Chương 954: Huyễn cảnh

Số từ: 1607

Dịch: Độc Hành
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

Nguồn: bachngocsach.com

Thiên Sách "Xẹt xẹt" lật trang một hồi, phát ra một cỗ lực thôn phệ cường đại, sương mù màu tím cực độc phụ cận lập tức bị hấp thu, khiến sương mù cuồn cuộn lên.

Phản ứng của bọn đại hán da vàng cùng Bảo Thiện thiền sư lúc đối mặt sương độc màu tím, khiến Thẩm Lạc biết được những sương độc này nếu vận dụng thoả đáng, là thủ đoạn công kích cực tốt, dù sao không gian Thiên Sách phi thường lớn, mà hết thảy bên trong được hắn khống chế, sẽ không ngộ thương bọn Nguyên Khâu bên trong.

Bay về phía trước một hồi, rốt cuộc sương độc màu tím chung quanh bắt đầu trở nên mờ nhạt, tựa hồ đến đoạn cuối sương độc.

Thẩm Lạc mừng thầm, tăng nhanh độn tốc, sau một lát triệt để bay ra phạm vi sương mù màu tím.

Phía trước là một mảnh đầm lầy màu đen, trong không khí tràn ngập khí tức mục nát, thỉnh thoảng có một ít bọt khí bay lên, phát ra thanh âm "Phốc" "Phốc".

Thiên địa linh khí gần đầm lầy phi thường nồng đậm, sinh trưởng không ít linh thảo linh vật, còn có một số yêu vật cấp thấp.

Thẩm Lạc không để ý đến những vật kia, vận khởi thần thức khuếch tán ra, nhưng hư không chung quanh lập tức sinh ra một cỗ lực giam cầm cường đại, ngăn trở thần thức hắn lan tràn.

"Giống Lưỡng Nghi Vi Trần Trận, có thể hạn chế thần thức khuếch tán, thật sự là bực bội." Hắn nhăn mày, thì thào nói.

"Cần ta khu động cổ trùng giúp ngươi tìm kiếm không? Diện tích chỗ này xem ra không nhỏ." Nguyên Khâu nói.

"Cũng tốt." Thẩm Lạc suy nghĩ một chút gật gật đầu, thôi động Thiên Sách phối hợp Nguyên Khâu thả ra một nhóm lớn cổ trùng.

Những cổ trùng này rất nhanh phân tán ra, bay về bốn phương tám hướng.

Mà Thẩm Lạc cũng thu hồi Vạn Độc Châu, lựa chọn một phương hướng bay tới.

Bí cảnh này có thể là Cửu Phạm bí cảnh, cho nên hắn không dám bay quá nhanh, đồng thời lần nữa thôi động Ẩn Thân Phù ẩn nặc hành tung.

Lại phi độn về phía trước một khoảng, nước bùn đầm lầy dần dần biến mất, biến thành mặt nước thanh tịnh, tựa hồ là một hồ nước khổng lồ.

Thẩm Lạc thấy hoàn cảnh trước mắt được cải thiện, nhưng trong lòng dâng lên một dự cảm không tốt, tựa hồ bên dưới sóng nước bình tĩnh này ẩn giấu thứ gì, mà nơi này lại không thể triển khai thần thức dò xét.

Hắn nhíu nhíu mày, lo lắng có nên tăng tốc không.

Vào thời khắc này, phía dưới mặt nước đột nhiên "rầm" một tiếng, một cái miệng lớn trắng hếu dữ tợn bổ nhào ra, hung hăng cắn tới, tốc độ nhanh dị thường.

"Vậy mà có thể khám phá ta ẩn thân!"

Trong lòng Thẩm Lạc run lên, thân hình lại nhoáng một cái, trên hai chân đại thịnh tinh quang ánh trăng, cả người vô cùng nhanh chóng lướt sang bên cạnh, hiểm hiểm tránh thoát miệng to như chậu máu kia.

Lúc này hắn mới nhìn rõ, tập kích hắn là một đầu yêu vật giống hải báo, so với hải báo bình thường lớn gấp mười lần, trong miệng mọc đầy răng nhọn dữ tợn, trên sống lưng cũng sinh ra vài gốc cốt thứ to lớn, nhìn dị thường dữ tợn.

Hải báo không cắn trúng, cái đuôi lập tức vung lên, một dòng nước như kiếm khí bắn ra, chém về phía Thẩm Lạc.

"Nghiệt súc, muốn chết!"

Thẩm Lạc kết kiếm quyết, một đạo kiếm quang màu đỏ tuột tay bắn ra, trong nháy mắt đến cạnh hải báo, vô cùng nhanh chóng chém qua thân nó, nhanh như một đạo thiểm điện.

Lần trước hấp thu thuần dương lực trong Trảm Ma Kiếm, Thuần Dương Kiếm Phôi phát sinh cải biến không nhỏ, uy lực mạnh mẽ không ít.

Thân thể hải báo im ắng vỡ thành hai mảnh, nhưng không có máu tươi chảy ra, hai nửa tàn thân yêu thú đột nhiên trở nên trong suốt, sau đó biến mất không thấy gì nữa.

"A, huyễn thuật? Hay là pháp lực huyễn hóa ra yêu vật?" Thẩm Lạc thì thào một tiếng, thân hình ngừng lại.

Vào thời khắc này, thiên không phía trên bỗng có một tiếng sét đùng đoàng vang lên, một tia chớp màu trắng thô to hung hăng đánh xuống, mắt thấy sắp đánh trúng đầu của hắn, đâm rách không khí sinh ra cực nóng cùng mùi khét lẹt truyền tới.

Nhưng mà một huyết sắc đại phiên đột nhiên xuất hiện, che phủ thân thể Thẩm Lạc.

Lôi điện màu trắng bổ vào trên lá cờ, đột nhiên biến mất, lại như hư ảo, hồng quang trên Thị Huyết Phiên cũng không động một chút nào.

"Hải báo kia như vậy, bây giờ lôi điện này cũng thế, hẳn là nơi này tồn tại huyễn cảnh vô cùng lợi hại?" Thẩm Lạc tính toán.

Vì dự phòng nguy hiểm, hắn đã sớm vận khởi Huyền Âm Mê Đồng, nhưng vẫn không phát hiện vết tích huyễn thuật lôi điện, đẳng cấp huyễn thuật nơi đây chỉ sợ không kém Lưỡng Nghi Vi Trần Huyễn Trận.

Trong lúc kinh hãi, Thẩm Lạc cũng âm thầm mừng rỡ.

Nơi đây có cấm chế ảo thuật lợi hại thế này, nếu như trong bí cảnh này có bảo vật, tám thành sẽ ở phía trước.

Thẩm Lạc cân nhắc đã phát động cấm chế, liền dứt khoát không tiếp tục ẩn giấu thân hình, kiếm quang màu đỏ dưới thân đại phóng, cả người trong nháy mắt hóa thành một đạo kiếm hồng màu đỏ, toàn lực tiến lên.

Cử động của hắn lần này giống như chọc phải tổ ong vò vẽ, từng đợt yêu thú gầm gừ, trong vùng biển phía dưới không ngừng nhảy ra từng đầu yêu vật, nhào về phía kiếm hồng màu đỏ.

Tốc độ kiếm hồng mặc dù cực kỳ nhanh, nhưng những yêu thú này lại không tốn sức chút nào đuổi theo, hung hăng cắn tới.

Không chỉ như vậy, bầu trời chớp động lôi quang, mấy đạo lôi điện thô to rơi xuống, bổ về phía Thẩm Lạc.

"Những yêu vật này đều huyễn hóa thành, cho nên mới có thể đuổi theo tốc độ của ta, những lôi điện kia cũng giống như vậy, không cần để ý . . ." Thẩm Lạc thầm nghĩ trong lòng, kiếm hồng tiếp tục nhanh như điện chớp tiến lên, liên tiếp xuyên thủng mấy đạo yêu vật cùng lôi điện, cũng không bị ảnh hưởng.

"Quả nhiên." Khóe miệng của hắn lộ ra vẻ tươi cười.

Giữa không trung, thanh âm phích lịch vang lên, lại có một đạo lôi điện thô to rơi xuống, Thẩm Lạc nhìn thoáng qua, cũng không để ý tới.

"Thẩm đạo hữu cẩn thận, đạo lôi điện này không phải là hư ảo!" Thanh âm Nguyên Khâu đột nhiên vang lên trong đầu Thẩm Lạc.

Thẩm Lạc nghe lời này, lập tức thúc giục Thuần Dương Kiếm Phôi dưới thân, bắn tới trước mấy trượng.

"Ầm ầm" một tiếng vang thật lớn, bạch sắc lôi quang bổ vào phần đuôi kiếm hồng màu đỏ, kiếm hồng lập tức chấn động kịch liệt, tán loạn không ít.

Cơ hồ đồng thời, một đầu yêu vật giống cá mập chui ra mặt nước, miệng lớn cắn tới đầu kiếm hồng màu đỏ, "Răng rắc" một tiếng, cắn mất non nửa phía trước kiếm hồng.

"Đáng chết!" Thẩm Lạc thầm mắng một tiếng, vội vàng thôi động Thị Huyết Phiên, bảo vệ thân thể cùng kiếm hồng dưới thân.

Bất quá có Thị Huyết Phiên cản trở, tốc độ kiếm hồng màu đỏ giảm xuống rất nhiều.

"Ầm ầm" hai tiếng nổ mạnh, rất nhanh lại có hai đạo lôi điện chân thực đánh xuống, bị Thị Huyết Phiên nhẹ nhõm ngăn trở, nhưng hắn bị đánh cho lắc lư, tốc độ lần nữa giảm xuống.

Thẩm Lạc hừ nhẹ một tiếng, pháp lực chen chúc rót vào trong Thuần Dương Kiếm Phôi, độn tốc lập tức khôi phục nguyên trạng, ẩn ẩn còn nhanh hơn một chút, đối cứng lôi điện và yêu vật tập kích.

Có chí bảo Thị Huyết Phiên phòng ngự nơi đây, Thẩm Lạc không còn lo lắng huyễn cảnh sẽ tạo thành tổn thương, nhất định phải nhanh đi ngang qua mảnh khu vực này, nếu để người Nữ Nhi thôn phát giác có người chui vào, muốn trộm lấy Cửu Phạm Thanh Liên thì càng khó khăn.

Mặc dù toàn lực phi độn sẽ khiến cho pháp lực hắn tiêu hao tăng lên, nhưng để đạt mục đích, không thể không như vậy.

Thời gian từng giờ trôi qua, rất nhanh qua nửa khắc đồng hồ.

Thẩm Lạc không ngừng toàn lực phi độn, nhưng mà lôi điện cùng yêu vật chung quanh cũng không giảm bớt, phía trước cũng không có cảm giác sắp đến cuối.

"Thẩm đạo hữu, nếu như ta đoán không sai, ngươi bây giờ bị huyễn cảnh nơi đây vây khốn, một mực đảo quanh, giống như Lưỡng Nghi Vi Trần Trận lúc trước." Thanh âm Nguyên Khâu lại một lần nữa vang lên trong não hải Thẩm Lạc.

Mời các bạn [Luận Truyện] Đại Mộng Chủ.
Mời [Đăng Ký Dịch] Đại Mộng Chủ.
Mời đọc bản convert Đại Mộng Chủ [C].
Thứ hạng cao nhất từng đạt: Số 2 nguyệt phiếu bảng Khởi Điểm.