Q3 - Chương 49

Quyển 3: Tà Nguyệt Tam Tinh Động

Dịch: Hoangtruc
Biên: Spring_Bird
Nguồn: bachngocsach.com

Tiềm Tâm điện có phong cách cổ xưa. Ánh nắng sớm mai len theo khe cửa chiếu vào phòng, để lại từng vệt nắng trong ngần trên sàn nhà cũng cổ xưa không kém.

Sâu trong đại điện, Tu Bồ Đề đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, tay vẫn tỉ mỉ khắc khắc lên mảnh gỗ màu đen.

- Thế nào? Đã muốn trở về quán rồi à?
Ông tùy ý hỏi một câu.

Thanh Phong Tử ngồi một bên khẽ gật đầu, đáp:
- Đi ngao du nhiều năm, quả thật có chút mệt mỏi. Có lẽ con đã già rồi. Gần đây đều nằm mơ về khoảng thời gian ở trong quán trước kia, lòng có chút thấp thỏm nhớ mong, bèn trở về. Kính xin sư phụ ân chuẩn.

Tu Bồ Đề khẽ cười, dao khắc trong tay vẫn di chuyển liên tục. Mảnh gỗ màu đen bị đổi sang một góc độ khác, hắt sáng lập lòe. Ông nhẹ nhàng thổi mảnh vụn gỗ phía trên, rồi lại cúi đầu tiếp tục khắc gọt, chậm rãi nói:
- Có gì chuẩn với không chuẩn, con chẳng qua là đi du ngoạn, không phải bị ta trục xuất sư môn. Chẳng qua là chỉ sợ lý do trở về lại không phải là nhớ mong.

Dứt lời, ông liếc nhìn Thanh Phong Tử đầy thâm ý.

Thanh Phong Tử khẽ há hốc mồm, rồi lại không nói gì, chỉ cúi đầu xuống trầm mặc.

Không lâu sau, Vu Nghĩa đã cùng Phong Linh bước chân vào đại điện.

Vừa thấy Thanh Phong Tử, khuôn mặt nhỏ nhắn của Phong Linh lập tức tái nhợt, quay người muốn chạy, nhưng lại bị Vu Nghĩa đưa tay nắm lại, túm đến trước mặt sư tổ.

Phong Linh đành phải ngoan ngoãn quỳ xuống, hành lễ:
- Tham.... Tham kiến sư phụ, sư tổ.

Phong Linh không dám ngẩng đầu, ánh mắt như phỉ thúy một mực nhìn về phía Thanh Phong Tử, lòng thấp thỏm.

Tu Bồ Đề khẽ gật đầu, rồi liếc mắt nhìn Thanh Phong Tử.

Thanh Phong Tử như có chút lúng túng, trừng mắt nhìn Phong Linh rồi chuyển hướng nhìn chằm chằm vào bức tường đá trống không, vẻ mặt có vẻ không vui.

Tu Bồ Đề vẫn cúi đầu khắc gọt như trước, khẽ nói:
- Nói đi.

Biết rõ không qua mắt được sư phụ Tu Bồ Đề của mình, Thanh Phong Tử đành phải ho khan hai tiếng, rồi nhìn chằm chằm vào Phong Linh hỏi:
- Tu hành hai năm qua, đạt được những gì rồi?

Cái nhìn chằm chằm này càng khiến Phong Linh gục đầu sát hơn, đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vạt áo, không dám nói lời nào.

- Ta xem tu vi con còn thụt lùi hẳn so với hai năm trước.
Dứt lời, Thanh Phong Tử đập một chưởng xuống nền nhà.

Ầm một tiếng, lập tức thân hình nhỏ nhắn của Phong Linh giật bắn mình. Cô bé cắn môi, nước mắt tí tách rơi xuống đất.

Phong Linh khóc rồi, Tu Bồ Đề không thể không ngẩng đầu lên:
- Được rồi, được rồi. Nó vẫn còn con nít. Không phải chỉ là một hạt Khoát Linh đan thôi sao? Vu Nghĩa, đi gọi Lăng Vân sư thúc ngươi tới đây.

Vu Nghĩa chắp tay khom người, liếc nhìn Thanh Phong Tử rồi quay người đi ra khỏi đại điện.

- Sư phụ, không chỉ là vì Khoát Linh đan!
Thanh Phong Tử nghiêng đầu lại, nói với Tu Bồ Đề:
- Hơn một năm nay, cả ngày nó đều đi theo Ngộ Không sư đệ, tu vi không hề tiến bộ. Hôm nay đã mười tuổi, thế nhưng còn thụt lùi đi xuống? Không biết khi nào mới tu được đến cảnh giới Luyện Thần đây, chứ đừng nói tới cảnh giới Hóa Thần kia!

Chỉ nghe Tu Bồ Đề thuận miệng lầm bầm một câu:
- Lúc ngươi mười tuổi vẫn còn chăn trâu kia mà, hiện tại không phải cũng đã Hóa Thần rồi sao?

Nghe nói như thế, Phong Linh lập tức nín khóc mà mỉm cười. Cô bé đưa tay giả bộ lau nước mắt, dùng ống tay áo che khuất khóe miệng khẽ nhếch lên, cắn môi nhịn không dám bật ra tiếng.

- Sư phụ, cái này... cái này... cái này không giống nhau!

- Làm sao lại không giống? Tư chất ngươi cao hơn nó? Vi sư vẫn nhớ rõ thường xuyên quở trách tư chất ngươi quá phế kia mà. Nếu không phải mỗi ngày chăn trâu ngươi đều ngồi chồm hổm chờ trước cửa quán chúng ra, mở miệng ra là một câu lão thần tiên, vấn vít mãi không thả thì sư phụ làm sao chọn ngươi làm thủ đồ hả?

Chuyện cũ bị vạch trần ...

Thanh Phong Tử lập tức đỏ bừng mặt, đành giận dỗi hô lớn:
- Sư phụ, người có phải là sư phụ con không đó!

- Hai năm qua ngươi không ở trong quán, chẳng phải những lúc đó ta phải trông nom Phong Linh hay sao? Nó tính ra cũng là nửa đồ tôn nửa đồ đệ của ta.

Nhìn Tu Bồ Đề đang tiếp tục khắc gọt điềm nhiên như không có việc gì mà buông ra một câu chí mạng, lại nhìn hai mắt híp lại như vầng trăng khuyết, vừa hấp háy rơi lệ, vừa dốc sức liều mạng nhịn không cười của Phong Linh, Thanh Phong Tử lập tức chán nản, trực tiếp khoanh tay lại không nói gì nữa.

Đến lúc này, Tu Bồ Đề mới buông mảnh gỗ trong tay xuống, mặt mày vui vẻ, ngẩng đầu lên nói với Phong Linh:
- Phong Linh, đi xuống trước đi.

Phong Linh không dám đi, chỉ đưa hai mắt đẫm lệ nhìn về phía Thanh Phong Tử.

Liếc mắt nhìn Phong Linh, Thanh Phong Tử có chút không kiên nhẫn nói:
- Đi xuống đi.

- Tạ ơn sư phụ.
Phong Linh khấu đầu, rồi lui ra ngoài cửa.

Phong Linh đi rồi, Tu Bồ Đề mới chậm rãi nói:
- Trong lòng chín sư huynh đệ các con nghĩ gì, vi sư sao không biết rõ.

- Nhưng mà... Sư phụ, người nói vậy... thì tiếp theo nên làm sao cho phải đây?

- Được rồi được rồi, việc này cũng đừng truy cứu!

Tu Bồ Đề phẩy tay, rồi chống tay xuống tựa, chậm rãi đứng lên, sửa sang lại quần áo, chắp tay vuốt râu nói:
- Đứa nhỏ Phong Linh này như thể ngọc thô chưa mài. Sư đệ thứ mười của con tới đạo quán mà chưa biết chút gì về tu tiên, vi sư không tiện nói rõ. Nếu không phải có Phong Linh thì thật không dễ dàng gì. Dù là không cố ý nhưng nó đã gián tiếp giúp vi sư một đại ân, giảm đi không ít phiền lòng. Sau này vi sư nhất định bảo ban tu hành giúp con, đảm bảo sẽ trả cho con một đệ tử tốt. Việc này cứ coi như lật sang trang mới đi, sau này không cần vì vậy mà mắng nó nữa.

- Vâng, sư phụ, thập sư đệ... gần gũi với Phong Linh như thế, chỉ sợ sau này sẽ ...

- Biết con lo cho đồ đệ mình.
Tu Bồ Đề vỗ nhè nhẹ vai Thanh Phong Tử, nói:
- Thế nhưng con định dùng cách cứng rắn sao?

Thanh Phong Tử thoáng cái không phản bác được.

- Hôm nay nó còn là trẻ con, sẽ chịu con quản thúc. Thế nhưng sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ lớn lên. Chỉ vài năm sau nó sẽ ra dáng yêu kiều. Với người tu đạo chúng ta mà nói, vài năm chẳng qua chỉ là cái chớp mắt. Đến lúc đó... Ngọc Đế còn không quản được Thất tiên nữ, người làm sư phụ như con có thể sao? Vẫn cứ nên thuận theo tự nhiên đi.

- Thuận theo tự nhiên...
Thanh Phong Tử yên lặng lặp lại một lần, thật sự rất bất đắc dĩ.

Đang lúc này, Lăng Vân Tử từ ngoài điện đi vào. Mới nhìn thấy Thanh Phong Tử từ xa, Lăng Vân Tử đã vội quay đầu lẩn đi, lại bị Tu Bồ Đề chộp lại.

- Ngồi xuống.
Tu Bồ Đề chỉ vào bồ đoàn trống không bên cạnh.

Lăng Vân Tử bất đắc dĩ đành phải rụt rè đi đến bồ đoàn bên cạnh, cũng không dám nhìn qua Thanh Phong Tử đang ngồi xếp bằng bên kia. Lăng Vân Tử quỳ gối trên bồ đoàn, cúi đầu, thỉnh thoảng liếc trộm Thanh Phong Tử, lộ vẻ chột dạ.

Thanh Phong Tử chỉ một bộ lạnh lùng, cũng không nhìn sư đệ.

Càng như vậy, Lăng Vân Tử lại càng thêm thấp thỏm.

Tu Bồ Đề mặc kệ hai người có khúc mắc ra sao, ông đi tới giá sách bên cạnh chăm chú tìm kiếm gì đó, thủng thẳng vào chủ đề:
- Núi Côn Lôn hôm nay do Thái Ất chân nhân chấp chưởng, vi sư đã gửi một phong thư cho ông ta. Ngày mai con chuẩn bị rời đi.

- Ngày mai đi rồi? Thế nhưng Ngộ Không sư đệ hình như không nguyện ý cho lắm.
Lăng Vân Tử cẩn thận từng li từng tí đáp lời, hai mắt vẫn không nhìn tới Thanh Phong Tử.

Tu Bồ Đề rút ra cuốn thẻ tre trên giá sách, đi đến trước mặt giao cho Lăng Vân Tử.
- Đây là cuốn "Kim Tôn đạo pháp toàn quyển" vi sư từng hứa với Thái Ất chân nhân, thay ta chuyển cho ông ta. Còn về cái này, là "Vô Lượng Kỳ Vân kinh" tặng cho Ngọc Đỉnh chân nhân. Với tính cách của ông ta, có lẽ sẽ vui vẻ.

- Cứ vậy mà đưa cho bọn họ?
Lăng Vân Tử cầm hai quyển sách trân quý, tròn mắt hỏi.

- Muốn thu đồ đệ người khác làm đồ đệ, tự nhiên phải giữ thể diện cho đối phương. Nếu không lời đồn chúng ta đào góc tường nhà người truyền đi, rất dễ sinh ra sự cố. Năm đó vi sư thu con cũng không chỉ bỏ ra hai quyển thế này. Thật sự kiếp trước ta mắc nợ hai thầy trò các con mà. Ha ha ha ha, được rồi, chẳng qua chỉ là quyển kinh thư, vi sư đã sao lại mấy bản rồi.
Tu Bồ Đề nở nụ cười.

Cười xong, ông trở lại ngồi xuống trên bồ đoàn.

Lăng Vân Tử khẽ cúi thấp đầu:
- Sư phụ, nhất định đồ nhi sẽ bắt Dương Tiễn bồi thường lại.

- Bồi thường cái gì?

Tu Bồ Đề thở dài:
- Bồi thường được sao? Con bớt gây thêm phiền toái cho ta là được rồi. Chuyện của Ngộ Không sư đệ, vi sư sẽ nói chuyện với nó, không cần con lo lắng. Còn nữa.

Nói đến đây, Tu Bồ Đề dừng một chút, chỉ vào Thanh Phong Tử nói:
- Chuyện về Khoát Linh đan kia, con cũng nên bồi thường cho đại sư huynh con mới được. Đồ đệ người ta, người ta chưa dạy, đâu đến phiên con khoa tay múa chân, lại còn đưa Khoát Linh đan?

Nghe được Tu Bồ Đề muốn làm người hoà giải, trong lòng Lăng Vân Tử lập tức an định không ít, vội vàng thuận thế bò sấp người ngã xuống đất, cúi đầu nhận sai nói:
- Sư đệ trẻ người non dạ, kính xin sư huynh đại nhân có đại lượng tha thứ cho sư đệ lần này.

Thanh Phong Tử cũng không chịu nể mặt mũi, hừ lạnh nói:
- Tha thứ lần này lại có lần sau hả? Lúc mới vừa vào quán, bảo là trẻ người non dạ thì ta công nhận. Hiện tại ngươi đã năm trăm tuổi, vẫn còn trẻ người non dạ? Đã nhiều năm như vậy mà còn không thay đổi mấy câu bịa chuyện kia đi, chút xíu thành ý cũng không có.

Lăng Vân Tử lập tức lúng túng, Tu Bồ Đề đành phải hoà giải lại:
- Được rồi được rồi, đã nhận sai rồi thì cũng bỏ qua đi. Tiểu đồ đệ của con ăn viên Khoát Linh đan mà đã thế này, đệ tử ta thiếu chút nữa bị nó hại tính mạng, chẳng phải ta cũng nên lột một lớp da nó? A? Ha ha ha ha.

Nghe đến đó, trong lòng Lăng Vân Tử không khỏi giật thót một cái.

Lão đầu tử, thật là một chút cũng không để sót a...

Bàn luận, góp ý, tham gia dịch, xin mời vào: [Thảo Luận] Đại Bát Hầu - Giáp Ngư Bất Thị Quy