Chương 9: Về nhà

Số từ: 2160

Phần một: Một giấc mơ dài
Tác giả: MinhD
Nguồn: bachngocsach.com

“Dạ, nhà con ở Sài Gòn, con đến Tân An chơi với bạn, lúc về thì bị trộm mất tiền, hết tiền đi xe nên con mới đi bộ, con nghĩ muốn về nhanh Sài Gòn thì đi lối tắt bên này cho nhanh.” Xét về mặt bịa chuyện, Hoàng Diệp là ông trùm rồi, cộng với vẻ mặt ngáo ngơ rất hợp cảnh làm cho ông Năm suýt nữa phun hết rượu ra.

“Trời, từ đây lên Sài Gòn mà mầy tưởng như đi chợ hả, đi lối này là mầy ra biển luôn nghe con, rồi bị trộm ở đoạn nào, hết sạch tiền rồi hả?”

Nghe ông Năm lớn tiếng, bà Năm tay cầm chén sữa bò nóng chạy ra:

“Sao sao? Con gặp cướp hả con? Rồi có bị đánh không? Ông này đừng la nó, nó nhỏ có biết gì đâu.”

Hoàng Diệp tay đón lấy chén sữa từ bà Năm, khẽ thổi rồi bón cho bé Yên rất chuyên nghiệp, vẫn thể hiện bộ mặt ngây thơ ấy nói:

“Con vào quán cơm ăn cơm gần bến xe, không biết sao lúc tính tiền thì không còn thấy bóp đâu nữa, lúc đó quán ăn cũng đông, con phải nài nỉ dữ lắm chủ quán mới cho đi.”

“Trời ơi tội nghiệp, rồi mầy đi bộ tận trển xuống đây? Nghe ai nói đường tắt đâu ở đây mà đường tắt.” Ông Năm vẫn làu bàu:

“Tui không thể tin nổi thằng nhỏ như vậy mà lại đi bộ được xa đến tận đây.”

Bà Năm đón lấy bé Yên từ tay Hoàng Diệp cưng nựng:

“Kệ ổng đi, ổng trong nhà hay nói nhiều lắm, nghe riết điếc cả óc, ôi trời coi con bé dễ thương chưa nè, lấm lem hết cả rồi, để dì vào nấu ít nước nóng lau cho bé nha, tội nghiệp chưa…” Rồi bà Năm nói tiếp.

“Tối nay con ở lại nhà dì ngủ đi, sáng mai dậy sớm dì kêu ổng chở ra đường lộ bắt xe về Sài Gòn. Mà mầy tên gì hả cu?”

Hoàng Diệp cực kỳ cảm kích:

“Dạ con cám ơn dì nhiều lắm, con tên Diệp, dì với chú có điện thoại cho con mượn, con gọi về cho ba má con một cuộc cho đỡ lo.”

Bà Năm mãi chơi với bé Yên nên vô tư chỉ chỉ vào cái bàn trong nhà, ý là cứ tự nhiên. Thấy thế Hoàng Diệp mới đứng lên đi vào, gian nhà xây hơi nhỏ tầm ba mươi mét vuông, được ngăn bằng vách gỗ chia phòng ngủ và phòng khách, bên trên bức tường cũ đã có nhiều vết mốc treo một vài tấm ảnh gia đình cùng các loại bằng khen. Hoàng Diệp ngó qua một hồi, hắn mới biết chú dì này được gọi là ông Năm, bà Năm. Ông bà Năm có hai đứa con, một trai một gái, cả hai đều gần tuổi nhau và hiện đang cùng học đại học trên Sài Gòn, nhìn dãy bằng khen giỏi xuất sắc được đóng khung treo lên đã biết chú dì này tự hào về con cái mình như thế nào.

Đến lúc nhìn thấy tấm lịch đang ghi ngày tháng thì Hoàng Diệp mới sững sờ, ngày 04/04/2006, thử lật lật xem thử thì thấy đây không phải lịch cũ. A, điện thoại, Hoàng Diệp lấy cái điện thoại trắng đen đang để trên bàn bật lên xem, cũng là ngày đó luôn. Từ các dữ liệu được sắp xếp lại trong đầu lại Hoàng Diệp mới chắc chắn rằng mình đã quay trở lại mười lăm năm trước. Trời, y như trong phim, làm gì đây, làm gì đây, mé noá không nhớ được số giải đặc biệt nào để mua vé số…

Đứng ngây ra như phỗng một hồi, Hoàng Diệp mới nhấn số gọi cho ba hắn, mặc dù ba hắn nóng tính hơn mẹ hắn nhưng được cái là cái gì Hoàng Diệp cũng tâm sự với ba, nên kéo ổng làm đồng minh đầu tiên tốt hơn mẹ.

“A lô, ai đó?” Tiếng nói còn vẻ bực dọc ngái ngủ.

“A lô, ba hả, con nè.”

Hoàng Diệp nghe bên kia im lặng lao xao một chút, hắn nghe thấy tiếng đóng cửa, chắc ba hắn đang đi ra ngoài cho khỏi đánh thức mẹ dậy.

“Thằng quỷ nhỏ, mày đi đâu sao tao gọi không nghe máy, bảo đi mười giờ về mà giờ còn không thấy mặt mày ở đâu, có biết xem giờ không? Có cần tao mua cho cái đồng hồ treo lên đầu không?”

“Con đi tới nhà bạn chơi, lúc về hết xe nên con quay lại nhà nó ngủ, điện thoại con làm rớt rồi, con cũng quên gọi về cho mẹ nữa, ba, mẹ có la con không?”

“Con cái hư đốn, mẹ mày gọi điện mấy chỗ tìm mày, khóc mệt quá nên ngủ rồi, tao vừa dỗ bả ngủ xong, đang định đi tìm mày đây, về đây biết tay tao nghe con.”

“Con xin lỗi, sáng mai con về sớm mà, ba cứ nói sáng mai con về cho mẹ bớt lo. Ba, về ba mua điện thoại mới cho con nha ba?”

“Cái gì? Mày @#$%$%^…” Ba Hoàng Diệp chửi thẳng một hồi.

“Ba, mua cho con đồng hồ nữa nha, cho con nhớ giờ, hé hé.”

Nói xong Hoàng Diệp cúp máy, mặc cho cha hắn bên kia đang chửi cha chửi mẹ. Hắn biết ổng chửi vậy thôi chứ trước sau gì cũng mua cho hắn, ba mẹ rất thương hắn vì hắn là con một mà. Ngồi nghĩ nghĩ một chút tự nhiên thấy vui vui, không biết mang bé Yên về, hai ổng bả có bất ngờ hay không nữa.

Sáng hôm sau, bà Năm chất đầy lên xe nào chuối nào gạo nào khoai, đưa cho Hoàng Diệp số điện thoại hai đứa con, có gì lên tới bến xe thì gọi tụi nó ra lấy, nhà trọ con của bà Năm ở gần bến xe miền Tây. Ông Năm thì càm ràm, bà chất nhiều vầy sao thằng nhỏ khiêng nổi, nó còn ẳm em nữa, bà Năm cười cười, dúi vào tay Hoàng Diệp tờ một trăm nghìn, kêu cầm lấy đi đường, làm Hoàng Diệp cảm động suýt khóc.

Lên xe buýt, chào tạm biệt ông Năm, bắt đầu quay về nhà, Hoàng Diệp vừa thấy mừng vừa thấy lo lo, không biết nói thế nào với ba mẹ về bé Yên đây. Đến bến xe, sau khi nhờ phụ xe bê hết đồ đến quán nước, nhờ bà chủ quán nước gọi một cuộc điện thoại cho con bà Năm. Một lúc sau, con gái bà Năm xuất hiện, cô mặc bộ quần áo thể thao, tóc buộc đuôi gà cao trông rất năng động xinh xắn.

“Ê cu, ba mẹ chị nhờ em gửi đồ cho chị hả? Đi có mệt hông? Vào chỗ chị chơi một xíu rồi về, í em bé dễ thương quá, sao trông nhỏ xíu dzạ? Cu có ăn cái gì không chị chia cho một ít nha?”

Nhìn cô bé tầm mười chín, hai mươi gọi mình bằng cu, Hoàng Diệp dở khóc dở cười. Mà cách nói chuyện không ngừng nghỉ kia thì chắc chắn là con ông Năm rồi. Khéo léo từ chối, hỏi thăm chuyện một xíu rồi Hoàng Diệp bắt đầu ra về. Hắn vẫn nhớ tuyến xe buýt dẫn về nhà cũ của hắn mười lăm năm trước.

Về đến nhà, khung cảnh vừa lạ vừa quen hiện ra, ba hắn đang ngồi vá lốp xe cho khách, mẹ chắc đang ở trong nhà đạp máy may quần áo. Hoàng Diệp chạy ào vào nhà, ba Diệp thấy vậy định cầm roi chạy theo vào quất cho một trận, nhưng vì còn dở tay cho khách nên làm nốt cho xong, lát nữa vào biết tay ông.

Vào nhà, Hoàng Diệp thấy mẹ đang ngồi đạp máy may, mặt mẹ bây giờ nhìn rất trẻ, không còn những nếp nhăn như trong tâm trí của Hoàng Diệp. Mẹ có vẻ không vui hay đang lo lắng gì đó, thấy Hoàng Diệp xông vào nhà, cũng như cha hắn, mẹ hắn vớ lấy cái thước may, giơ lên định gõ cho hắn vài phát:

“Đi đâu giờ này mới về, về sớm quá he, bảo mười giờ tối về mà bây giờ còn sớm mà đã về rồi, mới tám giờ sáng chứ nhiêu đâu, ủa…ôm cái gì đó?”

Hoàng Diệp giây phút này không biết xử trí ra sao, lúc trước hắn đã tính toán rất kỹ, nào phải nói gì, phải diễn ra sao, đến giờ gặp mẹ tự nhiên quên hết, đúng là sợ mẹ hơn sợ cọp. Đành phải dùng chiêu cuối vậy.

“Mẹ, em bé này tội nghiệp lắm, bị vứt ngoài bãi rác, đêm qua con thấy tội nên con mới cứu mang về đó.” Mắt Hoàng Diệp mở to, long lanh thơ ngây hết cỡ nhưng mẹ Diệp không để ý, mãi nhìn vào đứa bé. Sau đó cầm lấy cây thước, quật ba bốn phát vào mông Hoàng Diệp.

“Nói xạo nè, nói xạo nè, đứa nhỏ dễ thương vầy mà ai bỏ được, người ta đứt ruột đẻ ra ai mà bỏ con. Nói! Con của nhà nào, dám bắt cóc trẻ con hả?”

Hoàng Diệp vẫn gân cổ cãi: “Con nhặt được ngoài bãi rác thiệt mà.” Lại bị ăn thêm mấy vụt vào mông. Nước mắt rơm rớm, lâu lắm rồi hắn mới có lại cảm giác ăn vụt của mẹ. Ba hắn từ đâu xông vào:

“Đâu, thằng Diệp đâu rồi, nay mày chết với tao.”

Có lẽ do ba Diệp hét to quá, đứa bé trên tay mẹ Diệp thức dậy khóc ré lên. Hoàng Diệp nhanh chân trốn ra sau mẹ Diệp, để lại ba hắn đứng trố mắt ra nhìn đứa bé.

“Em bé ở đâu ra đây?”

“Ông hỏi nó đó.” Mẹ Diệp bán đứng Hoàng Diệp không ngần ngại.

Thế là cảnh rượt đuổi gà bay chó chạy lại diễn ra. Sau khi Hoàng Diệp ăn no đòn, cả nhà mới ngồi lại bàn với nhau. Dù sao thì ba mẹ Diệp cũng tin vào phẩm chất của thằng con mình, không đến nỗi đi bắt cóc con nhà người khác về cho cha mẹ mình nuôi.

“Thôi thì nếu nó nhặt được thì xem như gia đình mình có duyên với con bé, hơn nữa tui với ông cũng thích có con gái. Giờ cả nhà phải lên Uỷ ban phường đăng ký xin phép, biết đâu cha mẹ đứa nhỏ chỉ để lạc con cái, phải đăng ảnh lên niêm yết cho họ biết họ còn nhận con về. Nếu không có ai nhận thì đây sẽ là thành viên mới trong nhà chúng ta.” Mẹ Diệp đề xuất.

“Vậy giờ đặt tên con bé là gì đây, Đặng Ngọc Như nhé, anh thích cái tên này lâu lắm rồi.” Ba Diệp ngồi cười toe toét.

“Không, nhà mình có Diệp rồi phải thêm Thảo, Đặng Ngọc Thảo đẹp hơn.”

Thế là hai ông bà ngồi tranh cãi về việc đặt tên, khó lắm Hoàng Diệp mới chen mồm vào:

“Hay đặt là Ngọc Yên đi…”

Ba mẹ Diệp ngừng lại cùng lúc quay ra nhìn hắn, ý hỏi tại sao?

Hoàng Diệp dè dặt: “Con chỉ thấy tên Yên hợp với con bé mà thôi, ba mẹ cứ cãi nhau tiếp đi.”

Ăn phải cú lườm của mẹ và sự khinh bỉ của ba, Hoàng Diệp tiếp tục bị bán bơ.

“Tên Ngọc Yên cũng hay, đặt Đặng Ngọc Yên nghe cũng thấy thuận tai, nhưng giờ phải ra Uỷ ban phường đăng ký đã, không cha mẹ nó đến tìm không thấy tội người ta. Theo quy định tại Nghị định 158/2005/NĐ-CP hướng dẫn Luật Hộ tịch về việc đăng ký khai sinh cho trẻ em bị bỏ rơi. Uỷ ban phường tiến hành niêm yết tại trụ sở Uỷ ban trong ba mươi ngày liên tục về việc trẻ bị bỏ rơi. Cả nhà mình nên tuân thủ pháp luật.” Mẹ Diệp rất uyên bác.

Hoàng Diệp ngồi há hốc miệng mồm vì sự hiểu biết của mẹ thì bị ba Diệp vỗ một cái vào đầu:

“Nghe chưa thằng nhóc, không phải muốn nhận con nuôi nhận một phát là được đâu.” Bị ăn thêm cú gõ nữa Hoàng Diệp lại lầm bà lầm bầm, trước đó ba cũng có biết đâu mà lên mặt, ba mới nghe mẹ nói ba mới biết thôi. Hoàng Diệp ngồi nhìn ba mẹ chăm sóc cho bé Yên, không biết hắn nghĩ gì mà cười ngô nghê, thấy vậy mẹ Diệp gọi:

“Diệp ơi, Diệp, Diệp ơi, Hoàng Diệp…”