Chương 4: Dục vọng và trách nhiệm

Số từ: 2169

Phần một: Một giấc mơ dài
Tác giả: MinhD
Nguồn: bachngocsach.com

Về đến nhà, Thịnh gọi nhưng không thấy vợ trả lời, tìm khắp nhà cũng không thấy đâu. Còn một nơi Thịnh chưa tìm, đó là nhà kho tầng hầm.

Tầng hầm là nơi để xe, nhưng vì vẫn còn rộng nên lúc trước Thịnh có cho xây một căn phòng nhỏ để những đồ đạc linh tinh ít dùng trong nhà. Đến cánh cửa tầng hầm, Thịnh phát hiện ánh sáng mờ mờ chiếu ra dưới khe cửa, đến gần hơn thì anh bất ngờ nghe tiếng khóc kèm ho sặc của trẻ con.

Linh cảm bất an, Thịnh đẩy mạnh cửa ra thì thấy cảnh tượng rờn rợn trong phòng. Căn phòng chật chội bày bừa đồ đạc bẩn thỉu, rác và thức ăn thừa dính bết với chất nhầy đen thẩm. Trên tường phía góc trái có nhiều dấu bàn tay máu và vết máu kéo dài, giống như người ta dùng tay cào kiệt lực lên tường cho đến lúc móng tay bật máu vậy.

Cố chịu mùi hôi tanh nồng nặc như mùi thịt thối, Thịnh nhìn về phía cuối căn phòng. Ánh đèn le lói chiếu trên chiếc sô pha cũ kỹ, Thịnh thấy vợ đang đút từng thìa cháo cho một đứa bé đang nằm. Trông đứa bé rất bẩn thỉu, bồ đồ cũ rách nát, chân tay dính đầy các vết bẩn mà Thịnh trông rất giống máu kết khô. Từng thìa cháo ả đút rất nhanh, đứa bé không kịp nuốt và sặc khóc, tuy nhiên vẻ mặt của ả hết sức cưng chiều làm cho Thịnh thấy lạnh sống lưng.

“Tú, em đang làm gì đó?”

Tú quay sang nhìn Thịnh rất dịu dàng:

“Ông xã, anh về rồi hả? Em đang cho con của tụi mình ăn.”

“Em…đứa nhỏ này là sao? Ba mẹ của nó đâu?” Đến gần hơn Thịnh mới thấy rõ mặt mũi đứa bé.

“Ủa…đây không phải con của Ly…bệnh nhân của anh sao?” Thịnh hoảng hốt.

Tú lườm Thịnh một cách kiều diễm như thường ngày, nhưng sao anh chỉ thấy rùng rợn.

“Đây là bé Yên con của em, không phải của Ly nào đó của anh. Ơi, mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi, cháo nóng quá hả con yêu.”

Nói rồi Tú bế đứa bé lên tay đong đưa, không hiểu Tú đã làm gì mà đứa bé vừa khóc xong lại lim dim đờ đẫn, cứ như thiếu ngủ vậy. Thịnh la lên:

“Em điên rồi! Nhìn xem em đang làm gì kìa, em biết bắt cóc trẻ con là tội nặng lắm không? Mẹ nó đang ở đâu, trả con lại cho Ly đi.”

Mặt Tú tối lại, nhẹ nhàng đặt bé Yên đang lim dim lên ghế sô pha, từ từ tiến về phía Thịnh, mắt dần dần long lên, gằn giọng:

“Ly! Ly! Ly! Anh thân thiết với cô ta vậy sao? Cô ta là gì của anh? Đừng tưởng tôi không biết hai người làm gì sau lưng tôi.”

“Em nói gì vậy, em điên rồi! Đó chỉ là bệnh nhân của anh thôi mà, sao em có thể ghen tuông mù quáng như vậy, em đã làm gì rồi?”

Ly nhạo báng:

“Ha ha ha, bệnh nhân của anh, bệnh nhân của anh mà anh khuyên cô ta bỏ chồng hả? Dối trá! Anh lo lắng cho cô ta sao, anh yên tâm, hiện giờ cô ta rất tốt, chỉ có điều đáng tiếc, anh không thể tìm thấy cô ta được đâu.”

“Cô điên rồi, hãy chấm dứt chuyện này ngay, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát.”

“Tôi không điên, anh dám gọi cảnh sát bắt vợ của mình sao? Lúc nào anh cũng vậy, anh thôi cái giọng ra lệnh cho tôi đi, tôi mệt rồi. Tất cả tại anh hết! Tại anh! Tại anh không được, anh không thể cho tôi một đứa con nào, rồi sao nữa? Không sao hết, tôi chịu được! Vậy tại sao anh lại để mọi người đổ hết lên đầu tôi, đừng tưởng tôi không biết. Hàng xóm, cha mẹ anh, người quen biết, khách hàng và kể cả người lạ, họ nói sao? Họ nói tôi là đồ không biết sinh con, họ nói tôi thất đức trời phạt, lúc đó anh đang ở đâu? Tại sao anh không giải thích, tại sao anh không nói rõ do chính anh???”

Mặt Thịnh đanh lại, Tú dám nói cái giọng đó với anh sao, anh nói với Tú một cách lạnh lùng:

“Anh xin lỗi, là lỗi do anh, em thiệt thòi nhiều rồi, chuyện này dừng ở đây được không? Nghe anh đi, to chuyện không hay đâu.”

Tú lại bật khóc nức nở rồi dùng hai tay đấm liên tiếp vào người Thịnh:

“Anh xin lỗi là được sao, vậy tôi làm chuyện có lỗi với anh thì chỉ cần xin lỗi là được à? Anh có biết tôi đã chịu đựng những gì không?”

Thịnh nổi giận thật sự rồi tát cho Tú một bạt tai:

“Cô điên rồi, cô có biết mình đang làm gì không? Tỉnh lại đi! Cô…”

Tú giận dữ lao lên tấn công Thịnh bằng một ống tiêm, nhưng Thịnh giữ được tay Tú. Nhìn mũi kim tiêm nhọn hoắc đang chỉ thẳng vào mắt, Thịnh toát hết mồ hôi, Thịnh không thể ngờ vợ mình lại kích động như vậy.

Hai người giằng co kịch liệt một hồi, vì Thịnh là đàn ông có sức hơn vợ nên đã ép Tú đến góc tường dần dần khống chế tay cầm kim tiêm. Không may cho Thịnh là Tú lại lao lên cắn lấy vai anh, trong lúc đau đớn quýnh quáng, Thịnh thúc mạnh vào bụng rồi đẩy vợ thật mạnh. Cả người Tú bay ra xa, Thịnh nghe thấy tiếng Tú ngã đập vào nền đất nhưng anh không quan tâm, anh đang tìm cách cầm máu vai trái của mình.

Cô ta lại dám tấn công mình, gan to bằng trời rồi. Thịnh thô bạo xé áo ra cầm máu.

Một lúc sau, Thịnh đột nhiên cảm thấy yên ắng, nhìn sang vợ mình đã nằm yên bất động. Đến gần Thịnh phát hiện đầu Tú chảy rất nhiều máu, có vẻ như cô đã ngừng thở rồi. Quá hoảng loạn, Thịnh vừa lay mạnh vừa gọi vợ:

“Tú! Tú ơi, dậy đi, anh xin em…dậy đi!”

“Em tỉnh dậy đi! Anh xin lỗi, em dậy đi mà…”

Thịnh khóc to một hồi rồi bỗng im bặt, lấy lại bình tĩnh nhưng sâu trong mắt vẫn chứa đầy sự hoảng loạn, Thịnh lầm bầm:

“Không đúng, là em tấn công anh, anh chỉ tự vệ thôi, là em muốn giết anh, nên anh chỉ phản xạ tự vệ thôi…đúng rồi.”

“Nếu anh không tự vệ, thì em đã giết anh rồi, cho nên cảnh sát sẽ không bắt anh đâu. Không được, chuyện này không thể để ai biết được, anh xin lỗi.”

Trong đầu Thịnh loé lên ý tưởng phi tang, nhưng ở cái thành phố sầm uất này giấu đi đâu được? Đúng rồi, nhà kho dụng cụ phòng khám, ở đó còn rất rộng, mà chỉ một mình Thịnh mới có chìa khoá vào đó. Ở đó có đầy đủ dụng cụ để Thịnh có thể tiến hành phi tang.

Nghĩ là làm, đầu tiên Thịnh gọi cho nhân viên trực ở phòng khám cho nghỉ sớm hết, nói là hôm nay sếp mở tiệc chiêu đãi, mọi người cứ đi nhà hàng trước, lát nữa hắn sẽ đến sau.

Thịnh bắt đầu dọn dẹp, hắn cho xác vợ vào một cái túi lớn, sau khi ném lên cốp sau xe, hắn quay lại lau sạch các vết máu tươi trên sàn, mọi thứ rác rưởi hắn gom vào một bao to, cho luôn lên xe.

Khi dọn gần xong, Thịnh mới thấy còn đứa bé đang ngủ, lấy tay xoa xoa hai bên thái dương, hắn cho đứa bé lên một cái giỏ to rồi đưa ra ghế sau xe. Lên nhà tắm rửa sạch sẽ, hắn mới xuất phát.

Đến phòng khám cũng hơn bảy giờ tối, nhân viên đi ăn hết, chỉ còn lại ông bảo vệ già ở trước cửa phòng khám. Hắn trực tiếp lái xe xuống tầng hầm, chạy ra cho tiền đuổi ông bảo vệ đi ăn, sau đó hắn đóng hết tất cả các cửa phòng khám lại.

Hì hục vác xác vợ lên trên tầng hai phòng khám, nơi có cái kho với ô cửa nhỏ. Mở cửa ra, hắn ném vợ hắn vào trong đó rồi quay xuống xách túi rác và đứa bé lên. Tự nhủ, tất cả hành động của mình đều không ai biết hết.

Khi vào kho đựng dụng cụ y tế, Thịnh ngạc nhiên nhận ra tại đây cũng bừa bộn như kho nhà mình, lia mắt nhìn nhanh chóng ra phía giữa nhà kho, nơi đó có một cô gái bị trói chặt hai tay hai chân, mắt bị buộc một mảnh vải đen che lại.

Chỉ cần nhìn thân hình nóng bỏng đẩy đà dưới bộ đồ rách rưới kia, Thịnh dễ dàng nhận ra đây là Ly. Hoá ra lý do bấy lâu nay cô ta không đến được phòng khám của Thịnh là vì bị Tú giam cầm nơi đây. Thịnh đã bị vợ qua mặt, đến đây để phi tang xác vợ không ngờ lại phải giải quyết việc do vợ gây ra.

Nghe tiếng động, Ly khẽ nhoài người dậy:

“Chị Tú…thả tôi ra, tôi xin chị…”

Thịnh đi chầm chậm đến gần, quan sát kỹ hết một lượt cô ta, chần chừ một chút hắn mới cởi khăn bịt mắt cho Ly.

Trong ánh sáng mờ mờ, Ly thấy gương mặt một người đàn ông, cô bật khóc ngắt quãng:

“A…bác sĩ…xin hãy cứu tôi…hức…vợ anh đã bắt tôi đến đây…hai tuần rồi…hu hu hu…con tôi…”

Nhìn Ly vừa khóc rên rỉ vừa nói, có một cái gì đó nhen nhóm trong lòng Thịnh, hắn nhếch môi cười:

“Đừng lo, mọi chuyện ổn rồi, anh sẽ cứu em, quay lại đây, anh cởi trói cho em”.

Khi mắt đã dần quen với ánh sáng, Ly mới phát hiện ra có một người nằm gần cửa ra.

“Bác sĩ…ai đang nằm đằng kia…vợ anh hả? Cô ấy bị làm sao vậy?”

Đang cởi trói tay một nữa cho Ly thì Thịnh bỗng ngừng lại, mặt Thịnh vẫn giữ nụ cười gần gũi:

“Đúng, vợ anh đó, anh giết cô ta rồi, vì cứu em đó, em có vui không? Giờ em có muốn anh giải cứu cho em không?”

Nghe vậy, Ly giật mình quay lại, nhìn nụ cười tà ác đang dần hiện trên khuôn mặt Thịnh, dường như biết việc gì sắp xảy ra, cô dãy dụa hoảng loạn:

“Đừng, đừng…tôi xin bác sĩ…tha cho tôi đi, tôi xin anh…tôi sẽ không nói cho ai biết…”

Không hiểu sao càng nghe tiếng van xin của Ly thì thú tính trong Thịnh càng trỗi dậy. Hắn đè Ly ra, nhìn cô ta bằng ánh mắt lành lạnh, miệng thì cười mỉm, nụ cười mà trước đây Ly thấy phúc hậu, sao giờ thật kinh khủng…

“Cô không biết tôi vừa trải qua chuyện gì đâu, tôi suýt chết đó, ha ha ha, tôi giết vợ mình rồi, nhưng tôi đâu có cố ý, cô ta đáng chết, cô ta muốn giết tôi thì cô ta phải chết, ha ha ha, đằng nào cũng thế rồi, cô cũng ở lại đây đến hết đời đi, cô nghĩ tôi ngu mà thả cô đi à?”

“Ngoan ngoãn ở lại đây phục vụ tôi, tôi sẽ cho cô sống, ha ha ha…”

Nói rồi hắn xé hết những mảnh vải còn sót lại trên người Ly để giở trò đồi bại. Tiếng Ly la hét giãy giụa chỉ làm thú tính hắn bùng phát lên, tát cho Ly một phát choáng váng mặc cho cô ta van xin.

“Mày giãy à…giãy này! Ha ha ha, tao đã phải làm người đàn ông gương mẫu lâu lắm rồi, nhưng ông trời cho tao những gì? Vì cái gì tao không có con mà chúng mày lại có, còn con mụ vợ khốn kiếp mặt mày lúc nào cũng u sầu, đám người xung quanh cười nói đầy giả tạo. Đáng chết, nó đáng chết, mày cũng chết đi, chết hết đi!”

Lúc này Thịnh không hay biết phía sau mình, người vợ mà hắn tưởng là chết rồi vẫn còn thoi thóp, ngón tay Tú động đậy, hai hàng nước mắt chảy ra. Phải chứng kiến cảnh chồng mình cùng người đàn bà khác và nghe những câu nói của hắn, nỗi uất ức phẫn hận không thể tả trào lên trong lòng Tú. Âm thanh nhỏ dần lọt vào tai…Tú ra đi mang theo một nỗi lòng không cam tâm tột cùng…