Chương 11: Trí nhớ bị nhồi nhét

Số từ: 2114

Phần một: Một giấc mơ dài
Tác giả: MinhD
Nguồn: bachngocsach.com

Khi chạy xe đến từ xa, Hoàng Diệp đã thấy shop đồ chơi vẫn sáng đèn, may quá. Hắn tạt vào bãi đỗ xe gần đó một cách mau lẹ rồi chạy đến shop, ông bảo vệ già vẫn ngồi đó, ân cần đứng dậy mở cửa cho hắn.
Vừa vào trong, Hoàng Diệp chạy ngay đến quầy thu ngân, em tóc ngắn đi đâu rồi, à chắc thay ca. Giờ ngồi đây là một bé có làn da rất trắng, mặt khá xinh xắn, để tóc đuôi gà, không chịu làm việc mà ngồi đeo tai phone nghe nhạc, hừm trừ lương.
Cô nhân viên thấy có khách, vội bỏ tai phone xuống chào:
"Chào mừng anh đã đến với Miu Miu shop, anh cần mua gì phải không ạ?"
Kỹ năng nói dối của Hoàng Diệp lại được triển khai:
"Em ơi, lúc chiều thằng nhóc nhà anh đến đây chơi, nó nghịch lắm nên có làm rơi một dây lắc chân, chắc làm rơi trong nhà bóng hay nhà cát rồi, anh lên tìm một xíu nhé, à anh có đăng ký thẻ thành viên rồi đấy nên em yên tâm."
Cô bé nghĩ ngợi một chút, dù sao bây giờ nhân viên đã về nghỉ ngơi, không biết lấy ai kèm cha người lớn này, thôi kệ chả đi vậy. Thế là cô bé vừa gật đầu thì Hoàng Diệp phóng lên tầng hai thật nhanh ngay trước khi ẻm đổi ý.
Vừa lên tầng hai, chạy đến cuối dãy nhạc cụ, đây rồi, ô cửa nhỏ nhỏ dẫn vào kho. Hoàng Diệp nhìn xung quanh xem có ai nhìn thấy hắn không, sau đó nhẹ nhàng đến mở cửa ra, may mắn cho hắn là các bé nhân viên ở đây không khoá cửa lại. Dễ dàng mở cánh cửa ra, lẻn vào rồi đóng lại nhanh chóng.
Bên trong kho có một đèn nhỏ giữa phòng phát ra ánh sáng nhè nhẹ nhưng đủ để làm sáng cả căn phòng, Hoàng Diệp từ từ quan sát mọi thứ.
Ở đây không được ngăn nắp như các kệ đồ chơi bên ngoài, nhiều hộp giấy vứt lung tung chưa được thu dọn, còn có nhiều thùng hàng rất mới. Quan sát một hồi, Hoàng Diệp đi đến cuối căn phòng, chỗ đó có một cái hốc nhỏ.
Bỗng nhiên điện tắt ngóm làm Hoàng Diệp giật mình, rồi từ trong cái hốc một bàn tay gầy guộc thò ra. Bức tường trông như một tờ giấy bị xé rách ở giữa, dần dần khe rách bị xé ra to hơn, một cái tay nữa thò ra, rồi đến cái đầu.
Hoàng Diệp đứng đơ như tượng đá mắt trợn to sợ hãi, hắn cảm giác thanh quản đã đông cứng làm hắn không hét lên được. Nhớ ra rồi, đây là con quỷ đã giết hết người của shop trong cơn ác mộng.
Nó xé toạt bức tường rồi chui hết cả người ra, lê lếch về phía Hoàng Diệp, hắn cảm thấy cái đầu ngoẹo sang một bên đang nhìn hắn cười rất man rợ, mùi xú uế ở đâu bốc lên thật hôi thối.
Hoàng Diệp muốn bỏ chạy mà chân lại nhấc không nổi, con quỷ lê lếch tới càng lúc càng gần. Khi cái tay của nó sắp chụp được chân hắn thì bỗng nhiên nó gào to lên thật khủng khiếp:
"Khôngggg! Khôngggg, tha cho ta..."
Phía sau lưng con quỷ một bóng trắng đang đứng, một tay lôi con quỷ lại.
"Thì ra mày trốn ở đây, dù sao mày cũng là người bị hại, tại sao không siêu sinh đi."
Bóng trắng kéo mạnh một cái, con quỷ tan làm hai nửa, dần dần tan thành mây khói, một lúc sau bỗng nhiên ngưng tụ lại thành một người phụ nữ, trên đầu đầy máu, cô ta nhẹ nhàng quỳ xuống:
"Tôi xin lỗi vì tất cả..." Xong rồi dần dần tan biến một lần nữa. Hoàng Diệp nghe văng vẳng đâu đó tiếng cám ơn.
Chợt bóng trắng đó quay lại nhìn Hoàng Diệp, đầu Hoàng Diệp choáng váng như máu dồn lên não thật nhanh vậy. Từng hình ảnh hiện về...hoá ra bóng trắng này là Ly, mẹ của Yên, bảo sao lúc hắn thấy bé Yên lần đầu lại cảm giác quen đến vậy.
Rồi dần dần Hoàng Diệp nhớ ra tất cả mọi chuyện trong giấc mơ. Một lượng lớn trí nhớ từ đâu đổ vào làm đầu hắn đau như búa bổ, từng hình ảnh hiện về.
Nào là hắn cứu bé Yên, vượt qua doanh trại, hình ảnh ông bà Năm, ba mẹ tranh nhau đặt tên. Rồi hình ảnh bé Yên dần lớn lên, cả nhà cưng chiều như công chúa, Yên tập đạp xe đạp bị ngã về khóc nhè, rồi hai anh em cùng tập bơi, hình ảnh cô em được bằng khen loại xuất sắc khoe với anh trai... Tất tần tật ùa vào đầu hắn một lúc.
Bóng Ly đi dần đến Hoàng Diệp, cô nhẹ nhàng nhìn hắn. Sau một hồi la hét vì đau đớn, Hoàng Diệp mệt lã người, lưng đầy mồ hôi. Như vậy hắn có em gái là thật sao? Giật mình nhìn sang Ly.
"Chị..."
"Cám ơn cậu vì quyết định cứu con ta. Hai mẹ con ta đã kẹt ở đây lâu lắm rồi, chắc cậu có nhiều thắc mắc?"
Thịnh thở hồng hộc nhìn xung quanh không gian tối đen, hắn bị kéo vào đây lúc nào không biết:
"Tôi đang ở đâu đây? Trong giấc mơ? Đâu là thật đâu là mơ?"
"Tôi có em gái thật sao? Sao tôi vẫn không tin đó là sự thật vậy?"
"Bình tĩnh, đây chỉ là giấc mơ thôi, trước tiên hãy nghe tiếp câu chuyện của ta đã." Nghe lời Ly nói như có ma thuật, Hoàng Diệp dần bị cuốn vào một không gian khác...
...
Trở về mười lăm năm trước, cái ngày mà Ly đi khám bác sĩ rồi vội vã trở về. Chồng Ly - Đông là một kẻ ham bài bạc đến mê muội đang đứng chờ Ly trước cửa nhà. Nhà Ly trông khá nhỏ, xung quanh có vườn cây ăn trái, lúc trước hai vợ chồng có nhà to ở ngoài huyện, dần dà vì thói cờ bạc của Đông mà phải chuyển vào đây ở.
Tại đây góc nhìn của Hoàng Diệp đổi lại thành góc nhìn thứ ba, cứ như đang xem phim 3D vậy, nhiều lúc hắn có thể bay qua bay lại trên cao bay xuống thấp. Chuyển đổi góc nhìn làm Hoàng Diệp thích thú, hướng lên trên trời nhìn thử, cảm giác như đang bay lên mây xanh làm hắn như muốn hét lên.
Phải nói là ai cũng có ước mơ được chinh phục bầu trời, Hoàng Diệp cũng vậy nên hắn bay lượn khắp mọi nơi. Cho đến khi hắn nghe tiếng hừ nhẹ lành lạnh rợn người nhắc nhở, hắn mới tập trung lại khung cảnh ban nãy, tự trách mình già rồi còn ham chơi Hoàng Diệp lại thấy Đông đang túm tóc đánh Ly.
Không khó đoán, Hoàng Diệp cũng biết được nguyên do, qua lời kể của Ly với gã bác sĩ thì hắn biết tên này là một tên rất vũ phu và hay ghen tuông. Nhìn gã đánh đập Ly dã man, nghe tiếng khóc của Yên mà Hoàng Diệp thấy tức giận gân xanh đầy đầu.
"Mày đi đâu? Đi với thằng nào mà giờ mới về? Mày đem tiền của tao cho nó phải không? Con đ* khốn nạn! Khốn nạn nè! Khốn nạn nè..."
Đông cứ đập, Ly vừa khóc vừa ôm đầu che cho con:
"Em đi...em đi khám bệnh cho con mà...hu hu hu..."
Nghe thấy thế, Đông giật lấy đứa con nhỏ đang khóc ra, đặt nó lên giường, xong rồi gã rút mạnh lấy cái cọc màn ra, đập mạnh nhiều phát vào người Ly.
Hoàng Diệp ở ngoài cay lắm, hắn không thể can thiệp vào được, muốn lấy cái gì đó ném vào thằng chồng của Ly mà hắn có chạm được vào cái gì đâu. Hắn chỉ la hét trong lòng, phản kháng đi, phản kháng đi...
Một lúc sau, thấy Ly nằm im Đông cũng ngừng đánh, gã tàn bạo kéo cô ra:
"Dậy, dọn nhà cửa đi, đừng nằm ăn vạ nữa!"
Nói rồi gã vào lục lọi tủ lấy tiền bỏ đi, để Ly lằm trơ trọi với đứa con đang khóc trên giường. Đông không biết vì suy kiệt nhiều ngày qua cộng với trận đòn này, Ly đã không qua khỏi.
Mãi đến đêm, khi rượu say lướt khướt tâm trạng bực bội, tối nay Đông đánh con đề 31 nó lại về ba lô 13. Giờ không biết lấy tiền đâu mà trả đây, lại hết tiền thì phải có thứ phát tiết mới được.
Mở cửa phòng Đông thấy vợ nằm giữa nhà, gã nổi điên lên, đá đá hai phát vào vợ.
"Dậy, dậy, cơm nước không lo mà nằm đây ngủ hả, dậy mau con ch* này."
Đá mấy phát mà vẫn thấy vợ nằm bất động, Đông ngừng lại cuối xuống nhìn kỹ, vợ gã xanh lắm, sờ soạng một hồi thấy lạnh ngắt...chết, chết rồi...Ly chết rồi. Hơi men trong người tự dưng bay đi đâu hết, Đông hốt hoảng, phen này vào tù bóc lịch hai mươi năm là ít, làm sao đây, làm sao đây...trốn, trốn thôi!
Suy nghĩ tạo nên hành động. Hành động tạo thành thói quen. Thói quen hình thành tính cách. Tính cách quyết định số phận. Trong tình huống này suy nghĩ phi tang và bỏ trốn đã quyết định số phận của Đông.
Gã buộc vợ vào cái chiếu, lợi dụng đêm tối không có ai, gã phải tìm nơi phi tang. Định bỏ lên xe máy chở đi, nhưng sợ dễ bị phát hiện, cuối cùng Đông quyết định ném xác vợ xuống cái giếng bỏ không sau nhà, sau đó gã đi ra vườn, đào ít đất về đổ lên cho khỏi bị phát hiện. Mọi việc xong xuôi, Đông thu dọn đồ đạc, bỏ trốn ngay trong đêm.
Hoàng Diệp đứng ngoài chứng kiến tất cả một cách bất lực, nhìn Đông vội vã bỏ đi, hắn nghiến răng nghiến lợi:
"Đồ khốn nạn, có phải là đàn ông không, sao mày không chết luôn đi, !@#$%^%?"
Đang chửi loạn xạ thì bóng trắng của Ly xuất hiện bên cạnh hắn, khẽ mỉm cười như muốn nói là mọi chuyện chưa hết. Khung cảnh lại thay đổi...
Đông rời nhà bằng xe máy, gã còn vài chiến hữu bên Củ Chi, nếu nhanh gọn gã có thể nhờ họ đi cùng sang Tây Ninh để trốn sang biên giới Campuchia. Công an ở đây thính lắm, Đông nghĩ không đến một ngày thì mọi người sẽ phát hiện ra chuyện gã đã giết vợ ngay, phải đi càng nhanh càng tốt.
Trong đêm tối, chiếc xe máy phóng nhanh đến 90 km/h, từ Nhà Bè mà sang Củ Chi cũng phải đi hết nửa cái thành phố. Khi đi ra đến đoạn An Lạc giáp quốc lộ 1A, Đông gặp một xe tải đang đi cùng chiều chầm chậm gia nhập làn phía trước. Vì không muốn giảm tốc và chờ đợi, Đông đành lấn ra làn ô tô ngoài cùng.
Khi phóng thật nhanh vượt qua chiếc xe tải đó thì bỗng phía ngược chiều có một ánh sáng chói chiếu vào mắt gã. Phản ứng thông thường Đông nhắm mắt không đến một giây nhưng bất chợt gã ta thấy mình đâm phải một cái gì đó rất to, xe đang tốc độ cao nên gã loạng choạng ngã lăn ra đường.
Nhìn một chiếc xe công khác phía sau đang gấp gáp lao đến như một hung thần, Đông chật vật bò dậy để né sang một bên, nhưng trong lúc cấp bách có thứ gì đó vướng vào chân gã.
Đông hoảng hốt nhìn xuống thì tim gã như vỡ ra.
Gã thấy Ly mặt mũi trắng bệch đang ôm chặt lấy hai chân không cho gã nhúc nhích.
Chiếc xe lao qua kéo một đoạn dài rồi mới dừng lại, người Đông chia làm hai nửa trên dưới, ruột phèo nội tạng rơi cả ra ngoài. Trong giây hấp hối cuối cùng, Đông thấy hai cái bóng một trắng một đen nhìn gã chằm chặp không thương xót, một trong số đó là vợ của gã...