Chương 17: Trần Việt viếng thăm

Số từ: 4590

Quyển 1: Tiểu tặc nước Yên.

- Lão Mộc, thật không ngờ người ẩn giấu sâu nhất ở đây lại là ông. Đứa trẻ Mộc Bình này người của tôi đã điều tra qua và không phát hiện ra điều gì đặc biệt cả. Xem ra tình báo của Viễn gia tôi hiện tại đã xuống dốc rồi.

Viễn Vũ Hùng giọng điệu cay đắng và bất cam hướng Môc Quốc Thái nói. Lão cho rằng mình đã tính toán vô cùng kỹ lưỡng, không ngờ giữa đường lại nhảy ra một tên Trình Giảo Kim họ Mộc phá đám. Đúng là bọ ngựa bắt ve, hoàng tước ở phía sau mà.

Giờ phút này Mộc lão gia chủ đang cười đến không ngậm miệng lại được, làm gì có thời gian quan tâm đến lời nói như gai nhọn của Viễn Vũ Hùng. Kinh hỷ mà Mộc Bình đem đem đến cho ông ta là quá lớn, ngay cả mấy đứa con của lão cũng đang há to mồm, mắt trợn trừng vì kinh ngạc kia kìa.

- Được rồi, nếu tỷ võ đã kết thúc, chúng ta cũng không nên vì kết quả mà mất đi hòa khí.

Trần Chí Hào thân là người chủ tọa chính của tiểu hội tỷ võ liền đứng ra can ngăn. Dù sao thì Trần Việt bị Viễn Y Tình đánh cho nội thương trầm trọng, Trần gia của lão làm sao mà nói giúp Viễn gia được. Khi thấy Mộc gia có thể giành giải nhất, lão ta còn thầm vỗ tay khen hay một tiếng trong lòng nữa cơ đấy.

Phía dưới võ đài, mọi người đang hoan hô chúc mừng tân vương của giới trẻ bốn gia tộc năm nay. Dù cho có phục hay không thì cường giả vi tôn, Mộc Bình có thể đánh bại Viễn Y Tình liền nhận được sự chấp thuận của đại đa số mọi người.

- Ngươi chớ vội đắc ý sớm. Thanh Hà Môn của chúng ta quyết phải có được Dạ Lan Thảo. Nếu ngươi không thức thời cứ giữ lấy thì hậu quả Mộc gia của ngươi không gánh nổi đâu.

Mặc dù thua cuộc nhưng Viễn Y Tình vẫn mạnh miệng đe dọa. Đáng tiếc Mộc Bình vẫn tỏ ra bình chân như vại, liếc nhìn cô ta một cái rồi xoay người bước xuống đài, chỉ để lại một câu:

- Tùy thời phụng bồi.

Đối với người thường, Chân Võ Môn là một tồn tại quái vật có thể tiêu diệt một gia tộc một cách dễ dàng. Ngay cả quân đội bình thường cũng không muốn có xích mích gì với những môn phái lánh đời này.

Tất nhiên điều đó chỉ đúng một nửa. Đối với những gia tộc lớn như Mộc gia nếu người Chân Võ Môn dám khai chiến thì dù có thắng bọn họ cũng phải trả một cái giá cực đắt. Một cao thủ hoàng cấp có thể giết trăm người như giết con kiến nhưng họ không thể đối đầu với cả một đôi quân được trang bị vũ khí hiện đại được.

Dù sao thì người trong Chân Võ Môn cũng là phàm nhân có da có thịt. Nếu bị trúng đạn hay bom mìn thì kết quả vẫn là chết chắc. Vì thế, Chân Võ Môn thường xây dựng môn phái nơi hoang sơn rừng rậm để không ai có thể tìm thấy. Còn khi ra tay với người khác nào họ cũng dùng chiến thuật ám sát chứ không dại gì đối đầu trực tiếp.

Chính vì lẽ đó mà đa phần thế lực thế tục rất kiêng kỵ Chân Võ Môn. Nếu lỡ khai chiến, bọn người kia dựa vào võ công lợi hại chỉ chăm chăm việc ám sát những nhân vật lãnh đạo chủ chốt phe mình thì biết đối phó thế nào. Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, đạo lí vốn là như vậy.

Hiện tại đừng nói đến việc tính cách của Mộc gia sẽ không để cho người khác uy hiếp mà ngay cả Mộc Bình càng không có lý do để lo sợ. Trong mắt anh chàng này, vị sư phụ thần bí kia còn lợi hại gấp trăm lần cái Thanh Hà Môn gì đó.

Chân Võ Môn rất bá đạo sao? Các người có thể lấy ra đan dược cuồn cuộn không ngừng giúp một người từ kẻ phế vật bất nhập lưu đột phá đến nhân cấp hậu kỳ chỉ trong vỏn vẹn chưa đầy hai tháng không?

Chân Võ Môn có trâu bò đến mức tiện tay ném ra một cuốn bí kíp võ học giúp một kẻ tu vi yếu hơn dễ dàng đánh bại đối thủ vượt cấp không?

Chân Võ Môn có dám tuyên bố giúp một người thăng lên hoàng cấp một cách đơn giản như lấy đồ trong túi áo không?

Nếu cái gì cũng không hơn sư phụ của Mộc Bình gã thì đe dọa cái rắm gì. Cái môn phái kia nếu dám đến thật, anh ta tin sư phụ mình có thể khiến cho họ có đến mà không có về.

Tiếp theo, gia chủ Trần gia liền thực hiện nghi thức trao giải thưởng cho bốn thứ hạng cao nhất. Đồng thời cũng giao lại Dạ Lan Thảo cho Mộc Bình như đã tuyên bố. Sau cùng, Trần Chí Hào chỉ nói vài câu để bế mạc buổi tỷ võ tiểu hội.

Sau một hồi tranh chấp, bốn đại gia tộc cuối cùng cũng mạnh ai về nhà nấy. Chỉ khác nhau là trừ Mộc gia ca khúc khải hoàn, vui vẻ như đón tết thì ba gia tộc còn lại đều mang tâm trạng u ám như mây đen.

Vừa về đến Mộc gia, Mộc Bình lấy lý do cần tịnh dưỡng sau một ngày tỷ võ căng thẳng để trở về tiểu viện của mình ngay.

- Sư đệ, đây là ba gốc Dạ Lan Thảo. Đệ chuyển chúng đến sư phụ giúp huynh.

Đưa ba ra ba chiếc hộp gỗ được thiết kế hết sức tỉ mỉ, Mộc Bình dùng bộ mặt như vừa lập đại công nhìn Tiểu Hắc.

- Hắc hắc, sư huynh yên tâm. Sư phụ người nhất định rất hài lòng. Những ngày sắp tới huynh hãy tập trung tu luyện để sớm đột phá nhân cấp đỉnh phong đi. Dạ Lan Thảo là củ khoai nóng, sẽ có nhiều người không cam lòng tìm đến huynh gây sự đấy.

Cất ba hộp gỗ vào người, Tiểu Hắc tiện thể nhắc nhở sư huynh của mình. Dẫu Mộc gia có là đại gia tộc thì khi người của Chân Võ Môn muốn lẻn vào cũng đành bất lực ngăn cản.

Bản thân Diệp Thanh Hàn bây giờ chỉ là một hồn phách yếu ớt, không thể ra tay giúp đỡ trong mọi tình huống được. Do đó, Tiểu Hắc không muốn Mộc Bình vì chủ quan mà phải ôm hận.

- Ngoài ra, sư huynh nên nghĩ cách để thương lượng với gia gia của mình. Theo ta biết được, Mộc gia tính dùng Dạ Lan Thảo để cống hiến cho môn phái nào đó hắc hắc.

Chuyện mấy lão gia chủ thương thảo đều không qua mắt được Tiểu Hắc, trừ thính giác cực nhạy, nó còn có khả năng đọc khẩu hình rất tốt.

Hiện tại, Tiểu Hắc vẫn chưa đủ tu vi để luyện chế ra đan dược linh cấp nhưng linh thảo là vật chỉ có thể ngộ không thể cầu. Vì vậy, nó nhất định không để kẻ nào khác chiếm đoạt Dạ Lan Thảo được.

Đúng như Tiểu Hắc tiên liệu. Ngay ngày hôm sau, Mộc Quốc Thái đã cho gọi Mộc Bình đến đại sảnh của gia tộc để hội họp.

Khi Mộc Bình vừa đến thì rất cả mọi người lớn bé trên dưới của Mộc gia đều đã có mặt đầy đủ. Mộc lão gia chủ ngồi ở vị trí chính giữa, hai bên là năm người con trai của ông ta. Mộc Bình sau khi hành lễ với các trưởng bối liền đi đến ngồi bên cạnh cha mình là Mộc Thanh.

- Hôm nay ta triệu tập cuộc họp gia tộc. Một là để chúc mừng Mộc Bình đã đạt được quán quân tỷ võ bốn gia tộc. Việc thứ hai là bàn bạn cách thức xử lý Dạ Lan Thảo như thế nào.

Là người có địa vị cao nhất, Mộc Quốc Thái liếc nhìn một vòng rồi công bố lý do cuộc họp đột xuất này. Ngay khi ông ta vừa dứt lời, Mộc Trường Cung liền đứng dậy phát biểu:

- Mộc Bình giành được giải nhất rất đáng được khen ngợi. Riêng Dạ Lan Thảo tôi thấy cấp cho Mộc Đình sẽ phù hợp hơn. Dù gì Mộc Đình cũng là thiên tài số một của Mộc gia chúng ta.

"Rầm"

Mộc Trường Cung vừa nêu ra ý kiến thì cha của Mộc Bình đã đập tay mạnh xuống bàn, đứng dậy lớn tiếng phản đối:

- Ngũ đệ, Dạ Lan Thảo là do Bình nhi của nhà ta chiến thắng mà có được. Vì lý do phải đem cho đứa con bất tài của ngươi. Nếu nó có bản lĩnh thì nó cứ tự giành lấy giải thưởng chứ không phải bị một nữ nhân tát xỉu trên võ đài. Còn cái gì đệ nhất thiên tài Mộc gia? Mộc Thanh ta khinh.

Nếu là trước đây, Mộc Thanh lão sẽ không vì chút chuyện mà đi tranh cãi với huynh đệ của mình. Có điều hiện giờ, Mộc Bình đã lộ ra bản lĩnh kinh người. Thân làm cha, nếu không vì cốt nhục đứng ra thì gã cũng không xứng với hai tiếng phụ tử nữa rồi.

- Ngũ đệ, lần này nhị đệ có lý hơn ngươi. Mộc Bình hai mươi hai tuổi đã có tu vi nhân cấp hậu kỳ, cộng thêm võ công xuất chúng hoàn toàn có thể xem là kỳ tài của Mộc gia ta. Hài tử của đệ tuy không kém nhưng vẫn còn trẻ người non dạ. Ta thấy để Dạ Lan Thảo cho con trai của nhị đệ là tốt nhất.

Người có tiếng nói nhất trong năm anh em là đại ca Mộc Thu Lễ cũng lên tiếng ủng hộ cho Mộc Bình. Vị đại thúc này của hắn xưa nay luôn chính trực, bênh vực lẽ phải, không thiên vị cho ai bao giờ.

- Đại ca...nhưng Đình nhi nó được Hổ Lưu Phái liên hệ...chỉ cần...

- Đủ rồi

Mộc Trường Cung còn đang định phân bua thì Mộc Quốc Thái đột ngột lên tiếng cắt ngang. Lão nhìn đứa con út của mình rồi lắc đầu thở dài nói:

- Trường Cung, ta biết con rất yêu thương Đình nhi. Nhưng con phải nhớ Mộc gia chúng ta không phải là gia tộc một người. Từ bé Đình nhi đã được gia tộc dành cho rất nhiều tài nguyên tu luyện, còn Bình nhi thì không có ưu ái gì cả. Vậy mà ở cuộc tỷ võ hôm qua Bình nhi nó lại có thể đánh bại hết giới trẻ bốn đại gia tộc giành lấy thể diện cho Mộc gia ta. Xét đi xét lại thì Mộc gia ta nợ Bình nhi chứ nó không thiếu nợ gì gia tộc cả.

Ngay cả cha mình cũng lên tiếng bênh vực cho Mộc Bình, Mộc Trường Cung cũng không biết gì hơn là cắn răng ngồi xuống. Còn trong lòng hắn ta đang suy tính điều gì thì không ai biết được cả.

Buổi họp cứ như vậy kết thúc, Mộc Bình được giữ lại để trò chuyện riêng với gia gia của mình. Trước khi rời đi, Mộc Thanh vỗ nhẹ lên vai đứa con trai út của mình như một sự tán thưởng. Hai người con của gã đều có được thành tựu xuất chúng, thân là gia phụ gã hết sức tự hào.

- Bình nhi, trước khi vào vấn đề ta sẽ nói cho con về những môn phái Chân Võ Môn ở Yên quốc này.

Mộc Quốc Thái chậm rãi pha một bình trà, mỉm cười ôn hòa nói với Mộc Bình. Sau vài phút, ông ta mới tiếp lời:

- Nói về Chân Võ Môn, xuất phát điểm của nó là ở Triệu quốc. Một số người vì vài lý do di chuyển sang các nước lân cận để khai tông lập phái cho riêng mình. Theo tình báo của quân đội thu thập trong nhiều năm, ở Yên quốc có tổng cộng năm môn phái được gọi là Ngũ Hợp Phái. Thanh Hà Môn cũng là một trong số đó, ngoài ra còn có Hổ Lưu Phái, Mạc Kiếm Môn, Loạn Thập Đao Phái cùng Hàng Quan Am.

- Năm môn phái này bình thường không đi lại trong hồng trần. Thỉnh thoảng họ mới xuất hiện thu nhận vài đệ tử có tư chất tốt. Những người được tuyển chọn sẽ phải rời xa gia đình, có khi cả chục năm mới ghé về thăm phụ mẫu một lần. Vị trí tọa lạc của các môn phái này cũng rất khó tìm kiếm, dù cho tìm ra cũng không cách nào vượt qua cơ quan để thâm nhập vào được.

- Trước khi tỷ võ, Mộc gia chúng ta đã lên kế hoạch là nếu giành được giải nhất sẽ dùng Dạ Lan Thảo để làm quà ra mắt cho một trong Ngũ Hợp Phái. Đổi lại một người trong gia tộc sẽ được bọn họ nhận làm đệ tử, tu luyện võ học Chân Võ Môn chân chính. Từ đó, thực lực của gia tộc sẽ tăng lên một khoản lớn.

Một hơi kể ra rất nhiều chuyện, Mộc Quốc Thái mới ngừng lại, uống cạn tách trà. Sau đó ông ta mỉm cười nói với Mộc Bình:

- Vốn dĩ ta cứ nghĩ người duy nhất có thể giành được Dạ Lan Thảo là Mộc Đình. Không ngờ Mộc Bình cháu bao nhiêu năm nay lại che giấu lão già này. Ta nghĩ nếu không có Dạ Lan Thảo làm phần thưởng thì tên tiểu quỷ ngươi sẽ không chịu hiển lộ thực tài ra cho mọi người thấy đâu nhỉ.

Nghe ông nội mình có ý tứ hờn dỗi, Mộc Bình chỉ biết cười khổ. Anh ta nào có lừa dối ai bao giờ, rõ ràng hai tháng trước Mộc Bình vẫn chỉ là một tên thiếu gia họ Mộc bất tài vô tướng, không có gì nổi bật cả.

- Khà khà ta không có ý khiển trách cháu. Cháu có thể chấp nhận che giấu bản lĩnh của mình, phần tâm cơ này lướt mắt khắp cả Yên Quốc cũng không có mấy ai. Chỉ là ta có một vấn đề muốn hỏi, cháu hãy trả lời thật cho gia gia. Võ công mà cháu thi triển khi tỷ võ với con bé Viễn Y Tình kia là võ học Chân Võ Môn đúng không?

Biết chắc sẽ có người nhận ra, Mộc Bình đã sớm chuẩn bị tâm lý nên anh ta không tỏ ra lúng túng mà vẫn bình thản đáp:

- Vâng, gia gia đoán không sai.

- Vậy con có thể nói cho ta biết con học được võ công đó từ đâu không?

Mộc Quốc Thái tiếp tục hỏi. Trong lòng lão cho rằng Mộc Bình đã gia nhập một trong Ngũ Hợp Phái.

- Bẩm gia gia, sư phụ con là một người thần bí. Lão nhân gia người hành tung vô định, nhưng người vô cùng lợi hại. Lần này con đã dùng Dạ Lan Thảo hiếu kính sư tôn. Sư phụ cũng hứa hẹn sẽ giúp con đột phá hoàng cấp trong vòng vài tháng.

- Cái gì? Lời con nói là thật?

Nghe xong câu trả lời của Mộc Bình, Mộc Quốc Thái giật mình đến làm văng cả tách trà. Việc đứa cháu của mình đem linh thảo tặng cho sư phụ không làm lão quá bất ngờ mà chính lời hứa hẹn sẽ tăng tu vi Mộc Bình lên hoàng cấp mới khiến lão rung động.

Bên cạnh có một vị Văn tiên sinh tu vi hoàng cấp, Mộc Quốc Thái hiểu rất rõ việc tu luyện đột phá hoàng cấp khó thế nào. Nếu là tuyệt thế thiên tài thì việc đạt tu vi hoàng cấp dưới hai mươi tuổi không phải không được. Thế nhưng những kẻ đó đều là truyền thuyết bên kia Triệu quốc. Ở Yên quốc nhỏ bé này, hoàng cấp dưới ba mươi tuổi đã hiếm như phượng mao lân giác, trong mấy môn phái kia không biết có được mấy người.

Một người dám hứa hẹn có thể giúp đệ tử mình đột phá hoàng cấp trong thời gian ngắn thì bản lĩnh phải lớn cỡ nào cơ chứ. Nếu lời Mộc Bình là sự thật thì đúng là phúc tinh soi chiếu cho Mộc gia lão. Tương lai huy hoàng của gia tộc đã tới, ngày quật khởi sẽ không còn xa nữa.

Kìm nén tâm tình kích động của mình lại, Mộc lão gia chủ nhìn Mộc Bình như nhìn một món trân bảo nghìn năm.

- Bình nhi, gia gia tin cháu. Từ hôm nay, nếu cháu có yêu cầu gì cứ nói với ta. Mộc gia sẽ dốc hết sức hỗ trợ cho cháu. Ngoài ra, chuyện về sư phụ của cháu nhớ tuyệt đối vạn lần không được để bất kỳ ai được biết. Kẻ thù của Mộc gia không ít, họ sẽ không để yên cho gia tộc chúng ta lớn mạnh lên đâu.

Là người đứng đầu gia tộc, sự cẩn thận của Mộc Quốc Thái là có thừa. Ông ta trong đầu đang không ngừng tính toán mọi cách để bảo vệ đứa cháu của mình, bảo vệ tương lai của Mộc gia.

- Gia gia, cháu đã biết rồi.

Mộc Bình sau đó ở lại trò chuyện với ông nội mình một lúc mới rời đi. Nhìn bóng đứa cháu đã đi khuất, đôi mắt của Mộc Quốc Thái lóe lên một tia bén nhọn, khí thế của một vị tướng quân nắm trong tay vạn quân đã trở lại

- Văn đệ, ta hi vọng đệ có thể chú ý bảo vệ tiểu viện của Bình nhi thời gian này. Ta xin thay mặt cả Mộc gia xin cảm tạ đệ.

- Đệ đã hiểu. Mộc huynh cứ yên tâm, nếu kẻ nào muốn gây bất lợi cho đứa cháu của huynh, kẻ đó phải bước qua xác của đệ trước đã.

Từ phía sau, Văn Vô Úy lặng lẽ xuất hiện đáp lời Mộc Quốc Thái. Xưa nay, vị văn tiên sinh này chỉ luôn bên cạnh bảo vệ cho Mộc lão gia chủ. Đây là lần hiếm hoi Mộc Quốc Thái giao cho ông ta nhiệm vụ đảm bảo an toàn cho một người khác bên trong Mộc gia.

Có lẽ Mộc lão đã quá lo xa, những ngày tiếp theo đều không có bất kỳ việc gì lạ thường xảy ra cả. Ngoại trừ yêu cầu một số dược liệu, hằng ngày Mộc Bình đều cắm đầu vào tu luyện. Không hề bước chân nửa bước ra ngoài tiểu viện của mình.

Một tháng nữa lại trôi qua, dưới nguồn dược liệu luôn được cung ứng đầy đủ, kỹ thuật luyện đan căn bản Tiểu Hắc càng được nâng cao nhiều hơn. Kiện Thể Hoàn được luyện ra với tầng suất gấp bội so với trước đây làm cho Mộc Bình vô cùng sung sướng.

Chỉ trong vòng một tháng, dưới sự hỗ trợ không ngừng của đan dược, Mộc Bình không chút khó khăn đột phá bước vào nhân cấp đỉnh phong. Thể chất của anh ta đã đạt đến trạng thái vô cùng mạnh mẽ và dẻo dai.

Trong phân chia cấp bậc của Chân Võ Môn, nhân cấp và hoàng cấp chính là một cánh cửa ngăn trở biết bao nhiêu người. Không có công pháp võ học để tu luyện ra nội khí thì người đó mãi mãi sẽ không thể bước qua khỏi cánh cửa đó.

Đối với người thường, dù cho có được công pháp võ học Chân Võ Môn thì để có thể tích tụ nội khí đột phá hoàng cấp cũng là một câu chuyện kéo dài nhiều năm. Vì vậy, rất nhiều cao thủ Chân Võ Môn phải đi tìm linh thảo hỗ trợ thì mới rút ngắn thời gian tu luyện xuống được.

Hiện tại, dù trình độ luyện đan của Tiểu Hắc đã tiến bộ nhưng nó vẫn chưa thể luyện chế linh đan. Dạ Lan Thảo là linh thảo chủ vị để điều chế Tinh Nguyên Đan dùng cho Luyện Khí Trung kỳ. Nêm cho dù bây giờ có luyện chế ra được thì Tiểu Hắc cũng không thể phục dụng.

Không còn cách nào khác, Tiểu Hắc bèn tính toán định cùng vị sư huynh đi ra ngoài tìm kiếm linh thảo thì bỗng nhiên có tin báo rằng có người tìm đến Mộc gia để thăm hỏi Mộc Bình.

- Trần Việt muốn gặp mình vì lý do gì vậy nhỉ?

Từ sau tiểu hội tỷ võ, Mộc Bình không hề có bất kỳ quan hệ nào với những người trẻ tuổi thuộc gia tộc khác. Nên khi biết Trần Việt đến thăm, anh ta có chút bất ngờ.

- Mộc huynh, từ lúc tiểu hội gặp gỡ đến giờ, vẫn chưa có dịp hội ngộ để cho Trần Việt này nói lời cảm tạ với huynh.

Tại phòng tiếp khách của Mộc gia, có ba người đang ngồi uống trà chờ đợi. Vừa thấy Mộc Bình xuất hiện, Trần Việt liền đứng dậy chắp tay làm một cái đại lễ khiến cho anh ta phải ngỡ ngàng.

- Trần huynh, huynh ...

Mộc Bình có chút lúng túng không hiểu chuyện gì thì Trần Việt bèn mỉm cười giải thích:

- Khi tôi bị Viễn Y Tình của Viễn gia đánh trọng thương, trong lúc nguy cấp Mộc huynh đã ra tay tương trợ. Nhờ vào đan dược của huynh kịp thời phát huy tác dụng mà sau đó tôi không bị lưu lại di chứng nào cả. Nếu không có huynh tôi đã phải nằm liệt giường lâu hơn, cũng không chắc có thể hồi phục hoàn toàn hay không nữa.

Nghe Trần Việt giải thích, Mộc Bình mới hiểu ra. Ngày đó, anh ta chỉ là tiện tay giúp đối phương một viên Bồi Hoàn Đơn mà thôi, không ngờ đan dược này lại có hiệu quả đến vậy. Nghĩ lại, đan dược của sư phụ ban tặng thì làm sao có thể đơn giản được cơ chứ. Đã rõ mọi chuyện, Mộc Bình bèn khoát tay nói:

- Tôi chỉ là thuận tiện giúp đỡ một chút, Trần huynh không cần nhắc đến, càng không cần nói về chuyện ân nghĩa.

- Haha Trần mỗ sớm thấy Mộc huynh là nhân trung chi long, là người làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết. Đã vậy, Trần Việt này cũng không dám nhiều lời. Nếu Mộc huynh không chê, chúng ta có thể kết làm bằng hữu chi giao.

Bề ngoài Trần Việt là một kẻ lạnh lùng khó gần, thật ra hắn ta lại là người rất giỏi trong việc quan sát và ứng xử. Từ việc đánh bại Viễn Y Tình, Trần Việt đã nhìn ra võ công của Mộc Bình vô cùng cao thâm, có thể là võ học Chân Võ Môn chân chính. Với bản lĩnh đối phương như thế, hắn ta cũng không biết phải trả ơn như thế nào, đành phải đợi cơ hội sau này mà thôi.

- Trần huynh quá lời, Mộc Bình tôi cũng chỉ may mắn mới có thể giành được chiến thắng. Còn về chuyện kết giao thì tôi rất vui lòng! Chúng ta đều là người luyện võ, lại cùng vì quốc gia phụng sự, được làm bằng hữu với Trần huynh đây chính là may mắn của Mộc Bình này.

Trần Việt không ngờ Mộc Bình lại là người vô cùng phóng khoáng, ăn nói không có chút gì kiêu ngạo hay giả tạo cả. Ngay lập tức, hảo cảm của anh đối với anh chàng họ Mộc lại tăng lên rất nhiều, có một người bạn như vậy là hoàn toàn xứng đáng. Nghĩ vậy, Trần Việt cười to vài tiếng rồi hướng hai người đi cùng giới thiệu:

- Mộc huynh, tôi xin giới thiệu. Vị này là đội phó của đội Phi Ưng số một, gọi là Ngọc Phi. Còn anh chàng cao to này tên là Vương Chính, đại đội trưởng của Phi Ưng, lão đại của chúng tôi, tên là Vương Chính.

Từ lúc bước vào, Mộc Bình đã chú ý đến hai người ngồi cạnh Trần Việt. Dù đã cố gắng thu liễm nhưng cái khí thế thiết huyết mang theo chút sát khí không thể nào che giấu đi được. Đây rõ ràng là hai người đã từng tham gia rất nhiều trận chiến đẫm máu, thực lực của bọn họ hoàn toàn vượt trội so với gã họ Trần. Hóa ra họ lại là hai người lãnh đạo cao nhất của lực lượng Phi Ưng, thực lực của đội ngũ tinh anh của Yên quốc đúng là không thể nhìn bề ngoài mà phán đoán được.

Rất nhanh chóng hai vị kia đã đứng dậy bắt tay chào hỏi với Mộc Bình. Dù đã nghe Trần Việt kể lại về diễn biễn của các trận tỷ võ nhưng hai người họ vẫn bán tín bán nghi muốn đến kiểm chứng xem vị Mộc thiếu gia này có lợi hại như lời đồn hay không.

- Xin chào, tôi là Vương Chính. Đã nghe đại danh của mộ Thiếu gia nhân tài xuất thiếu niên, đến hôm nay mới được gặp mặt. Thật là vinh hạnh.

Bề ngoài của Vương Chính luôn nở một nụ cười ấm áp, rất thân thiện khiến cho người ta khó mình liên tưởng được hắn ta với vị đội trưởng sát phạt quyết đoán của Phi Ưng. Nếu vô tình gặp hắn ở ngoài đường phố, chúng ta chỉ cảm thấy anh chàng này giống như một chàng công nhân viên chức bình thường trong dòng người tấp nập mà thôi.

Vài lời như đã quen từ lâu, ba người quyết định ra ngoài tìm một quán rượu để đối ẩm, dù sao ở phòng khách của Mộc gia đàm đạo thì cũng không thuận tiện cho lắm. Bản thân Mộc Bình lại càng không có ý kiến gì, anh ta đã tu luyện đến bình cảnh. Nếu như không có hỗ trợ từ vị sư phụ thần bí kia thì không biết đến ngày nào mới có thể tích đủ nội khí, đột phá vào hoàng cấp.

Giống như đã mai phục sẵn từ sớm, khi Mộc Bình vừa đi đến cửa lớn của Mộc gia thì đã thấy tên tiểu sư đệ của mình chờ sẵn từ khi nào. Mang theo một nụ cười vô cùng ngây ngô, Tiểu Hắc vẫy vẫy tay nói:

- Sư huynh, ngươi đi ra ngoài chơi mà không dắt theo ta, tính ăn mảnh một mình sao?