Chương 725: Cao thủ so chiêu

Dịch: Nhóm Ngapt
Nguồn: metruyen.com

Khi Hàn Nho Siêu nói ra Bành Thành Phi, Bành Quốc Hoa lập tức run người lên.

Nếu như là người khác nói ra lời này, có lẽ ông ta sẽ không để ý. Nhưng Hàn Nho Siêu nói ra thì lại khác. Bởi vì Hàn Nho Siêu không chỉ là Chủ nhiệm Uỷ ban kỷ luật tỉnh mà còn là Uỷ viên thường vụ Tỉnh ủy.

Thấy vẻ mặt Bành Quốc Hoa, Hàn Nho Siêu liền biết những gì Liễu Kình Vũ nói là sự thật. Hơn nữa qua điện thoại Liễu Kình Vũ cũng cho ông ta biết, Bành Thành Phi thực chất là do thư ký Tỉnh ủy Vu Kim Văn nói ra. Như vậy Hàn Nho Siêu rất dễ suy đoán, dùng thân phận của Vu Kim Văn, nếu không nắm bắt đầy đủ chứng cứ, nhất định sẽ không nói bậy. Sau khi hai bên đối chiếu, Hàn Nho Siêu không khó khẳng định, chuyện của tổ điều tra lần này là do Bành Quốc Hoa, cha con Bành Thành Phi làm loạn.

Điều này khiến cho Hàn Nho Siêu khá bất mãn với Bành Quốc Hoa. Dù sao Bành Quốc Hoa ông cũng là Phó chủ tịch Tỉnh, tại sao có thể vì việc của con trai mình mà làm ra thủ đoạn như vậy, hơn nữa lại là người của Uỷ ban Kỷ luật, nhân viên Phòng công chứng đã xác nhận toàn bộ quá trình là hợp lý, tại sao còn cử người điều tra, đây chẳng phải là nhắm vào Liễu Kình Vũ sao?

Bành Thành Phi ngập ngừng một chút, chậm rãi nói:
- Thông tin của Bí thư Hàn không đúng rồi. Theo tôi được biết, con trai tôi làm dịch vụ xuất nhập cảnh, hình như không liên quan đến ngành kiến trúc xây dựng.

Nghe Bành Thành Phi nói như vậy, Hàn Nho Siêu sắc mặt trầm xuống, nói:
- Được rồi, nếu như Phó chủ tịch Bành cho rằng sự việc này không đúng, vậy Uỷ ban Kỷ luật tỉnh sẽ cử một người đi điều tra. Dù sao Liễu Kình Vũ đã tố cáo lên Uỷ ban Kỷ luật tỉnh chúng ta rồi, hơn nữa dự án đấu thầu đường cao tốc Thụy Nhạc lần này Ủy ban Kỷ luật tỉnh chúng ta cũng đã cử người tới than gia rồi. Nếu bên phía Sở giao thông cho rằng toàn bộ quá trình đấu thầu có vấn đề, vậy Ủy ban Kỷ luật tỉnh chúng ta sẽ điều tra lại từ đầu, trả lại cho sự thật cho sự việc này. Chúng ta luôn luôn coi trọng nguyên tắc, không được đổ oan người tốt, nhưng tuyệt đối cũng không thể tha cho những kẻ xấu. Được rồi, Phó chủ tịch Bành, chúng ta bàn đến đây thôi.

Nói xong, Hàn Nho Siêu trực tiếp cầm chén trà lên.

Động tác đơn giản, cầm chén trà tiễn khách, song Bành Quốc Hoa xanh mặt nhìn Hàn Nho Siêu, không dám đi ngay.

Bởi vì ông ta hiểu rõ, nếu Uỷ ban Kỷ luật tỉnh làm lớn sự việc này thì cuối cùng người có kết cục thê thảm là ông ta. Chờ cho tới khi chuyện của công ty xây dựng con trai ông ta bị điều tra rõ, sự việc sẽ càng lớn hơn. Chuyện mình thăng chức lên Phó chủ tịch tỉnh thường trực không cẩn thận cũng tiêu biến mất. Tuy rằng sự việc này là nhỏ, không đến nỗi phải bị mất chức, nhiều lắm là do quản lý không nghiêm. Nhưng việc này cũng đủ thành cái cán, trở thành điểm yếu cho kẻ cạnh tranh với ông ta, trở thành vật cản cho tương lai tiền đồ của ông ta.

Nghĩ đến đây, Bành Quốc Hoa vẻ mặt vội vàng nói:
- Chủ nhiệm Hàn, ông đừng gấp mà, nghe tôi giải thích đã. Tôi thật sự không hiểu rõ việc kinh doanh của con trai mình. Tôi chỉ nghe nói con tôi làm về dịch vụ xuất nhập khẩu. Tôi sẽ đi hỏi rõ nó về sự việc này. Nếu thật sự vi phạm nguyên tắc của tổ chức, làm cùng lĩnh vực với công việc của tôi, tôi lập tức ra lệnh cho nó từ bỏ. Thân là con của lãnh đạo, nó nhất định phải lấy mình làm gương, tuyệt đối không thể biết luật phạm luật được.

Bành Quốc Hoa cho tới giờ khắc này, vẫn không chịu rút tiểu tổ điều tra về.

Hàn Nho Siêu thản nhiên cười:
- Ha ha, anh nghĩ việc anh dạy con và chuyện của Uỷ ban Kỷ luật tỉnh chúng ta có liên quan tới nhau sao? Nếu Sở giao thông và Phòng đấu thầu tỉnh đã cử tiểu tổ điều tra đi điều tra có tồn tại vấn đề gian lận trong quá trình đấu thầu. Chúng ta thân là Uỷ viên thường vụ lại có can thiệp. Nếu không điều tra cẩn thận nhân viên của chúng ta có lạm quyền hay không? Chúng ta không thể đảm đương được trách nhiệm mà quần chúng nhân dân giao phó.

Hàn Nho Siêu quả là con cáo già, ông ta thấy Bành Quốc Hoa lùi một bước, ông ta cũng lùi một bước. Nhưng chỉ là lùi trên hình thức, nhưng trên thực tế, nói qua nói lại vẫn là đứng yên tại chỗ. Nếu tổ điều tra điều tra được nhân viên không làm tròn trách nhiệm, như vậy thì tự nhiên điều tra được Bành Thành Phi có vấn đề hay không.

Nghe Hàn Nho Siêu nói như vậy, Bành Quốc Hoa vô cùng buồn bực. Ông ta cũng đã thấy rõ, lúc này Hàn Nho Siêu quyết định ra sức ủng hộ Liễu Kình Vũ, thậm chí vì Liễu Kình Vũ không tiếc đắc tội chính mình. Ông ta rất buồn bực, vì sao Hàn Nho Siêu phải ra sức ủng hộ Liễu Kình Vũ như thế? Phải biết rằng, Liễu Kình Vũ cũng chỉ là một Bí thư Huyện ủy nho nhỏ mà thôi. Còn mình đường đường là một Phó chủ tịch tỉnh cơ mà, hơn nữa còn là Phó chủ tịch tỉnh tiền đồ vô lượng, Hàn Nho Siêu làm như vậy có đáng không?

Nhưng, dù trong lòng ông ta nghĩ như thế nào, đối mặt với thế tiến công ép người của Hàn Nho Siêu, ông ta không muốn vì chút chuyện nhỏ của con trai mình mà mắc sai lầm trên con đường quan lộ của mình. Dù sao, tiền đã không có có thể kiếm lại, nhưng nếu tiền đồ không có, quyền lực không có, như vậy tất cả thành vô ích. Chỉ cần là có quyền lực, thì không lo không có tiền.

Bành Quốc Hoa biết rõ mình muốn gì, liền cười nói:
- Chủ nhiệm Hàn, tôi thừa nhận, Sở giao thông tỉnh đã cử tổ đi điều tra chuyện này. Nói thật có chút lỗ mãng, họ đã không tìm hiểu rõ mọi chuyện, chưa nói chuyện với Ủy ban Kỷ luật tỉnh các anh, đã cử tổ điều tra đi điều tra. Hành động này thật có chút không ổn. Tôi lập tức gọi điện cho họ rút tổ điều tra về.

Hàn Nho Siêu thấy Bành Quốc Hoa rút lui, sắc mặt lúc này mới hòa nhã, nói:
- Anh Bành à, anh cũng là Đảng viên nhiều năm rồi, chắc đã nhớ kỹ những bài học lịch sử, nhất định phải dạy bảo tốt con cái mình. Nếu không, ngàn dặm con đê bị hủy bởi tổ kiến sẽ trở thành bi kịch, mất bò mới lo làm chuồng. Khi còn chưa quá trễ, mau chóng xử lý đi. Bên phía huyện Thụy Nguyên người ta làm được thực sự không dễ dàng gì. Các ban ngành giao thông cũng đừng có tùy tiện khoa chân múa tay nữa.

Bành Quốc Hoa cười khổ gật gật đầu.

Bành Quốc Hoa đi rồi, Hàn Nho Siêu liền gọi cho cấp dưới của mình:
- Tiểu Trần à, cậu điều tra chi tiết công ty xây dựng số 3 tỉnh, xem hành vi vi phạm pháp luật của họ rốt cuộc có nghiêm trọng hay không? Lần trước Bí thư Tăng từng đích thân điểm danh phê bình công ty này. Nhưng cuối cùng kết quả xử lý cũng chỉ qua loa. Ủy ban Kỷ luật tỉnh chúng ta làm việc nhất định phải nói chuyện bằng sự thật.

Đối phương liền đáp:
- Chủ nhiệm Hàn, ông yên tâm, bên này chúng ta vẫn chưa từ bỏ điều tra công ty xây dựng số 3 tỉnh. Chẳng qua trước đây do lực cản trở quá lớn, điều tra khó có tiến triển. Song cũng đúng lúc Liễu Kình Vũ phản ánh công ty xây dựng số 3 tỉnh có vấn đề, cũng là cơ hội tốt cho chúng tôi xâm nhập điều tra. Chúng tôi sẽ nghĩ cách để vượt qua các khó khăn và trở ngại.

Hàn Nho Siêu khẽ gật đầu, cúp điện thoại. Hàn Nho Siêu cũng không phải là trẻ lên ba, ông ta biết rõ trong quá trình nói chuyện thái độ của Bành Quốc Hoa không ngừng thay đổi. Theo ông từ biểu hiện đầu tiên, y rõ ràng muốn bắt tay với mình rồi. Xem ra, y rất coi trọng việc thăng cấp vị trí Phó chủ tịch thường trực tỉnh. Hơn nữa cũng đã làm rất nhiều công tác chuẩn bị. Nếu y thật sự làm Phó chủ tịch thường trực tỉnh, như vậy chuyện hôm nay y tuyệt đối sẽ không quên.

Trên chốn quan trường luôn luôn có câu quân tử báo thù mười năm không muộn, Hàn Nho Siêu cũng không phải là cái loại nam nhân có lòng dạ đàn bà. Ngược lại, ông có thể làm đến vị trí hôm nay, chính là nhờ sát phạt quyết đoán dũng khí và trí tuệ tùy cơ ứng biến, nhờ vào sự quen thuộc trong quy tắc quan trường và vận dụng thuần thục. Mấu chốt nhất chính là, Hàn Nho Siêu luôn luôn căm thù tham quan ô lại đến tận xương tuỷ. Ông tin chắc Bành Quốc Hoa không thể không biết hành vi của Bành Thành Phi, mà là vô cùng hiểu. Nếu không, tổ điều tra của Sở giao thông không thể đi điều tra được. Mà hơn nữa, tổ điều tra của Sở giao thông không phải cử đi là đi được. Suy xét sự tình trước sau, trên cơ bản có thể kết luận Bành Quốc Hoa là vì đứa con trai, hay nói trắng ra là vì lợi ích của con trai. Cán bộ như vậy là cán bộ tốt ư? Người cán bộ như vậy nếu trở thành Phó chủ tịch thường trực tỉnh, trở thành Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, thì nguy hại không lường trước được.

Sở dĩ hôm nay Hàn Nho Siêu và Bành Quốc Hoa phải đi một vòng lớn như vậy, mục đích chủ yếu nhất là muốn xoa dịu Bành Quốc Hoa. Ngoài ra còn có mục đích khác nữa là muốn giảm đi tính cảnh giác của Bành Quốc Hoa, để thuận tiện cho việc điều tra Bành Thành Phi.

Trên quan trường, nếu ai có thể dễ dàng tin lời hứa của đối phương, nhất là lời hứa của kẻ thù, như vậy kết quả của họ chỉ có một, đó là là thất bại. Liên Xô thời kì trước, Liên Xô chính bởi vì tin vào lời hứa của chính khách, nói cái gì sẽ không áp dụng biện pháp gì đối với bọn họ…. Kết quả, cuối cùng Liên Xô giải thể.

Ngưu Quốc Vĩ và nhân viên tổ điều tra hung hăng rời khỏi toà nhà Ủy ban huyện Thụy Nguyên. Sau khi trở lại khách sạn, lập tức bắt đầu thương lượng.

Một gã tổ viên đầy tức giận nói:
- Sếp Ngưu, tôi thấy chúng ta tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ hành vi không phối hợp của Liễu Kình Vũ. Chúng ta nhất định phải phải nghĩ cách chứng minh huyện Thụy Nguyên có hành vi gian lận trong quá trình đấu thầu.

Ngưu Quốc Vĩ cười nói:
- Vấn đề hiện tại là Liễu Kình Vũ ngay cả gặp cũng không muốn gặp chúng ta, mà ngay cả Chánh văn phòng Huyện ủy cũng không gặp được, chúng ta có biện pháp nào đâu?

Tổ viên kia ha hả cười, nói:
- Sếp Ngưu, tôi có một cách...

Nói xong, đám người này nói ra một cách vô cùng nham hiểm ác độc, Ngưu Quốc Vĩ nghe xong liên tiếp gật đầu:
- Ừ, không tệ không tệ, cách này tuy rằng hơi xấu chút, nhưng nếu thành công khẳng định vẫn rất có hiệu quả.

Nhưng, đúng lúc đó, điện thoại di động của Ngưu Quốc Vĩ bỗng đổ chuông.

Điện thoại là Phó giám đốc Sở giao thông Tôn gọi tới:
- Ngưu Quốc Vĩ, anh và tiểu tổ điều tra quay trở về đi, không cần điều tra nữa.

Ngưu Quốc Vĩ sửng sốt, vội vàng nói:
- Phó giám đốc sở Tôn, chúng tôi điều tra sắp có manh mối rồi, bây giờ dừng lại có tiếc quá không?

Phó giám đốc sở Tôn nói:
- Nói anh trở về thì trở về đi, nói linh tinh gì nữa, Phó chủ tịch tỉnh Bành đích thân ra lệnh, anh dám cãi lời.