”

“Tỷ đừng nói bậy, ta và Vương Hoàng không có gì hết” lời nói nàng mang chút giận dỗi. Nàng và Vương Hoàng thực chất rất trong sạch nhưng ngày nào hết người này đến người nọ đều trêu chọc nàng và hắn, đến Lâm tỷ tỷ cũng vậy! Ngoài phố còn đồn rằng không lâu Vương phủ sẽ nạp nữ tử như nàng vào phủ làm thiếp… Lệ An Nhiên nàng đang rất bực bội aaa!"

Lâm Tiêu Mộng vẫn không tha, chọt chọt vào trán nàng: “Gọi thân thiết như vậy, còn nói là không có gì. Tin được sao?”

“Ta… tỷ, tức chết muội mà! Chẳng lẽ giữa chúng ta không thể trở thành tri kỉ sao?”

“Tri kỉ á, ta càng không tin”. Lâm Tiêu Mộng gật đầu chắc chắn, vẻ mặt kiên quyết nhưng phút chốc lại thoáng vẻ đượm buồn. Nàng lên tiếng:

"An Nhiên, có lẽ muội còn quá trẻ để có thể hiểu hết tất cả mọi thứ. Nhưng muội biết không, Vương Hoàng yêu muội, thật sự rất yêu muội. Tình yêu đó không phải như những nam nhân khác mà có thể đem ra so sánh, ở ngài ấy có sự chân thành, tôn trọng lẫn si mê. Tỷ dám chắc chắn với muội, ngài ấy sẽ là nam nhân duy nhất nguyện vì muội là làm tất cả kể cả việc chết. Vì vậy, tỷ mong muội có thể suy nghĩ thật kĩ , đừng bao giờ phụ lòng ngài ấy!”.

Lệ An Nhiên vì lời nói của nàng mà lộ ra cảm giác bất an, nàng muốn cùng hắn vạch rõ ranh giới, muốn cùng hắn trở thành những tri kỉ thật sự, nhưng vì lí do gì mà mọi người luôn muốn tác thành nàng với Vương Hoàng? Nàng thừa nhận, hắn là nam nhân duy nhất đối tốt với nàng nhất, là người ôn nhu và ấm áp nhất nàng từng gặp, nhưng... Những điều đó vốn không phải là của nàng, nàng không thể chiếm lấy những thứ vốn không thuộc về mình.

Ai, ai có thể hiểu được nổi lòng của nàng?

Nàng thừa nhận, nàng từng bị những hành động ân cần, những lời ôn nhu, ấm áp đó làm cho rung động, nữ nhân mà, ai không yêu sự ngọt ngào dịu dàng ở nam nhân? Nhưng rồi thì sao, nếu nàng đồng ý phó thác cả đời cho hắn, mà trái tim của hắn chỉ có hình bóng của Tiểu Mạn, một ngày nào đó hắn sẽ không còn đối với nàng chu đáo như thế, dịu dàng như thế! Lệ An Nhiên nàng thật sự rất sợ cảm giác lạc lõng bơ vơ đấy...!

Lâm Tiêu Mộng nhận ra tia phân vân trong ánh mắt của nàng, lên tiếng:

”Muội đang lo lắng về Cố gia sao?”

"Aaaa, không phải. Muội đang nghĩ về một số vấn đề khác thôi!” nàng vội xua tay, muốn thoái thác những vấn đề mà Lâm Tiêu Mộng muốn nói, rồi nói tiếp: "Thôi, chúng ta đừng nói đến chuyện này nữa!”

Lâm Tiêu Mộng biết nàng muốn lảng tránh vấn đề nên lên tiếng nhắc nhở: ”Được rồi, không muốn nói thì không nói. Nhưng tỷ muốn nhắc nhở muội một điều, thân làm nữ nhân gã cho nam nhân yêu mình mới là điều hạnh phúc nhất. Dù làm thiếp thì đã sao,chính thê chưa chắc sẽ có được ân sủng”.

Lệ An Nhiên ánh mắt trầm ngâm vẫn không lên tiếng đáp trả, vội cắt đứt dòng suy nghĩ trong đầu, lên tiếng hỏi: ”À, tỷ cho muội hỏi, trên phố hôm nay náo nhiệt như vậy, là sắp có lễ hội gì à?”

Lâm Tiêu Mộng há hốc miệng, rồi cười thật lớn: "Ha ha ha, nhóc con nhà muội không biết đầu óc để đi đâu nữa! Cả kinh thành đồn rầm cả lên mà muội lại chẳng biết chút gì... Ta không biết nên nói với muội như nào nữa?”

Lâm Tiêu Mộng dấu dấu diếm diếm không chịu nói thẳng vào vấn đề, khiến cho nàng tò mò đến khinh khủng, lắc lắc tay làm nũng:

"Lâm tỷ tỷ ơi lâm tỷ tỷ, xin tỷ đó, nói cho muội nghe đi mà! Nha nha nha...”

Lâm Tiêu Mộng rất thích cảm giác trêu chọc nàng, chúc nàng chu mỏ giận dỗi, hay cười cười làm nũng... Cảm giác từ tận đấy lòng, nàng thấy mình như có một gia đình, một tiểu muội muội đáng yêu.

Nàng đưa ngón tay trỏ lắc lắc trước mặt Lệ An Nhiên, đồng thời mở miệng: "Không, không, không”.

Nàng gục mặt, ánh mắt thoáng đượm buồn: ”Thật là không nói ư? Ta vốn định họa cho tỷ một bức như yêu cầu, vậy mà giờ tỷ... Haizz, thôi vậy! Cứ xem như tỷ không có duyên với bút pháp của ta đi!”

”Này này, ý muội là sao, muội đồng ý vẽ tranh cho tỷ ư? Có thật không đó? Theo yêu cầu lúc trước luôn sao?”

”Ừm, là thật! Muội không bao giờ nói dối”.

Mắt Lâm Tiêu Mộng hóa lên tia lửa, năng lực tràn trề, nàng siết chặt bàn tay tỏ vẻ khí thế vô cùng, gật đầu một cái thật mạnh:

”Được, ta nói, ta nói!”.

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Hãy để ta yêu nàng