Chương 6: Đừng nói ngươi là 'Gian thương'?

Số từ: 2055

Tác giả: Giang Yến Ly

Nguồn: bachngocsach.com

Tối đó, lại có người đứng ngồi không yên, nghe mật thám nói lại Vương Hoàng đưa nàng về Tiêu Nhi Mộng, cũng không thấy trở ra… Thế là, Nam Cung Hàn hậm hực tức giận, chẳng biết nguyên do nằm ở đâu. Liền sai thuộc hạ đi cướp người. Thuộc hạ vừa nhận lệnh, không chậm trễ, nhanh chóng xoay người rời đi.

Nam Cung Hàn đứng đó, ngước đôi mắt chim ưng nhìn lên bầu trời đen kịt kia, nhếch nhếch khóe môi:

“Lệ An Nhiên, chúng ta sớm sẽ gặp lại thôi!”

Đêm khuya thanh tĩnh, mọi người mọi vật vẫn còn đang say giấc, bên cạnh âm thanh rùng rợn của những con cú đếm, tiếng bước chân của hắc y nhân như có như không rơi trên nóc nhà. Cánh cửa phòng Lệ An Nhiên không phát ra tiếng động, mở ra… Cảm nhận được nguy hiểm, nàng vội giật mình tỉnh giấc:

“A... ngươi” lời chưa kịp thốt lên đã bị tên hắc y nhân đánh cho ngất xỉu. Đến hay về đều như gió, không phát ra chút tiếng động nào. Trong đêm, hắc y nhân ôm lấy nữ tử trên tay, như cú đêm bay về phía hoàng cung.

“Hoàng thượng, người đã được mang đến” hắc y nhân nửa ngồi nửa quỳ cung kính đáp.

“Được, ngươi lui ra đi” Nam Cung Hàn mặt lạnh băng ra lệnh, không nhanh không chậm tiến đến bên giường.

Nhìn nử tử đang say giấc, mi tâm nàng hơi chau lại, khiến hắn không khỏi thở dài ‘Ta dọa nàng rồi’. Nam Cung Hàn đưa tay vén vén mái tóc nàng, cười nói: “Nàng có nhớ ta không?”. Hắn hơi giật mình vì lời nói của mình, ‘khốn kiếp’ hắn cư nhiên lại nói ra những lời sến súa này. Quả nhiên hắn điên rồi!

Lệ An Nhiên tỉnh lại khi trời vừa rạng sáng, nàng nghĩ đến chuyện tối qua vội lắc đầu cười nói: “Thế nào lại mơ thấy mình bị bắt cơ chứ?”. Nàng vội ngồi dậy, cảm giác từ đỉnh đầu truyện đến cơn đau như búa bổ, nàng lấy tay ấn ấn thái dương, lúc này mới kịp quan sát xung quanh.

Nơi đây quả thật không phải là phòng của nàng! Vậy tối hôm qua, mọi việc đều là sự thật. Nàng thật là bị bắt đi?

Căn phòng rất rộng, mọi thứ bên trong không những đầy đủ mà toàn là những vật dụng xa xỉ. Lệ An Nhiên nhanh chóng tiến đến phía cửa sổ, nàng vội mở ra. Vườn trúc hiện ra trước mắt nàng, bên cạnh đó còn có một thác nước nhỏ, cảnh vật hiện hữu phong tình nhưng lại cho người ta cảm giác thanh nhàn khó tả. Nơi đây quả thật tuyệt vời, đúng với ước nguyện của nàng, được một lần trải nghiệm cuộc sống thanh đạm, bình dị, không can thiệp đến thị phi ngoài kia.

Cuối cùng Lệ An Nhiên nàng cũng được thử rồi!

Nhưng sao không phải do nàng làm mà là bị bắt cơ chứ? Thật sự đau lòng muốn chết…

Nghĩ đi, nghĩ lại, An Nhiên không khỏi tò mò, nàng vì sao lại bị bắt đến đây. Nàng cũng đâu có đắt tội với ai cơ chứ!

Chợt bên ngoài có tiếng gõ cửa truyền vào: “Tiểu thư…”

“Vào đi” Nàng ung dung ngồi trên bệ cửa sổ nói vọng ra.

Nô tì nhanh chóng bước vào, trước sau như một, cúi mặt, bước đến chỗ Lệ An Nhiên: “Tiểu thư, đây là trang phục của cô, hãy để nô tì hầu cô thay”.

Nàng nhìn nô tì trước mặt có gương mặt tròn trĩnh, tóc búi kiểu củ tỏi hai bên, trong vô cùng đáng yêu, cười cười trêu cô: “Ta đâu phải thú dữ, sao lại không dám nhìn ta?”

“Nô tì…”

“Nào, ngước mặt lên!”

Nô tì chậm chạm ngước mặt lên, nhìn Lệ An Nhiên có chút hồi hộp. Quả thật, ở thời đại này, thân nô tì là thấp kém nhất, nếu lỡ may bị chủ tử ghét bỏ hay trừng phạt, ngoài đường chết ra cũng chẳng còn đường khác. Nàng nhìn nữ tử trước mặt, gương mặt trái xoan đều đặn, đôi mài lá liễu tinh xảo, mắt phượng linh động, mũi cao nhỏ và đôi môi trái anh đào đỏ mọng. Kết hợp với nhau quá hoàn hảo, nữ tử trước mặt nàng như được tiên nhân vẽ ra để chúng sinh nhân gian thưởng thức, vẻ đẹp độc nhất vô nhị.

Thấy nàng ta nhìn mình như chết lặng, bèn hỏi: “Mặt ta khó coi đến thế à?”

Nô tì vội đáp: “Không, không phải! Là do người quá xinh đẹp!”

Rõ ràng là lời khen thật lòng nhưng với Lệ An Nhiên, nó giống như một lời nói bình thường, cười cười nhìn nô tì: “Ngươi nghĩ mà xem, làm gì có ai đẹp mãi được chứ? Ta rồi cũng sẽ già cũng sẽ chết, rồi lại có những cô nương xinh đẹp khác được sinh ra, lúc đó lời khen ấy liệu có còn dành cho ta không?”

Nô tì vội cúi đầu tỏ ý xin lỗi, nàng ấy nói không sai, nếu như nói xinh đẹp thì chỉ là một thời, làm gì có ai trẻ trung xinh đẹp mãi mãi. Chẳng khác gì cấm Hoàng thượng nạp thêm thê thiếp…

Thấy nô tì cúi đầu xin lỗi, nàng lên tiếng: “Được rồi, đây là bài học đầu tiên dành cho ngươi. Làm người, phải biết kiềm chế cảm xúc. Bởi vì lời khen của ngươi coi như đặt đúng người, cho nên ngươi không cần xin lỗi”.

Nô tì bị nàng làm cho giật bắn mình, ban đầu nàng nói không ai xinh đẹp mãi mãi nên phê bình lời khen của nàng. Bây giờ lại nói, lời khen đấy đặt đúng người. Quả thật, có khiếu hài hước!

Thấy nô tì cứ im lặng, không lên tiếng, nàng vội phá tan bầu không khí: “À quên, ngươi tên là gì? Bao nhiêu tuổi?”

“Thưa, nô tì tên Lâm Khả, năm nay vừa tròn mười bốn tuổi” Nô tì cung kính đáp.

Lệ An Nhiên nhoẻn miệng cười cười, nhìn nàng nói: “Ta là Lệ An Nhiên hơn ngươi hai tuổi. Sau này cứ xưng hô như tỷ muội, không cần phải đa lễ”.

Lâm Khả hơi băn khoăn, nhưng cũng không từ chối, nói: “Vâng”

--------------------------------------

Lệ An Nhiên cùng Lâm Khả trò chuyện đôi lời, cô bé này tình tình cũng rất tốt, nói chuyện lại lễ phép dễ gần, khiến nàng có chút yên tâm, hỏi: “Lâm Khả, muội nói xem, rốt cuộc là ai đưa ta đến đây?”

Lâm Khả nhìn nàng cười cười: “Muội không tiện nói, có lẽ sẽ sớm biết thôi!”, nàng nhìn vẻ mặt của đang suy nghĩ của An Nhiên, vui vẻ nói tiếp: “Tiểu thư, thật sự tỷ khác với những gì muội suy nghĩ”.

“Khác?”

“Đúng ạ, lúc đầu muội nghĩ tỷ không dễ gần gũi như vậy. Biết đâu chừng khi muội vừa bước vào đã bị tỷ bắt nạt hỏi cung… Nào ngờ, tỷ không những không tức giận, lại còn đối với Lâm khả như tỷ muội. Lâm Khả kính nể vô cùng!”

Lệ An Nhiên cười đến đau bụng, nhìn Lâm Khả nói: “Muội nghỉ ta bị điên à? Cớ sao phải tức giận lên một cung nữ nhỏ bé trói gà không chặt như muội”, Nghĩ một hồi, nàng nói tiếp: “Nếu có tức giận, thì sẽ trút lên người kẻ chủ mưu đã bắt ta, ta sẽ chặt kẻ đó thành trăm khúc, băm nhuyễn làm thức ăn cho tiểu cẩu… Có phải như vậy quá hả hê không?”

Lâm Khả vội che miệng cười, hai vai run bần bật: “Muội nghĩ tỷ sẽ không có cơ hội đó đâu!”

Lệ An Nhiên nhún nhún vai tỏ vẻ bất cần: “Nói vậy chứ ta nào dám! Ta còn trẻ như vậy mà phải vào thiên lao thì uổng phí cả thanh xuân mất”.

Nói rồi , hai người đưa mắt nhìn nhau cười lớn.

Nàng cùng Lâm Khả dạo quanh vườn trúc, lòng không khỏi khen ngợi, chủ nhân nơi đây quả thật có mắt chọn. Phong cảnh đẹp đẽ, thanh tịnh như thế này, thật sự rất tốt để tịnh tâm, dưỡng thần. Nàng quay sang hỏi Lâm Khả: “Này, muội nói xem, chủ nhân nơi này có phải rất có mắt nhìn không?”

Lâm khả khẽ cười nhưng không trả lời. Lệ An Nhiên cứ mãi mê ngắm cảnh, mà quên chú ý, bên cạnh mình mọi người rời đi từ lúc nào. Đến khi có người tiến đến phía sau gọi nàng, nàng mới bừng tỉnh: “Đẹp không?”

Nàng vội quay đầu, đáp trả: “Ngươi… ngươi là kẻ đã bắt ta?”

Nam Cung Hàn lại cười châm chọc: “Chà, mới vài ngày không gặp, nàng đã quên ta rồi!”

Lệ An Nhiên lúc này mới nhìn kĩ nam nhân trước mặt, quả thật có chút quen mắt. Nàng chợt nhớ ra, hắn là nam nhân kì hoặc kia mà nàng đã cứu, liền đánh vào cánh tay của hắn một cái: “Tưởng ai? Nào ngờ là ngươi, làm ta một phát đứng tim…”, nàng vừa nói vừa vuốt vuốt lòng ngực.

“Vậy ư? Không ngờ nàng còn nhận ra ta?”

“Sao lại không. Ngươi nghĩ ta mù chắc!”

Nói qua, nói lại một hồi, nàng liền đi vào vấn đề chính: “Mà này, ngươi bắt ta đến đây làm gì? Ngươi đừng quên là ta đã cứu ngươi một mạng”.

Nam Cung Hàn nhìn nàng nghiêm túc, chợt bật cười thành tiếng: “Vậy sao? Ta thật không có ác ý”

“Vậy bắt ta làm gì? Mau thả ta ra”

“Ta nào dám bắt nàng, đây là ta mời nàng đến!”

Lệ An Nhiên nhìn Nam Cung Hàn bằng ánh mắt nghi hoặc, nói: “Mời? Nực cười, có ai mới khách như ngươi không?”

“Vậy chẳng phải ta đặc biệt nhất sao? Nàng nói xem, nơi đây có gì không tốt. Nàng muốn gì cũng có, ăn ở thì được miễn phí, có kẻ hầu người hạ… Chẳng phải tốt hơn là ở Tiêu Nhi Mộng sao?”

Lệ An Nhiên suy nghĩ một hồi, tay để trước ngực, gật gật đầu nói: “Ừ, cũng đúng. Nhưng trong này ngoài cảnh vật ra, chẳng có gì náo nhiệt. Ngươi muốn cô lập ta như vậy, có phải quá đáng lắm không?”

“Quá đáng? Ngoài kia có gì vui mà nàng muốn về như vậy? Chẳng lẽ có người đang chờ nàng à…?”

“Ngươi có ý gì?”

“Nàng tự mình mà suy nghĩ, ta không rảnh giải thích với nàng”

Nam Cung Hàn vừa nói vừa tự chửi thầm mình, ‘Khốn kiếp’, cuộc đời của hắn lần đầu tiên phải nói nhiều đến vậy trước mặt nữ nhân. Hắn thật không cam lòng, nhưng chỉ có thể nhẫn nhịn, phất áo rời đi.

Thấy hắn có ý rời khỏi, Lệ An Nhiên liền chạy theo hắn: “Này, ngươi lại đi à?”

Lúc này hắn có chút bực mình, nói lớn: “Ta tên là Nam Cung Hàn, không phải ‘Ngươi’”

“Ồ” Lệ An Nhiên chỉ phát ra tiếng ồ rồi thôi, cùng hắn lặng lẽ rời khỏi vườn trúc.

Nàng chợt nảy lên suy nghĩ táo bạo, nam nhân này tự dưng bắt nàng về đây, nuôi dưỡng nàng như một bà hoàng, nơi hoang vu hẻo lánh như vậy, nàng lại bị hắn cho cô lập với bên ngoài. Không lẽ, muốn nuôi dưỡng nàng thật tốt rồi đem đi bán ư? Nàng vội nắm lấy vạt áo hắn: “Nam Cung Hàn, đừng nói với ta ngươi là gian thương đấy nhé!”

Chân mày của Nam Cung Hàn chợt giật mạnh, hắn tỏ thành ý mời nàng về đây, thế mà nàng còn nghi ngờ hắn là gian thương. Thật tức cười? Ở ngoài kia, bết bao nữ nhân muốn vào nơi này của hắn còn không được, còn nàng thì… Nàng thật sự là ‘Nữ nhân ngốc’. Hắn cúi người, tay xoa xoa chiếc cằm xinh xắn của nàng, cười giảo hoạt: “Muốn biết không?”

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Hãy để ta yêu nàng