Chương 425 + 426

Số từ: 2961

Nguồn: magnolia1314.wordpress

Chương 425: Sinh mệnh mới ra đời

Mặc dù đã có tâm lý chuẩn bị, nhưng khi Cố Cầm báo cho cô tin tốt, Chu Tiểu Vân vẫn vui mừng nhảy dựng lên.

Sau khi hoàn thành tất cả thủ tục, khi Chu Tiểu Vân tốt nghiệp đồng thời cũng chính thức thành nữ giảng viên trẻ tuổi nhất của đại học N. Nghỉ hè tất nhiên không cần đi làm, hai mươi tháng tám cô bắt đầu làm việc.

Vì thế, Chu Tiểu Vân lại có một kì nghỉ hè nhàn rỗi, thoải mái. Đại Bảo đi thi đấu, cô nghĩ đợi đến khi anh trở về mới báo cho anh tin tốt này cũng không muộn.

Tiểu Bảo nghe xong cũng vui vẻ nhảy nhót, đến ngày nghỉ anh tới nhà chúc mừng chị gái. Hiện nay Tiểu Bảo là bác sĩ trẻ nhất trong bệnh viện, tương lai đầy hứa hẹn, được nhiều người ngưỡng mộ, chỉ tiếc hình như anh chưa tính đến chuyện yêu đương. Đến nay chưa nghe thấy anh có bạn gái.

Chu Tiểu Vân có khuyên bảo em trai. Tiểu Bảo cười nói: “Thế này đi, đợi qua mấy năm nữa, đến khi em hai mươi tám tuổi, chị tìm cho em một người trong đại học N.”

Chu Tiểu Vân cười hỏi: “Dù sao em cũng phải nói cho chị biết em thích mẫu người nào chứ!” Cô chưa từng nói chuyện với Tiểu Bảo về vấn đề này, không biết hình mẫu anh thích!

Tiểu Bảo suy nghĩ một chút rồi nói: “Dịu dàng, hiểu ý người khác, không giận linh tinh, tính nết không khó chiều.” Tốt nhất là giống chị, anh ghét nhất loại con gái tự cho là đúng, cao ngạo khó hầu hạ.

Chu Tiểu Vân không hề hỏi kĩ Tiểu Bảo những điểm này, nghĩ thầm lúc duyên phận tới tự nhiên Tiểu Bảo sẽ tìm được nửa kia thuộc về mình. Lúc này nói gì cũng hão huyền.

Bây giờ Tưởng Tiêu Đan đã mang thai ở tháng cuối, bất cứ lúc nào cũng có thể chuyển dạ, nhưng vẫn kiên trì bắt Dương Phàm cho đến chơi với Chu Tiểu Vân và Lý Thiên Vũ. Dương Phàm bó tay với vợ, đành phải hầu hạ vợ như lão phật gia, đỡ Tưởng Tiêu Đan.

Chu Tiểu Vân nhìn Tưởng Tiêu Đan bụng to, cười trêu: “Tiêu Đan, bụng cậu to quá, chưa đến ngày sinh dự tính à?”

Tưởng Tiêu Đan tính toán: “Nửa tháng nữa mới đến.”

Chu Tiểu Vân sờ sờ bụng cô: “Không biết bên trong là cô nhóc hay thằng cu.”

Tưởng Tiêu Đan và Dương Phàm nhìn nhau cười: “Nam nữ đều được.”

Lý Thiên Vũ hâm mộ lắm, cố ý thở dài: “Ai, không biết tớ và Tiểu Vân bao giờ mới có baby.” Rõ ràng lời này nói cho cô nghe.

Chu Tiểu Vân không để ý đến anh, nói chuyện với Tưởng Tiêu Đan về em bé. Thực ra, sau khi hai người nhận giấy kết hôn, quang minh chính đại ở cùng nhau, không khác gì vợ chồng. Có điều, Lý Thiên Vũ luôn nhắc hai người bao giờ mới tổ chức đám cưới.

Mặc kệ như thế nào, người Trung Quốc kết hôn vẫn có quan niệm rất truyền thống. Lý Thiên Vũ chân thành hy vọng đến ngày chính thức rước Chu Tiểu Vân về dinh, để cô gả cho anh trong hôn lễ hoành tráng.

Chu Tiểu Vân thì luôn lấy lý do này ra chặn: “Anh em và Lưu Lộ còn chưa kết hôn mà, em làm em gái không thể cưới trước! Anh chờ thêm một thời gian đi!”

Lý Thiên Vũ nghĩ đến đây lại ai oán, đợi đến bao giờ a!

Từ lúc Tưởng Tiêu Đan mang thai, Dương Phàm biến thành người chồng tốt kiêm người cha tốt đúng chuẩn. Nghe nói hằng ngày ở nhà, anh đọc cho vợ đang mang thai nghe rất nhiều chuyện xưa, bảo là để dạy con từ trong bụng mẹ.

Khi Dương Phàm nói đến đề tài này trước mặt Lý Thiên Vũ, rõ ràng Lý Thiên Vũ thấy trên mặt bạn thân sự kiêu ngạo — đó là sự kiêu ngạo mừng rỡ của người cha.

Tưởng Tiêu Đan không ngừng hâm mộ việc Chu Tiểu Vân được về trường học cũ làm việc: “Tiểu Vân, cậu còn trẻ như vậy đã trở thành giảng viên ở N đại, e rằng đó là chuyện xưa nay hiếm! Đến lúc ấy, khéo có một đám nam sinh đi theo cậu ấy chứ.”

Lý Thiên Vũ vừa nghe nói thế, lập tức sinh lòng cảnh giác: “Tiểu Vân, sau này em đừng để ý đến mấy thằng nhóc choai choai đó.” Nói tiếp thật làm cho người ta không yên lòng, anh tính sau này có nên đưa đón vợ đi làm mỗi ngày không.

Chu Tiểu Vân cười mắng một câu.

Đúng vào lúc này, Tưởng Tiêu Đan bỗng nhiên đau bụng: “Dương Phàm, bụng em đau quá, aaa!”

Quay sang nhìn, Tưởng Tiêu Đan đau đến độ trên trán toát mồ hôi.

Dương Phàm kinh ngạc, chân tay luống cuống: “Làm sao bây giờ? Tiếp theo nên làm gì bây giờ?”

Lý Thiên Vũ lập tức xông ra ngoài: “Tớ ra ngoài gọi xe, trực tiếp đến bệnh viện!”

Dương Phàm lúc này hoang mang lo sợ, đâu còn nhớ rõ mấy bước cần làm mà lúc trước suy nghĩ sẵn. Khi xe đến, Dương Phàm và Chu Tiểu Vân cùng đỡ Tưởng Tiêu Đan lên xe.

Xe chạy thẳng tới bệnh viện.

Kiểm tra trong bệnh viện, quả nhiên sắp sanh. Tưởng Tiêu Đan vào phòng đẻ, ở bên ngoài Dương Phàm sốt ruột đi tới đi lui.

Chu Tiểu Vân nhắc nhở: “Dương Phàm, có phải cậu quên gọi về nhà báo tin không!”~~

Lúc này Dương Phàm mới nhớ gọi về cho cha mẹ hai bên.

Cũng may một tháng trước mẹ Dương Phàm đã đến thành phố N, chuẩn bị chăm sóc con dâu ở cữ. Vừa nhận được điện thoại, bà gọi xe đến bệnh viện ngay. Trong tay mẹ Dương Phàm ôm một đống quần áo, đồ dùng trẻ sơ sinh, vội vội vàng vàng tới bệnh viện.

Chờ đợi mấy tiếng, Tưởng Tiêu Đan cuối cùng đã sinh. Là một bé trai kháu khỉnh.

Mẹ Dương Phàm ôm cháu cười rạng rỡ, Dương Phàm đến cạnh giường xem vợ. Chu Tiểu Vân và Lý Thiên Vũ ở trong bệnh viện thêm một lát, đến tối mới trở về.

Cô đang nghỉ hè, vừa vặn rảnh rỗi, có nhiều thời gian. Vì thế, cô thường xuyên đến thăm Tưởng Tiêu Đan, đương nhiên, cũng giúp bạn bế em bé.

Tiểu bảo bảo hai má phúng phính, chắc nịch, rất chọc người yêu thích, Chu Tiểu Vân thích lắm.

Tưởng Tiêu Đan thấy Chu Tiểu Vân ôm bé con không buông, nói đùa: “Thích bé con thế, chi bằng cậu cũng sinh một đứa. Dù sao cậu và Lý Thiên Vũ đã là vợ chồng!”

Chu Tiểu Vân động lòng, tiểu sinh mệnh đáng yêu a, kết tinh tình yêu, em bé tựa như thiên sứ. Cô thực sự rất muốn có một cô con gái đáng yêu!

Sau khi Tưởng Tiêu Đan ra tháng, người béo lên một vòng. Cô ấy oán giận nói: “Giờ tớ béo quá, mỗi bữa đều ăn nhiều.”

Dương Phàm cười nói: “Béo thì béo, dù sao anh đâu ghét bỏ em. Bây giờ nhiệm vụ chủ yếu của em là nuôi mình trắng trẻo mập mạp, thuận tiện nuôi con của chúng ta béo trắng.”

Lý Thiên Vũ thấy Dương Phàm ôm con đung đưa, hận mình không thể lập tức có con ngay bây giờ.

Anh lại bắt đầu nhắc tới trước mặt Chu Tiểu Vân: “Tiểu Vân, em xem, Dương Phàm và Tưởng Tiêu Đan đã có con trai, chúng ta cũng sinh một đứa đi! Mẹ anh đã gọi điện giục chuyện này.”

Chu Tiểu Vân bất đắc dĩ nói: “Chờ thêm một thời gian, em đã nói với anh. Đến khi anh cả kết hôn, chúng ta cũng kết hôn, đến lúc đó sẽ có em bé.” Kỳ thực, cô nhìn bé con cũng động lòng.

Mắt Lý Thiên Vũ đảo quanh một vòng: “Thế… Hiện tại chúng ta cố gắng có con trước đã.” Nói xong, anh nhào tới.

Nếu có thật thì sinh em bé trước. Đến lúc đó, cô mặc áo cưới để con làm hoa đồng… Lý Thiên Vũ nghĩ thế.

Chương 426: Tiểu Vân, bạn nhất định phải hạnh phúc! (đại kết cục)

Sau khi Chu Tiểu Vân đi làm chính thức, quả nhiên như Tưởng Tiêu Đan nói, có rất nhiều người theo đuổi. Tuổi cô chỉ tương đương với một số sinh viên đến nghe giảng bài, khiến rất nhiều nam sinh liếc nhìn!

Vốn môn này không quá hot, chỉ thuộc về môn tự chọn. Bởi vì có nữ giảng viên trẻ xinh đẹp Chu Tiểu Vân nên sinh viên chọn môn học này đông hơn hẳn.

Phòng học rộng mà sinh viên ngồi kín, Chu Tiểu Vân không thể không cầm micro lúc đi dạy.

Vừa tan học, có một đống sinh viên vây quanh cô.

“Cô Chu, năm nay cô bao nhiêu tuổi?” Một bạn nam hỏi.

Chu Tiểu Vân mỉm cười nói: “Hỏi tuổi tác của phụ nữ là hành động không lịch sự nhé!” Đơn giản tránh vấn đề.

Một nam sinh khác da mặt dày hỏi to gan hơn: “Cô Chu, tối nay em muốn mời cô đi xem phim, cô có thể cho em vinh hạnh này không?”

Nụ cười của Chu Tiểu Vân càng rạng rỡ: “Xin lỗi, cô đã có hẹn với chồng cô.” Thuận tiện khoe nhẫn trên ngón áp út của mình.

Thật vất vả thoát khỏi các em học sinh quấn quýt, Chu Tiểu Vân về phòng làm việc. Cô vẫn không buông tha sở thích viết tiểu thuyết. Dù sao chương trình ở đại học rất nhẹ nhàng, bình thường cô có nhiều rất thời gian, gần như không ảnh hưởng đến nghề tay trái.

Lý Thiên Vũ gọi điện thoại tới: “Tiểu Vân, hôm nay đồng nghiệp của anh kết hôn, em đi cùng anh nhé!”

Chu Tiểu Vân đồng ý, sau đó đến cổng trường chờ Lý Thiên Vũ tới đón mình.

Người kết hôn chính là Mẫn Dung, chú rể là một đồng nghiệp khác của Lý Thiên Vũ. Sau khi Chu Tiểu Vân tham gia hôn lễ, cô thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng tình địch chướng mắt này đã kết hôn! Thật là một tin tức tốt.

Chìa khóa nhà mới đã trao tay, việc trang hoàng gần xong.

Lại qua một tháng, Tưởng Tiêu Đan và Dương Phàm cùng em bé dọn vào ở trước.

Chu Tiểu Vân và Lý Thiên Vũ bận rộn mua thiết bị điện, đồ dùng chăn màn thật đầy đủ mới dọn đến. Cô nhìn căn phòng mới đẹp đẽ, trong lòng không ngừng cảm thán: từ nay về sau, đây là nhà của mình và Lý Thiên Vũ!

Lý Thiên Vũ không hài lòng khi vợ cứ ngẩn ra, ôm cô nói: “Chú rể muốn ôm cô dâu vào động phòng!”

Chu Tiểu Vân cười đánh anh một cái. Cái anh này, hễ rảnh lại nói linh tinh, khiến tai cô sắp nghe thành vết chai.

Đúng lúc này, chuông cửa vang lên. Cửa mở ra, quả nhiên là hai vợ chồng Tưởng Tiêu Đan và Dương Phàm.

Tưởng Tiêu Đan cười mời hai người sang ăn cơm: “Mẹ chồng tớ nấu cơm, các cậu sang ăn cùng nhé!” Mẹ Dương Phàm trường kỳ ở đây, chăm con và nấu cơm cho hai vợ chồng.

Chu Tiểu Vân ừ một tiếng, cùng với Lý Thiên Vũ đến cọ cơm. Ở đối diện nhau đúng là tiện!

Thỉnh thoảng, Dương Phàm cũng sang trú nhờ, nghe nói con cậu ấy mà khóc lên là kinh thiên động địa. Dương Phàm thực sự không có kiên nhẫn dỗ dành, nghe con trai khóc đầu sắp phình to.

Lý Thiên Vũ khinh bỉ nói: “Biết cậu có con trai rồi, đừng giả vờ khoe trước mặt tôi.” Nghe giọng điệu kìa, rõ ràng làm anh ghen tị thôi! Dương Phàm cười hắc hắc!

Lý Thiên Vũ không cam lòng, quyết tâm quyết chí tự cường, cố gắng tạo người, phát thệ nhất định phải sinh được một đứa còn đáng yêu hơn con trai Dương Phàm. (Đàn ông sinh được chắc =)))

Lại qua một năm, Đại Bảo hai mươi tám tuổi rốt cuộc tuyên bố giải nghệ. Nhưng anh vẫn làm huấn luyện viên.

Đại Bảo không ở lại thành phố N, mà trở về thị trấn, làm huấn luyện viên của đội điền kinh trước đây.

Cuối cùng, tình yêu của Lưu Lộ đã đến thời khắc nở hoa kết trái. Ngày mồng một tháng năm, cô và Đại Bảo chính thức cử hành hôn lễ. Sau khi hai người kết hôn, mua nhà ở thị trấn, có lúc cũng về ở với ông bà hai ngày. Đại Bảo vẫn không thể ở bên cạnh vợ mỗi ngày. Anh thường xuyên ngủ lại trong đội huấn luyện. Nhưng Lưu Lộ đã rất thỏa mãn với cuộc sống hiện tại.

Hai tháng sau, Lưu Lộ có tin vui. Triệu Ngọc Trân vui lắm, lập tức chuẩn bị dừng hết công việc buôn bán bao năm nay. Nói là sau này muốn chuyên tâm thay Đại Bảo chăm con.

Lý Thiên Vũ và Chu Tiểu Vân quyết định tổ chức đám cưới vào ngày quốc khánh mùng một tháng mười.

Vốn dĩ cô cảm thấy anh trai mới kết hôn vào tháng năm, năm tháng sau cô đã kết hôn thì không tốt lắm. Thế nhưng Lý Thiên Vũ thật sự sốt ruột. Hơn nữa, người nhà anh cũng giục. Nói là Lý Thiên Vũ đã hai mươi bảy tuổi, nếu không kết hôn thì muộn quá. Có lẽ các phụ huynh đều nghĩ giống nhau, đều mong sớm kết hôn, sau đó sinh một em bé đáng yêu chăng?

Tất nhiên, hôn lễ phải tổ chức ở quê.

Quốc khánh mùng một tháng mười, Chu Tiểu Vân được nghỉ dài. Công ty Lý Thiên Vũ chỉ cho nghỉ ba ngày. Anh dứt khoát xin nghỉ kết hôn bốn ngày, tính ra có một tuần thảnh thơi. Sau khi hai người kết hôn, ở nhà mấy ngày rồi đi tiểu trăng mật luôn.

Dương Phàm và Tưởng Tiêu Đan đương nhiên về dự hôn lễ.

Khí trời mát mẻ hợp lòng người. Sau khi Chu Tiểu Vân mặc váy cưới, Nhị Nha làm phù dâu hết lời khen: “Chị, hôm nay chị quá đẹp, tới bây giờ em chưa thấy ai mặc váy cưới đẹp như chị!”

Chu Tiểu Vân cúi đầu mỉm cười, gương mặt tràn đầy hạnh phúc. Trong tiếng pháo ầm ĩ, cô mặc váy cưới trắng tinh ngồi lên xe hoa, trở thành cô dâu của Lý Thiên Vũ.

Cả ngày nay nụ cười trên mặt Lý Thiên Vũ chưa bao giờ tắt. Ước mơ bao nhiêu năm qua đã trở thành sự thật!

Khi xe hoa ra khỏi cổng, Triệu Ngọc Trân trốn trong phòng lén lau nước mắt.

Chu Quốc Cường vào phòng an ủi vợ: “Con gái lấy chồng là việc vui, em đừng khóc. Lý Thiên Vũ là chàng trai không tệ, con gái mình đi theo cậu ta không phải chịu khổ.”

Triệu Ngọc Trân gật gật đầu, rốt cuộc ngừng khóc.

Buổi tối, Chu Quốc Cường cùng với anh cả Chu Quốc Phú, chú ba Chu Quốc Dân, còn có Đại Bảo, Tiểu Bảo cùng đến nhà thông gia.

Đại Bảo và Tiểu Bảo thay nhau uống rượu với Lý Thiên Vũ, nội dung dặn dò na ná như nhau. “Cậu/anh nhất định phải đối xử tốt với em/chị gái tôi.”

Lý Thiên Vũ trịnh trọng gật đầu.

Đến khi tất cả kết thúc, Lý Thiên Vũ rốt cuộc được ở bên cạnh Chu Tiểu Vân. Lúc này đã là mười hai giờ.

Lý Thiên Vũ ngắm Chu Tiểu Vân xinh đẹp kinh người rất chăm chú, thật lòng nói: “Tiểu Vân, hôm nay em thật đẹp!”

Chu Tiểu Vân nhìn Lý Thiên Vũ từng bước một đi về phía mình, trong lòng thầm nghĩ: Từ nay về sau, chúng ta là vợ chồng!

Trong lòng Lý Thiên Vũ tràn đầy hạnh phúc, kéo cô vào ngực: “Tiểu Vân, tới bây giờ anh vẫn không thể tin được em đã gả cho anh. Em véo anh một cái đi.”

Chu Tiểu Vân cười, dùng sức véo anh một cái. Lý Thiên Vũ kêu ầm lên: “Em cấu thật à!” Sau đó lại ôm cô thật chặt: “Nào, động phòng thôi!”

Cô hơi đỏ mặt, chủ động hiến hôn, anh kích động ôm chặt cô, nhanh chóng cởi quần áo của hai người.

Trong cơn kích tình, Lý Thiên Vũ thở hổn hển nói: “Tiểu Vân, anh yêu em! Anh sẽ yêu em mãi mãi! Cả đời này, anh sẽ tốt với em, anh muốn em hạnh phúc cả đời.”

Chu Tiểu Vân nhỏ nhẹ nói: “Thiên Vũ, em cũng yêu anh!”

Tiểu Vân, hi vọng bạn và Thiên Vũ mãi yêu nhau, ở bên nhau.

Tiểu Vân, hi vọng kiếp này bạn không hề có bất kỳ tiếc nuối nào.

Tiểu Vân, nhất định bạn phải hạnh phúc nhé!

Thế là đã hoàn chính văn, chỉ còn năm ngoại truyện là hoàn :(((