Chương 8: Cuộc phiêu lưu

Số từ: 2107

Phần một: Một giấc mơ dài
Tác giả: MinhD
Nguồn: bachngocsach.com

Bế đứa bé vừa đi vừa dò đường dọc theo bờ sông, ở đây là một vùng ngập nước hoang vu. Cũng may hắn có kinh nghiệm nuôi con ít nhiều, khi tìm cách làm khô quần áo con bé đã ngừng khóc. Có vẻ như nó không còn sức, mặc dù đói nó vẫn ngủ lịm đi làm Hoàng Diệp đỡ vất vả nhưng hắn lại cực kỳ lo lắng.

Không biết phương hướng ra sao hắn cứ đi về phía trước, có lúc phải lội nước, có lúc phải trèo cây. Khi uống thử nước Hoàng Diệp thấy nước lợ lợ, hắn nghĩ đi tiếp có khi đến gần cửa sông rồi bơi ra biển luôn mất. Ngồi nhớ lại đoạn sông trong giấc mơ và hình dung thêm dựa vào kiến thức địa lý ít ỏi của mình, Hoàng Diệp nghĩ đây là ở bên phía nhánh sông Đồng Nai rồi.

Đến một đoạn khô ráo hắn phát hiện phía trước là một dãy hàng rào kẽm gai dài giăng lại, quá mừng rồi, nếu có kẽm gai chắc chỗ này có người, thế nào cũng tìm được đường về nhà. Nhưng khi đến gần, Hoàng Diệp vui không nổi khi thấy một bảng cảnh báo đỏ “Khu quân sự nguy hiểm, không phận sự miễn xâm phạm”. Trời, ở đây lại có quân đội đóng quân, nếu leo qua hàng rào này mà bị phát hiện, có khi Hoàng Diệp bị bắn cho thành tổ ong. Nhưng chẳng lẽ phải đi ngược lại từ đầu?

Ngoái nhìn lại sau lưng, mặt trời đã tắt, trăng non dần lên. Trên con sông êm đềm bắt đầu lấp lánh ánh sáng của trăng, đẹp đấy nhưng Hoàng Diệp không muốn quay lại lần nữa đâu, liều thôi.

Thế là hắn chui qua dãy hàng rào, vừa đi vừa luồn luồn cúi cúi như đặc công, căng mắt dò đằng trước xem có ai không, nếu xui, xác suất bị bắn thành cái sàng rất cao. Lần mò một hồi, xa xa hắn nghe tiếng hiệu lệnh quân đội, cái gì mà bắn bắn. Chết, có khi nào ở đây đang tập trận vào ban đêm không? Xui đến thế là cùng, thế này độ nguy hiểm càng cao, đạn lạc bom rơi biết đâu mà lần.

Đúng như Hoàng Diệp dự đoán, ở đây có một tiểu đoàn quân đội đang thử nghiệm luyện tập tác chiến vào ban đêm. Tiểu đoàn này chọn một vùng hẻo lánh ít người để diễn tập. Nhằm rèn luyện năng lực nhận biết dấu hiệu bất thường vào đêm tối của binh sĩ cộng thêm thử nghiệm các khí giới, bom mìn, radar có thể quan sát vào ban đêm, tiểu đoàn này đã bố trí các trạm canh và hàng rào xung quanh nhằm giới hạn cho người dân không đi vào, thế nhưng vẫn để lọt được chú Hoàng Diệp này.

Hoàng Diệp không biết mình đang phải đối mặt với sự nguy hiểm như thế nào, nhưng với tính khí của hắn, nếu biết hắn cũng đâm đầu vào thôi. Lúc này, hắn đang lấm la lấm lét đi lò dò dọc theo hàng rào, hắn đã thấy phía xa có trạm canh, bên trên có một chú bộ đội đang đứng.

Đếm một, hai, ba khi chú bộ đội quay mặt về hướng khác, hắn chạy ù tới phía dưới tháp canh, rồi lẩn nhanh vào bụi cỏ lát gần đó. Mặc dù nhanh gọn nhưng hắn vẫn gây ra tiếng loạt xoạt, tim Hoàng Diệp khẽ nhói lên, thôi xong lộ rồi. Hai anh bộ đội trên tháp canh chạy xuống:

“Cái gì đó ta, tao nghe tiếng xoạt xoạt như có người chạy.” Anh A nói.

“Ai đâu mà chạy ở đây, tìm đi, khu này nhiều thỏ lắm, túm được một con tối nay mấy anh em mình ấm bụng.” Anh B vừa nói vừa dùng súng vạch vạch bụi cỏ lát.

Hoàng Diệp ngồi im nín thở nghe hai anh bộ đội lục soát bụi rậm, nguy cơ bị bắn thành cái rỗ sắp tới. Nghĩ đến bài báo hot sáng ngày hôm sau có tiêu đề “Một cậu bé điệp viên ôm một bé gái nhỏ xông vào doanh trại quân đội đang tập trận đã bị bắn chết” Hoàng Diệp sắp khóc đến nơi. Hết rồi, xin lỗi cha mẹ, xin lỗi bé Yên nhé, anh không cứu được em rồi.

Bụi cỏ lát bị vạch ra, đèn soi thẳng vào mặt tên Hoàng Diệp đang ngồi nhắm mắt, anh bộ đội B hét thật to:

“A, một con béo mập, chụp lẹ, ha ha ha, thấy chưa tao nói mà.”

Hoàng Diệp ngạc nhiên khi thấy hai anh bộ đội cùng nhau chụp xuống con thỏ xám, đang nằm gần sát chân hắn. Ơ con thỏ đâu ra vậy ta, mà hai ông này sao lại không thấy mình, hay là đói quá hoa mắt chỉ thấy thỏ không thấy người? Lại nghe anh A nói:

“Đúng là đại ca giỏi, sống vùng rừng núi có khác, em dân thành phố chịu thua rồi.”

“Hè hè, cứ theo tao trực đêm, không lo đói, vùng này còn hoang sơ nhiều thú rừng lắm.” Anh B mặt nghếch lên trời rồi nói tiếp.

“Đi trực tiếp đi, mà giấu con thỏ đi không đội trưởng thấy là xong đó.”

Vậy là hai anh lục đục đi, trước khi đi không quên tè tặng cho Hoàng Diệp một bãi, may mà hắn lường trước nên né kịp.

Trong lòng Hoàng Diệp như có sóng gió nổi lên, tại sao mình ngồi rành rành trước mặt mà hai thằng chả không thấy? Chẳng lẽ mình là ma? Khiếp quá, hay là…có ai đó giúp mình che mắt hai tên kia? Nghĩ rồi nhìn kỹ bé Yên đang ngủ say, ừm phải quen với những điều không hợp lý dần đi thôi, chính mình còn trẻ lại được huống chi là ma quỷ che mắt, gào, ta không sợ, không sợ, không sợ.

Trong lòng hắn thầm nhủ vậy thôi chứ thật ra hắn đang run cầm cập, bất kể là vì ma quỷ hay là vì tình huống nguy hiểm vừa rồi cũng có thể làm hắn són ra quần. Nhưng mà hắn cũng đã xác nhận được một chuyện, mấy anh bộ đội có thể nghe thấy tiếng động hắn tạo ra nhưng không thể nhìn thấy hắn, vậy là có cơ hội thoát khỏi đây rồi. Vậy là Hoàng Diệp đứng dậy đi tiếp, vì không chắc chắn lắm nên hắn vẫn giữ dáng đi đặc công nửa mùa lấm la lấm lét đáng khinh như trước.

Đi bộ dọc theo hàng rào thêm tầm hai giờ đồng hồ, rời xa những chỗ phát ra tiếng nổ lớn, cuối cùng Hoàng Diệp cũng thấy le lói ánh đèn nhà dân phía bên kia hàng rào thép gai. Bên đó cũng có đường đi, thế là hắn sắp thoát khỏi cảnh lạc vào rừng rú rồi. Trèo lên rồi nhảy qua hàng rào mau lẹ, Hoàng Diệp thở phào, từ lúc bước vào trại quân đội tim hắn như treo trên cuống họng vậy, đến giờ mới như được hạ xuống, hướng về phía ánh đèn đi tới.

Bà Năm vừa được hợp tác xã cho vay một con bò cái không lãi xuất làm kế sinh nhai. Rất may cho bà Năm là nuôi được một thời gian phát hiện con bò này còn đang mang bầu, làm những ngày gần đây bà cười không khép được miệng. Đêm nay là một đêm quan trọng, con bò kêu rống sắp sinh, bà Năm và chồng quyết tâm nhất định sẽ đón bé bê an toàn để mẹ tròn con vuông.

Đang lúc chuẩn bị đồ đạc để đỡ đẻ, thì trước nhà bỗng nhiên có một bóng người lao vào. Giờ này muộn rồi làm gì có ai tới, bà Năm nghĩ ngay đến mấy thằng đến trộm bò, tay lăm lăm đòn gánh, bà Năm hét lên:

“Ai đó? Đêm hôm làm gì đó?”

Hoàng Diệp ngạc nhiên, hoá ra có người thấy được mình, thế mấy anh bộ đội sao lại không thấy nhỉ, xem ra hắn chưa hiểu “skill” tàng hình này lắm.

“Dì ơi, dì còn cơm nguội không, cho con một ít, con đói quá.”

Trời, gần mười hai giờ đêm, ở đâu ra một thằng ăn xin cao cao gầy nhom bế theo em gái nhỏ thấy thương chưa, tính bà Năm dễ mủi lòng, bỏ cái đòn gánh xuống kéo Hoàng Diệp vào.

“Ôi trời đất ơi đêm hôm, sao không đi ngủ mà mò tận đây ăn xin, vào đây dì còn ít cơm canh hồi nãy nấu cho chồng, vào đây vào đây.”

Mặt Hoàng Diệp như sắp khóc, bởi vì hắn nghe dì này nói hắn là ăn xin, rõ ràng hắn đẹp trai sáng láng thế này, chỉ hơi đen đen bẩn bẩn một chút, với lại bụng đói quá hơi kêu một xíu thôi mà. Thành ra khuôn mặt mếu máo hiện tại của hắn rất hợp với hoàn cảnh, làm bà Năm tin chắc rằng đây không phải người xấu. Nhanh nhẹn dọn ra mâm cơm để sẵn cho chồng, xới đầy một bát cơm đưa cho Hoàng Diệp.

Lần đầu tiên Hoàng Diệp thấy cơm canh rau muống và đầu cá nục ngon đến như vậy, hắn dường như không nhai, nuốt một phát hết bát cơm, lại nhờ bà Năm xới tiếp. Sự vô tư không ngại ngùng, không làm khách của Hoàng Diệp làm cho bà Năm thấy vui vẻ hơn. Đang lúc định xới thêm thì đằng sau vang lên tiếng la to:

“Bà ơi, bà ơi, bà ơi sinh rồi, trời ơi là sinh đôi đó, hiếm lắm mới có, cả hai con đều khoẻ mạnh, đúng là trời thương nhà mình, dzui quá trời quá đất…@%$%!”

Ông Năm từ đâu phi hổ ra la to, còn nói liến thoắng văng đầy nước bọt. Nói được một lúc thấy khô họng, ông làm hớp nước xong mới để ý đến thằng nhóc đang ngồi ăn cơm.

“Ai đây?”

“Đứa nhỏ ăn xin tội nghiệp, đi lạc mà không xin được gì, đói bụng nên tui lấy cơm của ông cho nó ăn, đừng chửi tội nó.” bà Năm vừa nói vừa cười.

“Ờ ăn có bữa cơm thôi mà, có gì đâu mà chửi, hôm nay ngày dzui, bà vào trong lấy cho tui chai rượu nếp.” Ông Năm sởi lởi nói tiếp.

“Trời ơi, tui đỡ một con ra trước tự nhiên còn thấy con mẹ nó kêu, đâu ra không biết lòi thêm cái đầu con thứ hai tui đỡ luôn, mừng quá không kịp xem là đực hay cái, lát bà lấy mấy tấm bạt xuống che lại chuồng đi không đêm hôm gió máy.”

Bà Năm lấy chai rượu đưa ông Năm rồi tiếp lời: “Đực cái có gì quan trọng, con nào cũng là của trời cho rồi. Ông uống ít thôi, già rồi đó.”

Nghe hai vợ chồng già thôn quê nói chuyện, lòng Hoàng Diệp ấm áp hẳn. Hắn thấy hai hình ảnh đối lập, một là những người suốt ngày phân biệt, trọng nam khinh nữ sống như thế nào, một còn lại là những người trời cho con nào, vui vẻ nhận con ấy, cuộc sống hạnh phúc biết bao nhiêu, tại sao nhiều người lại phải gò bó? Đang lúc húp bát canh, Hoàng Diệp mới nhớ đến bé Yên trên tay mình, nó đã mở mắt từ bao giờ, ánh mắt trong veo nhìn quanh khung cảnh lạ lẫm mà không khóc tiếng nào.

Sợ con bé đói, Hoàng Diệp định đút một thìa canh cho nó thì bà Năm ngăn lại.

“Chèn đét ơi, em còn nhỏ dzậy mà mầy đút canh cá hả, để tao đi lấy ít sữa bò nấu lên cho uống tạm, sữa đầu tốt lắm đó.”

Hoàng Diệp gãi đầu gãi tai, hỏi ông Năm:

“Chú ơi con đi lạc, con không biết đường, mà đây là ở đâu vậy chú?”

Ông Năm sau khi làm vài chén rượu đã ngà ngà:

“Ở đây là Phước Dĩnh Đông, Cần Giuộc chứ đâu, mầy ở đâu tới mà không biết?”

Cần Giuộc? Cần Giuộc Long An, ủa sao mình qua nhánh bên Long An chứ không phải Đồng Nai, xem ra suy đoán lúc đầu của Hoàng Diệp đã sai bét tè lè nhè…