Chương 5: Phi tang

Số từ: 2035

Phần một: Một giấc mơ dài
Tác giả: MinhD
Nguồn: bachngocsach.com

Sau khi thoả mãn dục vọng của mình, Thịnh ném Ly sang một bên, mặc cho cô nằm thoi thóp. Lục tìm trong túi xem có thuốc lá hay không.

Hắn đã bỏ thuốc rất lâu trước đây nhưng vẫn mua thuốc lá để tiếp khách hàng, đây là lần đầu tiên sau bao năm hắn cần thuốc để lấy lại bình tĩnh.

Tối nay đã xãy ra quá nhiều chuyện rồi, vừa châm điếu thuốc thì tiếng điện thoại bỗng vang lên văng vẳng trong phòng làm Thịnh giật mình. Nhặt điện thoại xem, thì ra nhóm nhân viên gọi cho hắn.

“Ừ, mấy em ăn đi, anh bận việc nhà không ra được rồi, bảo bạn kế toán thanh toán trước giúp anh đi nhé, mai anh tính sau.”

Hút xong điếu thuốc thì cũng đã đến lúc Thịnh phải tìm cách giải quyết vấn đề. Hắn chưa thể xử lý Ly được nên để tránh bị phát hiện, trói lại là phương án tốt nhất. Còn về xác vợ hắn không biết phải làm sao, không thể mang đi nơi khác phi tang được, hắn nhìn quanh căn phòng, khi thấy bức tường phía trong góc và đống dụng cụ y tế vứt bừa bãi, hắn đã có ý định trong đầu.

Lặng lẽ đứng dậy, chỉnh lại quần áo, liếc nhìn Ly đang nằm im, Thịnh đi ra khỏi phòng sực nhớ đến đứa bé trong giỏ. Hắn vớ lấy cái giỏ cùng túi rác rồi mới tiếp tục đóng cửa đi.

Trời mưa lất phất làm đêm khuya dần trở nên lạnh lẽo hơn, người đi đường vắng vẻ, Thịnh đạp chân ga phóng xe thật nhanh như muốn trút bỏ hết bực mình ra sau lưng bằng tốc độ. Khi đã chán với tốc độ cao, hắn đi chậm lại gần một bờ sông vắng. Xuống xe lấy túi rác ra đốt, Thịnh châm một điếu thuốc và nhìn xa xăm ra dòng sông đen ngòm.

Thế là hết rồi, mọi chuyện đêm nay diễn ra nhanh quá, đến nước này xem như là dấu chấm hết với hắn. Nhìn vào dòng nước đen ngòm chảy siết, Thịnh tưởng tượng ra những bàn tay đang thò lên, vẫy gọi hắn đi xuống, trong đó có bàn tay của vợ hắn. Như muốn nhìn kỹ hơn, Thịnh đi dần ra mép sông, nước đã làm ướt hết giày, dần dần hắn đi xuống sông, đến lúc nước ngập đến bụng thì hắn bỗng nghe thấy tiếng trẻ con khóc.

Giật mình, vội chạy lên bờ, Thịnh mở cửa xe ra thì thấy Yên đang khóc. Nhìn đứa bé, không hiểu sao Thịnh lại không có chút động lòng nào chỉ toàn thấy sự chán ghét. Nghe tiếng khóc trẻ con khóc vang trong đêm làm Thịnh càng kích động, nếu có người nghe thấy thì rắc rối to. Nhìn lại dòng nước chảy siết trong mưa, từng cánh tay lại ngoi lên vẫy vẫy, cả người Thịnh run cầm cập.

Như có ai đó xui khiến, Thịnh ném cả giỏ đựng đứa bé xuống sông. Cả dòng sông sôi sục cuộn trào như nuốt lấy đứa bé. Không thấy đứa bé khóc nữa, cũng không thấy những cánh tay kinh khủng nữa, dòng sông bỗng dưng hiền hoà hơn, Thịnh ngã ngồi bên bờ sông thở phào. Tự nhủ tất cả chỉ là ảo giác, tất cả chỉ là một giấc mơ, về nhà ngủ một giấc sẽ hết, hắn lên xe chạy thẳng về nhà.

Sáng hôm sau, Thịnh thức dậy vẻ mặt đầy hốc hác. Đêm qua hắn toàn mơ thấy ác mộng, hình ảnh vợ hắn đầu đầy máu da tái xanh nhợt nhạt cứ lởn vởn trong đầu. Nhìn ánh nắng vàng le lói xuyên qua ô cửa sổ, Thịnh tự an ủi bản thân đó chỉ là giấc mộng, không ai biết việc hắn làm tối qua, bí mật này sẽ vĩnh viễn chôn dấu vì hắn đã có kế hoạch cho tối nay.

Vào toilet đánh răng rửa mặt thay đồ thì bỗng Thịnh nghe thấy tiếng lịch kịch dao thớt quen thuộc phía dưới nhà bếp. Ai đang làm gì ở dưới đó? Vợ hắn chết rồi mà. Kỳ lạ ở chỗ phòng ngủ Thịnh cách âm rất tốt, tại sao lại có tiếng vang lên tận đây. Sợ hãi dần dần chiếm lấy tâm can của Thịnh, hắn từ từ mở cửa, ra hành lang và bước xuống cầu thang chậm rãi.

Không gian xung quanh im ắng, chỉ nghe thấy tiếng bước chân của hắn và âm thanh dao chặt lên thớt đều đều. Khi hắn nhìn thấy nhà bếp thì âm thanh bỗng dưng biến mất, thay vào đó trên bàn phòng ăn có bày biện một số món ăn quen thuộc đang toả ra hơi ấm.

Phòng ăn của nhà Thịnh được thiết kế gần với nhà bếp, nội thất là bộ bàn ghế đắt tiền với không gian thông thoáng, bên cạnh là ô cửa kính to lấy khung cảnh sân sau nhà đầy cây xanh um dưới ánh nắng vàng, xa xa nhìn ra dòng sông đang trôi lãng đãng.

Khung cảnh bình yên buổi sáng đón chào một ngày mới như thế này là mơ ước của bao người. Nhưng Thịnh bây giờ chỉ thấy rợn tóc gáy, ai đã bày biện ra những thứ này? Người đó có mục đích gì? Khoan đã, nếu họ bày ra như thế này thì chắc họ cũng biết không có vợ hắn ở đây, hoặc chẳng lẽ…là vợ hắn sống dậy nấu cho hắn hay sao?

Đang nhìn các món ăn một lượt thì bỗng tim Thịnh như thắt lại khi thấy một dòng chữ viết trên bàn: “Chồng ơi, anh ăn đi”. Các món ăn dần nguội rồi biến chất, mốc meo theo tốc độ mắt thường, sau đó dòi bọ từ trong đó bò ra lổm ngổm làm cho Thịnh thấy buồn nôn. Tức thì hắn hất mạnh cả bàn ăn đổ ập xuống nền đất, từng con bọ dần biến thành rắn rết bò ra đuổi theo Thịnh, hắn hoảng hốt chạy nhanh ra ngoài sân sau nhà.

Vì vội quá nên hắn sảy chân cầu thang, ngã sấp mặt xuống sân. Cú ngã sấp làm hắn choáng váng hết đầu óc, quay lại phía sau lưng nhìn thì chẳng nhìn thấy con vật gì cả. Lại nhìn vào phòng ăn chỉ thấy cái bàn bị hắn lật tung còn đó, một vài đĩa vỡ nát và hoa quả lăn lông lốc.

Thịnh thở hắc ra, đúng rồi làm gì có ma, nhất là trời sáng đầy ánh dương thế này ma nào dám ra, chắc tại thần hồn nát thần tính mà thôi, hắn chỉ giỏi tưởng tượng. Nghĩ vậy nhưng Thịnh vẫn lật đật thay đồ rồi lái xe đi làm ngay lập tức, hắn không muốn ở nhà thêm một phút nào nữa.

Cả ngày ở phòng khám, tâm lý Thịnh không tốt lắm, dễ cáu gắt với nhân viên. Nhất là khi có con bé y tá nói có mùi là lạ phát ra từ kho dụng cụ, giống mùi chuột chết, Thịnh đã nổi đoá lên rồi. Có lúc hắn vô tình nghe hai cô y tá nói chuyện với nhau.

Cô A: “Sáng giờ ông Thịnh bị làm sao vậy, tới tháng hả? Cứ cau cau có có, như ai cũng thiếu tiền ổng vậy.”

“Chắc bị vợ chửi mày ơi, người chồng gương mẫu đâu dám đi nhậu nhẹt, không vợ cấm cửa thì làm sao?” Cô B vừa nói vừa cười.

“M*, giận cá chém thớt hả? Tao vừa nói với ổng là trong kho có chuột chết, vậy mà ổng còn chửi tao té tát.” Cô A hậm hực.

“Ngu, có mùi đứa nào chẳng ngửi thấy, mày nói làm gì, lanh chanh nịnh hót làm chi, kho dụng cụ chỉ có một mình ổng được vào, biết cái gì ở trỏng mà mày nói chuột?” Cô B cười trên nổi đau người khác.

“Hả? Dzậy ở trong đó có gì?” Cô A lại tò mò.

“Ở trỏng, có những thí nghiệm kinh người của ổng để làm sao cho có con, ha ha ha.” Cô B có vẻ là người thích đùa giỡn, hai người trêu qua chọc lại mà không biết Thịnh ở phía sau nghe thấy. Thịnh cảm thấy nguy cơ bị phát hiện rất cao, hắn quyết định tối nay phải giải quyết nhanh chóng mọi việc.

Đến lúc tan tầm, mọi người ra về thì Thịnh cũng tính toán xong. Khi nào không còn ai, hắn sẽ mua xi măng về để đổ bê tông chôn vợ hắn, sẽ không còn bốc mùi nữa nên sẽ không ai phát hiện ra. Tranh thủ trong lúc chờ đợi đến đêm, Thịnh ngủ một giấc.

Đến tầm chín giờ tối, cái bụng đói réo ùng ùng gọi Thịnh dậy, hắn vương vai ngáp một cái, thật lạ là ở phòng khám hắn ngủ thật ngon mà không có ác mộng gì.

Lái xe từ một quán ăn ra vùng ngoại ô, khu vực này mọi người đã đi ngủ, lác đác vài ánh đèn quán café, quán hát là còn sáng. Tuy vậy Thịnh vẫn tìm ra được tiệm bán vật liệu xây dựng để mua vài bao xi măng, cát và một ít công cụ. Ông chủ cơ sở vật liệu thì thấy đúng là nhà giàu có khác, lấy xế hộp đi vận chuyển xi măng mà không tiếc gì, Thịnh bỏ từng bao vật liệu vào cốp xe hạng sang của mình mà miệng vẫn cười nói chuyện với ông chủ tiệm. Thanh toán xong, hắn lại lên xe lấy điện thoại gọi cho phép tất cả nhân viên phòng khám nghỉ ngày mai, sau đó hắn quay lại phòng khám.

Vừa chui đầu vào kho dụng cụ, Thịnh đã thấy mùi hôi nồng nặc bốc lên từ xác vợ. Mặc dù tốt nghiệp ngành y và đã quen việc tiếp xúc với xác chết trong quãng thời gian học, Thịnh vẫn thấy lành lạnh sau gáy khi tiếp xúc với xác vợ.

Cơ mặt Tú như dãn ra, các nếp nhăn ở trán, hốc mắt hay má đã biến mất, mắt hơi lồi, tay chân thì co quắp lại, thân thể có dấu hiệu trương phình. Hắn cứ tưởng tượng khi đang vận chuyển thì Tú bật dậy cười nói với hắn thì kinh dị đến dường nào, nhưng rất may việc đó không xảy ra.

Thịnh ném xác Tú vào trong góc phòng, nơi đó có một cái hốc nhỏ, nhưng lại không vừa với xác của Tú. Vì đã để hơn một ngày, xác Tú đã dần co cứng, rất khó để tạo hình lại. Nhìn vào dao giải phẫu trên bàn, đành vậy thôi. Thịnh dùng dao cắt từng khớp xương của Tú rồi gập ngược lại, đầu tiên là tay, sau đến khớp chân, máu đa phần đã đông nhưng vẫn còn những mạch máu ri rỉ ra mùi hôi thối. Đến phần cổ bị kẹt lại, Thịnh dứt khoát cắt các bó cơ ở cổ Tú xuống để đầu dễ bẻ gập sang một bên.

Tốt rồi, cuối cùng cũng vừa, Thịnh bắt đầu trộn xi măng và cát, đang lúc quay lưng lại thì bỗng nhiên cái tay Tú bật ra, văng lại gần chỗ Thịnh làm hắn hoảng hồn. Không sao, chỉ là hiện tượng co giật cơ khi giải phóng máu mà thôi.

Thế rồi hắn đắp xi măng lên cái hốc, quên đi khuôn mặt với hai mắt gần như lồi ra của Tú, hắn che hết lại bằng bê tông. Hì hục cả buổi cũng gần xong, Thịnh còn cẩn thận đắp thêm vài viên gạch men vào cho hợp với tường, đến lúc xong xuôi cũng gần hai giờ sáng.

Mệt phờ râu nhưng Thịnh vẫn ráng dọn dẹp cho xong, bỗng nhiên hắn nghe thấy tiêng rên ư ử phía bên ngoài, thì ra là Ly – tù nhân mà hắn tạm quên mất đã thức dậy…