Chương 312: Trăm mối nghi ngờ

Số từ: 2358

Editor: Van Tuyet Nhi

"Có, sao lại không có lòng nghi ngờ chứ. Ta cảm thấy được. . . . . ."

Đôi mắt đen nhìn ái thê xinh đẹp nụ cười, Hiên Viên Diễm dịu dàng nói: "Hai tháng nay, các môn phái liên tục mời tiệc, Die nd da nl e q uu ydo n giống như vở kịch đã được bố trí tốt từ trước, làm chậm tiến trình tiến về phía Linh cung của chúng ta."

Mỗi một lần, chỉ cần hắn và Nguyệt nhi dự yến tiệc xong, chào từ biệt lên đường không đến bao lâu, đám người mời khách tiếp theo, tất nhiên sẽ hiện thân "cản đường".

Hai tháng nay, đã gặp được sáu phái, bảy bang, tám trang, chín cốc lần lượt mời tiệc.

Cách mời đều khách nhau. Nhưng, lý do mời đều giống nhau như đúc -- bày bữa tiệc, ăn mừng tân hôn của hắn và Nguyệt nhi.

Hơn nữa, đợi sau khi Nguyệt nhi đồng ý lời mời, cả sáu phái, bảy bang, tám trang, chín cốc đều có một hành động, cũng giống nhau như đúc.

Hành động đó chính là – người trong sáu phái, bảy bang, tám trang, chín cốc người, từ trên xuống dưới đều xuất động, tìm, đeo bám dai dẳng xin hắn và Nguyệt nhi ngủ lại.

"Nếu như nói, hai tháng nay, các môn phái liên tục mời tiệc, thật là vở kịch đã được bố trí tốt từ trước, như vậy. . . . . ."

Hai tay bắt chéo, lông mày nhíu chặt, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nở nụ cười thật sâu hỏi: "Diễm cho rằng ai là người sau màn vạch ra vở kịch trì hoãn này đây?"

" Sáu phái, bảy bang, tám trang, chín cốc đều chịu ơn của Cái Bang. Vì vậy. . . . . ."

Hiên Viên Diễm cười nhẹ một tiếng, trả lời từng câu từng chữ: "Trong thiên hạ, có thể khiến sáu phái, bảy bang, tám trang, chín cốc vâng lệnh nghe theo, vì để thành công mời chúng ta dự tiệc, không tiếc phá hủy hình tượng uy nghiêm ngày xưa, dieendaanleequuydonn trình diễn tiết mục quấn quít bám chặt lấy, ngoại trừ người của Cái bang chúng ta ra, sợ rằng không người nào có thể làm được!"

Thượng Quan Ngưng Nguyệt giương cao mày, chậm rãi nói: "Các môn phái rất rõ hành tung của chúng ta như lòng bàn tay. Mà, đường đi đến Linh cung, trong Cái Bang chỉ có một người biết, người đó chính là soái lão đầu!"

"Cho nên, các môn phái liên tục mời tiệc, nếu thật là vở kịch đã bố trí tốt. Như vậy, người sau màn vạch ra vở kịch trì hoãn hẳn là Soái lão đầu không thể nghi ngờ. Nhưng. . . . . ."

Hiên Viên Diễm kéo dài tiếng nói, lông mày nhăn lại, chậm rãi mở miệng, bật ra tiếng vô cùng nghi ngờ.

"Chúng ta đi đến Linh cung, là vì cướp lấy thánh hoa và thánh thảo. Thánh hoa và thánh thảo rất quan trọng với ta, soái lão đầu biết rất rõ. Vì vậy, đối với việc soái lão đầu phía sau màn thao túng tiết mục làm trì hoãn chúng ta đến Linh cung, ta thật sự nghĩ mãi không xong!"

"Có lẽ. . . . . ."

Môi đỏ hồng nhẹ nói ra hai chữ, Thượng Quan Ngưng Nguyệt rũ mí xuống, lòng bàn tay nhẹ nhàng phủ lấy cái bụng đã to ra.

Hai tháng nay, cách mười ngày, Vô Ngân sẽ để cho nàng uống một loại thuốc.

Một loại thuốc tựa như nước suối thiên nhiên trong suốt, nhưng hương vị lại ngọt gấp mấy trăm lần so với nước suối bình thường.

Vô Ngân nói, loại thuốc có mùi vị ngọt này, là đêm hôm trước khi hắn rời khỏi sơn trang Vô Danh nghiên cứu dựa vào y thuật do thánh thủ Y Vương truyền lại.

Sau đó, để tránh lộ sơ hở, hắn lén lẻn vào kho thuốc sơn trang Vô Danh, cầm lấy mười mấy loại dược liệu trân quý, cả đêm nghiên cứu ra được.

Cách mười ngày uống một ít thuốc, có thể tạm thời tiêu trừ cơn đau phổi cứ mười ngày một lần, và tạm thời khiến thai nhi thở bình thường, khỏe mạnh lớn lên!

Hai tháng nay, tổng cộng nàng đã uống sáu lần.

Quả nhiên như Vô Ngân nói, kể từ lúc uống loại thuốc này, cơn đau phổi cứ mười ngày một lần của nàng, thật không có tái phát.

Mà, bốn bảo bảo trong bụng nàng, thân thể cũng từ trạng thái quá nhỏ lúc ban đầu, biến thành trạng thái khỏe mạnh như hôm nay.

Chỉ là. . . . . .

Mười ngày trước, lúc dự tiệc ở Bách Hoa cốc --

Dùng xong bữa trưa, Thiên Cơ lão nhân "đại phát" bệnh nghiện cờ, ôm bàn cờ quấn Hiên Viên Diễm đánh cờ với hắn, da.nlze.qu;ydo/nn Vô Ngân ra hiệu bằng mắt với Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ám hiệu Thượng Quan Ngưng Nguyệt nên uống thuốc rồi.

Khi Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Vô Ngân tránh sang một bên, uống thuốc lần thứ sáu, từng thuận miệng hỏi Vô Ngân, loại thuốc ngọt này, đến tột cùng là dùng loại dược liệu nào chế thành.

Kết quả, đối với việc Thượng Quan Ngưng Nguyệt thuận miệng hỏi, phản ứng của Vô Ngân, lại là ấp úng.

Cuối cùng, Vô Ngân đáp lại là: Nguyệt nhi à Nguyệt nhi, cầm kỳ thư họa, mưu trí, võ công của ta, mọi thứ đều không bằng ngươi, chỉ có y thuật này, có thể ở trước mặt ngươi kiêu ngạo khoe khoang một phen.

Ta đã khoe ra bản lĩnh hạng nhất như vậy, ngươi còn muốn học, rồi sau đó học từ thầy để giỏi hơn thầy sao? Đây là bí truyền gia truyền, không thể trả lời!

Giọng điệu Vô Ngân, là mười phần hài hước.

Nhưng, Thượng Quan Ngưng Nguyệt vốn chỉ thuận miệng hỏi, lại nhất thời nổi lên lòng nghi ngờ.

Dưới tình huống bình thường, với quan hệ tri kỷ giữa nàng và Vô Ngân, đừng nói nàng chỉ thuận miệng hỏi một chút.

Cho dù, nàng thật sự muốn học y thuật của Vô Ngân, Vô Ngân cũng nhất định sẽ dốc túi truyền lại, dinendian.lơqid]on tuyệt sẽ không có một chút giấu giếm nào.

Nhưng, nàng thuận miệng vừa hỏi thế, Vô Ngân lại. . . . . .

Trước đó ấp úng, giống như vốn không nên trả lời như thế nào. Tiếp đó, hắn lại dùng giọng điệu hài hước, nói không thể trả lời?

Nghi ngờ rồi lại nghi ngờ, chỉ là, Thượng Quan Ngưng Nguyệt có thể khẳng định một điều.

Điều này chính là: Vô Ngân thân là tri kỷ, tuyệt đối sẽ không hại nàng, Vô Ngân có phản ứng kỳ quái như vậy, nhất định có nguyên nhân.

Vì vậy, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười nhẹ một tiếng, không tiếp tục hỏi nữa.

Vậy mà --

Ngay đêm đó, Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngủ lại Bách Hoa cốc, đi vào phòng của Thượng Quan Hạo, chuẩn bị tìm Thượng Quan Hạo trò chuyện một lát, lại phát hiện. . . . . .

Thượng Quan Hạo đi ra từ trong phòng khách, hết nhìn đông tới nhìn tây một lần, rồi giống như trộm, lén lút đi về một hướng khác.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt sinh lòng nghi ngờ, không lên tiếng kêu Thượng Quan Hạo lại, hơi do dự một chút, liền lặng lẽ theo đuôi Thượng Quan Hạo.

Kết quả, lại bị Thượng Quan Ngưng Nguyệt phát hiện, Thượng Quan Hạo đi gian phòng của Vô Ngân.

Đã trễ thế này, vì sao phụ thân còn đến tìm Vô Ngân? Còn nữa, tìm thì tìm chứ, tại sao giống như sợ bị người phát hiện, lén lén lút lút tìm đến đây?

Vì vậy --

Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngừng thở, đi về phía phòng Vô Ngân, lặng yên không tiếng động nhích tới gần, Dieenndkdan/leeequhydonnn muốn nghe vừa nghe phụ thân và tri kỷ của nàng, đến cuối cùng đang giấu điều gì?

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nghe được câu nói đầu tiên của Thượng Quan Hạo khi vừa vào phòng: "Vô Ngân, ngươi khẩn cấp triệu tập mọi người đến là đã xảy ra chuyện gì?"

Đáp lại Thượng Quan Hạo, là tiếng của Hiên Viên Ly: "Vô Ngân nói, hôm nay lúc cho Nguyệt nhi uống Linh Tuyền, Nguyệt nhi hỏi hắn Linh Tuyền dùng loại dược liệu nào chế thành."

Ngay sau đó, là tiếng Thiên Cơ lão nhân: “Vô Ngân tiểu tử, chẳng lẽ Nguyệt nhi đã sinh nghi? Cho nên cố ý thử dò xét ngươi?"

Thiên Cơ lão nhân vừa dứt lời, tiếng Vô Ngân vang lên: "Nguyệt nhi hỏi cái này thì hình như cũng không phải nổi lên lòng nghi ngờ, chỉ là thuận miệng hỏi!"

Lúc này, bốn người Thiên Cơ lão nhân, Vô Ngân, Thượng Quan Hạo, Hiên Viên Ly đều trăm miệng một lời, giọng điệu vô cùng khẩn trương mà hỏi: "Vậy ngươi trả lời như thế nào?"

"Ta vốn định tùy miệng nói bừa, nhưng lại sợ Nguyệt nhi tìm đến dược liệu mà ta nói, rồi tự thân động thủ chế dược, đến lúc đó chẳng phải sẽ biết ta nói dối sao? Vì vậy, ta chỉ có thể lấy bí truyền gia truyền, tạm thời trả lời ứng phó cho qua! Chỉ là. . . . . ."

Vô Ngân thở dài, tiếp tục nói: "Nếu Nguyệt nhi lại hỏi một lần nữa, ta vẫn còn ứng phó như thế, sợ rằng Nguyệt nhi sẽ thật lòng sinh nghi! Cho nên, ta mới tìm các ngươi thương lượng, muốn nghe các ngươi có thượng sách gì hay không, có thể ngăn chặn Nguyệt nhi lại hỏi một lần nữa."

Vô Ngân vừa ngừng, Hiên Viên Ly nói: "Ta có một thuợng sách, không biết có được hay không?"

Hiên Viên Ly nói xong, Thiên Cơ lão nhân tức giận: "Tiểu tử thúi, lúc này là lúc nào rồi mà ngươi còn thừa nước đục thả câu, nói nhanh một chút!"

"Khụ, thượng sách là. . . . . . Vô Ngân, lần sau ngươi đưa Linh Tuyền cho Nguyệt nhi, chỉ cần phát hiện Nguyệt nhi muốn nói chuyện, liền lập tức kiếm cớ chạy đi."

Hiên Viên Ly mới vừa nói xong, ba người Thiên Cơ lão nhân, Vô Ngân, Thượng Quan Hạo, lập tức nghiến răng mà nói: di@en*dyan(lee^qu.donnn) "Trời ạ, cái này gọi là thượng sách gì chứ? Quả thật thối nát!"

"Thối nát? Được rồi, ta thừa nhận, đây chính là một cách thối nát. Nhưng, ngoài cách này ra, các ngươi còn có biện pháp tốt hơn sao?"

"Chuyện này. . . . . ."

Sau đó, ở ngoài cửa phòng --

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nín thở lắng nghe, ngoài nghe được bốn người Vô Ngân lên tiếng than khổ Âm Nhi, thì cũng không nghe thấy bất kỳ đối thoại gì nữa.

Đợi đến khi ba người Thiên Cơ lão nhân, Thượng Quan Hạo, Hiên Viên Ly, lần lượt rời khỏi phòng Vô Ngân, Thượng Quan Ngưng Nguyệt ẩn vào chỗ tối, bắt đầu nhăn mày.

-- Linh Tuyền?

Cái tên này, vì sao lại rất quen thuộc?

Chờ một chút, Linh Tuyền? Đúng rồi, trí nhớ của mẫu thân, mình từng tiếp thu được một phần nhỏ, trong đó có Linh Tuyền.

Căn cứ trí nhớ của mẫu thân, Linh Tuyền không phải là thánh thủy của Linh cung sao?

Tựa như một giáo đồ thành kính, mỗi ngày đều phải tụng kinh, cầu nguyện, người Linh cung bất luận nam nữ, chỉ cần trưởng thành, mỗi ngày đều sẽ uống thánh thủy Linh Tuyền.

Vì sao thánh thủy Linh Tuyền mà mỗi ngày người Linh cung phải uống, lại rơi vào tay Vô Ngân, còn bị Vô Ngân lấy ra để chữa khỏi chứng bệnh của mình chứ?

Còn nữa, nếu thánh thủy Linh Tuyền, có thể trị chứng bệnh của mình.

Vì sao, Vô Ngân không thành thật nói rõ chi tiết, mà phải nói dối, nói là hắn nghiên cứu dựa vào y thuật do thánh thủ Y Vương truyền lại, mới nghiên cứu ra thuốc chứ?

Mặt khác, vì sao phụ thân của nàng, ân sư, ca ca của Diễm, cũng biết mình uống Linh Tuyền, dfienddn lieqiudoon cũng đều sợ nàng biết thứ mình uống chính là Linh Tuyền chứ?

Đêm hôm ấy, mang theo lòng tràn đầy nghi ngờ, Thượng Quan Ngưng Nguyệt quay trở về phòng của mình.

Hai tháng sau, cũng chính là hôm nay --

Nghi ngờ trong lòng Thượng Quan Ngưng Nguyệt bộc phát dày đặc, các môn phái liên tục mời tiệc, rõ ràng chính là vở kịch được bố trí tốt.

Soái lão đầu âm thầm bày ra, khiến tất cả môn phái trì hoãn nàng và Diễm tiến về phía Linh cung; Vô Ngân dùng Linh Tuyền thay mình chữa bệnh, cũng không báo lại chi tiết.

Hai người này, nhất định có liên quan.

Chỉ là, rốt cuộc có gì liên hệ đây? Phụ thân của nàng, ân sư, ca ca của Diễm, cùng với tri kỷ Vô Ngân, đến cuối cùng đang cất giấu một điều gì đó bí mật chứ?

"Nguyệt nhi, có lẽ cái gì?"

Nhìn thấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt rũ mí mắt xuống, bộ dạng như có điều suy nghĩ, Hiên Viên Diễm nhíu mày hỏi: "Chẳng lẽ, dienndnle,qu.y don nàng biết nguyên nhân soái lão đầu thiết kế vở kịch trì hoãn?"

"Diễm, trước mắt ta cũng không thể nghĩ được gì. Nhưng. . . . . ."

Che giấu tâm tư loạn như ma, môi đỏ hồng cong lên, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười nói: "Ta nghĩ, chậm nhất là tối nay, nhất định có thể tìm ra được đáp án!"