Chương 1: Mộng Ảo Thoáng Qua.

Nguồn : 4vn.eu

Dịch giả: Tiểu Hận

Tiêu Phàm tỉnh dậy thấy đầu đau như búa bổ, dường như có kẻ nào đó nhân lúc hắn ngủ dùng gậy gỗ tương một phát vào đầu hắn vậy.

“ Mình không phải đang đi cướp sao? Tại sao lại nằm trên giường như thế này? Rút cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy? “

Tiêu Phàm mắt còn chưa mở đã nghe thấy bên tai vang lên một giọng nói già nua chậm rãi:

- Người này hơi thở mong manh, mạch tượng hỗn loạn, lúc có lúc không, sợ là …. Mạng không còn được bao lâu nữa rồi! Xin thứ cho lão hủ bất lực.

Tiêu Phàm ngẩn người. "Ai nói vậy? Mà nói ai? Không lẽ là ta sao?"

Ngay sau đó, một giọng nữ vui vẻ vang lên bên tai hắn:

- Thật vậy sao? Thật tốt quá! Rốt cục tiểu thư nhà ta không cần phải gả cho kẻ bất lực này rồi! Người đâu, mau tới đây! Đem tên gia hỏa này đi chôn cho ta!

Tiêu Phàm cả kinh, vội vàng mở mắt. Bỗng thấy một tiểu cô nương ăn mặc cổ trang đang nhảy nhót chỉ vào mình, quay đầu ra cửa gọi người, mà bên cạnh có một lão đầu đồng dạng cổ trang đang nhìn tiểu cô nương với ánh mắt cổ quái. Tiêu Phàm xác định người mà tiểu cô nương kia muốn chôn đúng là mình!

“ Thật nguy hiểm! Nếu mình tỉnh lại chậm hơn nửa khắc, kết cục chắc không cần phải nói rồi….”

- Chậm đã! Chậm đã!

Trong lúc nguy cấp, Tiêu Phàm vội lên tiếng, yết hầu khản đặc, gian nan mở miệng nói:

- Chậm đã! Bác sĩ, bác sĩ! Ngươi là bác sĩ, không thể thấy chết mà không cứu chứ, còn có thể giúp ta thêm một lần mà…

Một người hơi thở mong manh, tưởng như có thể chết bất kỳ lúc nào, không ngờ lại mở miệng vào chính lúc này, tình cảnh này quả thật là rất quỷ dị.

Trong phòng một già một trẻ lập tức sợ ngây người.

Tiểu cô nương mắt trợn trừng, nhìn chằm chằm vào Tiêu Phàm một hồi lâu, giống như trông thấy quỷ, trầm mặc, rốt cục cũng rú lên:

- Quỷ ………!

Sau đó lảo đảo chạy vội ra ngoài.

-Ta không phải quỷ!

Tiêu Phàm cảm thấy toàn thân suy yếu vô lực, thì thào giải thích

Tiểu cô nương đã chạy ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại lão già mặc cổ trang, vẻ mặt của hắn cũng không khác gì vẻ mặt của tiểu cô nương ban nãy, vẫn trợn trừng mắt nhìn Tiêu Phàm

Tiêu Phàm vội giải thích với hắn:

- Ta thật sự không phải là quỷ mà…

Lão già đờ đẫn gật đầu.

Được thừa nhận là người quả thật là một chuyện hạnh phúc, Tiêu Phàm vẻ mặt cảm kích hướng lão già cười cười, trong lòng xúc động như gặp được tri kỷ.

- Mọi người đều nói, trong nhà có người già, như có của quý, quả nhiên lão tiên sinh so với người trẻ tuổi bình tĩnh hơn nhiều…

Ai ngờ Tiêu Phàm vừa dứt lời, lão già cũng hoảng hốt kêu lên:

- Quỷ…..!

Sau đó cũng lảo đảo, nghiêng ngả cắm đầu chạy ra ngoài.

Không ngờ, lão tiên sinh này quả thật không bình tĩnh, chẳng qua phản ứng có chút chậm chạm mà thôi…

Tiêu Phàm lặng người, rồi giật mình khi thấy dáng tiểu cô nương ban nãy có chút quen mắt…. Nhìn lướt qua, trông rất giống mối tình đầu của hắn, cô gái mang tên Ngô Điềm, không thể tưởng tượng được rằng Ngô Điềm mặc cổ trang lại xinh đẹp đến thế.

Trong phòng thật yên tĩnh, lúc này Tiêu Phàm mới có thời gian dò xét lại hoàn cảnh của mình. Dĩ nhiên, hoàn cảnh như thế này không thể được coi là tốt. Căn phòng rộng chừng mười mét vuông, trong phòng ngoại trừ chiếc giường cũ nát hắn đang nằm thì không còn bất cứ thứ gì cả. Trên thân hắn còn đang đắp một chiếc chăn mỏng như tờ giấy. Nhấc chăn lên, Tiêu Phàm kinh hãi khi thấy mình cũng mặc một thân áo trắng, kiểu dáng giống hệt hai người vừa rồi, đều là cổ trang.

Tiêu Phàm lắp bắp:

- Đùa gì kì vậy? Không phải đóng phim đấy chứ?

Gãi gãi đầu, Tiêu Phàm lại cảm thấy có cái gì không đúng, hắn đưa tay lên đầu thêm một lần nữa:

- Mje nó chứ!

“ Tóc mình dài như vậy từ khi nào cơ chứ?” Trên đầu còn có thêm một búi tóc, làm hắn khi phát hiện ra càng lo sợ không yên.

Vụ cướp còn chưa thực hiện được, say ngất ngưởng ngã vào bụi cỏ bên đường, khi tỉnh lại thấy mình ở một hoàn cảnh lạ lẫm, mặc cổ trang nằm trên giường, hơn nữa còn tý nữa bị người ta chôn sống…Đã cầm đao đi cướp bóc, lá gan hắn đương nhiên không thể nhỏ được, nhưng hiện tại… Tiêu Phàm đột nhiên cảm thấy mình rất yếu ớt, đối diện với hoàn cảnh hiện tại, hắn cảm thấy trong lòng vô cùng lo sợ. Ngẩn người trong chốc lát, Tiêu Phàm như người điên hất tung chăn, đưa tay xuống dưới quần sờ soạng một hồi, sau đó hắn nhẹ nhõm thở dài… “ May mắn là thằng nhỏ vẫn đây, nó lại đang biểu tình mới chết chứ!”

Thở phào nhẹ nhõm, bỗng hai chữ hiện lên trong óc hắn: Xuyên việt.

Đừng đùa vậy chứ?

Mặt Tiêu Phàm khẽ giật giật vài cái, hắn xúc động tới mức muốn ôm gối, khóc. Hắn muốn về nhà….

- Này, mọi người biết tin gì chưa? Uất ức cô gia của chúng ta tỉnh rồi đó!

- Làm gì có chuyện đó! Đại phu chả bảo phải chuẩn bị hậu sự đi còn gì? Lão gia đã chuẩn bị sẵn quan tài rồi, chờ hắn tắt thở, tống vào rồi chôn thôi..

Rồi có tiếng nói cắt ngang: - Thì có ai bảo không phải đâu! Mà cái mạng của hắn cũng lớn quá cơ! Ba ngày thì hai ngày ngắc ngoải, mãi không tắc thở, ta thật muốn giúp hắn một tay, bóp chết hắn luôn..

- Thật ra thì vị cô gia của chúng ta cũng rất đáng thương, cha mẹ mất sớm, để lại hắn một mình lẻ loi, thân thể thì ốm yếu. Cha mẹ hắn lúc còn tại thế đã định việc hôn nhân cho hắn rồi, hắn đúng là con rể định danh mà thôi, hôn sự này chắc cũng kéo dài tầm ba bốn năm rồi thì phải. Lão gia cũng không muốn để bọn họ thành thân đâu. Quá nửa là hôn sự này hỏng rồi…

- Haizz, vị Uất ức cô gia này của chúng ta quả thật là uất ức mà, đen đủ đường, thân thế đã đáng thương như vậy, lúc tỉnh dậy lại nghe tin tức chua xót đến dường này…

- Hả? Các ngươi nói thế là có ý gì? Tiếng nói có vẻ dồn dập hơn.

- Nghe nói là sau khi hắn tỉnh dậy bị điên đó..

- Điên á? Sao hắn lại điên được nhỉ?

- Thì sau khi hắn tỉnh lại hai ngày, mỗi ngày đều đờ đẫn, miệng lẩm bẩm cái gì mà “ Ăn cướp, Rượu trắng, Xuyên việt” gì gì đó.. Chả biết có ý nghĩa gì..

- Xuyên việt là sao?

- Ta mà hiểu chẳng lẽ ta cũng thành kẻ điên như hắn?

- Tiểu thư thật đáng thương…

- ……

Sau khi Tiêu Phàm tỉnh lại, khắp nơi trong Trần phủ đều lưu truyền những câu chuyện như vậy.

Tại thời điểm mà tin đồn đang nổi như cồn, nhân vật chính trong câu chuyện của chúng ta đang ngẩn người bên vườn hoa tại tiền viện của Trần phủ.Hắn không thể không ngẩn người, hắn có quá nhiều điều thắc mắc, cần tự hỏi. Ba ngày trôi qua, trong đầu Tiêu Phàm vẫn thấy mê man, thông qua quan sát hoàn cảnh, hắn rốt cục nhận ra một sự thực. Hắn xuyên việt. Chuyện nhảm nhí như vậy tự dưng lại rơi vào đầu hắn, thật bất hạnh mà.

Mấy ngày trôi qua, thông qua những câu chuyện đứt quãng của hạ nhân tại Trần phủ nói, Tiêu Phàm có vài phần sáng tỏ về tình cảnh của mình hiện tại. Tình cảnh của hắn hiện tại không được tốt cho lắm.

Đầu tiên, hắn ở rể tại Trần phủ, có vẻ như thân phận này không được mọi người hoan nghênh cho lắm, hơn nữa ngày thành hôn còn bị hoãn vô thời hạn. Từ xưa đến này, ở rể có hai lý do, một là gia cảnh bần hàn, hai là người không có bổn sự. Rất không may cho Tiêu Phàm là cả hai điều trên đều rơi vào hắn. Tiếp theo, khi hắn tỉnh lại, tiểu cô nương mà hắn nhìn thấy, người mà kêu gào muốn chôn hắn, cũng không phải là thiên kim của Trần phủ. Trên thực tế cô nương ấy chỉ là nha hoàn của thiên kim mà thôi, nàng có cái tên rất thông dụng. Bão Cầm. Sở dĩ có cái tên này, do thiên kim của Trần phủ vốn là một người đánh đàn giỏi. Chủ nhân giỏi đánh đàn, nha hoàn đương nhiên muốn được gọi là Bão Cầm ( Ôm cầm)

Tựa như rất nhiều nhà tranh rách nát có cái tên rất kêu “ Thính Vũ Hiên”, hoặc những túp lều ven biển mang cái tên “ Quan Đào các”, dường như những cái tên này lần đầu được biết đến còn có thể gọi là lịch sự, mấy trăm năm sau, hàng trăm, hàng ngàn người đều sử dụng những tên như vậy, làm cho chúng trở nên thông dụng.

Cái tên Bão Cầm này cũng vậy.

Còn lý do mà nàng lại muốn chôn Tiêu Phàm khi hắn còn chưa tắt thở cũng rất rõ ràng. Hoa lài sao lại phải cắm bãi

*

trâu, tiểu nha đầu thấy bất công với tiểu thư của mình, cho nên vội vàng muốn chôn sống Tiêu Phàm. Mà Tiêu Phàm lại trong hoàn cảnh nguy hiểm như vậy có thể tỉnh lại, có lẽ do nhân phẩm bạo phát.

Hiện tại, từ những câu chuyện trò của người bên ngoài, hắn biết được hai tin tức. Một xấu, một tốt dành cho hắn.

Tin tốt ở đây là: Hắn không cần phải đi cướp nữa, càng không phải lo có cảnh sát tới bắt hắn, trừ phi cục cảnh sát có cỗ máy thời gian. Về điểm này thì Tiêu Phàm rất yên tâm, dù sao thì cảnh sát cũng là cảnh sát chứ không phải mèo máy Doraemon.

Đương nhiên, tin tức xấu cũng làm cho người ta có chút lo lắng.

Tin xấu ở đây là: Địa vị của hắn tại Trần phủ rất thấp, còn thấp hơn đi làm tên cướp như xưa. Từ cổ đại, ở rể vốn bị người khác kỳ thị coi thường, hôm nay đến cả hạ nhân của Trần phủ cũng khinh thường hắn, bao gồm cả tiểu nha đầu ôm đàn từng muốn chôn sống hắn.

Đây chính là tình huống hiện tại của Tiêu Phàm.

Trải qua ba ngày thích ứng tâm lý, Tiêu Phàm rốt cục cũng chấp nhận sự xuyên việt của mình, đồng thời cũng tiếp nhận thân phận mới, một tên con rể uất ức, ăn nhờ ở đậu nhà vợ. Được rồi, xuyên việt thì xuyên việt, không ai vỗ tay hoan nghênh ta thì tự ta hoan nghênh chính mình..

Hoan nghênh đi vào, ặc, mà đây là cái triều đại gì vậy cà?