Chương 1: Lạc đường

Số từ: 2392

Dịch: Lục Dương
Nguồn: Bạch Ngọc Sách

Trên bầu trời, mây đen dần tụ lại như hiểu thấu được tâm trạng suy sụp hiện giờ của hắn.

"Soạt... soạt"

"Ôi...!"

Một con dao bầu dài chém liên tiếp về phía trước, chặt đứt đám cỏ dại mọc cao hơn cả đầu người, mở ra một con đường có thể đi lại. Con dao rơi tọt vào sâu trong bụi cỏ cũng là lúc tiếng hô nhỏ của ai đó vang lên. Lại một phen lộp bộp loạt soạt, rốt cuộc con dao kia cũng ló đầu ra, kế đó, chủ của nó cũng chật vật xuất hiện.

Đó là một thiếu niên chừng mười lăm mười sáu tuổi, mái tóc ngắn đã trở nên rối tinh rối mù sau một khoảng thời gian dài dãi nắng dầm sương, mặt trái xoan, nhìn thoáng qua khá giống một cô nàng yếu đuối. Nhưng nếu quan sát kỹ thì sẽ thấy thật ra đó là một thiếu niên với khuôn mặt cực kỳ hiền lành, nếu không muốn nói là nhu mì, chỉ thiếu mỗi ba chữ "người vô hại" trên trán.

Tất nhiên, chỉ cần không quá hà khắc về chuyện nhan sắc thì trông hắn cũng tương đối đẹp trai; cơ mà chẳng phải loại đàn ông lưng hùm vai gấu, dũng mãnh thiện chiến, khí thế bừng bừng gì cả. Nói một cách thiện chí thì hắn là một cậu trai có thể khiến bản năng làm mẹ của nữ giới bộc phát.

Bộ quần áo du lịch bó sát trên người đã sớm lấm tấm vết bẩn, lưng hắn vác một chiếc ba lô quân dụng cỡ lớn, trên tai đeo đôi bông tai nạm đá quý hình giọt nước màu lam càng làm nét ôn nhu của hắn thêm phần lãnh ý.

Nhưng lúc này cũng chẳng có ai ở đây để đánh giá vẻ bề ngoài của hắn. Thiếu niên vừa vung dao vừa thở hồng hộc, nhìn về đám cỏ tưởng chừng như vô tận trước mắt, sắc mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và bất lực.

Thôi bỏ đi, đến đâu hay đến đấy vậy, cũng chẳng thể làm gì khác được.

Nhìn qua kẽ hở giữa những tán lá cây phía trên, sắc trời ngày càng âm u. Hắn phạt vài bụi cỏ cạnh cây đại thụ, lấy chiếc lều vải trong ba lô ra; vừa đợi trời mưa vừa nghĩ về những chuyện đã xảy ra, trong lòng không tránh khỏi nỗi hậm hực.

Hắn tên Đường Ức. Mười sáu năm nay, hắn trải qua một cuộc sống bình thường chẳng có gì biến động. Cha mẹ không hề để tâm đến hắn, bầu không khí trong gia đình luôn nồng nặng mùi thuốc súng của cuộc chiến tranh giữa hai người họ.

Tuy thiếu thốn tình cảm nhưng nhìn một cách tổng thể thì cuộc sống của hắn cũng tương đối an yên, ít nhất trong mắt người khác là như vậy. Dù suốt ngày cãi nhau nhưng cha mẹ chưa từng để bụng hắn phải đói, tiền tiêu vặt vẫn luôn đầy đủ; ở trường thì luôn đạt thành tích ưu tú, thầy cô cũng thường động viên, chiếu cố. Theo cách nhìn của đại đa số mọi người, những điều này có thể coi là hạnh phúc to lớn rồi.

Trước giờ hắn cũng luôn cho rằng mình là một người như thế, bình thường đến không thể bình thường hơn.

Từ nhỏ đến lớn, cuộc sống như vậy không khiến tính cách hắn có điểm gì dị biệt, hoặc tính cách đạm bạc của hắn là do trời sinh. Trong mắt cha mẹ và giáo viên, hắn luôn là một đứa trẻ ngoan, tính nết cởi mở thoải mái, lễ phép với mọi người; việc học tập cũng một đường đi lên, không gặp trắc trở gì nhiều.

Trong đời hắn, chỉ có hai biến cố.

Lần đầu tiên là khi còn học tiểu học, hắn bị một nữ giáo viên gọi vào phòng làm mấy trò bẩn thỉu. Lúc cô ta đang cởi áo ngực, tiểu Đường Ức - khi ấy mới tám tuổi - không suy nghĩ gì nhiều, lập tức cầm con dao trang trí bên cạnh, rạch hai vệt hình chữ thập lên người giáo viên kia. Ả đau đớn kêu thảm thiết trong vũng máu, còn hắn thì cầm con dao đang nhỏ máu đứng cạnh, sắc mặt hờ hững bình thản. Đến tận khi các giáo viên khác phá cửa xông vào, trên mặt hắn vẫn giữ nguyên "điệu cười thiên sứ" - đó là nhận xét khi ấy của vị nữ giáo viên kia.

Hiển nhiên, sau lần đó, không ai còn nghĩ hắn là một đứa trẻ nhu nhược mặc cho ai muốn làm gì thì làm; bên trong cái vỏ bọc yếu đuối lạnh nhạt ấy là một tiểu Đường Ức âm u lạnh lẽo.

Còn về biến cố thứ hai, chính là lần bỏ nhà ra đi này.

Đây cũng chẳng phải hành động vĩ đại sau một thời gian dài ấp ủ gì cả, chỉ vì muốn ra ngoài để tôi luyện ý chí rắn rỏi, độc lập mà thôi. Nếu hỏi về lý tưởng sống của hắn, câu trả lời chỉ có thể là "không muốn bị bất kỳ ai quấy rầy, cứ bình đạm nhẹ nhàng mà sống cho đến khi xuống lỗ là tốt nhất".

Đúng, chính là như vậy.

Nếu để tìm hiểu lý do bỏ nhà ra đi lần này của hắn, mọi người xung quanh hẳn sẽ nghĩ là do lần ly hôn vừa rồi của cha mẹ Đường Ức. Hai người yêu nhau say đắm tưởng như có thể viết thành thiên tình sử, đôi trai tài gái sắc khi ấy được mọi người chúc phúc lẫn hâm mộ không thôi. Nhưng chỉ sau vài tháng kể từ khi kết hôn, vì nhiều lý do mà tình cảm của họ tụt dốc không phanh, đây chính là một ví dụ điển hình cho câu "yêu thì dễ, ở mới khó".

Một cuộc hôn nhân không tình cảm kéo dài suốt hơn mười sáu năm mới thực sự chấm dứt, không thể nói ai đúng hay ai sai được. Chỉ là, đối với Đường Ức thì điều này như một sự giải thoát, giúp hắn có thể thoải mái trút bỏ mọi muộn phiền, cũng chẳng khiến hắn có chỗ nào không thoải mái.

Điều thật sự tác động đến cảm xúc của hắn chính là việc bạn gái hắn vừa qua đời vì tai nạn giao thông.

Thật ra gọi là "bạn gái" cũng không đúng lắm, chỉ có thể xem là hai người bạn tình cờ gặp gỡ. Trong khoảng nửa năm sau đó, hai người không gặp nhau nhiều, thường là những lúc đi ra khỏi nhà dạo phố vào mỗi cuối tuần thôi. Cô ấy hơn hắn một tuổi, có chơi cùng một đám hồ bằng cẩu hữu. Chuyện là vào một lần nọ, cô nàng có nói bông đùa với đám bạn rằng thằng nhóc này là bạn trai của cô, và từ đấy thì mối quan hệ của hai người dần đi lên theo hướng tình yêu nam nữ; đó là một loại tình yêu rất thuần khiết ngây thơ, nếu không muốn nói là tình yêu bọ xít. Tay đã nắm, thân đã ôm, và... chỉ vậy thôi, hôn cũng chưa từng.

Rồi một ngày, cô ấy chợt biến mất khỏi cuộc sống của hắn mà chẳng nói một lời. Rồi đến một ngày khác, một người bạn của cô tới và bảo rằng cô đã qua đời vì tai nạn giao thông, trước khi chết đã nhờ người nhắn cho hắn.

Cảm xúc vừa rối bời vừa mờ mịt, đến lúc này Đường Ức mới phát hiện rằng mình chẳng biết gì về cô ấy cả; gia đình, các mối quan hệ, địa chỉ, sở thích, sinh nhật... mọi thứ đều không biết. Thứ duy nhất hắn rõ là linh hồn hai người có nét tương đồng với nhau. Nghĩ đến đây, hắn thật sự cảm thấy phiền muộn. Đến khi cha mẹ ly hôn, Đường Ức lập tức thu dọn đồ đạc, coi bỏ nhà ra đi như một cách để giải sầu, cho đến khi... lạc đường.

Nhưng đây là vùng núi ngoại ô mà nhỉ? Thậm chí nhiều loài cây mới chỉ được trồng trong năm nay. Vậy mà càng đi vào sâu bên trong, hắn càng thấy có gì đó sai sai. Cổ thụ cao che cả bầu trời, cỏ dại mọc um tùm, rừng rậm sâu hun hút tưởng chừng như vô tận. La bàn vẫn hoạt động bình thường, nhưng đi suốt ba ngày trời mà chẳng thấy nổi một dấu chân. Điều này khiến Đường Ức nghi ngờ rằng có khi nào mình ngủ một giấc rồi tỉnh dậy đã là hàng vạn năm sau? Hay là đã rời khỏi Trái Đất mà xuyên không đến một hành tinh có lực hút tương tự?

Và, rốt cuộc thì đây là đâu?

Đây là lần thứ một nghìn lẻ một hắn tự hỏi về vấn đề này.

Bụi cỏ phía trước lại có tiếng sột soạt khiến Đường Ức hơi căng thẳng. Một khu rừng như này thì thứ gì cũng có thể xuất hiện, vừa để dao trong lều rồi, giờ quay lại lấy? Không được, gặp tình huống kiểu này thì không nên bứt dây động rừng, lỡ "nó" tấn công thì toi. Vậy thì...

"Aaaa... có ai ở đó không... tôi là Đường Ức... đến từ Trái Đất... tới đây với tư cách là đại sứ thiện chí của Trái Đất... này, có ai không..."

Khụ, hình như động vật hoang dã không có khiếu hài hước thì phải.

Nhưng không biết vì sao mà hắn có linh cảm rằng "nó" cũng là con người. Quả nhiên, hắn vừa dứt lời thì một bóng trắng xuất hiện ở phía đối diện.

Đó là một cô nàng kỳ lạ, mái tóc màu bạc trải dài đến tận eo, trên người mặc một chiếc áo chỉ đủ che ngực và một cái quần ngắn cũn cỡn, đều làm từ lá cây, trông khá hài hoà với cảnh vật núi rừng xung quanh. Cô gái này cũng trạc tuổi Đường Ức, đứng sau bụi cỏ nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng. Thấy vậy, hẳn ngập ngừng chẳng biết làm gì tiếp theo, một lúc lâu sau mới lấy hết can đảm mà mở miệng:

"Đây là... đóng phim hả?"

Thấy cô nàng không đáp, hắn lại hỏi: "Này, u linh công chúa... máy quay phim đâu..."

Tự lừa mình dối người bằng cách giả vờ ngó nghiêng để tìm máy quay, trong lòng Đường Ức đã sớm tuyệt vọng; bởi đây không phải phim ảnh, đâu ai làm mấy cái trang phục lập dị như vậy, và... thế giới mà hắn biết cũng chẳng có khu rừng nào như này cả...

Cô gái kia nhìn hắn hồi lâu, ánh mắt dần dịu lại rồi xoay người chạy khỏi bụi cỏ.

"Này... đợi đã... cô hiểu tôi nói gì không vậy..."

Chẳng suy nghĩ thêm nữa, Đường Ức nói rồi chạy vọt theo. Dã nhân cũng được, thổ dân cũng tốt, thiên đường cũng được mà địa ngục cũng chẳng sao, dù thế nào thì hắn cũng phải tìm câu trả lời cho bằng được. Nhưng cô nàng này chạy nhanh vô cùng, mới đó mà đã khuất khỏi tầm mắt Đường Ức, hắn chỉ có thể dựa theo âm thanh đằng trước mà tiếp tục đuổi theo. Lát sau, phía trước rộng mở, từng đợt gió phả vào mặt hắn.

Vách núi!

Thảm cỏ xanh mướt được trải ngay ngắn tạo thành vách núi hình tam giác. Nhìn từ đây, mây đen trên bầu trời đang tản dần ra bốn phía, vách núi hai bên kéo dài cả ngàn dặm, sâu hun hút, phía dưới vẫn là khu rừng rậm nguyên thuỷ kia. Nhìn về phía bên trái cách đó vài dặm, một thác nước khổng lồ chảy ra từ vách đá mang theo âm thanh ào ào chói tai. So với nó, Hoàng Quả Thụ - ngọn thác mà hắn cho rằng hùng vĩ nhất - thật chẳng đáng nhắc tới.

Cô gái tóc bạc kia thì đứng ngay bên bờ vực, nghiêng đầu nhìn hắn.

"Trời ạ..."

Trong lòng Đường Ức thầm than... rừng với thác gì mà thấy ghê quá vậy. Cố gắng bình ổn lại tâm tình, hắn cẩn thận bước từng bước về phía trước; thi thoảng thò đầu ra nhìn vách núi bên dưới, cảm giác hoa mắt chóng mặt lại ập đến; ngọn thác chảy xiết dọc theo vách núi, chia ra một dòng nước chảy vào phía trong khu rừng.

"Ặc... đừng chạy... tôi không phải người xấu... cô hiểu tôi nói gì không... hiểu đúng không... đây là nơi nào vậy? Tôi bị lạc đường..."

Bốn mắt nhìn nhau.

Đường Ức cảm thấy chân mình như nhũn ra, đang định bước về phía trước thì cô gái đối diện đột nhiên lộ vẻ lo lắng, chỉ về phía hắn:

"A..."

"A? A là cái gì... ?"

Vẻ mặt cô nàng khiến Đường Ức càng thêm lo lắng, hắn chẳng hiểu gì cả. Chần chừ một chút, hắn chợt nhìn lên...

Trên bầu trời, một tia sét bỗng loé sáng.

"Oành!"

Trong nháy mắt, bốn phía chỉ còn màu trắng xoá. Đường Ức nhìn ra khoảng không trước mặt theo bản năng, tay chân loạng choạng rồi bước hụt một bước, cả người liền rơi tọt xuống.

"Aa..." tiếng thét còn chưa kịp vang lên, cánh tay hắn vung vẩy lung tung, cuối cùng cũng túm được một nhúm cỏ bên bờ vực; nhưng chưa đầy một giây sau, ngọn cỏ đã bị giật tung cả gốc lẫn rễ; chỉ kịp trông thấy cô nàng tóc bạc kia lao tới như tia chớp, đưa tay về phía hắn.

Ngón tay cô chạm vào tay hắn, rồi... tách ra.

Đám cỏ xanh trên vách đá dần thu nhỏ lại trong tầm mắt, điều cuối cùng hắn thấy là cảnh cô ấy nhảy khỏi vách đá rồi lao về phía mình.

Và cả tiếng gió vù vù bên tai!