Chương 16: Không lùi mà tiến

Số từ: 1834

Dịch: Vong Mạng
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông
Nguồn: bachngocsach.com

“Đừng hòng!”

Thẩm Lạc thầm gầm lên một tiếng giận dữ đồng thời điên cuồng vận khởi Tiểu Hóa Dương Công.

Một tầng ánh sáng đỏ từ trong cơ thể chiếu ra ngoài hòng chống lại thứ vô hình đang tập kích hắn.

Cùng lúc đó, một luồng lực Dương cương cũng điên cuồng tập trung lao về phía phù văn trước ngực.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Lạc sử dụng phù văn trừ quỷ này nhưng tình huống bức bách, chỉ có thể lấy ngựa chết làm ngựa sống.(1)

Điều khiến hắn thất vọng chính là, ngoài việc cảm giác chỗ áo có vẽ bùa trước ngực nóng lên một chút ra thì chẳng có gì phát sinh thêm nữa.

Nhưng ngay sau đó, Thẩm Lạc liền thấy hai hốc mắt hơi nóng lên, kế đó không gian trước mắt dần tối rồi cái bóng màu đen lù lù xuất hiện trước mặt hắn.

Cái bóng này cao hơn một trượng, tóc rất dài, kéo chạm xuống tận đất lại phủ kín mắt nên không thể thấy rõ dung mạo, chỉ có thể lờ mờ thấy hai con mắt đỏ lòm, lộ rõ sự ác độc lạnh lùng lẫn sự ham muốn với sinh mệnh.

Không chỉ thế, hai cánh tay dài tỏa khói đen mờ mịt nơi bàn tay của nó còn đang bóp chặt cổ hắn.

“Quỷ thật à!”

Thẩm Lạc kinh hãi không thôi, có điều dù hô hấp dẫn trở nên khó khăn nhưng hắn vẫn theo bản năng tung một cước về hướng quỷ vật này.

Nhưng hắn còn chưa đá tới, quỷ vật đã rít lên một tiếng ai oán thê lương.

Thẩm Lạc chỉ thấy đầu óc ong ong hỗn loạn, tầng ánh sáng đỏ trên người cũng nổ bụp cái mà vỡ nát. Hai mắt, hai tai, thậm chí cả mũi miệng hắn, chỗ nào cũng đều có một dòng dịch nóng chảy ra. Hai mắt hắn tựa như bị phủ một lớp màng đỏ đục, cùng lúc đó mọi giác quan khác cũng yếu đi rất nhiều.

Đôi tay lạnh như băng kia càng lúc càng bóp chặt cổ hắn khiến ý thức của Thẩm Lạc càng lúc càng trở nên mơ hồ, cái chân mới tung cước biến thành cứng đờ giữa không trung rồi èo uột rớt xuống.

Hắn lơ mơ nghe một tiếng sấm đùng đoàng từ trên trời truyền xuống, tiếp đó là một cơn mưa nặng hạt rơi xối xả, sau đó…không biết thêm gì nữa.

Trong một thoáng, Thẩm Lạc cảm giác mình đang ở một nơi tối tăm vô tận, bốn phía xung quanh không một tiếng động, không khí vô cùng tĩnh lặng.

Hắn muốn mở hai mắt ra nhưng lại phảng phất cảm giác như mình đã mất quyền khống chế cơ thể, không chỉ không có cách nào nhấc nổi mí mắt mà thậm chỉ ngay cả tay chân cũng không thể động cựa chút nào.

Hắn lờ mờ thấy được sự bất thường ở đây nhưng sự mỏi mệt từ sâu trong cơ thể lại khiến hắn nổi lên ý nghĩa buông xuôi mặc kệ, chẳng muốn làm gì, chỉ muốn nghỉ ngơi thật thoải mái một chút.

Nhưng chính vào lúc này, một tràng tiếng côn trùng kêu thình lình truyền tới bên tai phá tan khoảnh khắc yên bình.
Thẩm Lạc giật mình rồi đột nhiên mở hai mắt ra.

Sau một khắc, Thẩm Lạc kinh hãi phát hiện ra rằng bản thân mình chẳng ngờ lại một lần nữa nằm trên con đường thôn quê kia.

Đường nhỏ quen thuộc, đồng ruộng quen thuộc, sương đêm quen thuộc, vầng trăng non quen thuộc…còn có sơn thôn ẩn hiện trong làn sương mờ với ánh lửa bập bùng mờ tỏ.

“Không đúng! Mộng cảnh không thể chân thực thế này, hiện thực cũng không thể lặp lại như thế! Ta rốt cuộc là ở nơi nào đây?” Thẩm Lạc trở mình đứng lên, trong lòng quay cuồng đủ thứ suy nghĩ.

Hắn đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, xong bèn ngồi xổm xuống, tay cắm xuống sâu bốc lên một nắm đất.

Đất ở bề mặt tuy hơi ẩm vì sương đêm nhưng phần ở sâu dưới thì hoàn toàn khô ráo, nhớ tới thời điểm vừa mất đi ý thức khi nãy, rõ ràng hắn đã thấy trên trời đổ mưa to nên dù không biết khoảng thời gian sau đó là bao lâu nhưng mặt đất tuyệt đối không thể như thế này được.

Hắn lập tức đưa mắt nhìn khắp con đường nhỏ, thấy trên mặt đất không hề có dấu chân người nào, nhưng lúc trước hắn chạy tới chạy lui mấy lượt, chắc chắn không thể nào có chuyện không để lại dấu chân.

“Không lẽ nơi này có thể khôi phục liên tục hoặc là lặp lại mọi thứ? Ta trước đó không phải là không bị quỷ vật giết mà là chết đi sống lại rồi quay lại thời điểm mới tới chỗ này?” Thẩm Lạc từng nhiều tạp thứ có ghi lại những cố sự mang chút màu sắc ma mị quái đản, thêm vào đầu óc linh hoạt nên rất nhanh đưa ra một suy đoán mơ hồ.

Hắn lập tức nghĩ tới một chuyện xong liền đưa một tay lên.

Ngón trỏ trước đó bị chính mình cắn để vẽ bùa, giờ phút này đã khôi phục làn da mịn màng không một chút thương tổn.

“Quả là thế, chỉ là chuyện này đúng là không thể tưởng tượng nổi!” Mắt Thẩm Lạc lóe lên nét hoảng sợ.

Hiểu một chút về tình huống đang gặp phải, tâm thần hắn cũng buông lỏng một chút đồng thời tỉnh táo thêm mấy phần.

Thẩm Lạc dù biết có vẻ ở nơi này mình có thể trùng sinh nên việc phải đối mặt với quỷ vật đương nhiên không làm ăn e sợ như trước, nhưng nếu thực sự lại bị nó bóp cổ chết tươi lần nữa thì khẳng định là hắn không cam tâm.

Thêm nữa là, hắn cũng không dám chắc rằng mình đã sống lại hai lần rồi nhưng lần thứ ba có thể sống lại như cũ hay không?

Vạn nhất không thể ‘Sống lại’ thì...?

Hắn chỉ có một mạng nhỏ nên cũng không dám đánh cược!

Nhưng đã thế này thì cũng chỉ có thể buông tay đánh cược một lần!

Thẩm Lạc im lặng suy nghĩ. Sau khi sự e sợ tán đi quá nửa, trong lòng dâng lên chút cảm giác kích động, hắn bắt đầu nhớ lại tất cả các phương pháp khu trừ quỷ vật được ghi trên điển tịch.

Hắn đột nhiên cởi quần áo ở phần thân trên, cắn rách ngón tay rồi dùng máu tươi vẽ các loại đồ án phù lục trực tiếp lên da, cứ thế vẽ lên tám bức mới dừng tay.

Không phải Thẩm Lạc không muốn vẽ thêm, chỉ là chẳng hiểu vì sao cứ vẽ mỗi bức phù văn là hắn liền cảm giác sức lực trong cơ thể yếu đi một phần, hết như là bị rút đi vậy.

Ngay khi vẽ xong tám bức phù văn, cơ thể hắn đã có có chút mỏi mệt, vẽ nữa sợ rằng tiếp đây hành động sẽ bị ảnh hưởng nên mới ngừng tay.

Mấy bức này đều là hắn mô phỏng các loại phù văn mà vẽ ra, bao gồm cả Tiểu Lôi phù mới thử nghiệm khi trước ở trong đó. Hắn cũng không rõ ánh sáng trắng của phù này có hiệu quả gì nhưng dù sao thì có còn hơn không.

Thẩm Lạc lập tức mặc lại quần áo chỉnh tề. Đã có kinh nghiệm một lần gặp thứ như Quỷ đả tường, hắn không đi những hướng khác mà chạy thẳng về phía thôn nhỏ.

Hắn vốn không phải người sợ phiền phúc, chỉ là mọi việc trước đó quá ly kỳ, giờ đã làm rõ một chút manh mối rồi, vậy thì dứt khoát tra cho ra.

Hắn cũng rất muốn biết, nếu có thể chạy thoát khỏi sự truy sát của quỷ vật, thậm chí là diệt trừ nó thì sau đó có thể thoát khỏi nơi này hay không.

Nhoáng cái, Thẩm Lạc đã đi tới cửa thôn.

Trên mặt đất chỗ cửa thôn thấy hai cây cọc gỗ giao nhau ngăn ở phía trước, cảnh tượng y như lần đầu tiên hắn vào thôn.
Thẩm Lạc trông thấy cảnh này thì càng thêm chắc chắn với suy đoán của mình.

Đang định bước vào thôn, hắn tựa hồ như nghĩ tới điều gì, cúi người nhặt hai cọc gỗ lên, giắt bên hông xong mới tiếp tục chạy về phía căn nhà có ánh đèn.

Hắn đi tới trước căn nhà, đầu tiên là nhúm lấy một nhúm tàn hương ở ban thờ trước của, kế đó nhảy lên tiến tới trước cửa rồi không đợi máu tươi từ trong cửa chảy ra, hắn vung chân đạp một cước mạnh lên cánh cửa gỗ.

‘Rầm’ một tiếng, theo đó cánh cửa gỗ mở toang ra.

Cảnh tượng sau cánh cửa lại khiến hắn sững người.

Chỉ thấy một bé gái gầy gò mặc đoản sam(2) màu xám, bộ dáng chừng bảy, tám tuổi, trước ngực ôm một thùng gỗ đựng đầy máu tươi màu đen, tư thế như đang chuẩn bị đổ xuống bậu cửa.

Nhìn thấy Thẩm Lạc đột nhiên phá cửa xông vào, bé gái lộ vẻ hoảng sợ, chân đạp lui về sau hai bước.

Thẩm Lạc nhanh chóng lấy lại tinh thần, không để ý bé gái mà đưa mắt quét vào trong phòng, ánh mắt rơi vào một góc căn phòng, nơi có thi thế một con chó mực màu lông loang lổ nằm chết khô ở đó.

“Máu chó mực.” Thẩm Lạc nhìn thùng gỗ trong tay cô bé một chút, khẽ nhíu mày rồi đưa ánh mắt nhìn sang một hướng khác.
Ở bên cạnh con chó mực là một cái giường gỗ, trên đó có một lão già tóc muối tiêu đang nắm. Hai mắt lão nhắm nghiền, trông như bị hôn mê bất tỉnh.

Ở trong phòng còn có một bàn thờ khác, ở trên có thắp nến. Bàn thờ này đặt thờ một bức tượng thần tí hon mình người đầu chó.

Ngoài ra, trên cửa sổ chỗ vách tường khắp căn phòng đều có vết máu màu đen, trông hẳn là dốc sức bôi lên.

Chú giải:
1. Lấy ngựa chết làm ngựa sống: Câu này có nghĩa tương đương câu còn nước còn tát ở VN, ý chỉ sự việc gần như đã hết hy vọng, dù chỉ có một tia mong manh cũng phải thử.
2. Đoản sam: Nghĩa là áo ngắn, thực ra thì nó cũng như áo chúng ta mặc hiện tại, dài ngang hông.

Mời các bạn [Luận Truyện] Đại Mộng Chủ.
Mời [Đăng Ký Dịch] Đại Mộng Chủ.
Mời đọc bản convert Đại Mộng Chủ [C].
Thứ hạng cao nhất từng đạt: Số 2 nguyệt phiếu bảng Khởi Điểm.