Chương 7: Kết thúc?

Số từ: 2061

Phần một: Một giấc mơ dài
Tác giả: MinhD
Nguồn: bachngocsach.com

Lái xe trên đường thật nhanh, hạ kính chắn gió xuống, gió lạnh lùa vào làm cho Thịnh thấy thoải mái hơn. Giờ hắn nên đi đâu, hắn cảm giác không một nơi nào là an toàn, dù có đi đến nơi đông người thì Thịnh vẫn cảm thấy lạc lõng.

Chạy lòng vòng một hồi, cuối cùng hắn trở lại phòng khám bệnh, chung quy lại thời gian hắn ở đây còn nhiều hơn ở nhà, ít nhiều có thân thuộc. Kỳ lạ là ở đây mỗi buổi trưa hắn đều có thể ngủ được, không biết nếu ngủ giờ này tại phòng khám hắn có mơ thấy giấc mơ quái ác kia nữa không.

Loạch xoạch dùng chìa khoá mở cổng, người bảo vệ già từ trong phòng bảo vệ chạy ra ngạc nhiên:

“Giám đốc, sao giám đốc lại đến giờ này?”

“À, cháu có một số tài liệu cần nghiên cứu, ở đây làm việc tập trung hơn, chú cứ làm việc đi, khi nào đổi ca nhớ nhắc người sau đừng làm phiền cháu nhé.” Thịnh cười hoà ái giải thích với ông bảo vệ.

Sau khi chào ông bảo vệ, Thịnh lên thẳng tầng ba, đây là phòng làm việc của riêng Thịnh. Bên trong bài trí khá đơn giản, phía bên phải là tủ tài liệu chứa nhiều giấy tờ cùng hồ sơ bệnh án của các bệnh nhân đang khám, phía bên trái là bộ bàn ghế salon nhỏ rất thanh lịch dùng để tiếp khách. Bàn làm việc của Thịnh đặt phía xa trung tâm, đằng sau lưng là cửa sổ hướng ra mặt tiền toà nhà.

Căn phòng này đã luôn như thế này từ ngày Thịnh mở phòng khám, hắn đã nhờ một vài thầy phong thuỷ để xem cho căn phòng này. Do đó việc làm ăn của Thịnh rất phát đạt. Nay khi đang gặp phải những chuyện kinh khủng kia, căn phòng này bỗng trở thành nơi nương náu không tệ, ít nhất là vào lúc này.

Không có giường, Thịnh nằm lên ghế sô pha, lúc đang định chợp mắt, bỗng nhiên hắn nghe thấy tiếng cộp cộp. Kinh hãi bất an, chẳng lẽ con ma đó theo hắn đến đây sao? Nhưng khi Thịnh ngồi bật dậy thì âm thanh đó biến mất, ngồi nghe ngóng một hồi hắn lại nghe tiếng cộp cộp đó xuất hiện.

Bình tĩnh lắng nghe, hắn phát hiện nơi phát ra âm thanh là dưới tầng hai, tại phòng dụng cụ y tế. À, thì ra con ả kia thức dậy, muốn tạo ra âm thanh gây sự chú ý để có người đến giải cứu đây mà, mày sẽ biết tay tao. Thịnh nổi điên lên, hắn đi nhanh xuống tầng hai, dáo dác nhìn quanh xem có ai thấy không, rồi bắt đầu chui vào ô cửa nhỏ.

Bật đèn lên, Thịnh thấy Ly đang cố lê lếch đến gần cửa, nếu hắn không phát hiện thì có lẽ cô ta đã có cơ hội làm ầm lên rồi. Nóng đầu, Thịnh đạp cho Ly hai phát làm cô ngã kềnh ra, Ly hét thất thanh. Dưới bộ quần áo rách rưới chẳng che nổi thứ gì kia những đường cong ma mị xuất hiện, cả người Ly run lẩy bẩy cộng với âm thanh rên rỉ thê lương làm Thịnh thấy khác lạ trong người. Tại sao lúc nào hắn cũng cảm thấy mới mẻ và hấp dẫn như vậy nhỉ, nghĩ rồi Thịnh bắt đầu đè Ly ra.

Trong căn phòng tối đen, từng âm thanh thở hổn hển mờ ám phát ra. Lưng Thịnh túa đầy mồ hôi, đang lúc lâm trận giữa chừng bỗng hắn thấy gió thổi lành lạnh phía sau lưng. Kỳ quái trong lúc huyết khí cương dương thế này mà cũng thấy lạnh sao, Thịnh quay lại nhìn xung quanh nhưng không thấy gì, lại nghe tiếng Ly rên rỉ hắn lấy áo lau sạch mồ hôi sau lưng, lật úp Ly lại rồi chiến đấu tiếp.

Bất chợt giữa căn phòng có một bóng trắng xuất hiện làm tim thịnh Thịnh suýt ngừng đập. Bóng trắng đó đang tiến lại gần hắn, âm thanh nhẹ nhàng:

“Con ta đâu? Vì sao không trả con bé cho ta?”

Thịnh sợ đến co rụt vòi khi hắn phát hiện ra bóng trắng đang hỏi hắn chính là Ly, vậy thì… Nhìn xuống người phía dưới nãy giờ hắn hành sự, Thịnh hét thật to khi thấy người đó quay cái đầu ngược về phía sau lưng nhìn hắn, khuôn mặt trương phồng lên, đôi mắt lồi vô hồn. Đó chính là cái xác của vợ Thịnh.

Mùi hôi thối nồng nặc cực kỳ buồn nôn bốc ra, Thịnh thấy từng còn giòi bọ đang bò lúc ngúc phía trên mình Tú đang dần leo lên tay Thịnh. Hắn giãy giụa muốn nhảy bật ra nhưng hai cánh tay của Tú vặn vẹo một cách kỳ lạ, ôm chặt lấy hắn không buông.

Ly tiến đến gần, Thịnh nhìn thấy một khuôn mặt trắng bệch, cả người xanh xao như đuối nước, tay ả đang cầm một con dao giải phẫu, nhẹ nhàng dí vào mắt hắn:

“Con của ta đâu? Con của ta đâu?”

Thịnh la lên kinh hoàng:

“Aaaaa…Tôi không biết, dòng sông ăn nó rồi, tôi xin lỗi, tha cho tôi đi…”

Ly không vì câu nói của Thịnh mà dừng tay, con dao đã đâm vào mắt trái của Thịnh rồi rút ra, kéo cả con ngươi đầy máu theo. Đau đớn hoảng loạn choáng váng, Thịnh dường như lấy hết tất cả sức mạnh bản năng bật dậy thật mạnh. Cuối cùng hắn đã thoát được, nhưng hai cánh tay của cái xác đứt rời ra vẫn ôm chặt lấy Thịnh. Không quan tâm, hắn chạy ra cửa, đập cửa thật mạnh:

“Chú Cường, chú Cường ơi, cứu tôi với…nhanh lên!”

Lấy hết sức bình sinh hét thật to, đập thật mạnh vào cửa, nhưng Thịnh cảm giác như đang đập vào một bức tường. Lấy một cái ghế sắt, hắn đập mạnh vào phá cửa nhưng cánh cửa vẫn im lìm lìm, dường như nó đã biến thành bê tông cốt thép vậy.

Từ cánh cửa đó bỗng nhiên mọc ra những cánh tay dài gầy guộc móng vuốt sắc nhọn ôm chặt lấy tay chân Thịnh. Trong tíc tắc Thịnh sợ đến nỗi đơ cả người ra cho chúng giữ, đến lúc phải chịu lực kéo lớn đến từ những cánh tay, hắn mới kinh hoảng vẫy vùng. Cả người Thịnh bị kéo đến sát tường, nhìn về phía trước thấy Ly đang tiến đến, tay Ly không còn con dao, thay vào đó là cái ống tiêu đồ chơi của bé Yên.

“Ngươi phải đền mạng, tất cả đều là do ngươi, ngươi sẽ sống trong bóng tối vạn kiếp, vĩnh viễn không được siêu sinh.”

Cái ống tiêu dần dần hướng về phía mắt còn lại của Thịnh, hắn cố giãy giụa nhưng chân tay bắt đầu tê cứng, miệng hét nhưng không còn phát ra âm thanh nào, chỉ còn có thể nghe và nhìn qua con mắt đang sắp sửa mất nốt. Khi cái tiêu đâm hết vào bên mắt phải của hắn thì mọi âm thanh cũng biến mất, kể cả cảm giác tay chân cũng chẳng còn. Ngũ giác không còn hoạt động, ý thức Thịnh tràn đầy sợ hãi chìm dần trong bóng tối vô tận.

Không biết từ đâu ra mà giữa căn phòng xuất hiện một cái thòng lọng, bóng dáng một người đàn ông từ từ tiến lại gần, trèo lên ghế thắt nó vào cổ rồi đẩy ghế, giãy đành đạch. Một lúc sau, khi căn phòng im ắng hẳn thì một bóng trắng xuất hiện, phát ra tiếng lẩm bẩm:

“Kiếp trước, kiếp này…con của ta.”

Sau đó nó nhìn xa xăm xa xăm, bỗng nhiên nó quay ngoắc lại nhìn về một góc, ánh mắt đầy tơ máu đỏ nhìn thẳng trực tiếp dần phóng đại như xoáy vào tim…

… … …

Hoàng Diệp tỉnh dậy bên sát bờ sông, hắn không biết vì sao hắn lại ở đây, cảm giác hết sức mông lung, nước dâng lên làm ướt hết chân hắn. Ngồi dậy bên bãi cỏ êm ái, hắn nhớ lại giây phút cuối cùng trong giấc mơ, ánh mắt của Ly nhìn hắn chằm chằm làm cho hắn cực kỳ sợ hãi. Thôi, dù sao cũng là giấc mơ qua rồi, quan trọng là xem bây giờ hắn đang ở đâu.

Đứng dậy phủi phủi cỏ dính trên quần, dáo dác nhìn quanh, đây là một cồn cát nổi lên ở giữa lòng sông, mọc lên cứ như hòn đảo vậy, có cỏ dại mọc vây kín. Phía bên kia là bờ sông cách tầm bốn mươi mét, xung quanh trơ trọi, không có cầu hay thuyền bè gì hết, đúng là một cồn cát nhỏ tự nhiên.

Trời đất ơi, làm thế nào mà hắn đến được đây nhỉ, cũng may là Hoàng Diệp biết bơi nên cũng có khả năng vào được bờ, chỉ là lâu lắm rồi hắn không tham gia bộ môn này, bụng bia phì ra… Hoàng Diệp chợt giật mình khi tay vỗ vào bụng, tại sao bụng hắn lại phẳng lì thế này, còn khá săn chắc nữa chứ. Nhìn kỹ lại, tay chân hắn cũng có vẻ hơi nhỏ lại một xíu, nhảy nhảy thấy người cũng thật nhẹ nhàng thoải mái.

Khoan đã, vết sẹo trên mu bàn tay hắn năm học lớp mười một để lại đã biến mất. Năm đó vì hắn đua xe đạp với bọn bạn cùng lớp quá nhanh, đâm vào gốc cây, phanh tay kẹt lại trên mu bàn tay để lại một vết sẹo dài nhớ đời. Tại sao giờ lại biến mất? Dường như… mọi thứ trên cơ thể này là Hoàng Diệp lúc mười lăm tuổi. Chẳng lẽ được cải lão hoàn đồng, chạy đến mặt nước soi soi, đúng cái mặt non choẹt này, hơi rám nắng nhưng chẳng có cái sẹo rỗ vì mụn nào.

Đang lúc đứng tần ngần, không biết nên buồn hay vui thì Hoàng Diệp nghe thấy tiếng khóc từ xa truyền tới, đây là tiếng trẻ con. Ở vùng hoang vu khỉ ho cò gáy này mà sao lại có tiếng trẻ con khóc, nghe cứ như ma ấy, trời đang dần hoàng hôn nữa chứ. Mặc dù Hoàng Diệp tin vào khoa học nhưng thực ra hắn rất sợ ma, bộ phim kinh dị duy nhất hắn từng xem đó là bộ “Silent Hill”, ám ảnh từ đó đến giờ. Cho nên mỗi lần tưởng tượng đến ma, nhất là ma em bé đều làm cho Hoàng Diệp rén hết cả người.

Tiếng khóc lúc càng to, càng gần thỉnh thoảng pha tiếng ho làm cho Hoàng Diệp cảm thấy không thoải mái, hắn muốn biết từ đâu phát ra tiếng khóc đó. Đứng dậy tìm chỗ cao nhất nhìn quanh, mắt Hoàng Diệp như co rút lại khi thấy một cái giỏ trôi giữa sông, tiếng khóc phát ra từ đó, mà…cái giỏ trông quen lắm, hắn đã từng thấy ở đâu rồi.

Không nghĩ nhiều, Hoàng Diệp khởi động một cách nhanh chóng rồi nhảy xuống sông bơi ra phía cái giỏ đang trôi nhanh về phía xa. Với cơ thể trẻ khoẻ này của hắn, Hoàng Diệp không ngạc nhiên khi hắn dễ dàng bắt lấy cái giỏ và bơi sang bờ bên kia.

Lên đến trên bờ không kịp nghỉ ngơi, lật đật mở giỏ ra xem, Hoàng Diệp đứng như bị sét đánh khi thấy đứa bé trong giỏ. Đứa bé tầm năm tháng tuổi, quần áo rách nát ướt mem, cả người xanh xao như ngộp nước, vừa khóc vừa ho. Đây là bé Yên, trong mơ hắn đã thấy gã bác sĩ điên rồ ném xuống sông, sao giờ lại ở đây? Bế đứa bé ra ráng vỗ về, trong đầu Hoàng Diệp bây giờ là một vạn câu hỏi vì sao. Hay là hắn vẫn còn nằm mơ, thử đá vào tảng đá nhỏ xem.

A a a, đau quá…hắn không nằm mơ…