Q2 - Chương 17: Chuyện đơn giản nhất mà ta có thể nghĩ đến

Đại Đạo Triều Thiên
Tác giả: Miêu Nị
Quyển 2: Tô Mạc Già
Converter: quangheo
Nguồn: bachngocsach.com

Đứng trên sạn đạo giữa vách núi, nhìn về phía hai đạo thân ảnh đang hướng đi hướng phía lầu các, ánh mắt của Thi Phong Thần trở nên lăng lệ.

Gió trên mặt biển thổi lất phất chòm râu hơi khô vàng của hắn, lại thổi không được nếp nhăn trên mặt hắn, những nếp nhăn kia đại biểu cho tâm lực mà hắn đã bỏ ra cống hiến cho triều đình, giống như là được đúc bằng sắt vậy.

Thuộc hạ xin chỉ thị: "Đại nhân, bọn họ sắp vào lầu, có động thủ hay không?"

Thi Phong Thần hơi híp mắt, nói: "Chậm đã, tân khách của Tứ Hải Yến rất nhiều, bây giờ mà động thủ, dễ dàng phát sinh rắc rối."

Thuộc hạ thực sự hiểu rõ ý nghĩ của hắn. Tây Hải Kiếm Phái đồng ý thỉnh cầu cho phép Thanh Thiên Ti phái người nhìn chằm chằm vào Tứ Hải Yến, đã là cực kỳ cho triều đình mặt mũi, nếu như sau này vì bắt hai tên ma đầu, để cho Tứ Hải Yến kết thúc qua loa, thậm chí đưa đến rối loạn lớn hơn nữa thì. . . Ai tới thừa nhận lửa giận của Tây Vương Tôn?

Thi Phong Thần nói: "Lúc này có ai ở trong lầu?"

Một gã khác thuộc hạ nói: "Đại bộ phận Tiên sư đều đã đi Vân Đài."

Thi Phong Thần có chút không vui, nghĩ thầm đêm hôm trước để cho đối phương từ khách sạn chạy trốn cũng không sao, hôm nay đã biết rõ đối phương sẽ tới tham gia Tứ Hải Yến, những người tu đạo kia nhưng vẫn không coi ra gì.

"Thanh Sơn Tông đâu?"

"Cũng đi."

"Vậy bây giờ còn có ai ở?"

"Mới vừa rồi Trúc Giới tiền bối còn ở trong Cầm lâu."

"Là hắn? Rất tốt, phái người thông báo, để cho hắn ở bên trong nhìn chằm chằm vào hai người mang nón lá."

"Những người còn lại đều chờ ở bên ngoài."

"Thông báo Tây Hải Kiếm Phái, để cho bọn họ giúp đỡ đem kiếm thư truyền vào Vân Đài, những chuyện khác trước tiên không cần lo."

Mệnh lệnh của Thi Phong Thần không chỉ rõ ràng mà còn chính xác.

Hắn tin tưởng chỉ cần đối phương rời khỏi Cô sơn, thì nhất định sẽ bị sa lưới.

Các thuộc hạ của Thanh Thiên Ti cũng tin chắc ngày hôm nay đối phương cũng không còn cách nào để chạy trốn nữa, không khỏi sinh ra rất nhiều điều khó hiểu.

Vì sao bọn họ lại dám tới Tứ Hải Yến? Rêu rao như vậy cùng muốn chết có cái gì khác nhau chứ?

"Nếu như bản quan đoán không sai, bọn họ thật là đệ tử bị danh môn đại phái vứt bỏ, tiền đồ tu hành tất nhiên là vô vọng, mới phải vội vã rời khỏi sơn môn, luân lạc tới bộ dạng như ngày hôm nay. Đối với người như bọn họ mà nói, thứ quan trọng nhất chính là tu hành, nếu như có thể nhận được trọng bảo do Tây Vương Tôn ban thưởng, nói không chừng thật sự đúng là có thể tìm được tới hy vọng, cho nên bọn họ tất nhiên sẽ tới."

Thi Phong Thần cười lạnh nói: "Người chết vì tài, chim chết vì ăn, người tu hành nhìn như cao cao tại thượng, kỳ thật có chỗ nào khác đâu?"

. . .

. . .

Cô sơn không cô độc, dãy núi phập phồng, vùng duyên hải mà sinh, đoạn vách núi hướng vế phía tây, trong đó tự nhiên sinh ra vài cái bể nước trong xanh màu ngọc bích.

Có tiếng đàn truyền tới từ phía đối diện bể nước, rất là êm tai, lại không cóđể cho những người ở nơi này phân tâm. Mọi người nhìn chằm chằm vào cái bàn cờ khổng lồ được treo trên lầu hai, cùng đồng bạn bên cạnh chuyên tâm thảo luận, thỉnh thoảng phát sinh vài tiếng cảm khái như diệu a, tán a, đương nhiên khó tránh khỏi có chút thời điểm cũng sẽ nghe được lời phê bình cự kỳ tức giận.

Tỉnh Cửu không quen với loại hoàn cảnh ầm ĩ náo nhiệt như thế này, vẫn kiên trì nhìn một đoạn thời gian. Ngày hôm qua Triệu Tịch Nguyệt mua cho hắn một quyển sách nhỏ dạy chơi cờ, hắn xem một lần, hắn đã nhớ kỹ những quy tắc cùng với phương pháp phán định thắng bại kia, nhưng mấy thứ như chữ nghĩa này cuối cùng cũng là vật chết, chỉ có tận mắt nhìn thấy đấu cờ mới có thể thực sự lĩnh hội được.

"Đã hiểu được bao nhiêu?" Triệu Tịch Nguyệt nói.

Tỉnh Cửu nói: "Cảm thấy cũng không phải là quá khó khăn, có thể thử xem."

Triệu Tịch Nguyệt nói: "Ngày đó lúc ở trong Hải Thần Miếu ta cũng đã nói, loại chuyện này đối với ngươi mà nói thì quá đơn gian rồi."

Tỉnh Cửu cười cười, nói: "Ta đây đi."

Triệu Tịch Nguyệt gật đầu, nói: "Đi thắng."

. . .

. . .

Trình tự báo danh rất đơn giản, Tỉnh Cửu được mang tới một cái góc phòng an tĩnh, đối thủ của hắn đã ngồi ở trước cái bàn cờ rồi.

Ngoại trừ việc hắn đội nón lá ra, cái bàn này không có bất kỳ thứ gì hấp dẫn chú ý của người khác cả, tự nhiên cũng không có người nào để ý tới, chỉ có thể nghe thấy tiếng vang trong trẻo khi con cờ rơi vào trên bàn cờ mà thôi.

Thời gian chưa trôi qua được bao lâu, trận đấu cờ liền kết thúc, Tỉnh Cửu đứng dậy, gật đầu.

Đối thủ của hắn là một người trẻ tuổi, không biết là nhà đệ tử của tông phái nào, sắc mặt đỏ bừng, trong mắt tràn đầy thần sắc không phục cùng với căm tức.

Đều là người tu hành, liếc mắt nhìn một cái liền có thể biết được thắng bại trên bàn cờ, không cần đếm gì cả, tên này đệ tử trẻ tuổi này liền biết mình thua ba mục.

Thắng bại chênh lệch rất nhỏ, hoặc là nói chỉ cần lúc chơi cờ hắn cẩn thận hơn một chút liền có thể chiến thắng. Điều thực sự làm hắn cảm thấy không cam lòng là, rõ ràng cách đánh cờ của Tỉnh Cửu rất cứng ngắc, tựa như người mới học, thậm chí giống hệt như là ngay cả cách thức đơn giản nhất cũng không hiểu, lúc mới bắt đầu hắn cho là mình sẽ vô cùng thoải mái mà đạt được một trận đại thắng, bởi vì không muốn quá đả kích lòng tin của đối phương, hắn còn cố ý nương tay vài bước, ai có thể nghĩ tới cuối cùng cục diện lại xuất hiện nghịch chuyển lớn như vậy, hắn vậy mà thua một cách không thể nào hiểu nổi!

Cho đến lần hạ cờ cuối cùng, hắn vẫn không nghĩ ra được đến tột cùng là tại sao mình lại thua.

Một người chấp sự của Tây Hải Kiếm Phái tiến sang bên đây ghi chép lại kết quả, dẫn Tỉnh Cửu đi sang một chỗ khác.

Cũng giống như lúc rước, đối thủ của hắn cũng đã ngồi ở phía trước bàn cờ chờ hắn, là một người đàn ông trung niên có vẻ mặt lạnh nhạt.

Người đàn ông trung niên nhìn hắn mỉm cười nói: "Vận may của ngươi không tệ."

Tỉnh Cửu nhìn hắn một cái, có chút bất ngờ.

"Thứ tự đấu cờ đã được sắp xếp từ sớm, đáng tiếc là vận may của ngươi cũng chỉ tới đây mà thôi."

Người đàn ông trung niên kia chỉ chỉ vào một tờ giấy được dán trong hành lang, nói: "Ta là một người rất cẩn thận, sẽ không phạm vào sai lầm giống như tên tiểu tử vừa rồi đâu."

Có thể thông qua mấy thứ nhàn thú như cầm kỳ thư họa nhận được chí bảo của Tây Hải Kiếm Phái, đối với rất nhiều người tu hành thiên phú phổ thông, nhưng lại am hiểu mấy thứ này mà nói thì đây đúng là cơ hội không thể nào bỏ qua. Người đàn ông trung niên chính là người như vậy, hắn kiểm tra được rất rõ ràng, vị thiếu niên thiên tài của Trung Châu Phái kia căn bản không có báo danh, trận đánh cờ vây hôm nay cũng không có đối thủ đáng gờm nào cả, tràn đầy lòng tin đối với việc lấy được bảo vật, đồng thời như hắn nói, hắn cũng cực kỳ cẩn thận, lúc trước hắn kết thúc đấu cờ sớm, nghiêm túc quan sát một chút trận đấu cờ của Tỉnh Cửu cùng với người trẻ tuổi kia, xác nhận tài đánh cờ của Tỉnh Cửu cùng mình có chênh lệch cực lớn, chỉ cần mình không làm sai gì cả, vậy thì chắc chắn sẽ không thua.

Tỉnh Cửu không có nói gì, trực tiếp cầm lấy một viên cờ đen đặt lên trên bàn cờ.

Với hắn mà nói đây là cử động rất tự nhiên, chơi cờ chứ không phải là nói chuyện phiếm, nhưng đối với những kỳ thủ quanh năm thấm nhuần đạo này mà nói, thì có vẻ hơi chưa đủ lễ phép.

Người đàn ông trung niên hơi nhíu mày, có chút không vui.

. . .

. . .

Gió trên biển từ từ thổi tới, mang theo màn che màu trắng, đưa tới khí tức tươi mát.

Tiếng hạ cờ dần dần dừng lại.

Tỉnh Cửu bỏ xuống chén trà trong tay, cũng không có phát ra bất kỳ âm thanh gì cả.

Một mảnh an tĩnh.

Người đàn ông trung niên kia đem con cờ trong tay nặng nề mà vỗ xuống bàn, đứng dậy, phất tay áo bỏ đi.

Tỉnh Cửu thắng, toàn bộ quá trình cùng với ván cờ đầu tiên cực kỳ giống nhau.

Cách hắn chơi cờ cùng với người mới học thật sự cũng không khác nhau lắm, thậm chí so với người mới học còn kém hơn, rõ ràng không hiểu bất kỳ cách thức gì cả, thậm chí nhìn chẳng hề có chút đạo lý nào cả, nhưng theo tiến trình của ván cờ, hắn lại có thể ở những chỗ cực kỳ nhỏ lấy được từng chút từng chút lợi thế, dần dần tích lũy thành ưu thế, mãi cho đến lúc đạt được thắng lợi sau cùng, dù cho chỉ là thắng hai ba mục.

Tựa như tên người trẻ tuổi kia vậy, vị trung niên nhân này cho đến lúc kết thúc cũng không nghĩ ra được đến tột cùng thì mình đã phạm sai lầm nào.

Chấp sự của Tây Hải Kiếm Phái đi sang đây, ghi chép lại toàn bộ, rốt cục nhịn không được liếc mắt nhìn Tỉnh Cửu —— tên trung niên nhân phẩy tay áo bỏ đi kia, chỉ là một tán tu rất bình thường, ở trong cờ giới nhưng có chút danh khí, Tây Hải Kiếm Phái đã sớm chú ý tới, không nghĩ tới lại có thể bị cái người mang nón lá này đánh bại.

Tỉnh Cửu đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Vị chấp sự kia ra hiệu hắn ngồi xuống, sau đó đổi cho hắn ly trà mới.

Lần này hắn chỉ cần ngồi ở bên cạnh bàn chờ đối thủ đến.

. . .

. . .

(làm phiền phức mọi người nhiều cho chút phiếu đề cử, cám ơn nhiều. )

Mời các vị đạo hữu tham gia bình luận về truyện tại: [Thảo Luận] Đại Đạo Triều Thiên - Miêu Nị