Chương 2: Chương trình thực tế?

Số từ: 1887

Phần một: Một giấc mơ dài
Tác giả: MinhD
Nguồn: bachngocsach.com

Chắc là tại bấy lâu nay mãi làm việc mà không nghỉ ngơi, sức khoẻ có vấn đề rồi, Hoàng Diệp nghĩ mình cần đến bác sĩ để khám tổng quát vào ngày mai.

Cầm cây tiêu để vào trong túi áo, Hoàng Diệp trở lại sảnh chờ dành cho phụ huynh, nơi này có nước mát uống, có lẽ sẽ làm hắn tỉnh táo hơn.

Sau khi làm hớp nước mát sảng khoái, Hoàng Diệp càng lúc càng thấy thích mô hình của shop này này, cứ như là nhà chăm sóc cho trẻ em hơn là shop bán đồ chơi thông thường, đến người lớn cũng thấy thoải mái.

Khu hoạt động phía trên tầng hai có khu cho trẻ em vui chơi, luôn luôn có mấy cô chăm sóc cho mấy bé ở đó nên phụ huynh không lo lắng, khi chơi đói rồi các bé lại chạy ra chỗ ăn uống, chỉ có nước khoáng ngọt, một ít điểm tâm và trái cây thôi, không có bánh kẹo quá ngọt, không sợ các bé sâu răng. Ô thế mà tụi nhóc giành nhau chỗ trái cây ấy chí choé, xế, ở nhà có đầy ngăn tủ lạnh thì không thèm ăn, đến đây như thiếu thốn lắm vậy. Trong đầu Hoàng Diệp đầy suy nghĩ sỉ vả thằng nhóc con nhà mình.

Chỉ có điều làm Hoàng Diệp thấy lấn cấn ở hệ thống shop này là phí tham gia thành viên hơi cao, bé tóc ngắn mới thông báo khoản phí tham gia và phí đóng hàng tháng. Lúc đóng xong các loại phí Hoàng Diệp cảm giác mình bị vào tròng. Haiz…thời đại 4.0, mọi sáng tạo đều có thể dễ dàng mang đến thành công hoặc cũng có thể thất bại nặng nề, nhưng nếu không làm, không thử nghiệm thì không bao giờ có cái mới.

Nghĩ bâng quơ rối rắm một hồi, Hoàng Diệp sực nhớ đến cây tiêu để trong túi áo. Lấy nó ra ngắm nghía kỹ càng một hồi, vật liệu làm ra cái này giống như…xương thì phải. Không biết cái gì thôi thúc hắn, trong đầu hắn bỗng nhiên chỉ muốn nghe cái tiêu phát ra âm thanh như thế nào. Hắn đặt lên miệng thổi.

Không có tiếng gì phát ra. Nhưng đèn lại tắt!

Trò đùa dai của ai phải không? Thậm chí Hoàng Diệp còn nghĩ xung quanh mình còn có các camera giấu kín để làm các chương trình thực tế, lát nữa cô nhân viên sẽ mỉm cười bước tới chỉ về hướng camera và chúc mừng hắn vượt qua thử thách. Nhưng không, dưới ánh đèn dự phòng lờ mờ hắn chỉ thấy cô nhân viên quầy thu ngân mặt mày ủ rũ, càm ràm điện cứ chớp tắt thế này hỏng hết máy chủ hệ thống.

Toát mồ hôi gáy, đầu của Hoàng Diệp nóng lên. Bình tĩnh, đó chỉ là trò lừa bịp thôi, họ thiết kế ống tiêu này, bên trong có mạch điện tử chắc là cảm biến như công tắc điện, làm điện chớp bật thôi, sao qua mắt được Hoàng Diệp này.

Giải thích mọi chuyện bằng lý trí, nhưng trong lòng Hoàng Diệp nôn nao mãnh liệt, cứ như hắn sắp mở ra một cánh cửa thần bí gì đó, cây tiêu này mang lại cảm giác như đang cất giấu một bí mật gì đó rất lớn hơn là một trò đùa.

Thật kỳ lạ, Hoàng Diệp quan sát lại mạch điện qua khe vỡ để xem có đúng với lý giải khoa học của mình hay không. Ồ, mạch điện này khá tinh vi đó, không thấy tụ điện gì hết trơn, cả bản mạch nhỏ màu đỏ, không hiểu sao Hoàng Diệp thấy các dây dẫn mạch trông cứ như…mạch máu vậy.

Rợn người một cái, Hoàng Diệp run tay đánh rơi cây tiêu xuống nền. Điện lại tắt tối om.

Cố mò mẫm cây tiêu ở dưới khe bàn, bên ngoài trời đã chạng vạng tối nhưng vẫn còn ánh sáng mờ mờ chiếu vào trước cửa ra vào.

Chợt Hoàng Diệp bỗng thấy một bóng đen đứng trước cửa, trông như một bà lão lưng còng vậy. Bà ta xuất hiện như đã đứng ở đó rất lâu rồi, vì sao không thấy cửa mở? Trong không gian u tối dần Hoàng Diệp nghe bà ta đang lẩm nhẩm gì đó.

Một cô bé nhân viên dè dặt chạy ra hỏi thăm bà cụ cần gì, có vẻ như con bé cũng hơi sợ hãi:

“Cháu chào bác, bác cần gì ạ? Hay bác đến tìm ai ạ?”

Bà lão lẩm nhẩm nhỏ hơn, cô bé ghé lại gần hơn. Dưới ánh sáng lờ mờ, tim Hoàng Diệp đập kịch liệt khi nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng của cô bé nhân viên:

“Cháu…cháu không biết…aaa…”

Bằng cách nào đó, thân hình cô bé nhân viên chia thành hai nửa, tiếng hét bàng hoàng thảng thốt vang lên khắp trong shop. Nghe tiếng thét của tất cả mọi người, Hoàng Diệp thực sự ám ảnh, chết người rồi!

Cái khó lý giải của hắn là trong hoàn cảnh khủng bố như vậy, nếu là những người bình thường thì sẽ chạy đi càng xa càng tốt. Nhưng dường như tất cả nhân viên ở đây lại chạy đến gần mụ sát nhân. Phải, hắn không nhìn nhầm, đó là tất cả nhân viên đều chạy đến như con thiêu thân nạp mạng với vẻ mặt sợ hãi vặn vẹo kinh hoàng.

Khung cảnh máu me hiện ra trước mắt Hoàng Diệp mà có lẽ suốt quãng đời còn lại không bao giờ hắn quên, tay đứt, đầu lìa, mình chia hai nửa. Mọi thứ như dần tan ra thành máu, máu càng lúc càng nhiều. Bên ngoài cửa shop, qua ô cửa kính Hoàng Diệp thấy mọi người vẫn sinh hoạt bình thường như không biết bên trong đây có thảm án vậy, kể cả ông bảo vệ ngồi gần cửa nhất cũng như không nghe thấy gì. Nhìn cứ như không gian từ cửa shop trở vào đã bị cách ly với thế giới bên ngoài vậy.

Máu càng chảy nhiều hơn thành dòng, đang hướng về phía chân hắn như nhắn nhủ cái chết đang gõ cửa, Hoàng Diệp lại nghe tiếng mụ sát nhân nói dần rõ hơn:

“Con của tao đâu?…con của tao đâu?…con của tao…”

Chân như hoá đá, nhưng tim lại đập như trống, mắt Hoàng Diệp không chớp nhìn rõ tất cả những gì đang xảy ra. Trong đầu hắn đang bị rối loạn cục bộ và không thể tin được những việc đang xảy ra trước mắt.

Vì thế đến lúc này trong đầu hắn vẫn còn những câu hỏi tại sao lại như vậy, camera giấu kín đâu, kỹ xảo nào mà có thể diễn chân thật vậy? Tai hắn như ù đi mỗi lần mụ hỏi. Rồi bà lão khủng bố lê từng bước về phía hắn…

Hai chân mụ có vẻ bị gãy hoặc đứt gân, trông cứ như hai đầu cây gậy gắn vào nhau vậy nhưng mỗi một bước đi kỳ dị của mụ cứ như từng búa gõ vào tim hắn. Đau, hắn cảm thấy rất đau đầu, có nước gì chảy ra từ mắt hắn, chảy vào khoé môi hắn, là nước mắt? Là máu, nó mặn và tanh.

Là thật rồi! Đây không phải là mơ, không phải trò đùa, không phải chương trình thực tế, không có camera nào cả. Tuyệt vọng nhận ra sự thật này mặt dù Hoàng Diệp không muốn tin.

Bà lão càng lúc càng gần hắn, dưới ánh sáng mờ mờ Hoàng Diệp thấy rõ nét mặt của mụ hơn. Đầu mụ lêch sang hẳn một bên vai, cứ như đầu đã gãy lìa ra rồi đặt lên vai vậy. Da nhăn nhúm, vẻ mặt vặn vẹo, hốc mẳt bên phải đen ngòm trống rỗng, tay phải thì cầm một con dao giống dao giải phẫu của bác sĩ, miệng cứ lẩm bẩm lúc nghe được lúc không.

Đến trước mặt Hoàng Diệp, mụ dừng lại đối diện hắn. Hoàng Diệp cảm giác như không thở được, hắn sắp chết rồi sao. Cảm giác sợ hãi và tiếc nuối bao trùm, hắn còn bao nhiêu việc còn chưa hoàn thành…còn phải gây dựng sự nghiệp to lớn làm nền tảng cho con hắn sau này…phải, con hắn…

Đúng lúc này thì bỗng có tiếng trẻ con khóc vang lên. Mụ sát nhân dừng lại, từ từ nhìn lên tầng hai nơi phát ra âm thanh. Mụ chuyển hướng, đi về phía đó, vừa đi vừa cười ghê rợn:

“Hặc hặc, con của ta…con của ta…”

Hoàng Diệp hoảng hốt, không biết lấy sức mạnh từ đâu ra, hắn chạy đến gần bà lão, định vươn tay ra cản không cho mụ lên tầng hai. Khi vừa đưa tay ra thì bỗng dưng cánh tay phải của hắn gãy ngược. Cảm giác đau đớn mà chưa bao giờ hắn phải nhận trong đời, hét thất thanh, Hoàng Diệp khuỵ xuống. Mụ sát nhân đã đi lên cầu thang tầng hai.

Cố nén đau đớn, Hoàng Diệp đuổi theo bà lão, không thể để con hắn xảy ra chuyện được.

Mặt dù bà lão lê từng bước nhưng ngạc nhiên là Hoàng Diệp cố chạy theo vẫn không kịp. Khi vừa lên tầng hai, hắn chỉ thấy loáng thoáng mụ đã đến khu nhạc cụ, nơi có ô cửa nhỏ kỳ lạ.

Chạy vội đến đó, hắn la lên thất thanh khi thấy cả dãy toàn máu đỏ. Cuối dãy đồ chơi, hắn thấy một bé trai đang che chắn cái gì đó, nhận ra đó là con của hắn, Hoàng Diệp tuyệt vọng.

Mụ sát nhân đi đến gần con của Hoàng Diệp, đưa tay đầy gân guốc tát vào thằng bé, thằng bé bay cả người sang bên dãy đồ chơi. Hoàng Diệp vội chạy đến đỡ thằng bé, may quá nó còn thở. Nhìn lại phía mụ sát nhân, Hoàng Diệp mới biết con mình nãy giờ đang che chắn cho một bé gái, nhóc nhà mình anh hùng dữ dội, bảo vệ cả cho bạn gái yếu ớt.

Khi thấy cô bé, mụ sát nhân gào lên hoảng loạn:

“Con ta…con ta…Không! Mày không phải con tao…”

Cô bé đang khóc bỗng im bặt, ngã lăn ra đất, miệng nôn đầy máu. Mụ sát nhân quay lại nhìn Hoàng Diệp, đúng hơn nhìn nhóc con nhà hắn, mụ lê chân đến gần…

“Con của tao đâu? Con của tao đâu?”

Đúng lúc này, Hoàng Diệp chợt thấy trên kệ nhạc cụ gần hắn loé lên cái gì đó, nhìn kỹ thì hoá ra là chiếc tiêu kỳ lạ lúc nãy đánh rơi. Hoàng Diệp nhớ rất rõ rằng nó phải ở dưới tầng một nơi mà hắn đánh rơi nó, dù ngạc nhiên nhưng hắn vẫn nhặt vội lấy nó. Có ý nghĩ nào đó trong đầu hắn thôi thúc hắn phải thổi cái tiêu này.

Thổi một cái, không có tiếng gì phát ra, chỉ có tiếng của mụ sát nhân nhỏ dần, khung cảnh xung quanh nhạt nhoà dần…