Hảo Ngọt

hao-ngot
Tác giả:Imi Blackwhite
Sáng tác
Giới thiệu:

Thể Loại: BL, Xuyên Không, Huyền Huyễn
Giữa vườn xanh, có những loài hoa tươi tắn, cũng có nhưng loài hoa u buồn chút. Chia ra làm 2 luồn cảm hứng, xen lẫn vào nhau tạo nên khung cảnh vườn hoa nhỏ ngoài sân. Có hoa hồng vàng đậm, nhìn vào liền cảm thấy năng lượng, mọi người đều thích. Cũng có hoa bụi đường, thu hút sự chú ý bằng những cụm hoa bé tí dễ thương bên cạnh. Còn vài loài hoa nữa nhưng tóm tắt sẽ ý nghĩa lẫn cảm hứng đối lập nhau chút.

Thanh niên nâng nhẹ nhàng một bông hoa cúc tím man mác nhớ người đã khuất, tâm trí cậu cứ suy nghĩ mãi về người đã trồng nên những cây hoa. Những bông hoa mang ý nghĩa tươi sáng lẫn ý nghĩa khác biệt tăm tối, đều là do anh cậu trồng nên, thể như tượng trưng cho 2 anh em. Nhưng người đã mất, người ở lại đã đổi thay.

" Nếu anh còn ở đây, em sẽ làm em trai ngoan của anh. " Tùy Ứng múa bút, mực bi xanh trên giấy rõ ràng từng dòng tâm sự gửi anh trai.
" Yên nghỉ đi ạ, ba mẹ gọi rồi ạ. Lâu rồi em không được ăn đồ ngọt, nhớ hồi anh mua cho em lắm. Em sẽ đến với anh, sớm thôi ạ. " Cậu chấm một chấm, xuống ký tên đầy đủ:
Em trai Tùy Ứng của anh!

Nhưng.. tại sao lúc mở mắt, em lại vẫn còn sống? Thậm chí lại như trong các kịch bản xuyên không vậy! Oái, không nói rõ được! Bây giờ mình là 1 đứa trẻ lên 5, trời ơi ai khiến đứa trẻ này khổ vậy?! Không nói rõ được!! Và nãy mới thấy có người choảng nhau bằng phép thuật?? Không thế ngừng thốt lên bất ngờ với thế giới mới lạ này được.

Ít nhất, có cái là quần áo cũng nhếch nhác như kiếp trước của Tùy Ứng, cậu mở mắt to tròn nhìn bản hiệu tiệm bánh. Hình như người này nhìn giống ca ca thế nhỉ? Phải dai bám theo!

" Nhóc ăn không? Kem dư này." Liên Gian tùy tiện quệt miếng kem trắng, tự nhiên muốn cho hài tử này, cả tháng nhìn thì thật, nhìn tội quá. Anh chưa lạnh lùng đến mức mặc kệ hài tử ốm trơ xương này đâu.

" A co co! " ( a, có có !)

Tùy Ứng há miệng lớn, cắn luôn ngón tay của y. Liên Gian nuốt đau, ráng nhịn không gào lên. Được nếm ngọt ưa thích mấy năm chưa được thử lại, chợt Tùy Ứng nói ra được 2 từ rõ ràng duy nhất lúc đó đến mãi sau này cậu mới có thể nói từ khác.

" Hảo ngọt!! "

Cả hai người đồng loạt mắt chữ O miệng chữ A nhìn nhau, sao tự nhiên mình/nó nói được vậy.

Cặp chính: Tùy Ứng ( thụ cười cười chưa chắc là bạn, thoát tuyến) x Liên Gian ( công chủ tiệm bánh, tốt bụng hiền lành)