Chương 1: Đường Về

  • 1201 từ

Tiếng chuông trường reo, từng tiếng vang khắp cả trường cùng lúc báo giờ ra về. Ngoài hành lang nghe tiếng cặp sách vở liên tục được sắp xếp, nhiều học sinh lẫn giáo viên dọn xong sớm, bước ra ngoài trước.

Vài học sinh mặc kệ quy tắc cấm chạy trên hành lang, thậm chí đua nhau ai chạy xuống nhanh hơn, lao như bay. Mấy thầy cô nhìn, hết giờ rồi vẫn phải hét lên với đám học trò dám chạy vậy. Ngược lại có học sinh bình chân như vại, từ từ rời lớp né né đám quậy kia. Có học sinh ở lại trực nhật, cầm ỷ thiên chổi chọi nhau, cười phá lên ngây ngô tuổi trẻ.

Giặt giẻ lau bảng, đứa kia tưởng WC vắng nghĩ các lớp kia giặt khăn ở chỗ khác, liền vớ lấy cây lau của cô lao công, cất lên giọng hát tuyệt vời hoặc dở dở khó nghe của bản thân, lúc lớp khác vào giặt tròn xoe nhìn đứa đó, có ca ngợi hoặc.. im lặng là vàng cho "vừa" lòng nhau.

Tuy nhiên, có duy nhất 1 học sinh đang ngồi sẵn dưới phòng giám thị, chỉ cần mò đầu ra liền có thể thành người về sớm nhất - Tùy Ứng, học sinh trước đây, đặc biệt có tiếng tăm trong trường.

Múa hàng bút bi xanh viết danh sách phụ giáo viên, gần sắp xong danh sách học sinh tham gia câu lạc bộ năm nay. Trong phòng giám thị lại chẳng có ai ngoài Tùy Ứng cả, cậu mới tò tò mở hộp bút lấy ra giấy nháp nhỏ, ghi đôi dòng viết để lại.

- " Công việc thầy cô giao đã xong, em xin về trước ạ. Thầy cô nhớ giữ sức khỏe, đừng cố quá ạ. "

Cậu bấm đầu bút bi, cất dụng cụ học tập lập tức ngay khi viết xong. Giám thị đã đặc cách lần này cho cậu từ trước cậu ra về trước giờ cũng được, miễn là viết xong hoàn thành xong cái công việc được giao. Nhưng với bản tính kỹ càng, chưa kể là danh sách năm rất quan trọng, trách nhiệm cao. Tùy Ứng tự động kiểm tra lại mấy lần đâm ra mới đúng tới giờ ra về, cũng như ghi thêm kỹ được vài chỗ.

Đường về nhà không khí thành phố xen xuân cây cối um tùm ra lá, che bóng mát. Xe cứ chạy qua lại, học sinh tấp nập trên lề đường ra khỏi trường đi bộ, đạp xe đạp về.

Thiếu niên mờ nhạt, xách ba lô cũ có vết khâu vá lại đi một mạch thẳng về nhà. Tùy Ứng trước từng đi khắp nơi, quậy phá mới về nhà lúc tối muộn, mặt mày sứt mẻ, bị thương khắp người. Người lớn vây quanh hỏi, đáp lại là những sự yên lặng từ cậu. Bởi bản thân cậu thừa biết, đằng nào nói ra cũng chả có ai đứng về phía cậu.

Tiếng tăm trước đây được nhắc tới ban nãy là y từng là học sinh cá biệt suốt ngày lêu lỏng, quậy phá. Đánh nhau suốt, cãi nhau um sùm với đồng học, cãi lý với thầy cô nhưng so ra thường do giáo viên sai trước hoặc kiểu kiểu vậy. Tùy Ứng riết thành khách quen của phòng ban giám thị…

Ít nhất đồng phục luôn nghiêm chỉnh, không chơi đồ, không thuốc kích thích, không thuốc lá, không ăn gian trong học tập. Nói sao nhỉ, Tùy Ứng là 1 học sinh tốt ngay thẳng cực kỳ và nóng tính, làm điều sai mà không biết hối lỗi..

Cậu sẽ lao vào đánh cho biết đạo lý đúng, dạy cho đến khi nào đối phương hiểu. Nên đối với giáo viên, thầy cô đều chỉ lẳng lặng thở dài, ráng dặn đứa nhỏ bình tĩnh chút.

Nhưng sau khi 1 vị học bá lớp trên mất, cái cậu học sinh cá biệt (nhưng tốt liền biến đâu mất), thay vào xuất hiện một Tùy Ứng hiền dịu, không quậy phá nữa tiện thể thành ‘ gián điệp’ hay tai mắt ‘giỏi nhất’ của giáo viên. Việc người đó mất đã ảnh hưởng rất rất rất nhiều tới cậu.

Hiền lành, dễ tính, ngoan ngoãn, không còn cãi lời thầy cô, không đánh nhau. Bất cứ điều gì xảy ra, Tùy Ứng chỉ bình chân như vại, bình tĩnh đứng đó. Có điều trước đây gây thù với không ít học sinh hư nên hay bị phá rối.

Ví dụ như ngay bây giờ, thù cũ chơi hội đồng chắn đường, đi tới che đường không cho đi tiếp. Ngày nào đường về nhà đều cũng không yên thân, hết bị chặn thì có cướp cướp túi bà già, gặp mưa cầm ô thì bị xe chạy ngang tạt nước,.. Trước mắt giờ toàn rất hùng hùng hổ hổ, cầm theo gậy rõ ràng muốn đánh người. Mặt đen đen, quần áo lôi thôi không ưng nổi mắt Tùy Ứng.

Quá quen thuộc, Tùy Ứng chỉ thor dài rồi liếc mắt, tay áo giả vờ xắn lên như chuẩn bị một cân đám. Bọn kia thấy thế, vài đứa nuốt cái ực, đứa ráng gan to gào.

Có tiếng tăm trong việc đánh nhau, có thể nếu yếu thì là dai, không thì mạnh cân tất.

Bọn này tôm tép nào đó mới vào trường được vài tháng, nghe đại ca rầu kể quá khứ năm đầu tiên hắn đi học có bị Tùy Ứng dạy cho mấy bài nhớ đời. Mới vào nhóm được nghe vậy, mới đi kiếm thiếu niên Tùy Ứng dạy 1 bài học về khoe đại ca. Chứ bọn này nào có biết Tùy Ứng lớp cuối cùng là cái thiếu niên có sức mạnh gì.

Nếu Tùy Ứng mà nghe được cái lý do nhảm xì của tụi này, đảm bảo sẽ đi kiếm thằng đại ca rồi bảo thôi chú vứt bọn này đi, ngu quá. Nghĩ sao đánh hội đồng đã không đẹp rồi, còn chơi giữa đường đông cộng thêm nhìn mặt là biết bọn này không biết mình.

Nói chứ, cậu gác tay không đánh nhau nữa đã được tận năm hơn, không biết có bị sụt giảm không.

Nên.. ngoài đường vẫn đông nhỉ?

“ Bớ bà con ơi!! Đánh người!! Cướp! Bọn này định bắt cóc tôi!! Cứu cứu!! “

Giọng anh vang hết cả đường có thể nghe, ai nấy nghe được liền quay qua nhìn. Đám kia chưa kịp hiểu mắt o tròn nhìn nhau là bọn mình chưa làm gì mà-

Chưa kịp hiểu, thì từ đằng sau đống người đông gấp đôi bọn này, người cầm gậy, người cầm ghế choảng cho u đầu, không kịp chạy! Bọn chúng nằm xuống vật vạ, cầu giải thích, đương nhiên chả ai thèm nghe đánh hội xong bỏ mặc kệ, để tụi này tự xử. Coi như học được bài học mới.

Được có đường trống, Tùy Ứng lao như bay ra ngoài chạy 1 mạch về nhà!! Vườn hoa ở nhà còn đợi cậu chăm sóc!

Mời bạn đọc tham gia thảo luận truyện tại: [Thảo Luận] Hảo Ngọt