Chương 9: Cảm giác bên hắn thật sự cũng rất tốt

Số từ: 2136

Tác giả: Giang Yến Ly

Nguồn: bachngocsach.com

Hai ngày sau, Nam Cung Hàn phái người đưa Lệ An Nhiên trở về, nàng đứng trước biệt viện của hắn đợi rất lâu vẫn là không thấy hắn xuất hiện, liền ảo não gật đầu: “Được rồi, đi thôi!”

Lòng nàng đang rất phân vân và khó chịu, Nam Cung Hàn rốt cuộc là có ý gì? Năm lần bảy lượt nói lời yêu với nàng nhưng dường như mọi thứ nàng biết về hắn căn bản là không có, hắn không có ý muốn nói nàng cũng chẳng tiện hỏi, nhưng chẳng lẽ sau này đối với nàng hắn vẫn giữ kín nhiều bí mật như vậy sao?

Bản thân nàng biết hắn không phải là người tầm thường, từ tướng mạo đến khí chất luôn toát lên vẻ uy nghiêm khiến người khác phải kính phục. Vẫn cứ cảm thấy trừ khi ở bên cạnh nàng hắn chưa từng lộ ra vẻ mặt ôn nhu dịu dàng, đôi mắt băng lãnh càng khiến lòng người run sợ.

Nam Cung Hàn aaa, ngươi rốt cuộc là người như thế nào?

Cùng lúc đó, Nam Cung Hàn nhìn theo dáng lưng nhỏ dần dần khuất vào kiệu lòng chợt dâng lên một nỗi buồn chua chát, nắm tay siết một lúc một chặt hơn, cắn răng nói:

“Lệ nhi, ta thế lại không thể giữ lời hứa với nàng. Ta... thật xin lỗi!”

Từ phía xa, Lâm công công hối hả chạy đến bên cạnh hoàng thượng, lên tiếng nhắc nhở: “Hoàng thượng, sứ giả Yến Bắc đang chờ, chúng ta nhanh xuất phát thôi!”

Nam Cung Hàn dời ánh mắt về phía Lâm công công, thở dài một tiếng:

“Ngươi nói xem, nếu ta không phải là hoàng đế thì tốt biết bao”.

Rõ ràng đây chỉ là câu than vãn nhất thời, nhưng Lâm công công hắn từ bé đã hầu hạ bên cạnh hoàng thượng, rất hiểu ý của người. Nghe hoàng thượng nói như vậy, lòng hắn cũng chợt buồn theo liền lên tiếng: “Hoàng thượng... ”. Hắn cũng chẳng biết nên nói gì lúc này cho phải, chỉ gọi người hai tiếng rồi cuối đầu đi theo phía sau.

Tâm trạng Nam Cung Hàn cũng chẳng tốt hơn là bao, hắn tự ngẫm lại, rõ ràng là vua một nước nhưng hắn đến cả quyền đưa ra ý kiến cũng chẳng có, mọi thứ hắn có được hôm nay đều do chính mẫu hậu của hắn ban tặng, từ địa vị đến quyền lực.

Ai cũng nói Nam Cung Hàn hắn là người hạnh phúc nhất trên đời, có phụ hoàng yêu thương hết mực, mẫu hậu lại chiều chuộng phò tá cho hắn đăng cơ... Nhưng không ai biết, hắn chính là con cờ để mẫu hậu hắn trả thù đế vương. Ai có thể ngờ được cơ chứ, mẫu hậu lại chính là người giết chết phụ hoàng của hắn? Thời khắc đó, Nam Cung Hàn mới nhận ra mẫu hậu xinh đẹp ôn nhuận hằng ngày của hắn lại là một loài rắn độc.

Từ ngày tiên hoàng ra đi, Nam Cung Hàn thừa thế đăng cơ. Nhưng hắn biết, mọi thứ đầu do mẫu hậu của hắn sắp xếp, ngôi vị này hắn chưa từng muốn ngồi. Nhưng vì trách nhiệm của bản thân hắn đã phải chịu đựng ngồi ở vị trí này hơn năm năm rồi! Hắn tin kế hoạch của hắn sẽ thành công nhưng bây giờ là chưa phải lúc. Chỉ cần thêm một chút thời gian nữa, hắn có thể quang minh chính đại thực hiện lời hứa của mình!

Lệ nhi, ta chắc chắn sẽ không thất hứa với nàng một lần nào nữa!

Chưa đầy một canh giờ, kiệu của Lệ An Nhiên đã đến trước cửa quán trọ, nàng chậm rãi bước ra, ánh mắt nhìn về phía xa rồi thở dài một tiếng. Lệ An Nhiên, ngươi thật quá vô dụng rồi...! Chân không nhanh không chậm bước vào bên trong, lòng có chút trở nên vui vẻ nhẹ nhõm giống như cảm giác được trở về nhà.

“Lâm tỷ tỷ, muội về rồi!”

Nghe được âm thanh quen thuộc, Lâm Tiêu Mộng hớt ha hớt hải chạy ra từ phía sau quầy, nhìn Lệ An Nhiên xinh đẹp trước mắt, nàng liền bậc khóc tiến đến ôm chầm lấy nàng: “An Nhiên muội về rồi hức... hức”.

Hành động của Lâm Tiêu Mộng làm nàng có chút kinh ngạc, liền nhớ đến mình đêm hôm không từ mà biệt, dù gì cũng là thân nữ nhi, tỷ ấy lo lắng là phải đáng. Liền có chút chột dạ lên tiếng:

“Lâm tỷ tỷ, thật xin lỗi! Khiến tỷ phải phiền lòng rồi...”

Đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía nữ nhân xinh đẹp, gương mặt Lâm Tiêu Mộng có chút giận dỗi , khoác tay nàng kéo vào trong phòng. Lâm Tiêu Mộng ngồi đối diện nàng, lộ ra vẻ mặt tra khảo, bắn hàng ngàn câu hỏi về phía nàng.

“Nói, rốt cuộc thời gian qua muội đã đi đâu?”

“Làm những gì?”

“Còn nữa, vì sao đi mà không nói một lời?”

...

Lệ An Nhiên vì bị tra khảo mà đầu óc có chút choáng váng, đưa tay ấn ấn vào phía thái dương, nói: “Tỷ bình tĩnh, để muội khai để muội khai mà ...”

Nàng cũng không dám nói thật cho tỷ ấy biết, một là tránh tỷ ấy đoán già đoán non rồi phán xét về hắn, hay là Nam Cung Hàn còn nhiều bí mật không tiện nói, nói không chừng sẽ ảnh hưởng đến hắn. Bèn nghĩ ra một vài lí do để thoái thác trách nhiệm.

Đại loại như là: [Trước khi đến đây nàng có quen biết một vài vị bằng hữu, được tin nàng ở đây bọn họ vui mừng khôn xiết nên đã tổ chức một buổi tiệc chào mừng. Nào ngờ, chưa nói với nàng một tiếng đã phái người đem nàng đi, khi tỉnh lại thì người đã đến một nơi khác... Những bằng hữu ấy không nỡ để nàng về nên nàng đành nán lại với bọn họ một thời gian].

Lâm Tiêu Mộng một lòng tin tưởng lời nói của Lệ An Nhiên, gật gù lên tiếng: “Được rồi, không sao thì tốt rồi!” sau đó lại thở dài một hơi lên tiếng: “Muội đó, sau này nếu có việc gì thì hãy nhớ để lại một phong thư, tránh chúng ta phải lo lắng”.

“Chúng ta?” Nàng nghi hoặc hỏi.

Lâm tiêu Mộng cốc đầu nàng một cái: ”Ta nói này, tiểu cô nương nhà ngươi thật vô tâm, ngươi đã quên Vương công tử rồi hay sao?”

Lệ An Nhiên nhớ ra liền ’ồ’ một tiếng, trong lòng lại có chút có lỗi với hắn! Dù sao hắn với thân chủ này cũng là một đôi uyên ương trời sinh, thật sự đối với hắn nàng cũng có chút hảo cảm. Liền lên tiếng hỏi: ” Lâm tỷ tỷ, người biết hắn đang ở đâu không?”

”Hắn chính là đi tìm ngươi đấy! Yên tâm, ta đã nhờ người báo tin, nhanh thôi hắn sẽ trở về!”.

******

Hay tin, Vương Hoàng gấp rút đến nơi, nhìn nữ nhân xinh đẹp trước mặt vẫn nguyên vẹn hắn cười đến hạnh phúc, gọi nhỏ: "An Nhiên, muội về rồi!”

Lệ An Nhiên nhìn hắn, gương mặt hắn tiều tụy hẳn, hốc mắt có chút thâm quầng, con người tiêu soái như hắn lại vì một nữ tử mà thành ra thế này có đáng không? Trong lòng đột nhiên trở nên đau nhói cũng chẳng hiểu lí do vì sao, vốn không phải là cảm xúc của nàng nhưng thân thể này dường như đang vùng vẫy đau nhói mãnh liệt, có lẽ giữ hai người họ tình cảm còn sâu nặng hơn nàng nghĩ.

”Ừm, ta đã về! Thật xin lỗi đã khiến huynh lo lắng nhiều rồi!”.

Đây là lần đầu tiên Vương Hoàng hắn cảm nhận nàng không còn đối với hắn xa cách nữa, lòng có chút ấm áp tiến đến ôm lấy nàng: ”Ta nhớ nàng nhiều lắm... An Nhiên!”

Hắn từng nghĩ rất nhiều lí do, vì sao nàng lại đối với hắn như kẻ xa lạ? Là do hắn có lỗi với nàng nên nàng giận dỗi hoặc cũng có thể trận đã kích năm đó khiến nàng mất đi kí ức... Nhưng vào thời điểm này, hắn biết dù với lí do gì hắn vẫn sẽ hết lòng bù đắp, đến khi nàng chấp nhận hắn thì thôi!

Sự đường đột của Vương Hoàng làm nàng bừng tỉnh, muốn thoát vòng tay của hắn nhưng cuối cùng vẫn là không nỡ...! Lâm Tiêu Mộng bị khung cảnh trước mắt làm bật cười thành tiếng, nói lời rời đi:

''Hai người cứ tâm sự, ta đi trước”.

Biết mình có chút thất lễ hắn liền vội buông nàng ra, lên tiếng: "Ta thất lễ rồi, xin lỗi nàng!”

''Ta không sao” Lệ An Nhiên có chút thẹn thùng cuối đầu không dám nhìn hắn. Lúc nãy là do thân thể này đã dao động nhưng sao nàng vẫn cảm thấy mình lại rất biết hưởng thụ cái ôm của hắn. Mặc dù thời đại này đối với thân phận nam nữ hà khắc hơn so với hiện đại, nhưng nàng cũng không nên vì thế mà xấu hổ. Rốt cuộc nàng đang nghĩ cái quái gì thế?

Bầu không khí cứ thế càng thêm trì trệ, Vương Hoàng liền lên tiếng phá tan sự im lặng đáng sợ đó:

''Ta thật lo lắng cho nàng! Thời gian qua nàng đã đi đâu?”

Lệ An Nhiên cũng nói với hắn những lời như nói với Lâm tỷ tỷ, vẻ mặt hắn nghi hoặc lắng nghe nàng, nàng còn nghĩ hắn sẽ tra khảo thêm nhiều thông tin nên có chút căng thẳng. Nào ngờ, hắn chỉ lên tiếng: ''Được rồi, ta tin nàng”.

Hắn không muốn nàng nghĩ hắn là người lòng dạ hẹp hòi, dù đã nhiều lần bị nàng lừa gạt nhưng vẫn một mực tin, hắn biết nàng là một người tốt trọng tình trọng nghĩa, nhưng do một số nguyên nhân khác khiến nàng không dám đặt trọn niềm tin lên người hắn. Vương Hoàng hắn chỉ cần nàng còn an lành vui vẻ bên cạnh hắn, dù là bị lừa gạt hắn cũng chấp nhận.

Trời cũng sắp xế chiều, cảnh hoàng hôn buông xuống thật đẹp, Vương Hoàng giương mắt nhìn nàng, ánh tà dương chiếu rọi trên nửa gương mặt khiến nàng càng thêm xinh đẹp, hắn nhìn đôi mắt long lanh như chứa nước của nàng, rồi đến chiếc mũi xinh xắn đáng yêu, đôi môi anh đào đỏ mộng... Gương mặt này dường như đã được ghim sâu vào lòng hắn tận kiếp nào, hắn chỉ hận giờ phút này không thể ôm nàng hôn một cái.

Hắn quay mặt nhìn qua khung của sổ, thốt nên một lời: ''An Nhiên, ta hận không thể điêu khắc hình bóng nàng vào trái tim của mình!”

Hắn đang thổ lộ với nàng sao?

Thật ra, Lệ An Nhiên nàng cảm thấy bên cạnh hắn cảm giác thật tốt, không phải suy nghĩ nhiều thứ vớ vẫn, đối với nàng hắn vẫn luôn yêu thương tôn trọng hết mực, chưa từng nói lời lừa dối. Chỉ là, tình cảm này không phải dành cho nàng mà là thân chủ này... Nàng, thật sự không nỡ dụng tâm. Nếu hắn biết, nàng thật sự không là Tiểu Mạn của hắn, liệu hắn có dùng mọi ân sủng này đối với nàng hay không?

Quan trọng hơn, nàng đối với Nam Cung Hàn kia đã động tâm rồi! Nhưng lại không dám giao phó trái tim cho hắn. Con người hắn có quá nhiều bí mật, cũng không biết hắn có thật động tâm với nàng hay chỉ xem nàng là loài hoa bướm, vì một điểm nổi bật mà muốn chiếm hữu. Có lẽ, nàng nên suy ngẫm kĩ hơn vể chuyện tình cảm của mình.

Lệ An Nhiên ngước mặt nhìn hắn, ngũ quan tinh xảo không chút khuyết điểm, đôi mắt vẫn một mực nhìn về phía xa xăm, lên tiếng hỏi:

''Vương Hoàng, ngươi thật lòng thích ta chứ?”

Hắn không nhanh không chậm lên tiếng đáp lời nàng:

''Thật lòng”

''Nếu ta không phải là…’’

''Đừng nghĩ lung tung nữa, ta đưa nàng đến một nơi, đồng ý không ? Hắn nở nụ cười sáng lạng vừa nói vừa cốc đầu nàng.

Lòng dâng lên chút ấm áp dễ chịu, cũng không trách cứ hành động của hắn, vui vẻ đáp : ''Được’’.

Mời mọi người đón đọc và tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Hãy để ta yêu nàng