Chương 946: Manh mối

Số từ: 1474

Dịch: Độc Hành
Chưa biên
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

Nguồn: bachngocsach.com

"Vậy ngươi làm sao biết Lật Lật Nhi mất tích ở chỗ này?" Liễu Phi Tự dùng ánh mắt hoài nghi nhìn chằm chằm Thẩm Lạc, nhíu mày hỏi.

"Lúc trước ở chỗ này đụng ngươi, lần này ngươi lại trực tiếp dẫn ta tới nơi này, đủ để thấy ngươi thường xuyên quanh quẩn nơi đây, chắc là Lật Lật Nhi mất tích ở đây. Ngươi thường xuyên tới đây chính là muốn tìm xem có bỏ sót manh mối gì không." Thần sắc Thẩm Lạc bình tĩnh, nói.

"Nàng là muội muội ta, so với thân muội muội còn thân hơn, rốt cuộc ngưoi có biết nàng ở đâu không?" Liễu Phi Tự nghe vậy, sắc mặt dừng một chút, lời nói có chút cầu khẩn hỏi thăm.

"Đến giờ ngươi vẫn còn cho rằng là ta bắt nàng sao?" Thẩm Lạc nghe vậy, nghiêm mặt nói.

"Ta chỉ là. . . Chỉ muốn đưa nàng trở về. . ." Trên mặt Liễu Phi Tự lộ vẻ đau thương, thì thào nói.

Thẩm Lạc thấy thế, thở dài, trong đôi mắt ẩn ẩn chớp động quang mang, Huyền Âm Mê Đồng bắt đầu vận chuyển, nhìn bốn phía đánh giá.

"Ngươi đã từng làm người kia bị thương?" Sau một lát, hắn nhăn mày lại, có chút ngạc nhiên hỏi.

"Mũi tên ta từng sượt qua bờ vai của hắn, đáng tiếc không bắn trúng." Liễu Phi Tự đột nhiên ngẩng đầu, lại nằng nặng gật đầu nói.

"Không, ngươi bắn trúng, nếu không ngươi đã tìm về mũi tên này rồi mới đúng." Thẩm Lạc nhếch miệng cười, nói.

Liễu Phi Tự nghe vậy, thần sắc biến đổi: "Ngươi làm sao biết mũi tên này bị mất?"

"Bởi vì ngươi bắn trúng tên kia, hắn mang theo mũi tên trốn, bất quá ngươi không có phát hiện trên mặt đất có huyết dịch, cho nên nghĩ lầm mình không bắn trúng, nhưng kỳ thật ngươi đã thương tổn tới hắn." Thẩm Lạc vừa cười vừa nói.

"Không thể, ta đã rõ ràng cẩn thận, nếu thật sự bị bắn trúng, làm sao ta không phát hiện được vết máu?" Liễu Phi Tự có chút kích động nói.

"Bắt Lật Lật Nhi, rất có thể là một đầu yêu vật Kim Lưu Ly. Têu này có thể huyễn hoá hào quang lưu ly, biến ảo ra các loại hình thái, huyết dịch lại hết sức đặc thù, bình thường trong suốt không màu không hình." Thẩm Lạc trong khi nói chuyện, nhặt trên mặt đất một mảnh cây cỏ, đưa tới.

Liễu Phi Tự nửa tin nửa ngờ, nhận lấy phiến lá đưa đến trước mắt quan sát tỉ mỉ.

"Huyết dịch Kim Lưu Ly khô cạn sẽ không bay hơi biến mất, mà ngưng kết thành tinh thể. Ngươi giơ cao phiến lá đón ánh nắng là có thể xem được." Thẩm Lạc tiếp tục nói.

Liễu Phi Tự theo lời đi tới một mảnh cây cối thưa thớt, có ánh nắng chiếu xuống, giơ cao phiến lá đón lấy ánh nắng, quả thật mặt ngoài phiến lá phát hiện một tầng kết tinh trong suốt thật mỏng, chiết xạ dưới ánh sáng mặt trời.

"Lần này ngươi nên tin tưởng ta đi?" Thẩm Lạc nói.

"Yêu vật Kim Lưu Ly, ta chưa từng nghe nói qua, làm sao biết ngươi nói thật hay giả?" Liễu Phi Tự do dự hỏi.

"Cái này dễ xử lý, ta mang ngươi nhìn xem khu vực phân bố kết tinh, ngươi nhứo lại một chút, xem có phải cùng tuyến đường tên kia thoát đi không, đại khái là có thể phán đoán lời ta nói là thật hay giả." Thẩm Lạc có chút tự tin, cười nói.

Nói xong, hắn liền tiếp dùng Huyền Âm Mê Đồngtìm kiếm một phen, trong núi rừng chỉ ra một đầu lộ tuyến yêu vật Kim Lưu Ly lẩn trốn.

Liễu Phi Tự đi theo một đường kia xem xét, rốt cuộc xác nhận được, hoàn toàn không khác lộ tuyến ngày đó mình theo.

Nàng nhìn chằm chằm Thẩm Lạc một lúc lâu, chỗ sâu đáy mắt tựa hồ có chút áy náy, nhưng lại mím môi không nói xin lỗi, chỉ là có chút ấp a ấp úng nói: "Ngươi thật. . . Đồng ý giúp ta tìm kiếm Lật Lật Nhi?"

"Đương nhiên, việc này quan hệ đến sự trong sạch của ta, giúp các ngươi cũng là giúp chính ta. Lại nói, vạn nhất có thể lập xuống công lao, nói không chừng Tôn bà bà có thể cho ta một gốc Cửu Phạm Thanh Liên đấy?" Thẩm Lạc cười nói.

"Cửu Phạm Thanh Liên ngươi đừng suy nghĩ nữa, cho dù ngươi có thể giúp đỡ tìm về Lật Lật Nhi, bà bà cũng sẽ không cho ngươi. Vật này rất trọng yếu với Nữ Nhi thôn chúng ta, không phải thứ có thể tặng cho ngoại nhân." Liễu Phi Tự lại nói tiếp, không còn thái độ lạnh lùng nheu trước.

Thẩm Lạc từ chối cho ý kiến gật gật đầu, cũng không ôm hy vọng quá lớn, vạn nhất không thành, cũng chỉ có kiếm tẩu thiên phong.

"Nếu Lật Lật Nhi bị yêu vật Kim Lưu Ly bắt đi, chắc là sẽ không nguy hiểm quá lớn. Loại yêu vật này trời sinh tính ôn hòa, ít nghe nói tập kích loài khác, càng chưa từng nghe nói chúng thị sát tàn nhẫn. Chỉ là bọn hắn một khi xuất thủ, phía sau nhất định có ẩn tình khác, chỉ sợ liên lụy không chỉ là một đầu yêu vật Kim Lưu Ly." Ánh mắt Thẩm Lạc nhìn về nơi xa, nói.

"Thế nhưng lúc trước ngươi đã đắc tội yêu vật này?" Liễu Phi Tự hỏi.

"Ta căn bản chưa từng thấy qua yêu này, sở dĩ biết, cũng là nghe một tiểu hoà thượng ở Trường An nói qua." Thẩm Lạc bất đắc dĩ nói.

Liên quan tới tin tức yêu vật Kim Lưu Ly, vẫn là Giang Lưu tiểu hòa thượng trên đường đi Tây Vực kể cho hắn nghe.

Liễu Phi Tự nghe vậy, có chút thất vọng.

Nếu vậy, dù biết là Kim Lưu Ly bắt đi Lật Lật Nhi, cũng không có tác dụng gì.

"Ngươi cũng đừng nản chí, tối thiểu biết Lật Lật Nhi ở trong tay Kim Lưu Ly cũng là một tin tức tốt đấy." Thẩm Lạc an ủi.

Liễu Phi Tự nghe vậy, nhẹ gật đầu, không nói gì nữa.

"Lại nói, Nữ Nhi thôn các ngươi giỏi về dùng độc, cũng am hiểu trồng trọt các loại kỳ hoa dị thảo, trong tộc có linh thảo gì khác có thể kéo dài tuổi thọ không?" Thẩm Lạc đổi chủ đề, hỏi.

"Ngươi cũng nói, chúng ta am hiểu là độc dược, nào có linh thảo gì kéo dài tuổi thọ chứ?" Liễu Phi Tự lườm hắn một cái, hỏi ngược lại.

Thẩm Lạc nhất thời chỉ biết im lặng.

"Bất quá, dược thảo thế gian tuy phân chia linh độc, nhưng cũng phải nhìn vào cách vận dụng. Có chút độc dược dùng tốt so với công hiệu linh dược, thậm chí càng tốt hơn. Chỉ là độc thảo kéo dài tuổi thọ, ta đúng là chưa nghe nói qua, hay là ngươi đi cửa hàng trong thôn nhìn xem, có lẽ có thứ ngươi muốn." Liễu Phi Tự suy nghĩ một phen, nói thêm.

"Trong thôn còn có cửa hàng?" Thẩm Lạc có chút ngạc nhiên hỏi.

"Nói nhảm, Nữ Nhi thôn chúng ta trồng trọt nhiều độc dược linh thảo như vậy, chẳng lẽ đều dùng hết? Tự nhiên có một bộ phận dùng buôn bán, trao đổi với ngoại giới." Liễu Phi Tự nói.

"Nếu để trao đổi, chắc là cũng sẽ có linh tài khác, không biết có thể mang ta đi nhìn xem không?" Ánh mắt Thẩm Lạc sáng lên, hỏi.

Liễu Phi Tự do dự một chút, nói: "Được."

. . .

Hai người trở về thôn trang, một đường đi vào trong thôn, ven đường đi ngang qua tòa Phác Dược viên kia, lại đi hồi lâu, rốt cuộc đi tới một khu vực tương đối khoáng đạt.

Nơi này khác với nơi khác cây cối rậm rạp, mà xây dựng lên một quãng trường lót đá chiếm diện tích không nhỏ.

Phía bắc quãng trường, xây dựng một loạt lầu gỗ một tầng, có bảy tám gian, phía trên treo một tấm biển, vô cùng đơn giản viết hai chữ "Cửa hàng".

Bề ngoài nhìn thực sự quá mức phổ thông, so với chợ búa bình thường có vẻ nhỏ bé hơn.

"Nơi này thực sẽ có vật ta muốn sao?" Thẩm Lạc không khỏi nghĩ thầm trong lòng.

Mời các bạn [Luận Truyện] Đại Mộng Chủ.
Mời [Đăng Ký Dịch] Đại Mộng Chủ.
Mời đọc bản convert Đại Mộng Chủ [C].
Thứ hạng cao nhất từng đạt: Số 2 nguyệt phiếu bảng Khởi Điểm.