Chương 32:

Số từ: 2675

Sau bữa cơm chiều, Vu Đồ đi tản bộ bên ngoài với cha mẹ, trên đường họ không ngừng bị người quen hỏi “Con về rồi đấy à?”. Xóm nhỏ chính là như vậy đấy, hàng xóm thân thuộc với nhau, không hề có khoảng cách.

Đi dạo hai vòng trong công viên nhỏ gần đấy, ông Vu được đám bạn chơi cờ gọi đi. Ông nhìn thoáng qua vợ và con trai, đang định từ chối, bà Vu lại nói, “Mình đi đi.”

Ông Vu vui vẻ rạo rực mà đi. Nhìn con trai mấy tiếng đồng hồ như vậy là đủ rồi, lực hấp dẫn của đánh cờ vẫn lớn hơn.

Bà Vu cười lắc lắc đầu. Hai người lại đi một lúc, bà Vu đột ngột hỏi: “Có phải con có tâm sự gì không?”

Vu Đồ cũng không kinh ngạc khi mẹ hỏi vậy, buổi chiều anh rõ ràng cứ ngơ ngẩn, mẹ anh thì luôn luôn nhạy bén. Anh im lặng một chút rồi nói: “Lần trước con về nhà, con đã đệ đơn từ chức.”

Trong mắt bà Vu xẹt qua một tia kinh ngạc, sau một lúc lâu bà thở dài nói: “Mẹ vẫn luôn cảm thấy, con giống cậu nhất. Hồi nhỏ con vô cùng sùng bái cậu, còn hay khoác lác với mấy đứa trẻ con khác là cậu con phóng được tên lửa.”

“Trong mấy anh chị em nhà mẹ, cậu thông minh nhất, nhưng so ra cũng vất vả nhất. Cậu con ở mãi Tây Bắc cả năm ròng, chuyện nhà cũng không rảnh mà lo toan được. Có lần, ông ngoại con sinh bệnh, suýt thì qua đời, nhà mình liên hệ cách mấy cũng không liên hệ được với cậu con. Hồi đấy thư từ qua lại nào được phát triển như bây giờ. Vất vả lắm mới cứu được ông ngoại con, nhà mình cũng liên lạc được với chú ấy. Nhà kêu chú ấy về, cậu con lại do dự hồi lâu nói không được, nếu ba khỏe rồi, thì đợi hết nhiệm vụ thì chú ấy về, giờ nhiệm vụ quan trọng lắm chú ấy không dứt ra được.”

“Phải một tháng sau cậu con mới về thăm ông ngoại, cả đám anh chị em đều tức, dỗi nó. Lúc ấy có bà dì họ tới thăm bệnh, mắng chú ấy bất hiếu, cậu con bị mắng, cũng không dám nói gì. Lúc đó con còn nhỏ xíu, lại đột nhiên hỏi dì, ‘Bác ơi, cậu họ con đi làm ở bên Mỹ ạ? ’”

“Bác con thích nhất là nói về chuyện này, lập tức bảo con cũng phải học cho tốt, sau này còn ra nước ngoài học và làm. Ai dè con lại nói ‘Cậu họ con đi Mỹ làm nhiều năm không về, sao bác lại không bảo cậu ấy không hiếu thuận ạ?’”

Bà Vu nói tới đây, nhịn không được mỉm cười.

Vu Đồ cũng mỉm cười, anh còn nhớ rõ chuyện này, cũng nhớ rõ bầu không khí xấu hổ sau khi anh hỏi câu kia. Nhưng sau đó, thái độ của mọi người đối với cậu anh lại trở lại bình thường.

Có đôi khi không phải những người thân với mình không thấu hiểu; mà chỉ là vì thân nhau nên mới khó tránh trách móc nặng nề.

Bà Vu nói: “Khi đó mẹ liền nghĩ, đúng vậy, cũng là không thể về ở bên cha mẹ, kẻ ra nước ngoài thì ai cũng hâm mộ khen ngợi, người đến tận Tây Bắc cống hiến như cậu con lại bị nói là không hiếu thuận không đáng…… Đây là đạo lý gì chứ? Một đám người lớn nhà mình còn kém hiểu biết hơn một đứa trẻ 10 tuổi như con.”

Vu Đồ nói giỡn: “Từ nhỏ con đã thông minh rồi.”

Bà Vu phát cho anh một cái.

“Rất nhiều đạo lý hiểu thì hiểu, nhưng đến khi vận vào mình, chúng ta vẫn hồ đồ không rõ. Chuyện mẹ hối hận nhất, chính là lúc thi đại học lại bắt con đăng kí vào ngành tài chính. Khi đó mẹ nghĩ ấy mà, điểm con nhà mình cao như thế, phải thi vào ngành danh giá nhất có số điểm cao nhất chứ, không thì uổng hết cả điểm số của con à? Đến tận sau này phát hiện con trộm học chuyên ngành kia, mẹ mới hối hận, con đã phí bao nhiêu công mất rồi.”

“Mấy năm nay càng về già mẹ càng nhìn thấu rõ hơn, phim truyền hình nói thế nào ấy nhỉ, thứ quan trọng nhất của đời người là được vui vẻ. Thích tiền thì đi kiếm tiền, cảm thấy tiền không quan trọng lắm thì làm chuyện gì mà mình thấy hứng thú. Mẹ biết con không nỡ rời ngành này. Con muốn từ chức, có phải là tại lần mẹ ốm không?”

Bà ngăn câu đáp của Vu Đồ, “Con ấy à, nhất định là suy nghĩ nhiều rồi. Mẹ không biết sao con lại nghĩ thông rồi về, nhưng mẹ muốn nói cho con, con không cần phải nghĩ đến chuyện chu cấp này kia cho bố mẹ. Con cứ chăm sóc bản thân thật tốt là đủ rồi. Bố mẹ cũng đã già đâu. Nếu con còn cảm thấy mình chưa đủ tốt, thì con cứ nghĩ đến thằng con nhà đồng nghiệp của bố con ấy.”

Vu Đồ chần chờ một chút: “…… Mẹ nói tới cái anh thua cược mấy chục vạn ấy ạ?”

Bà Vu lại còn gật gật đầu: “Đúng vậy.”

Vu Đồ: “Mẹ……”

Bà Vu thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của anh, lại bật cười: “Mẹ sai rồi, ví dụ này hơi cực đoan. Nhưng con hiểu rõ ý mẹ mà: con đã đủ tốt rồi. Những người khác rất ghen tị với bố mẹ đấy, nên con đừng nghĩ con phải làm tất cả mọi thứ đến mức tốt nhất.”

Dường như không lâu trước đây, đã từng có người nói những lời như thế với anh.

Vu Đồ ngưng thật lâu, mới “Dạ” một tiếng.

Họ lại hàn huyên một lúc với hai người quen đi lướt qua mình, sau khi đi qua, bà Vu bỗng nhiên nói, “Chuyện chung thân đại sự của con cũng phải suy xét một chút, mẹ chán bị hỏi sao con chị chưa kết hôn lắm rồi.”

Vu Đồ sửng sốt một chút, vì bố mẹ anh hiếm khi thúc giục anh chuyện hôn nhân đại sự.

“Đừng yêu cầu quá cao, không cần xinh đẹp quá, tốt nhất là tìm người biết săn sóc ấy.” Tiêu chuẩn của bà Vu là tiêu chuẩn điển hình của mẹ chồng.

Vu Đồ im lặng bước đi, bà Vu cảm thấy hơn phân nửa anh còn chưa suy xét đến vấn đề này, liền không nói thêm gì nữa. Ai ngờ tới cửa nhà, Vu Đồ lại bỗng nhiên gọi bà: “Mẹ.”

Bà Vu nhìn anh.

Vu Đồ nói: “Chắc con thích mẫu người ngược lại đấy ạ.”

.

Vu Đồ ít nhiều cũng có ý trốn chạy. Anh không ngờ người mẹ trước giờ luôn bình tĩnh không vội vàng với chuyện hôn nhân đại sự của anh, lại bởi vì những lời này mà cực kì nhiệt tình, hỏi không ngừng bao nhiêu là câu.

Nhưng bây giờ anh có thể nói gì được đây?

Sau khi ở nhà một đêm, Vu Đồ bay thẳng từ sân bay gần nhà tới Đôn Hoàng. Tập hợp với một số đội viên trong đội thí nghiệm xong, anh ngồi xe tới địa điểm thực địa ở giữa sa mạc.

Ở sa mạc xa rời nơi con người sinh sống, nhịp điệu mọi thứ cũng chậm lại. Ngày nào Vu Đồ cũng chuyên chú với công tác, vừa nhập tâm, vừa miên man thất thần.

Mấy hôm trước khi kết thúc nhiệm vụ, Vu Đồ nhận được cuộc gọi của Quan Tại ở ngàn dặm xa xôi.

“Bên chú thuận lợi chứ hở?”

“Vâng, hoàn thành sớm trước mấy hôm. Khoảng mấy tháng nữa lại làm lần thứ hai.”

Quan Tại “Ờ” một tiếng, “Thảo nào sếp Tôn còn rảnh háng tới cà khịa với anh.”

Sếp Tôn mà anh ấy nhắc tới là người tổng phụ trách lần này, Vu Đồ khẽ nhíu mày: “Có vấn đề gì ạ?”

Quan Tại thở dài nói: “Chú không biết chứ, sếp Tôn nhà mình, là một người vừa nghiêm túc vừa hoạt bát đấy. Chuyện lớn chuyện nhỏ trong công việc đều đòi xen vào, chuyện chung thân đại sự của đám trẻ dưới trướng cũng nhọc lòng thật sự. Này nhé, ổng tính làm mối một cô này bên viện Thiên Tân cho một cậu trong viện của ổng. Bắc Kinh Thiên Tân gần nhau lắm, tốt thế còn gì. Ai dè ổng nghe tin ngày nào chú cũng vờ vịt cực kì u buồn thâm trầm, thường xuyên một mình ngắm sao, chẳng thèm tham gia vào hoạt động giải trí tập thể sau giờ làm, khiến bao trái tim các cô em nảy thình thịch, làm tan vỡ bao nhiêu hi vọng của các chàng.”

Quan Tại nói xong trong một hơi, phê bình anh: “Thằng Vu này, anh bảo, hồi trước chú mày làm gì có tật xấu làm màu này đâu.”

Vu Đồ: “…… Hồi đầu mở bát em thắng năm ngày liên tiếp, các anh ấy cạch xít em khỏi hội bài bạc rồi.”

“Chú nói thế nghe càng làm màu. Tém tém vào, đã đẹp trai lại còn giả ngầu, có còn để đường sống cho người khác không hả?” Quan Tại nghiêm túc nói: “Mục đích anh gọi cuộc này cho chú mày là để cảnh cáo chú mày……”

“Chú cần phải làm màu mạnh nữa vào đê ha ha ha.” Anh ấy phá lên cười to ở đầu dây bên kia, “Không cần để lại tia hi vọng nào cho các anh em ở viện khác đâu. Lúc nào chú về anh sẽ phong chú làm Ánh sáng quang vinh của viện mình!”

Vu Đồ: “…… Chị dâu có ở cạnh anh không? Anh đưa điện thoại cho chị ấy đi.”

Vu Đồ biểu đạt thẳng là anh không muốn nói chuyện với anh ấy nữa.

Thẩm Tịnh lấy điện thoại sang.

Vu Đồ lập tức hỏi bệnh tình của Quan Tại, giọng Thẩm Tịnh có vẻ thả lỏng hơn trước rất nhiều, hơn nữa cũng không tránh Quan Tại nữa. Chị nói trị liệu đang có tiến triển tốt hơn nhiều so với dự đoán.

“Chú hỏi lắm thế nhưng chú hiểu đíu gì đâu.” Quan Tại lại cướp điện thoại về, “Sếp Tôn gọi điện thoại sang ý hỏi thăm chú đã có bồ chưa. Anh phải trả lời thế nào đây?”

Anh ấy cười ha hả, “Hay là anh đáp ổng là chú kết cô bạn cấp 3 Kiều Tinh Tinh của chú nhé?”

Vu Đồ ngẩn ra, ngay sau đó anh mới hiểu ra, chắc là Quan Tại thấy video được share trong group WeChat của công ty rồi. Trước đó một thời gian, video anh tham gia thi đấu KPL rốt cuộc đã truyền tới group làm việc của viện, khiến đông đảo quần chúng vây xem. Quan Tại thông minh như thế, nhất định đã liên tưởng tới những lời anh nói lúc ở Tây An.

“Không phải chú chém gió là người ta thích chú sao? Anh xem video cảm thấy con gái nhà người ta hình như có ý với chú thật đấy, nhưng bây giờ chú vẫn còn FA là thế nào?”

Vu Đồ cười khổ một cái, cầm di động ngồi xuống nền cát, “Trước đấy em vẫn luôn nghĩ em có thể cho cô ấy được cái gì? Không có tiền, ừ thì cũng thôi, nhưng em còn không có cả khả năng ở bên cô ấy.”

Cô ấy rất tinh tế, hay làm nũng, cần người dỗ dành, sống xa hoa thoải mái mọi lúc.

Lòng anh vốn dĩ tràn đầy vui mừng. Nhưng có một ngày, anh cúi đầu, bỗng phát hiện bàn tay mình thô ráp quá, làm sao có thể vươn tay cầm lấy một viên minh châu như thế.

.

Quan Tại im lặng thật lâu ở đầu kia, Vu Đồ cũng không nói lời nào, cứ như vậy mãi, một chốc sau Quan Tại nói: “Vu Đồ, chị dâu chú nói, không tính như vậy được đâu.”

Sau đó anh ấy liền mắng, “Chú bị đần à?”

Lần đầu tiên trong đời bị người ta mắng như vậy, ngược lại Vu Đồ lại cười. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời sao thuần khiết hơn bất kì nơi nào khác, thật tâm thật ý thừa nhận: “Anh nói đúng.”

622f29bbly1g25i9tph4bj20m80ecn03

(Tranh minh họa chính thức của truyện: Vu Đồ ngắm sao ở sa mạc. Họa sĩ Eno Hà Hà Vũ)

.

Lúc anh về Thượng Hải, còn mười ngày nữa là tới Tết Âm Lịch. Vu Đồ đi thăm Quan Tại trước, lại bị anh ấy mỉa mai cả buổi.

Đi làm được mấy hôm, có một hôm lúc đang ăn ở nhà ăn, Đại Mạnh bỗng nhiên nói, “Hồi ông đi công tác ai dạy ông câu cửa miệng mới đấy?”

Vu Đồ sửng sốt, “Cái gì?”

“Tự ông không phát hiện à? Lúc nào cũng bô bô ‘Mọi người lại cố gắng thêm chút nữa nào’.” Đại Mạnh oán giận nói, “Câu cửa miệng này y như câu của giáo viên chủ nhiệm hồi cấp 3 của tôi, tôi nghe mà sởn cả da gà.”

Anh ta nói xong liền tiếp tục và cơm, Vu Đồ lại cầm đôi đũa giật mình ngẩn ngơ hồi lâu, lúc anh lại cúi đầu gắp đồ ăn, trong mắt anh thấp thoáng ý cười.

.

Có một thói quen mới được thêm vào những công việc đúng giờ hằng ngày của Vu Đồ —— viết thư.

Mỗi khuya về nhà, mặc kệ đã muộn thế nào, trước khi đi ngủ, anh đều sẽ mở giấy viết thư, viết một lá thư.

Nội dung của lá thư thứ nhất là về vận tốc vũ trụ cấp 1 (vận tốc quỹ đạo), vấn đề này rất đơn giản, nhưng cũng đề cập đến một ít nguyên lý và công thức mà người bình thường không hiểu rõ. Vu Đồ tận lực giải thích rõ ràng vấn đề phức tạp này bằng những câu từ đơn giản.

Lá thư thứ hai so sánh trình độ kỹ thuật của ngành hàng không vũ trụ Trung Quốc với nước ngoài.

Trên những tờ giấy viết thư trắng như tuyết, dưới ánh đèn bàn, Vu Đồ viết đâu vào đấy ——

Vấn đề này quá lớn, có lẽ tớ phải viết rất nhiều lá thư mới có thể trả lời cậu được. Trong lá thư này chúng mình cứ nói về lịch sử phát triển của ngành hàng không vũ trụ hiện đại đã nhé……

.

Trước khi đi ngủ anh sẽ viết xong thư. Ngày hôm sau, anh mang thư bỏ vào hòm thư ngoài chỗ làm. Đến lúc nghỉ Tết Âm Lịch, tổng cộng anh đã gửi mười phong thư.

Lúc bỏ lá thư cuối cùng vào hòm thư trước thềm năm mới, Vu Đồ nghĩ, nếu trong kì nghỉ Tết Âm Lịch không có……

Vậy lúc về anh đành phải bắt đầu nói về chuyện di dân tới sao Hỏa mất thôi.

———-

Tác giả có lời muốn nói:

Nhiều năm về sau, kỹ sư trưởng Vu và người đẹp Kiều đã già rồi. Vào lúc rảnh rỗi, kỹ sư trưởng Vu tập hợp lại rồi xuất bản một quyển 《 Thư tình gửi phu nhân 》.

Fans mua điên đảo luôn, mở ra thì thấy.

???

Phổ cập tri thức khoa học ngành hàng không vũ trụ? Lược sử ngành hàng không vũ trụ???

Ờmmmmm~~