Chương 6: Ác mộng bắt đầu

Số từ: 1786

Phần một: Một giấc mơ dài
Tác giả: MinhD
Nguồn: bachngocsach.com

“Em dậy rồi hả?” Thịnh điềm đạm vừa hỏi vừa tháo dây bịt mắt cho Ly.

“Xin ông…tha cho tôi…ở đây tôi chết mất…” Ly nói thều thào như tắt tiếng.

Thịnh không nói gì thêm, tâm lý biến thái dần trỗi dậy, hắn nhìn Ly hết lượt từ trên xuống dưới. Cả người Ly run rẩy cho đến khuôn mặt tiều tuỵ kia đều khiến nhiều người thương xót. Nhưng nhìn vào đôi mắt đẫm nước đó Thịnh chỉ muốn chà đạp một phen để xả hết mọi bực dọc lo lắng mấy ngày gần đây. Thật may cho Ly, tối nay hắn mệt rồi.

“Em cứ yên tâm ở lại đây, không sao đâu, nếu lúc nào đó em nghe lời anh, anh sẽ thả em ra, cho em tiền để em đến một nơi thật xa nơi này, được không?”

Nghe Thịnh ôn tồn, Ly đỡ sợ hơn:

“Sao…anh không thả tôi bây giờ…tôi sẽ không nói cho ai đâu…tôi chỉ lo cho con tôi thôi…”

“Em phải ngoan cái đã.” Thịnh nhếch mép: “Bây giờ anh chưa tin em được.”

“Con tôi…sao rồi?”

Dù hơi chột dạ, nhớ đến lúc ném đứa bé xuống sông, cả dòng sông cuộn trào, tất cả chân thật không giống với ảo giác. Bất giác Thịnh toát hết mồ hôi, cố nặn một nụ cười:

“Đừng lo, nó rất tốt, không sao đâu, cô cứ yên tâm ở đây đi.”

Nói rồi Thịnh bỏ ra ngoài, tắt đèn và khoá cửa lại, để lại Ly ngồi đó với bóng đêm dày đặc vây quanh…

Những ngày sau đó, Thịnh trở lại cuộc sống bình thường. Ban ngày đến phòng khám khám bệnh, đùa vui với nhân viên như mọi khi. Mọi người đã quên đi những cau gắt khó chịu của Thịnh những ngày trước, cũng dần quen với sự không hiện diện của Tú, vợ Thịnh. Mọi người nghĩ rằng chắc hai vợ chồng chỉ cãi vã linh tinh mà thôi.

Nhưng không ai biết khi màn đêm buông xuống, ác mộng của Thịnh lại bắt đầu. Khi đi làm về, căn nhà trống rỗng lạnh lẽo tối tăm làm Thịnh sinh ra sợ hãi.

Bật hết tất cả đèn trong nhà lên, đi tắm rồi tự nấu ăn, hắn cố sống độc lập cứ như chưa từng tồn tại một người vợ trong căn nhà này, hắn xem phim, lướt web giải trí, cố chăm sóc cây cối một cách vui vẻ. Những ảo giác vì áy náy lúc trước không còn xuất hiện nữa.

Nhưng đó chỉ là lúc hắn thức, đến đêm khi giấc ngủ kéo về hắn lại không thể chợp mắt. Vì cứ nhắm mắt lại thì hắn lại nằm mơ chỉ một giấc mơ.

Hắn mơ thấy hắn đang nằm trên chính cái giường này, mọi thứ trong phòng đều y như lúc thức, chỉ trừ cánh cửa phòng đã mở ra. Thịnh không thể nhúc nhích, không thể ngồi dậy hay điều khiển thân thể, chỉ có mắt hắn còn có thể chuyển động. Thế nhưng hắn không thể phân tâm để nhìn đi chỗ khác bởi vì hắn phải nhìn chằm chằm vào hành lang tối đen bên ngoài cánh cửa.

Ngoài đó có cái gì đó đang đến gần.

Nếu Thịnh nhìn đi nơi khác thì hắn tin thứ đó sẽ đến gần hắn nhanh hơn nữa, hắn phải nhìn để canh chừng. Dù như vậy, cũng phải có những lúc hắn mệt mỏi, những lúc như vậy thứ đó lại đến gần cánh cửa hơn nữa.

Những lúc căng thẳng nhất, không thể chịu nổi Thịnh hay hoảng hốt bật dậy, đôi khi hắn không phân biệt đâu là thật đâu là mơ, tất cả chỉ khác biệt ở cánh cửa đang đóng hay đã mở. Có những đêm hắn thức thâu đêm đến sáng.

Sự việc cứ kéo dài trong một thời gian, hắn không có giấc mơ nào khác ngoài giấc mơ đó. Mỗi ngày Thịnh thể hiện hai bộ mặt, ban ngày vui tươi sinh hoạt bình thường, đến đêm thì sợ hãi tột cùng với căn phòng ngủ. Hắn đã cố thử đi đến chỗ khác ngủ nhưng vẫn mơ giấc mơ đó, thử tìm người ngủ cùng nhưng trong giấc mơ hắn gọi họ cũng ngủ say như chết, không giúp gì được cho hắn. Riêng chỉ có vào ban ngày, hắn tranh thủ chợp mắt tại phòng khám thì lại chẳng mơ thấy gì, xui cho Thịnh dạo này phòng khám đông khách nên hắn bị mất ngủ triền miên.

Sợ hãi, căng thẳng, mắt thâm quầng nhưng vì tránh cho mọi người thấy sự khác thường, Thịnh vẫn phải làm công việc hàng ngày. Thịnh không để ý người xung quanh đang dần dần xa lánh hắn. Những lời đồn, lời bàn tán của mọi người không bao giờ đến được tai Thịnh.

Để tìm lại sự cân bằng tâm lý, Thịnh hay đến kho dụng cụ y tế lấy Ly ra phát tiết. Có lúc hắn đánh đập Ly, chà đạp cưỡng bức cô, có lúc hắn sỉ nhục mắng chửi, cũng có lúc hắn ngồi âu yếm, xin lỗi rất nhẹ nhàng giống như cách hắn nói chuyện với vợ hắn vậy.

Một buổi tối muộn, sau khi cưỡng bức Ly xong, Thịnh ngồi hút thuốc như mọi khi. Ly lấy dũng khí thều thào hỏi:

“Con tôi…nó sao rồi?”

Thịnh liếc nhìn Ly với ánh mắt kỳ quái, đến lúc này cô còn lo cho con sao? Hắn hời hợt:

“Tôi gửi nó vào nhà trẻ mồ côi rồi.”

“Anh…xin anh hãy trả con lại cho tôi đi mà…tôi van anh, hãy tha cho mẹ con tôi…”

Nghe Ly khóc lóc van xin, Thịnh tự nhiên cảm thấy thật thoã mãn, hắn ngồi cười chảy cả nước mắt như điên như dại:

“Ha ha ha, thực ra tôi ném con của cô xuống sông rồi, cô không biết đâu, dòng sông hôm đó có quỷ muốn bắt tôi, tôi chỉ cần hiến nó cho dòng sông thì tôi đã không sao rồi, ha ha há.”

“Bản thân cô tự lo thân mình đi, giờ còn lo cho con, báo cho cô biết, cô phải ở đây trọn đời, ha ha ha.”

“Aaaa…trời ơi, sao anh lại làm như vậy, con ơi…hu hu hu…” Ly khóc thét lên vật vã. Giãy nãy lao đến cào cấu Thịnh nhưng bị hắn đá ra một góc, rồi nhận thêm hai cái bạt tai như trời giáng, choáng váng nhưng Ly vẫn nghe Thịnh nói:

“Tôi có đầy những cách để xử lý cô, nếu cô muốn đi theo con gái cô thì cũng rất dễ thôi!”

Sau một hồi khóc rấm rứt, Ly nằm nhìn trần nhà một cách vô hồn:

“Còn bao lâu nữa tôi sẽ chết?”

Thịnh cười ngặt:

“Cái đó phụ thuộc vào cô, tôi không quyết định được.”

Nói rồi Thịnh đứng lên ra về, đóng cửa tắt điện mặc cho Ly nằm trong màn đêm lạnh buốt.

Khi trở về nhà, nhìn căn nhà xinh đẹp trước đây giờ đã trở nên âm u ma quái, những bóng cây trong đêm tối như muốn nuốt chửng Thịnh vào không gian im ắng vĩnh viễn. Thịnh thực sự rất sợ. Hắn đang tìm cách bán căn nhà này đi, trốn đến nơi nào thật xa có lẽ sẽ tốt hơn. Hắn không dám tìm các thầy cúng, thầy phong thuỷ vì sợ bại lộ việc vợ hắn đã chết, hơn nữa hắn cũng không tin đám người đó có thể giải quyết được chuyện này.

Bật tất cả đèn trong nhà lên, đi tắm xong lên giường, Thịnh vớ lọ thuốc giúp an thần, nốc vào cả nắm mà tác dụng chẳng tới đâu. Hắn nằm nhìn chằm chằm vào cánh cửa, đã được hắn khoá rất kỹ.

Hai giờ đồng hồ trôi qua, bây giờ đã là một giờ đêm, cánh cửa vẫn đóng chặt. Thịnh nghĩ có lẽ hắn sẽ qua được đêm nay, sáng mai lại đến phòng khám ngủ bù vậy. Bỗng nhiên cánh cửa bật ra, gió từ đâu thổi vào rất nhiều, Thịnh hoảng hốt, đến rồi, nó đến rồi.

Cóc cách có tiếng bước chân không đều, cứ như người đi guốc trên hành lang. Từng tiếng từng tiếng như nện vào tim Thịnh, hắn bịt tai lại nhưng vẫn nghe rõ mồn một. Dần dần trong hành lang u tối hiện ra bóng dáng một người lưng hơi gù, đi tập tễnh, đầu nghiêng hẵn về một phía đang tiến dần về cánh cửa.

Tim Thịnh như ngừng đập, tay chân không nhấc nổi khi nhận ra đây là vợ mình, đây là bộ dạng của Tú khi hắn chôn cô vào bức tường bê tông. Hắn nghe giọng nói rè rè phát ra từ cái đầu sắp rơi khỏi cổ:

“Ông xã…tại sao…lại giết em?…”

“A, a a a, anh xin lỗi, anh không cố ý…anh xin lỗi…” Thịnh hét lên hoảng loạn

“A, cô đi ra, đồ gớm ghiếc, đừng lại đây, cách xa tôi raaa…”

Thịnh lại nghe Tú thì thào:

“Ông xã…ở nhà với em…mình sẽ…có con mà…”

Bóng Tú đi tập tễnh bằng cái chân đứt gân xiêu vẹo nhưng rất nhanh, thoáng cái đã đến bên giường. Thịnh nằm im bất động, tay chân hắn cứ như không còn thuộc về hắn, không thể nhúc nhích. Dần dần Tú leo lên người Thịnh, áp khuôn mặt trương phình đầy máu vào sát mặt Thịnh, đôi mắt lồi ra nhìn chăm chăm hắn đầy oán hận.

“A a a a a” Thịnh giật mình thức giấc, nhìn quanh chẳng thấy Tú đâu cả, cánh cửa vẫn đóng kín mít. Lưng toát mồ hôi ướt sũng áo, phù, hoá ra vẫn chỉ là giấc mơ đó, càng ngày nó càng chân thật.

Không được, Thịnh không thể ở đây được, ở đây hắn sẽ bị dày vò chết mất, phải thoát khỏi đây thôi. Nghĩ thế Thịnh ngồi dậy thay quần áo rồi chuẩn bị túi đựng các đồ dùng thiết yếu, hắn phải dứt khoát đi thôi, nhà khi nào có người hỏi mua hắn sẽ quay về sau. Khi chuẩn bị xong, đến gần cánh cửa để mở ra ngoài, Thịnh sợ run cầm cập, may mà không có gì xãy ra.

Xuống nhà, hắn lấy xe từ trong gara phóng nhanh vào đêm tối. Thịnh thở phào nhẹ nhõm mà không biết đằng sau ô cửa sổ trên phòng hắn đang có một bóng người dõi theo…

“Ông xã, anh đừng đi, hãy ở nhà với em đi mà…”