Chương 13: Nghi thức độc ác

Số từ: 2110

Phần một: Một giấc mơ dài
Tác giả: MinhD
Nguồn: bachngocsach.com

Cô Hai mặt mày tái mét, run run:
"Giờ...làm sao bây giờ, làm sao bây giờ hả mình?"
Tiến cảm thấy mình đã nắm được thế chủ động, hắn ôn tồn lập uy:
"Giờ tất cả mọi chuyện mình phải nghe theo tui, không là mọi việc lộ ra người ta mà biết mình giết người thì mình đi tù mọt gông đó, nghe chưa?"
"Dạ...dạ, em nghe mình hết, mình giúp em đi mình..." Nghe đến phải đi tù, cô Hai Tâm run như cầy sấy ngã ngồi xuống, sau đó lao đến ôm chân Tiến cầu cứu. Lần đầu tiên nghe vợ vâng dạ với mình thì Tiến thoả mãn vô cùng, hắn chắp hai tay ra sau lưng:
"Con này có bầu rồi, do tui gieo đó." Không để Tâm phản ứng Tiến nói tiếp: "Cái này chứng tỏ cô mới là người có vấn đề, cô mới là người cần chữa bệnh ở đây!"
Vào cái thời này, nếu đàn bà mà không sinh con được thì đó là một điều xấu hổ sỉ nhục vô cùng lớn, nghe thấy thế mặt Tâm đã xanh càng xanh hơn nữa. Cô Hai khóc thút thít:
"Vậy...bây giờ làm sao hả mình?"
Làm bộ đi lại hai vòng, Tiến nói ra suy nghĩ độc ác của mình cho Tâm nghe:
"Con này có bầu mà mình không có, giờ nó lại chết rồi, con trong bụng nó lại là con của tui nên tui muốn giữ. Giờ chỉ cần làm cái bầu này chuyển sang bụng mình, vậy là mọi chuyện đâu vào đó rồi."
Trong suy nghĩ của Tiến, hắn không bao giờ tin chuyện vớ vẩn này có thể xãy ra, hắn chỉ muốn phá cái bầu của Liên, nếu đứa bé được sinh ra trước khi Tâm có con, Tiến không biết hắn có còn được ở lại làm rể nhà phú hộ không nữa.
Quá nhiều việc ập đến, lại nghe Tiến dẫn dắt, cô Hai thường ngày thông minh nhanh nhẹn giờ đây lại ù ù cạc cạc:
"Chuyển? Chuyển làm sao hả mình?"
"Dễ ợt, nhờ thầy Ba Xuyên là được, ổng pháp lực cao cường lắm đó."
"Ba Xuyên? Không phải ổng là thầy thuốc khám cho mình hả?" Tâm bị Tiến đánh vào tâm lý mê tín, cô Hai rất mê xem bói toán với các thầy có nhiều loại bùa phép.
"Đó là nghề tay trái của ổng thôi, nghề tay mặt của ổng là làm phép, pháp lực của ổng mạnh lắm, kéo cả người chết bảy ngày sống dậy đó."
Nghe cậu Hai nói vậy, cô Hai mừng quýnh, lần đầu tiên cô Hai lại thấy chồng mình được việc đến vậy.
"Vào chuẩn bị giường chiếu đi ngủ đi, cái này để tui lo. Ngày mai tui còn đi tìm thầy hỏi ngày làm phép."
Nhìn vợ quỳ quỳ cúi cúi, dục hoả của cậu Hai lại bốc lên, mới nãy còn chưa được giải quyết thì bị ngăn cản. Bây giờ Tâm cứ nhún nhường như con cún con, mang đến hương vị đầy sự khuất phục mới lạ, khác với vẻ cọp cái thường ngày làm cho Tiến muốn đè ra thịt ngay tại chỗ.
Như một vở kịch, lật kèo thật ngoạn mục! Hoàng Diệp thấy người xưa dễ lừa thật, có khi nếu ngược về thời này, có lẽ hắn sẽ làm thánh mất.
Rồi ngày đó cũng đến, đó là một đêm không trăng tại một gian nhà nhỏ phía sau. Cô cậu Hai đuổi hết đầy tớ đi, chỉ còn lại hai vợ chồng cùng với thầy Ba Xuyên.
Ông thầy dáng vẻ gầy nhom, mặt mũi cứ căng thẳng nghiêm túc làm cho cô Hai hơi sợ sệch.
Lập bàn cúng đèn nhang nghi ngút, Liên đã được bế ra và bị trói trên một cái chõng nằm phía sau bàn cúng, hai vợ chồng cô cậu Hai thì quỳ trên chiếu nghe thầy Ba Xuyên xì xầm đọc chú.
Thầy Ba đốt một lá bùa, hoà hoà quện quện vào một bát nước thuốc rồi thầy bê tới đổ vào miệng Liên, bộ dạng thầy vừa đi vừa đọc những lời chú ma quái làm cho cô Hai sợ hãi, co rúm vào người cậu Hai.
Nước thuốc đổ vào miệng Liên rồi tràn ra ngoài, một lúc sau khi thầy Ba Xuyên dán thêm một lá bùa vào bụng Liên thì thấy cô nhăn trán nhíu mày, gồng mình hét to một cách đau đớn.
"Aaaaa...đau quá, đau bụng quá, cứu tôi..."
Tiến thấy vậy quay sang thì thầm bảo vợ:
"Đó thấy chưa, nó chết mấy ngày rồi mà thầy Ba còn kéo nó sống dậy được, mình yên tâm rồi nhà ta sẽ có hậu thôi."
Cô Hai nghe vậy cũng khấp khởi mừng thầm, nhìn thầy Ba tiếp tục làm phép. Thấy Ba đặt tay lên bụng Liên, vừa đọc chú vừa làm động tác nhồi nhồi kéo kéo, giống như muốn kéo một cái gì đó ra cho vào lá bùa trên bụng Liên vậy.
Liên giãy càng nhiều càng mất sức, phía bụng dưới của cô máu chảy lênh láng. Dần về sau Liên không còn sức giãy nữa, nằm yên rên rỉ, đôi chân cứ co co giật giật.
Thầy Ba lại lấy một chén thuốc khác cho Liên uống, một lúc sau cô lim dim rồi nằm im không nhúc nhích nữa. Thầy Ba Xuyên xé lá bùa trên bụng Liên tới đưa cho cô Hai:
"Cô Hai cầm lá bùa này ngậm vào miệng trong lúc làm chuyện vợ chồng, bùa chỉ có tác dụng trong hai ngày nên cô cậu Hai phải cố gắng." Nói rồi lão lấy bút viết viết trên giấy xong đưa cậu Hai:
"Đây là đơn thuốc, cậu Hai bốc cho cô Hai uống trước khi hai người giao hoan thì sẽ tăng thêm hiệu quả."
Cô cậu Hai vui mừng ra mặt, lớn tiếng cám ơn thầy Ba. Cậu Hai còn kín đáo nhét vào tay thầy Ba hai thỏi vàng, thầy Ba mặt mày nghiêm túc nhưng thu vàng vào tay áo không một dấu vết.
Khi thầy Ba thu dọn ra về, cô Hai mới phát hiện ra không biết xử lý con Liên như thế nào bèn hỏi chồng, Tiến trả lời:
"Nó được thầy Ba cứu sống chỉ một chút thôi, lát nữa cũng chết lại à, tốt nhất tui và mình kiếm cái giếng hoang nào đó ném nó xuống, sẽ không ai biết đâu."
Tin lời chồng Tâm quyết định làm như thế, hai vợ chồng cậu Hai lục đục buộc Liên vào cái chiếu rồi kiếm cái giếng ném xuống. Chỉ có mỗi cậu Hai Tiến là biết Liên còn sống nhưng hắn nào quan tâm, dù sao cũng no xôi chán chè rồi.
Hơn nữa cô Hai xinh đẹp dạo này rất ngoan ngoãn, hết sức nghe lời cậu Hai thì cậu Hai còn cần gì con ở đợ này nữa.
Hoàng Diệp đứng chứng kiến tất cả từ trên cao, những việc mà hắn nghĩ chỉ phim ảnh làm quá lên mới có, không ngờ ngoài đời thật cũng có thể xãy ra. Nhìn người thời kỳ này trông thế mà còn ngu ngơ và mông muội thật, Hoàng Diệp chỉ biết bất lực đứng chửi rủa cậu Hai là thằng súc sinh tâm địa như rắn rết...
Rồi lại một lần nữa chứng kiến người bị ném xuống giếng, Hoàng Diệp chỉ còn lại sự bi thương.
Sau khi ném xác Liên xuống giếng, hai vợ chồng về nhà thay đồ. Bây giờ Tâm rất nghe lời chồng, vậy là cả hai vợ chồng hồng hộc cả đêm, Tiến rất là thoả mãn.
Đúng là ông trời không có mắt, ít lâu sau Tâm mang bầu sinh ra một đứa con trai kháu khỉnh, làm ông bà nhà phú hộ cười toét miệng. Tuy hai vợ chồng còn cố gắng thêm nhiều lần nữa nhưng chẳng có được thêm đứa nào.
Do đó đứa con độc nhất được cưng chiều như quý tử. Nhưng đến năm mười tuổi, đứa con này bị rơi xuống sông và chết vì đuối nước. Cả gia đình nhà phú hộ sống trầm lại từ đó.
Quan sát vợ chồng cậu Hai trong suốt cả cuộc đời, Hoàng Diệp không thấy sự áy náy dù chỉ một lần về cái chết của Liên đến từ bọn chúng. Giống như Liên đã bốc hơi và chẳng liên quan gì đến bọn chúng, đúng là lũ súc sinh mà.
Thoát khỏi khung cảnh này, quay trở lại không gian tối đen như mực, Hoàng Diệp thấy bóng trắng của Ly ngồi đó.
"Vậy...chị...có phải hai vợ chồng cậu Hai là kiếp trước của hai vợ chồng bác sĩ?"
Thấy Ly mỉm cười gật đầu, Thịnh lầm bầm đúng là nồi nào vung nấy, đến kiếp sau cũng hẹn gặp nhau làm điều ác thì hắn chịu rồi.
"Tụi nó ác vậy mà chị còn giao bé Yên cho tụi nó?"
"Nhưng bọn chúng cũng thật lòng nuôi con mà, chỉ có điều ông trời không cho bọn chúng có hậu từ kiếp trước đến kiếp này, đáng đời."
Nhìn Ly cười khanh khách thật xinh đẹp, làm Hoàng Diệp ngẩn ngơ suýt chút chảy nước dãi, mê đắm gái đẹp làm hắn hỏi một câu hỏi hết sức thiếu i-ốt:
"Chị Ly à, thực ra chị là thần tiên hay là ma vậy?"
Ly quay sang nhìn Hoàng Diệp một lát, sau đó cười thật to:
"Ha ha ha...ta đương nhiên là...ma rồi."
Khuôn mặt đang cười của Ly dần dần trắng nhợt rồi tái xanh xuất hiện từng đường nứt nẻ, trong mắt chỉ còn lại một màu đen sâu thăm thẳm làm cho nụ cười càng ngày càng man rợ.
Hoàng Diệp hoảng hồn lùi lại ngồi phịch về phía sau, sao hắn lại hỏi câu hỏi ngu ngốc thế nhỉ.
Tiếng cười Ly nhỏ dần, khuôn mặt dần trở lại bình thường, thay vào đó là tiếng khóc bắt đầu rấm rứt. Nhìn đôi vai Ly run rẫy đầy tủi hờn, Hoàng Diệp lặng đi.
Cuộc đời cô gái này là một tấn bi kịch, kể cả hai kiếp, từ đầu đến cuối đều không có một chút hạnh phúc nào, không một chút ánh sáng nào.
Đồng cảm, muốn an ủi một chút nên Hoàng Diệp tiến lại gần, vỗ vỗ lên đôi vai ấy. Khi tay của Hoàng Diệp chạm vào vai của Ly thì bỗng nhiên có một lực kỳ lạ xông vào bàn tay Hoàng Diệp như giật điện, cả hai đều bật ra hoảng hốt la lên:
"Áaaa, anh làm cái gì đó?"
"Tôi không biết!" Hoàng Diệp sợ điếng hồn thanh minh.
Bình tĩnh quan sát tay trái của Hoàng Diệp, Ly cười gật gù: "Thì ra là vậy, hiểu rồi, ta hiểu rồi...hèn chi anh có thể giải cứu được cho hai mẹ con tôi..."
Thấy Hoàng Diệp không hiểu đầu tai cua nheo gì hết Ly lại giải thích:
"Nghe nè, trên thế giới này mỗi người sau khi chết đều phải xuống cõi dưới siêu thoát. Nhưng nếu một người vì nguyên nhân gì đó có oán khí nặng nề trước khi chết thì oán khí đó sẽ hình thành hồn ma vất vưởng trên trần gian. Đa phần những hồn ma này sẽ mất đi lý trí vì chỉ còn toàn oán hận, chúng hay đi tác oai tác quái khắp mọi nơi. Nhưng cũng có những hồn ma đặc biệt vẫn giữ được lý trí và một ít trí nhớ khi còn sống, giống như tôi."
Ly nhìn Hoàng Diệp đang đứng hoang man một chút rồi nói tiếp:
"Những hồn ma đặc biệt này cùng với những oán hồn vất vưởng không có lý trí kia phần lớn còn tồn tại ở nhân gian, bởi vì không có cách nào tìm được đường xuống cõi dưới để siêu sinh. Hơn nữa mọi hành động đều bị giới hạn vào một vùng liên quan trước khi chết, nên bọn chúng không bao giờ được tự do để tìm đường siêu thoát."
"Tuy nhiên, trong nhân gian lại có một loại người đặc biệt, bẩm sinh họ đã là cánh cổng...không, họ giống như một cái mỏ neo hơn, khi những hồn ma này chạm vào họ thời gian đủ dài hoặc những hồn ma yếu hơn chỉ cần đến gần, chúng sẽ có thể tìm được đường xuống cõi âm thông qua cái mỏ neo ấy..."