Chương 3: Bác sĩ Thịnh

Số từ: 1881

Phần một: Một giấc mơ dài
Tác giả: MinhD
Nguồn: bachngocsach.com

Không biết qua bao lâu Hoàng Diệp tỉnh dậy, hắn vẫn ở trước sảnh shop đồ chơi, nhưng ở đây khung cảnh có thay đổi là lạ, giống như bệnh viện hoặc là phòng khám bệnh.

Bên ngoài dãy hành lang chờ, có một nhóm phụ nữ trung niên đang ngồi túm tụm nói chuyện.

“Dạo gần đây em hay bị đau bụng thất thường, thỉnh thoảng đau lưng và buồn nôn nữa, không biết bị làm sao, không biết bác sĩ Thịnh có khám ra không chứ em đi nhiều chỗ rồi”. Chị A nói.

“Không sao đâu, ông này mát tay lắm, máy móc cũng hiện đại nữa, bệnh gì ổng khám không được”. Bà B nói.

“Chưa chắc đâu, ổng làm phụ khoa mà hai vợ chồng nhà ổng không có đứa con nào, cũng lớn tuổi rồi không biết vấn đề là do vợ ổng hay do ổng yếu nữa, hí hí”. Chị C nói.

“Thôi đi, nói nhỏ nhỏ thôi, con cái trời cho mà”. Bà B lại nói.

Rồi câu chuyện lại tiếp tục những vấn đề của phụ nữ, thỉnh thoảng mấy bà lại cười phá lên. Hoàng Diệp nghe mà cảm thấy vừa xấu hổ vừa buồn cười, hoá ra phụ nữ cũng bựa không khác gì đàn ông.

Đến khi cô y tá ra gọi người tiếp theo, thì nhóm người mới im ắng được đôi chút. Hoàng Diệp thấy một cô gái khá trẻ đứng lên vào phòng khám, trông cô gái này ăn mặc khá giản dị, đôi mắt trong veo, làn da hơi rám nhưng thân hình rất đầy đặn cân đối, chắc hẳn là ở thôn quê đến đây khám.

Cô gái vào phòng gặp bác sĩ Thịnh, bác sĩ có khuôn mặt phúc hậu dễ gần, gần bốn mươi tuổi, nhưng trông vẫn trẻ và khá phong độ.

“Chào em, em khám gì? Có triệu chứng gì?”

“Bác sĩ, gần đây bụng em đau lắm, em còn hay bị ra máu nữa, em sinh con được gần ba tháng rồi, em sợ…em lại có con rồi bị sảy, bác sĩ kiểm tra giúp em.”

“Em đến đây một mình hay đi với chồng?”

Bác sĩ Thịnh bắt đầu hỏi nguyên do, vừa hỏi vừa thăm khám. Cái hay của anh là lúc hỏi khám bệnh nhân để lấy thông tin bệnh lý, thỉnh thoảng pha vài câu hài hước hoặc chuyện cười nên bệnh nhân cũng thoải mái thả lỏng hơn. Qua đó anh cũng biết thêm về chuyện cô gái trẻ này.

Cô tên Ly, quê ở Thái Bình, nhà có ba chị em gái, cô là chị cả. Ngay từ nhỏ Ly đã bị bố ghẻ lạnh vì không phải là con trai, đến khi nhà có thêm hai đứa em gái nữa thì cả bốn mẹ con Ly sống không yên ổn với bố cô.

Vì là chị lớn trong nhà, mẹ thì hay đau ốm nên mọi việc đều tới tay Ly, kể cả việc nặng nhọc để đàn ông làm như sửa nhà cửa, leo trèo khuân vác… Vì thế ước mơ của Ly là lấy được một người chồng khá giả, có phần nào đỡ đần được cho bản thân cũng như gia đình.

Nhưng không may thay, người chồng cô lấy tuy giàu có một chút, nhưng gia trưởng và hay ghen tuông, lại có thói cờ bạc. Hai người không đăng ký kết hôn gì cả mà cứ thế vào miền Nam ở với nhau, tuy khá giả thế nhưng lúc Ly có bầu sinh con trong túi vẫn không có đồng nào, phải nhờ bên mẹ đẻ mới có một ít xoay sở.

Mọi việc tồi tệ hơn khi Ly sinh con gái, lấy lý do đó chồng Ly càng hành hạ, dày xéo cô, hắn mỗi ngày chỉ bài bạc xong rồi bỏ đi uống rượu với đám bạn mà không quan tâm gia đình. Cô thường xuyên bị chồng ngược đãi, bạo hành và quan hệ thô bạo đến kiệt quệ.

Dù vậy, Ly không bao giờ phản kháng lại chồng. Sống trong hoàn cảnh bị phân biệt đối xử từ nhỏ đến giờ làm cho Ly cảm thấy đó là điều hiển nhiên. Hoặc có thể cô quá quen với việc đó rồi nên không cảm thấy nó sai.

“Em nên chấm dứt mối quan hệ với người đàn ông này, hoặc nhờ cơ quan công an chính quyền giúp đỡ, nếu không sức khoẻ em không chịu được đâu”. Sau lần đến khám thứ ba của Ly, Thịnh có đề nghị.

“Không thể được anh ạ, còn con của em nữa…” Ly thì thào mếu máo.

“Vì con em càng phải dứt khoát, em thấy anh ta có yêu thương gì con em không? Hơn nữa hai người không có hôn thú ràng buộc, nên anh ta càng không có trách nhiệm”. Thấy Ly ngập ngừng Thịnh nói tiếp.

“Nếu em có quyết định hãy gọi cho anh, anh có một người bạn làm luật sư có khả năng đủ để giúp em lấy ít tiền nuôi con.”

“Cám ơn bác sĩ…” Ly nói với tinh thần khá suy sụp.

Ly và Thịnh ra khỏi phòng khám để đến phòng khách chờ, ở đó Ly thấy một người phụ nữ xinh đẹp, ăn mặc sang trọng, trông rất quý phái, đang chơi với bé Yên con gái mình.

Người này tên Tú, vợ của bác sĩ Thịnh, tầm hơn ba mươi tuổi, mặt trang điểm hơi đậm, nhưng nói chuyện rất nhỏ nhẹ điềm đạm. Trên tay bé Yên cầm một cái tiêu nhỏ màu đen rất đẹp, đây là món quà Ly mua cho Yên lúc đầy tháng bé.

Lúc Ly đến, thấy cô con gái nhỏ ê a cười vẫy gọi mẹ, Ly cười tít mắt ôm con dù mặt vẫn còn sưng sau khi vừa khóc xong. Cô Tú khen:

“Bé Yên dễ thương quá, lại ngoan nữa, mẹ đi lâu vậy mà không khóc tí nào.”

“Dạ, em cám ơn chị ạ, ở nhà bé cũng ngoan lắm, thôi xin phép chị, xin phép bác sĩ em về”. Ly chào hai vợ chồng bác sĩ xong rồi vội ra về.

Bác sĩ Thịnh trở vào phòng khám bệnh, Tú đi theo sau khép cửa:

“Sao anh không về nhà ăn cơm với em?”

“Anh bận mà.” Thịnh vừa vệ sinh dụng cụ y tế vừa trả lời.

“Em nhìn bé Yên thích thật, anh có thích con bé không?”

“Thích chứ, nó dễ thương mà.”

Tú thẫn thờ một chút rồi nói khe khẽ:

“Mẹ nó cũng dễ thương lắm đúng không?…”

Thịnh dừng tay quay sang nhìn Tú:

“Hửm? Em nói gì cơ?”

Tú giật mình tỉnh lại, nhìn Thịnh thật sâu rồi nói:

“Em về nhà nghỉ trước, chiều anh nhớ về nhà ăn cơm nhé ông xã, mấy hôm rồi chỉ có một mình em ăn thôi.”

“Ừ, anh sẽ về mà, em ở nhà đừng nghĩ ngợi lung tung, từ từ rồi mình cũng có con thôi.” Thịnh vừa nói vừa hứa lấy lệ như mọi khi.

Hơn một tháng sau đó Thịnh không thấy Ly quay lại phòng khám, theo hồ sơ trị bệnh thì Ly phải khám hai lần nữa mới ổn định, sao lại không chữa tiếp nhỉ? Có khi nào vì lời khuyên của mình nên cô ấy dứt khoát với chồng hay không? Chậc, mình đốt nhà người ta rồi, nhưng như vậy sẽ tốt hơn cho cô ta, ngoài kia còn đầy đàn ông tốt.

Nghĩ lăn tăn một hồi Thịnh mới thấy đã hết giờ làm chiều, hôm nay cũng không có lịch khám nên Thịnh có thể về ăn cơm tối cùng vợ.

Nhà của Thịnh nằm trong khu phía tây thành phố, khu này là khu dân cư kiểu mới cho các doanh nhân giàu có, toàn nhà biệt thự độc lập. Căn nhà của Thịnh cũng nằm riêng biệt bên cạnh các nhà khác, đằng trước là sân rộng với nhiều cây có bóng râm mát, mặt phía sau hướng ra dòng sông chảy quanh thành phố.

Nhà rộng nhưng vắng hoe, thiếu vắng những tiếng trẻ con cười nói, tiếng mừng cha đi làm về như bao nhà khác. Thịnh nghĩ, sẽ cố hết năm nay thôi, không được nữa nhất quyết xin một đứa con nuôi, trai gái đều được hết.

Trong lúc ăn cơm tối, Thịnh nói ý định của mình với vợ. Tú ậm ừ, mặt dù trông có vẻ không vui lắm nhưng cô cũng đồng ý với quyết định của Thịnh.

Lúc ăn xong, Thịnh rủ Tú đi dạo quanh khu dân cư, lâu lắm hai vợ chồng mới có thời gian rảnh rỗi để đi bộ thư giản, thế nhưng Tú không đồng ý và lấy lý do là mệt.

Đi loanh quanh gần nhà, Thịnh cảm thấy dạo gần đây Tú hơi kỳ lạ, không còn quấn quýt với anh như xưa, ngày trước dù nắng hay mưa thì mỗi ngày cô đều đến phòng khám thăm anh, nay chỉ thấy lâu lâu vài cuộc điện thoại.

Nghĩ ngợi một hồi, Thịnh ghé quán nước ở ven sông của bà hàng xóm mở bán, quán này bà ấy mở để có chỗ tụ họp giải trí chứ nhà bà ấy thiếu gì tiền đâu.

“Cho con một lon bò húc lạnh nha bà Bảy…à mà thôi, trà xanh đi”. Vừa ngồi xuống ghế, Thịnh cười hì hì với bà bán nước.

“Ờ, uống trà xanh cho mát, nhìn mày lúc nào cũng cứ cười hi hi ha ha dzậy cũng làm bác sĩ hả mậy?” Bà Bảy miền Tây bỏ cái quạt cầm tay xuống, lấy cho Thịnh một chai nước.

Thịnh uống một hớp nước xong nói:

“Lúc con khám bệnh con cũng nghiêm túc lắm, nhưng mà bệnh nhân thấy bác sĩ nói chuyện vui tính họ cũng thấy thoải mái, dễ trị bệnh Bảy ạ.”

“Ờ, cũng có lý. Mà lâu lắm rồi tao không thấy vợ mày nha, có phải ở trong nhà sinh con không? Hổm rày tao nghe tiếng trẻ con khóc trong nhà mày, sao sinh con mà không nói năng gì hết dzậy?”

Thịnh ngạc nhiên:

“Đâu có đâu bà Bảy, xã nhà con đã có gì đâu, chắc bà nghe nhầm nhà nào. Tụi con đang tính đến mấy nhà tình thương nhận một đứa đây.”

Bà Bảy giật mình vẻ mặt nghĩ ngợi nói:

“Ủa hổng phải nhà mày hả?? Chẳng lẽ tình báo của tao sai sao, cả xóm đều nói của nhà mày mà.”

“Có đâu mà có, nếu có con nói cho Bảy trước tiên.” Thịnh nói chắc nịch nhưng trong lòng hơi hoài nghi.

Vừa lúc có một cậu shipper hỏi đường, bà Bảy liến thoắng chỉ chỗ tận tình, Thịnh thoáng im lặng, trả tiền bà Bảy rồi anh về nhà.

Đúng là gần đây Tú có nhiều cái lạ, bao nhiêu người hàng xóm vậy mà rất lâu rồi không ai gặp Tú, còn nhận định là mang bầu sinh con là như thế nào? Còn nữa, tiếng trẻ con phát ra từ nhà mình sao? Thịnh cần nói chuyện với vợ…