Chương 1: Cửa hàng đồ chơi

Số từ: 1978

Phần một: Một giấc mơ dài
Tác giả: MinhD
Nguồn: bachngocsach.com

Những chiều ngày thứ bảy là khoảng thời gian được mong đợi nhất trong năm, ít nhất đối với một người bận rộn như Hoàng Diệp. Với cường độ công việc của Hoàng Diệp thì có được khoảng thời gian rảnh này hắn luôn dành cho gia đình, nhất là con trai hắn ta. Lấy vợ xinh xắn được năm năm, con trai bốn tuổi kháu khỉnh thông minh, phấn đấu kinh doanh từ hai bàn tay trắng, đến giờ cũng đã có xe hơi nhà riêng ba tầng, nếu nói Hoàng Diệp không thành công thực không đúng.

Nhưng dạo gần đây, trong lòng Hoàng Diệp luôn có cảm giác bức bối khó chịu, cứ như có việc gì đó mà hắn ta chưa hoàn thành. Ngẫm lại, chắc do stress công việc, gần đây nhân viên của hắn làm gì hắn cũng thấy không thuận mắt. Thôi quên đi, bây giờ xả stress với con trai là tuyệt vời nhất rồi, hôm nay hắn sẽ đưa con trai đi mua đồ chơi ở một shop mới mở.

Shop đồ chơi là một toà nhà ba tầng rộng lớn, nằm ở khu phố khá sầm uất, rất đẹp với những trang trí đầy màu sắc bên ngoài. Các biển quảng cáo có vẽ các nhân vật hoạt hình, trẻ em chắc hẳn rất thích. Tuy nhiên lại không có sân đỗ xe hơi, hại Hoàng Diệp phải chạy xe hai vòng mới tìm được nơi đỗ xe.

Bước vào cửa shop, nó mang lại cảm giác khác với vẻ ồn ào rộn rã bên ngoài, không gian bên trong có vẻ rất ấm áp với nền sàn gỗ, ánh đèn vàng chiếu trên các tủ kính đựng đồ chơi, bên trong tủ có bày biện các món đồ chơi nhỏ tinh xảo làm Hoàng Diệp cảm giác như đang trong phòng đọc sách ở nhà vậy.

Shop khá đông nhân viên, hai cha con vào tới sảnh lớn thì có một cô bé khá trẻ, chắc khoảng hai mươi hai mốt, mặc đồng phục rất đẹp áo thun đỏ váy ngắn, cột tóc đuôi gà, lên tiếng chào:

“Em xin chào anh và bé đã ghé thăm shop ạ, shop bên em mới khai trương, chắc anh lần đầu đến đây ạ?”

Trong lòng Hoàng Diệp nghĩ ngay, ô hay shop mới mở thì đến lần đầu là đúng rồi, thế cũng phải hỏi, nhưng hắn vẫn đáp:

“Ừ, anh lần đầu đến đây, anh dẫn theo nhóc này, em thấy bên em có đồ chơi gì phù hợp với nhóc này không, ở nhà nó hay thích các trò ghép hình lego đó em ạ.”

Cô bé tươi cười rất chuyên nghiệp:

“Dạ có ạ, đồ lego ở tầng trên, và có các loại ghép hình đa dạng, em nghĩ bé rất thích, để em dẫn bé lên trên cho ạ. Anh ở đây có thể đến quầy tính tiền đăng ký thành viên của shop, sẽ có thông báo cho anh mỗi khi shop có ưu đãi ạ.”

“À, ừ cám ơn em nhé.” Cám ơn cô bé xong Hoàng Diệp không quên quay sang bên thằng nhóc nhà mình đang cười hi ha cảnh cáo:

“Nhóc, con đi theo chị này, thích đồ gì thì bảo với chị, khi nào xong xuống đây với ba, không được quậy, nghe chưa?”

“Vâng ạ ạ ạ!!!” Hét lên một tiếng tên nhóc nắm lấy tay cô bé nhân viên, vừa kéo vừa chạy lên tầng trên.

Vừa cảm thán thái độ chuyên nghiệp của cô nhân viên, vừa thấy buồn cười vì thằng nhóc dễ thân thiết với mấy cô xinh xinh, Hoàng Diệp đi đến quầy tính tiền nói:

“Em ơi, cho anh làm thẻ thành viên.”

Cô nhân viên quầy thu ngân ngước lên nhìn Hoàng Diệp, cô này để tóc ngắn cụp vào, mũi cao da trắng, nét mặt lạnh lùng, nhưng trông càng xinh hơn bé vừa nãy. Cô ấy mỉm cười nói:

“Anh cho em xin họ tên và số điện thoại được không ạ?”

“Đặng Hoàng Diệp, số điện thoại 090xxxxxx.”

Hoàng Diệp để ý thấy chân mày em ấy hơi nhướng lên khi nghe tên hắn. Có cần phải thế không, mặc dù tên hắn hơi nữ tính chút, cũng tại ba mẹ hắn thích có con gái nhưng cố lắm cũng chỉ có mình hắn là con một. Cũng vì tên mình thế nên mỗi lần nói tên hắn với người lạ, hắn hay để ý xem phản ứng người ta ra sao, sau đó rồi than trời trách đất, tại sao mình không được tự đặt tên cho mình.

Nhìn vẻ mặt kỳ quặc của Hoàng Diệp, cô bé thu ngân khẽ cười trộm rồi giải thích một số thông tin về thành viên của shop. Mô hình ở đây không phải chỉ là shop bán hàng cho trẻ em mà còn là nơi vui chơi, chăm sóc cho trẻ em, khi gia đình không có thời gian trông trẻ, có thể gửi đến đây trong một thời gian ngắn trong ngày. Tuy nhiên đăng ký thành viên tốn một mức phí nhất định là bao nhiêu ấy, lúc này Hoàng Diệp mới biết tại sao ở đây nhân viên đông đến vậy, thì ra để trông trẻ. Sau vài thao tác, cô bé thu ngân ngẩn đầu lên:

“Dạ anh chờ em một chút, anh có thể ngồi ghế đằng kia chờ ạ, ở đó có một vài tạp chí thể thao đó ạ, anh muốn kết nối mạng thì có mật khẩu wifi đây ạ.”

Vừa lúc muốn biết thêm ít tin thể thao, Hoàng Diệp cũng khoái xem các giải bóng đá Châu Âu. Nhập mật khẩu wifi xong hắn ra ngồi một góc sáng sủa tại sảnh.

Xem điện thoại say sưa, Hoàng Diệp không để ý xem đã qua bao lâu rồi, người qua lại cũng nhiều nhưng hắn vẫn cắm mặt vào điện thoại. Hừm, vài trận bóng ở giải Châu Âu tạm hoãn vì dịch bệnh là thông tin được hắn xem nhiều nhất. Xem chán điện thoại, Hoàng Diệp mới đứng dậy đi tìm thằng nhóc con nhà hắn, không biết nó đã tìm được món nào ưng ý chưa.

Căn nhà này có ba tầng, tầng một và hai khá rộng, ngăn nhiều khu vực làm nơi bày biện đồ chơi, tầng ba có lẽ là kho hoặc nơi nghỉ ngơi của nhân viên, bên dưới có tầng hầm để xe máy của nhân viên nữa. Theo kết cấu ban đầu thì Hoàng Diệp nghĩ đây là nhà người ta xây để ở, xong cho thuê lại làm shop bán hàng, vì nó không có sẵn thang máy. Tuy vậy, Hoàng Diệp lại cảm thấy nếu để ở thì nhà cũng to thật, ở chắc không hết.

Đi một vòng quanh tầng một khi sắp lên tầng hai thì bỗng nhiên đèn điện chớp sáng, cứ như điện yếu vậy. Ánh đèn lờ mờ tắt rồi bật làm cho người hay sử dụng máy vi tính nhiều như Hoàng Diệp cảm thấy choáng choáng. Một cô bé nhân viên đang sắp đồ chơi lên giá than vãn:

“Điện đóm chán thiệt, mới hôm qua thợ điện sửa xong mà nay lại bị như vậy. Lát nữa phải gọi cho anh ấy bắt đền mới được.”

Hoàng Diệp nhìn cô bé, miệng cười cười trong lòng hắn nghĩ, em thuê phải thợ điện đểu rồi.

Đi lên tầng hai, Hoàng Diệp phát hiện số đồ chơi trên đây rất nhiều và đa dạng, ngăn thành rất nhiều dãy. Như thế này thì bất cứ đứa trẻ nào lên đến đây đều phải đắm chìm trong khu đồ chơi này, nào ghép hình, nào xe điều khiển từ xa, nào các loại máy bay, rô bốt chiến đấu, siêu nhân…có cả khu cho các bé gái, búp bê các loại to nhỏ, còn có cả gấu bông to hơn cả người lớn, cái này thì người lớn còn thích ôm huống chi trẻ con.

Đầu óc kinh doanh nhanh nhạy của Hoàng Diệp đang tính toán xem thử mô hình này hoạt động như thế nào. Nhiều năm làm kinh doanh khiến hắn thấy thứ gì cũng quy đổi ra thành cơ hội và tiền bạc. Đang suy nghĩ thì hắn bỗng nhìn thấy một món đồ chơi kỳ lạ. Nó nằm ở một góc cao của giá nhạc cụ, nó khá nhỏ mà lại để cao thế này chắc chẳng đứa bé nào với tới được.

Nhìn bề ngoài nó giống như một ống tiêu nhưng lại chỉ ngắn bằng cây bút, Hoàng Diệp không biết nó làm bằng vật liệu gì mà trông khá cũ kỹ, không phải gỗ cũng không phải kim loại, cứng nhưng mà nhẹ lại đen bóng. Phía cuối đầu phát ra âm thanh bị vỡ một mảnh nhỏ, Hoàng Diệp nheo mắt nhìn vào lại thấy bản mạch vi điện tử siêu nhỏ.

Tiêu điện tử? Thế phải có chỗ đựng pin hay sạc điện chứ nhỉ, nhưng Hoàng Diệp thắc mắc tại sao những cái lỗ trên tiêu lại không đều, lỗ to lỗ nhỏ, thế này âm thanh phát ra như thế nào nhỉ.

Khi Hoàng Diệp đưa lên môi thổi thử, bổng dưng đèn tắt phụt hết, trung quanh một màu tối đen, le lói nơi cầu thang lên xuống có ánh đèn dự phòng. Hoàng Diệp nghe thấy lao xao tiếng la hét của trẻ con, có vẻ thảng thốt lắm, tiếng khóc lúc gần lúc xa. Chỉ là tắt điện thôi mà, mấy nhóc này thua xa nhóc nhà hắn, nhóc con nhà hắn không biết sợ gì, chỉ sợ trong nhà không có đồ ăn vặt thôi.

Cố gắng thổi cây tiêu nhưng không phát ra bất kỳ tiếng gì. Bỗng Hoàng Diệp thấy gió lành lạnh phía sau lưng, kỳ quái, mất điện mà điều hoà vẫn hoạt động à?

Hắn dừng thổi quay lại sau lưng thì lại có điện, tất cả đèn lại sáng bình thường. Trước mắt hắn là bức tường với ô cửa nhỏ, nhìn ô cửa cao và rộng tầm nửa mét bất ngờ tim Hoàng Diệp đập nhanh bất thường. Sắc mặt hắn rất khó coi, chuyện gì xảy ra vậy, vì sao thấy ô cửa đó hắn cảm giác nôn nóng bất an kiểu gì đó.

Bước lại hai bước định mở ô cửa nhỏ thì cô bé nhân viên lúc nãy xuất hiện phía sau lưng hắn:

“Anh ơi, đó là kho của shop đó anh, làm phiền anh không được mở ra đâu ạ.”

“À, ừ anh xin lỗi, anh tò mò quá, à mà em biết cái này là cái gì không?”

Để chữa thẹn, Hoàng Diệp lái nhanh qua cái tiêu cầm trên tay, cô bé nhân viên có khuôn mặt thanh tú này cầm lấy cây tiêu và nhíu mày suy tư:

“Hửm, đây là cái kèn gì thế nhỉ, em mới thấy lần đầu, sao lại không có mã hàng nhỉ, anh đợi em chút xíu em check thử trên hệ thống nhé.”

Trả lại cây tiêu cho Hoàng Diệp, cô bé lại khuân tiếp đống đồ chơi tới các kệ hàng khác, bỏ lại Hoàng Diệp đang đứng ngây người nhớ lại tình huống vừa rồi. Đúng rồi, góc này làm gì có gió điều hoà tới, vậy sao mới nãy lạnh thế nhỉ, từ ô cửa đó thổi ra sao?

Hoàng Diệp phát hiện mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Hắn thuộc chủ nghĩa vô thần, không tin chuyện mê tín quỷ ma, chuyện gì hắn cũng lý giải ở góc độ khoa học, vì vậy hắn làm ăn rất thành công.

Vậy chuyện vừa nãy là thế nào nhỉ?..