Chương 12: Bi kịch kiếp trước

Số từ: 2164

Phần một: Một giấc mơ dài
Tác giả: MinhD
Nguồn: bachngocsach.com

"Đáng chết lắm, chết đáng kiếp lắm, cái thứ đàn ông cặn bã, khốn nạn chết đi." Hoàng Diệp khịt mũi phỉ nhổ, chứng kiến cái chết của Đông mà hắn hả lòng hả dạ cực kỳ.
Được một lúc, hắn lại thắc mắc với Ly bên cạnh:
"Ủa nhưng mà nếu chị chết đi trước đó rồi làm sao mà vợ của bác sĩ Thịnh lại bắt cóc chị được, còn bé Yên hiện tại ra sao? Sao lại lọt vào tay ả kia?"
"Sau khi ta chết, ta chợt nhớ ra một số thứ rất mơ hồ ở kiếp trước, nhưng ta nhớ rõ ràng nhất vẫn là hình ảnh về kiếp trước của tên bác sĩ cầm thú kia. Ta muốn cho hắn một cơ hội, không, là cho cả hai vợ chồng hắn một cơ hội. Thế nên ta mới thực chất hoá oán niệm để mang Yên đến, vừa nhờ bọn chúng chăm sóc vừa để chúng trả nợ cho kiếp trước. Nhưng không ngờ, sự ác độc và ích kỷ đã ngấm sâu vào linh hồn bọn chúng, không thể nào gột rửa được."
Hoàng Diệp nghe mà câu hiểu câu không, cái gì mà oán niệm rồi kiếp này kiếp trước, hắn gãi gãi đầu phát biểu:
"À, thì ra chị dùng phép để hoá thành người rồi thử lòng bọn họ, không ngờ lũ khốn đó là một bọn người xấu nên chị xử lý hết, sau đó giao bé Yên cho tôi phải không?"
"Oán niệm của ta chỉ trở về lúc đầu để giao Yên cho bọn chúng, còn lại tất cả bi kịch của chúng đều là do dục vọng và sự tham lam ích kỷ của chính bọn chúng tự hình thành mà thôi. À thi thoảng ta có tham gia một xíu, nhưng tự chúng làm thì tự chúng chịu. Còn về Yên, cứu nó là do cậu lựa chọn chứ không phải ta. Ký ức của cậu có hình ảnh của nó là do ta thêm vào đó."
Hèn chi hắn cứ có cảm giác không chân thật, một hồi Hoàng Diệp chột dạ:
"Vậy nếu lúc đó tôi không cứu được bé Yên thì sao?"
"Vậy thì cậu cũng có kết quả giống bọn chúng." Giọng Ly âm lãnh vang vang làm cho Hoàng Diệp suýt chút nữa són ra quần. May quá, may mà lúc đó hắn quyết định đúng đắn, may mắn hơn nữa là hắn biết bơi, không thì bây giờ hắn đang phiêu diêu về miền cực lạc rồi.
"À, tôi có thắc mắc là tại sao chị lại chọn vợ chồng tên bác sĩ kia trước, khúc mắc kiếp trước của chị với họ là gì? Tại sao lại trùng hợp như vậy?" Hoàng Diệp đánh trống lãng trước khi Ly làm ra hành động gì đó đáng sợ.
Ly mỉm cười nhìn Hoàng Diệp, khuôn mặt thật xinh đẹp làm cho hắn phải ngẩn ngơ trong phút chốc:
"Nghe ta kể chuyện tiếp nhé?..."
Nói rồi khung cảnh thay đổi, Hoàng Diệp quá quen với nó rồi, thật giống như xem phim chiếu rạp 3D.
Hoàng Diệp đang đứng tại một gian nhà kiểu trông rất xưa cũ làm hắn nghĩ đến ngay nhà các phú hào đầu thế kỷ mười chín ở miền trong.
Tại đây người ra ra vào vào nườm nượp, kéo đèn hoa dán giấy các loại. Có vẻ như người ta đang chuẩn bị một buổi tiệc mừng thọ hay đám cưới hỏi gì đó.
Bên kia là mấy thanh niên đang thịt một con bò, có hai ông bà trong bếp đang xào nấu, bên ngoài còn có một nhóm các chị em đang ngồi rửa rau, lau bát đĩa.
Nổi bật trong đó có một cô gái tầm mười sáu mười bảy, da dẻ trắng trẻo mặt xinh xắn dáng vẻ lanh lợi. Không phải vì xinh xắn mà Hoàng Diệp để ý đâu, hắn đâu đến nỗi cầm thú đến thế.
Hắn để ý cô gái ấy là vì cô ta có khuôn mặt giống y chang Ly, đây chắc hẳn là tiền kiếp của Ly. He he, chỉ cần bám theo em này là biết nguồn gốc mọi chuyện rồi, Hoàng Diệp vênh váo nghĩ.
Khi cô gái rửa sạch rau và bê vào một góc vắng, bỗng nhiên có tiến gọi quanh quẩn:
"Liên, Liên ơi, Liên, lại đây."
Liên nhìn xung quanh mới phát hiện ra tiếng gọi phát ra bên bụi chuối. Nhìn trước ngó sau một hồi, Liên mới bước ra:
"Cậu Hai, cậu Hai gọi em hả?"
"Liên, em đừng vậy mà, đừng gọi anh là cậu Hai, em biết anh yêu em mà, sao em quên hết vậy?" Cậu Hai Tiến buồn rầu nắm lấy tay Liên nài nỉ.
"Ngày mai cậu Hai với cô Hai cưới nhau rồi, em còn nhiều việc phải làm lắm, em xin phép cậu Hai." Giọng Liên run run vội vàng gỡ tay Tiến ra, nhìn xung quanh một hồi xem có ai thấy không rồi chạy mất, để lại Tiến tần ngần ngóng theo. Không hiểu sao Hoàng Diệp cảm thấy tên Tiến này rất quen.
Ngày cưới của cô Hai cậu Hai đã đến, cô dâu chú rể hết sức hợp đôi, họ hàng hai bên chúc phúc, dân làng ăn uống vui vẻ, trẻ em nô đùa rộn rã hết cả một vùng quê.
Mọi người ai cũng đều bảo cậu Hai may mắn, thư sinh nghèo học giỏi được con gái rượu của nhà phú hộ để ý.
Trong buổi tiệc đầy tiếng cười đó, mọi người ai cũng vui vẻ mà không để ý có một ánh mắt kín đáo đau đáu cứ nhìn về phía Liên, cô gái ở đợ cho nhà phú hộ đang cười thật tươi.
Rồi ngày vui cũng qua, thời gian trôi đã hai năm, ông bà nhà phú hộ ngóng trông đứa cháu ngoại đã lâu lắm rồi. Sốt ruột, ngày nào ông cũng mè nheo với hai vợ chồng:
"Vợ chồng nhiều năm rồi sao hai tụi bây không chịu có con đi, không thấy hai cái thân già nhà này sắp xuống lỗ rồi hả?"
Tiến thì cười trừ, còn vợ hắn - cô Hai Tâm thì nói ngay:
"Trời ơi ba à, tụi con cũng cố gắng lắm chứ bộ, nào gà ác nào lươn nào baba hầm thuốc, ngày nào cũng ăn đến phát ớn mà có thấy gì đâu."
Nhìn đứa con gái rượu đang đỏng đảnh, lại nhìn sang chồng nó, ông phú hộ cũng hết cách:
"Hay là vầy, ngày mai tao lên huyện, mời ông thầy này về, ổng hay dữ lắm, bệnh nào ổng cũng xem được. Hai vợ chồng bây ráng cố gắng nghen." Nói rồi ông lủi lẹ trước khi cô con gái đổi ý.
Tiến thấy hết chuyện thì lò dò đứng dậy định đi, Tâm trợn mắt gọi lại:
"Đi đâu đó?"
"Mình à, anh ra ngoài đồng xem tôm một xíu, dạo này trời nóng sợ tôm chết."
"Ở NHÀ! Tối rồi còn đi đâu, anh ra đó tìm con nào hả, vô tích sự như anh thì biết gì về tôm mà ra. Ở nhà đi, đừng lôi thôi." Tâm nạt nộ Tiến như nạt con hầu đứa ở, cũng phải thôi tính tình của đại tiểu thư được nuông chiều từ nhỏ thế này...đúng là bất hạnh của Tiến.
"Ngày mai tui phải lên huyện mua ít đồ, anh ở nhà cho cẩn thận, đi đâu léng phéng với con nào thì biết tay tui." Tâm nói rồi quay ngoắc đi, để lại Tiến ngồi trong bất lực.
Từ góc nhìn trên cao, Hoàng Diệp thấy mặt Tiến vặn vẹo nghiến răng nghiến lợi. Chà chắc là cay lắm đây, có vợ đẹp mà như con cọp cái không đụng vào được, sống nhục như thằng ở đợ thế này thì với tính tình hiền lành như bụt của Hoàng Diệp cũng phải nổi đoá nữa là. Sức chịu đựng của tay này cũng tốt đó, nhưng rồi sẽ có ngày bùng phát như núi lửa cho mà xem.
Sáng hôm sau, cô Hai đi từ sớm nên cậu Hai được một ngày ngủ nướng, đến gần trưa khi đang định dậy thì cậu Hai phát hiện có người vào.
Thì ra là Liên vào dọn phòng cho cô cậu Hai. Mãi lau lau chùi chùi mà Liên không biết có một cặp mắt đang nhìn về phía cô hau háu.
Hai năm gần đây Liên đã lớn lên không ít, vẻ ngây ngô lúc trước thay bằng sự tươi trẻ trưởng thành. Nhìn từng đường cong nóng bỏng lấp ló dưới tà áo bà ba bó sát, cái cổ trắng muốt lấm tấm những giọt mồ hôi làm cho cậu Hai Tiến khô hết cả họng.
Len lén vòng ra đằng sau, bất ngờ Tiến xông lên bịt mồm Liên rồi vật cô ra giường. Quá bất ngờ Liên hoảng hốt cố hét lên rồi giãy đành đạch thì nghe tiếng thì thào:
"Liên, anh đây, anh yêu em mà Liên, anh xin em, một lần này thôi."
Liên giãy mạnh hơn nữa, cô cắn vào tay Tiến định đẩy ra bỏ chạy thì ăn phải một giáng vào mặt:
"Nằm im! Đừng để anh mạnh tay, em nằm yên đi, em có nhớ lúc trước hai đứa mình còn yêu nhau không, lúc đó em cũng yêu anh lắm mà."
"Hu hu, buông tôi ra, cậu Hai tha cho tôi đi, tôi xin cậu..." Liên khóc lóc nài nỉ.
Tiến mạnh tay xé nát áo ngoài của Liên, chỉ còn mỗi cái áo yếm nhỏ xíu không đủ che đậy gì hết, cảnh xuân sắc trước mặt làm Tiến phải nuốt nước bọt, hắn vội lao vào ngấu nghiến mặc cho Liên phản kháng.
Nhìn cảnh 18+ đang diễn ra Hoàng Diệp tức đến nổ phổi: "Đậu m*, cái ch* gì vậy trời, thằng khốn dâm dật, ăn no rửng mỡ, đ* m* !@#$%^%"
Sau khi ăn uống no nê, Tiến nhẹ nhàng ân cần an ủi Liên, hắn ra vẻ quan tâm lấy khăn lau lau cho cô cùng với một cái áo mới cho Liên mặc:
"Không sao hết, giờ em là người của anh rồi, để anh nói với cô Hai cho em làm vợ nhỏ nha, không sao đâu anh sẽ bảo vệ em như ngày xưa."
Trái tim thiếu nữ bị tổn thương đang lạc lối, Liên nhớ về những ngày trước đây cô cũng thật sự mến Tiến, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại đồng ý với đề nghị của cậu Hai.
Nhưng đời đâu nào có như mơ, chờ rất lâu nhưng không thấy cô Hai nói gì. Những lần tiếp theo còn bị cậu Hai Tiến lén lút kéo vào phòng giở trò, Liên chỉ biết cam chịu. Dạo gần đây cậu Hai cũng thân thiết với ông thầy thuốc trên huyện, nên cậu khoẻ lắm.
Có một lần, khi cô Hai đã đi lên huyện, ông bà phú hộ cũng đi ăn đám ở làng bên. Tiến lợi dụng thời cơ lại kéo Liên vào phòng, lúc này Liên giãy giụa lắp bắp:
"Cậu Hai...đừng mà...em có thai rồi..."
Hai Tiến trợn tròn mắt kinh ngạc, sau một hồi đắn đo hắn mới ra vẻ vui mừng:
"Trời ơi có bầu là chuyện mừng mà, như vậy thì chắc chắn em làm vợ nhỏ anh rồi."
Hoàng Diệp nghe những lời dụ dỗ của cậu Hai nói với Liên thì cực kỳ khinh bỉ, moẹ cái thằng gà trống này, chỉ biết dụ để đạp mái là giỏi.
Sau một hồi tỉ tê, thấy Liên cũng xuôi xuôi rồi thì cậu Hai bắt đầu động tay động chân. Bỗng nhiên cô Hai từ đâu xuất hiện la động trời:
"TRỜI ĐẤT ƠI, hai người đang làm cái gì vậy hả?"
Cậu Hai Tiến thấy mắt cô Hai Tâm trợn trừng lên thì hoảng hốt, đẩy Liên ra lắp ba lắp bắp:
"Mình à...không phải do anh..."
Liên còn đang ngơ ngác chưa kịp định hình chuyện gì thì đã bị Tâm lao tới núm tóc, tát tai, đấm đá túi bụi:
"Mày dám cả gan dụ dỗ chồng tao hả? Con ở đợ hèn hạ chừa nè! Chừa nè! Chừa nè!"
Tâm đánh Liên đến mức không kiềm chế, phía bên kia Tiến ngồi một góc run run. Đến khi Liên không nhúc nhích nữa Tâm mới giật mình dừng tay, ả lay lay Liên:
"Ê Liên, dậy đi, mày sao rồi?"
Thấy Tâm hoảng hốt, Tiến chạy ra sờ thử vào Liên. Mặc dù biết Liên vẫn còn hơi thở yếu ớt nhưng có một ý tưởng loé qua trong đầu Tiến, hắn bèn làm bộ nghiêm mặt:
"Nó tắt thở rồi, mình đánh nó chết rồi, mình giết người rồi..."