Ngoại truyện 3 + 4 + 5

Số từ: 5533

Nguồn: magnolia1314.wordpress

Ngoại truyện 3: Nhị Nha

Tôi tên Chu Tiểu Nguyệt, ở nhà thường gọi là Nhị Nha.

Từ nhỏ tôi đã ghét biệt danh này, ngoài người nhà, tôi không thích bất kỳ ai gọi tên thân mật của mình.

Nhà tôi rất đông anh em, anh cả Chu Chí Lương, chị gái Chu Tiểu Vân, anh hai Chu Chí Kiệt, tôi là con út.

Không phải con út luôn được chiều nhất sao? Không hiểu vì sao anh cả, anh Hai đều thương chị hơn? Mỗi lần ra ngoài, hai anh ấy luôn nghe lời chị, ba người bọn họ vứt một mình tôi ở nhà. Tôi thật sự rất muốn, rất muốn nhanh lớn lên!

Từ nhỏ, chị Chu Tiểu Vân chính là cô gái được mọi người yêu mến nhất trong thôn. Ai cũng thích chị ấy: Ba mẹ thích chị ấy tài giỏi hiểu chuyện, các anh trai thích chị ấy thông minh, giáo viên thích chị ấy trí tuệ xuất sắc, các bạn thích cô giỏi hùng biện.

Tất nhiên tôi rất yêu quý chị, lúc nào chị cũng tốt với tôi. Mỗi lần tôi muốn ăn ngon đều là chị dẫn tôi đi mua. Tôi rất thích đi theo chị, bởi vì anh trai không có kiên nhẫn chơi với tôi, chỉ có chị hiểu tôi nhất. Trong trái tim, tôi luôn mong mỏi trở thành một cô gái xuất sắc như chị!

Cuối cùng tôi đi học tiểu học. Tối nào chị cũng cùng tôi đọc sách, làm bài tập, thành tích của tôi ở lớp cũng rất tốt! Tiếc rằng sau này chị và anh cả thuê phòng trọ ở ngoài, trong nhà chỉ còn lại anh Hai và tôi!

Tính anh Hai tốt hơn anh cả, nhưng tôi luôn cảm thấy anh Hai tốt với chị hơn tốt với tôi. Vừa đến tối thứ sáu, tôi và anh Hai lại chạy ra đường lớn, đợi hai anh chị trở về. Có anh cả và chị ở nhà, trong nhà mới có vẻ ấm cúng.

Về sau, anh cả thi đỗ cao đẳng thể thao, anh Hai vào trường cấp hai Anh Minh, trong nhà còn lại mình tôi. Tôi luôn cảm thấy cô đơn, aizz, các anh chị, vì sao lúc nào em không thể đuổi kịp bước chân mọi người?

Tôi rất mong được nhìn ngắm thế giới bên ngoài một lần. Tôi muốn ra ngoài đọc sách a! Mỗi lần tôi nói như vậy, chị sẽ cười, xoa đầu tôi, nụ cười ấy rất dịu dàng.

Có lúc tôi nhìn chị cười, lén suy nghĩ: Chị thực sự rất xinh đẹp, rất xinh đẹp! Sau này lớn lên tôi có biến thành nữ sinh xinh đẹp như vậy không? Tôi mang vấn đề này ra hỏi chị, chị luôn cười an ủi tôi: “Bây giờ em còn nhỏ, sau này nhất định đẹp hơn cả chị.”

Thật vậy chăng? Trong lòng tôi vui sướng, đi soi gương. Nhìn người trong gương, tôi yên lặng thì thầm: Chu Tiểu Nguyệt, mày nhanh lớn lên! Tương lai trở nên thông minh, có thành tích tốt như chị!

Tôi đếm một năm rồi lại một năm, rốt cuộc tới năm lớp năm. Đáng tiếc đột nhiên thi hành chế độ sáu năm, vì sao tôi phải học thêm một năm mới tốt nghiệp tiểu học! Tôi —— không —— muốn —— đâu ——

Anh cả vào đội điền kinh của tỉnh, chị thi đỗ trường đại học nổi tiếng nhất trong tỉnh. Ba mẹ gần đây đi đâu đều nở nụ cười, một ngày nào đó, tôi cũng sẽ làm ba mẹ tự hào về tôi như thế. Aizz, hy vọng ngày đó nhanh đến!

Có điều tôi cũng học rất tốt, tôi thi đỗ trường cấp hai Anh Minh. Rốt cuộc nguyện vọng nho nhỏ của tôi được thực hiện, học cấp hai trong thị trấn, sống ở ngoài. Anh Hai luôn lầu bầu bảo tôi không được như chị, không biết nấu ăn, không làm việc nhà, lười biếng vân vân và vân vân, nghe mà tai tôi sắp kết thành kén.

Có lúc tôi thấy nản: Thực sự tôi không thể vượt qua chị sao? Chẳng lẽ tôi có cố gắng thế nào cũng kém chị ấy ư?

Chị gầy nhẳng mà tôi thì tròn vo. Tôi hạ quyết tâm, nhất định phải gầy đi. Chờ anh Hai đi học đại học, một mình tôi một phòng. Ăn trong căng tin của trường, cuối cùng tôi được như ý, gầy đi một chút.

Khi tôi học cấp ba, chị lại thi đỗ nghiên cứu sinh chi phí chung. Tôi thật lòng mừng cho chị, nhưng mà sau này tôi có thể như vậy không?

Tôi bắt đầu không tự tin đối với bản thân. Giáo viên nói đầu óc tôi thông minh, chỉ là không tập trung. Thế thì từ giờ trở đi tôi sẽ cố gắng tập trung, cố học thật tốt, là có thể thi đỗ trường đại học tốt à? Tôi nghĩ mình phải cố hết sức thử một lần.

Có rất nhiều nam sinh viết thư cho tôi, có điều tôi đọc xong là ném. Chị luôn lải nhải bên tai tôi: khi đi học không nên yêu sớm, tôi nghĩ, đợi đến đại học rồi tính!

Chẳng qua, chuyện chị có bạn trai tôi biết từ lâu rồi! Chuyện gì có thể giấu giếm con mắt của Chu Tiểu Nguyệt này? Hắc hắc!

Không biết chị thích nam sinh như thế nào? Tôi tưởng tượng rất nhiều lần trong đầu, phác họa ra một chàng trai cao ráo, đẹp trai, tất nhiên là chàng trai ưu tú nhất mới xứng đôi với chị của tôi!

Lần đầu tiên nhìn thấy Lý Thiên Vũ, tôi đã cảm thấy đây là nửa kia trong cuộc đời chị! Bởi vì, lúc chị ở cùng anh ấy, trong mắt anh ấy tràn ngập tình yêu, ánh mắt luôn luôn đuổi theo chị. Có thể nhìn ra, ba mẹ tôi cũng có ấn tượng không tồi với anh ấy. Hi vọng hai người có thể đi đến cuối con đường!

Cuối cùng đã thi xong đại học, tôi hài lòng đi tìm chị và anh Hai! Oa, thật nhiều thu hoạch! Anh cả mua rất nhiều quà, anh rể chuẩn cũng mua rất nhiều quà cho tôi. Tôi thích lắm.

Đừng cho rằng tôi là một cô gái có lòng tham! Chỉ đối với người nhà, tôi mới không khách khí “xin xỏ” một chút chút. Bởi vì nhìn Lý Thiên Vũ thuận mắt, tôi mới gọi anh rể nhanh như vậy. Anh ấy nghe tôi gọi thế thì vui lắm, hì hì! Chu Tiểu Nguyệt tôi muốn nịnh bợ người khác chưa từng có ví dụ thất bại đâu!

Với tôi mà nói, tin vui nhất đương nhiên là tôi đỗ trường đại học lý tưởng. Bắc Kinh, tôi đến đây!

Có lẽ trời sinh tôi có tính thích phiêu bạt, luôn mong được ra sống ở bên ngoài. Bạn hỏi vì sao tôi muốn đến Bắc Kinh học đại học à? Bởi vì Bắc Kinh xa nhà hơn thôi! Ha ha ha!

Sau khi anh cả và chị Lưu Lộ kết hôn, chị cũng kết hôn với anh Lý Thiên Vũ.

Tôi làm phù dâu trong hôn lễ của chị, nhìn chị mặc áo cưới rất đẹp, tôi thực lòng hâm mộ. Tôi đã hai mươi mốt tuổi, tuy có nhiều người theo đuổi nhưng tôi chưa gặp được người tôi thích. Mặc dù, có nhiều người khen tôi đẹp, nhưng cuối cùng tôi vẫn cảm thấy mình kém chị. Chị dịu dàng, có tài mới là người có vẻ đẹp thật sự.

Mỗi khi người khác biết tác giả tiểu thuyết mạng kia là chị của tôi, họ đều kinh ngạc mở to hai mắt. Khoảng khắc đó, trong lòng tôi có sự kiêu ngạo và tự hào không nói nên lời.

Chị và Lý Thiên Vũ sống ở thành phố N, ngược lại anh cả trở về quê hương, anh Hai cũng ở thành phố N. Tôi thì ở Bắc Kinh, bốn anh em chúng tôi sống ở các thành phố khác nhau, chỉ đến tết mới sum họp một lần. Thực sự không dễ dàng!

Chị Lưu Lộ sinh một bé trai đáng yêu, tôi yêu thằng cháu này chết mất! Mỗi khi đến ngày nghỉ vì ngắm cháu trai đáng yêu của tôi, tôi lại ngồi xe về nhà.

Chị cũng có thai, sắp sinh. Tôi đang năm cuối, dù sao rảnh rỗi nên đến thành phố N ở với chị mấy ngày. Không nghĩ tới, trùng hợp được trông thấy cháu gái nhỏ sinh ra.

Khi rời khỏi phòng sinh, chị vui mừng chảy nước mắt. Tôi cho là chị thích con trai, nên an ủi chị, nói sau này vẫn có thể sinh thêm một đứa.

Chị nhìn em bé đáng yêu nhỏ xíu kia và nói: “Không, chị có Nữu Nữu là đủ rồi.”

Nữu Nữu? Cái tên rất hay, tôi rất thích!

Anh rể Lý Thiên Vũ ở bên cạnh vui vẻ đi qua đi lại, luôn miệng nói: “Tiểu Vân, chúng ta có con gái rồi!”

Tôi, anh Hai và rất nhiều người khác đều lặng lẽ lui ra, chừa không gian lại cho cả gia đình.

Nhìn thấy Lý Thiên Vũ vui mừng, chúng tôi cũng yên tâm. Anh chị ấy đều thích con gái, sinh con gái với họ mà nói là chuyện rất hài lòng, rất vui vẻ!

Thật hy vọng, có một ngày, tôi có thể giống chị, gặp được người đàn ông thật lòng yêu mình, hai người nắm tay nhau, sống cuộc sống hạnh phúc, bình thản.

Chu Tiểu Nguyệt, mày phải cố lên!

Ngoại truyện 4: Dương Phàm

Tôi tên là Dương Phàm.

Tôi là con một trong nhà, gia cảnh không kém! Ba tôi là viên chức chính phủ, mẹ tôi là kế toán, thu nhập không thấp.

Từ nhỏ, tôi là bé trai luôn được mọi người chú ý. Nói không khiêm tốn thì tôi rất thông minh, biết rất nhiều thứ. Từ hồi tiểu học tới bây giờ, tôi đều đứng thứ nhất trong lớp. Có lúc nhìn người khác học tập tốn sức mệt mỏi, tôi luôn thấy kỳ lạ. Rõ ràng rất đơn giản, tại sao có người không hiểu nhỉ? Thế nhưng ý nghĩ này để ở trong lòng là được, tôi tuyệt đối không nói ra khỏi miệng.

Lên cấp hai, không hề bất ngờ tôi thi đỗ trường Anh Minh, được phân tới lớp 2. Bắt đầu có rất nhiều bạn học mới. Vốn tự nhận là thành tích xuất sắc, cuối cùng tôi đụng phải đối thủ chân chính —— Chu Tiểu Vân!

Cô bé kia là người nhỏ tuổi nhất lớp, khuôn mặt thanh tú luôn mỉm cười. Bình thường không hé răng, ở lớp cô ấy ít phát biểu, nhưng hễ phát biểu là được các thầy cô khen.

Mặc dù cuộc thi tháng đầu tiên tôi vẫn là số một, nhưng Chu Tiểu Vân chỉ thấp hơn tôi hai điểm. Điều này làm tôi sinh lòng cảnh giác.

Cô bé này rất giỏi! Nhất là ngữ văn của cô, giỏi đến thái quá, mỗi bài văn đều được giáo viên coi như bài mẫu, đọc trước cả lớp một lần. Tôi không thể diễn tả trong lòng có tư vị gì, chẳng qua tôi biết rõ, tôi muốn giữ vững vị trí thứ nhất, phải vượt qua “Đối thủ” này.

Một học kỳ qua đi, trong lớp có một học sinh mới chuyển trường đến tên Lý Thiên Vũ, ngồi cùng bàn với tôi. Có lẽ vì từ trường hợp nhau, tôi và Lý Thiên Vũ nhanh chóng thành bạn tốt.

Hình dung như thế nào về Lý Thiên Vũ nhỉ? Cậu ấy cao hơn tôi một tí, làn da hơi đen nhưng rất đẹp trai. Cậu ấy giống tôi, cực kì mê bóng rổ. Mỗi lần đến buổi trưa, tôi và cậu ấy sẽ kề vai sát cánh đi chơi bóng rổ. Thành tích của cậu ấy không quá tốt, nhưng chăm chỉ học tập, dần dần, thứ hạng được đẩy lên. Tôi thấy vui cho cậu ấy.

Không lâu sau, tôi phát hiện ra bí mật lớn nhất của Lý Thiên Vũ.

Cậu ấy thích Chu Tiểu Vân! Ha ha ha ha!

Bạn muốn hỏi tại sao tôi phát hiện ra hả? Hắc hắc, rất đơn giản, cậu ấy ngồi bên cạnh tôi, mắt luôn liếc về phía Chu Tiểu Vân, luôn đuổi theo bóng dáng cô ấy, đồ ngốc cũng nhìn ra cậu ấy có ý với người ta.

Ngay từ đầu, tôi không để việc này trong lòng. Nam sinh nào không có mối tình đầu, thích nữ sinh chẳng phải chuyện gì to lớn. Đừng nhìn giáo viên suốt ngày lên lớp cằn nhằn, kỳ thực trong lòng bọn họ rất rõ ràng. Nam nữ thiếu niên ái mộ nhau là lẽ thường tình của con người, không thể khống chế. Tôi chỉ không ngờ, tình cảm của Lý Thiên Vũ kéo dài nhiều năm như vậy.

Lên cấp ba, Lý Thiên Vũ cũng thi đỗ lớp tăng cường, cùng lớp với Chu Tiểu Vân. Thời gian tôi và Lý Thiên Vũ chơi chung ít đi nhiều, nhưng hễ rảnh chúng tôi lại tụ tập với nhau. Nhân duyên trong lớp của tôi rất tốt, có rất nhiều bạn bè, nhưng không có tình cảm thân thiết với một ai như Lý Thiên Vũ. Có thể giữa người với người tồn tại một loại duyên phận, tôi và cậu ấy ngưu tầm ngưu, mã tầm mã! Ha ha!

Sau khi chia lớp, Lý Thiên Vũ lại lẫn chung cùng một chỗ với tôi. Tôi hiểu tâm tư của cậu ấy, từng hỏi trêu: “Sao cậu không chọn ban xã hội? Chọn ban ấy chẳng phải có thể tiếp tục cùng lớp với em gái Tiểu Vân của cậu à?”

Lý Thiên Vũ cứ nhắc tới cái đề tài này liền than thở: “Tớ mà chọn khoa văn, có lẽ sau này thi đại học rất vất vả. Chọn ban khoa học tự nhiên, chờ đỗ đại học rồi tính.”

Lúc đó tôi đã nghĩ, hắc, nghĩ xa thật, đến tận đại học cơ đấy, xem ra người anh em của tôi thật lòng!

Hoa khôi của ban khoa học tự nhiên Thiệu Sắc Vi cũng là cô gái rất ưu tú, đẹp, thông minh, cao ngạo, hình như hơi có ý với Lý Thiên Vũ. Cũng phải thôi, trong đám con trai Lý Thiên Vũ rất nổi bật, rất có sức hút, không ít cô gái thích cậu ấy. Chẳng qua, ánh mắt cậu ấy như dính vào người kia, không chứa nổi ai khác.

Có lúc nhìn cậu ấy tội nghiệp, mỗi ngày lấy cớ chờ em họ Lưu Lộ để đến cửa lớp văn đợi Chu Tiểu Vân, tôi lại thấy tiếc cho cậu ấy. Bạn nói xem, một thằng con trai tội gì dùng mặt nóng dán lên mông lạnh? Lời này hơi thô tục một chút, nhưng là nói thật. Mấy năm qua, tôi đã nhận ra Chu Tiểu Vân không hề thể hiện rằng có tình cảm với Lý Thiên Vũ. Cậu ấy đơn phương thích người ta.

Tôi từng nói đùa, thử khuyên Lý Thiên Vũ, Chu Tiểu Vân không thích cậu, hay là cậu đổi đối tượng xem. Thiệu Sắc Vi cũng rất tốt!

Ánh mắt Lý Thiên Vũ nhìn tôi như muốn ăn thịt người nhưng tôi không sợ, không có việc gì lén sờ râu hổ rất thú vị. Xem thiếu niên hoài xuân với tôi là chuyện rất vui vẻ!

Tới lúc thi đại học, tôi rất may mắn thi đỗ trường đại học và chuyên ngành lý tưởng. Hơn nữa, càng khéo hơn là chung trường với Chu Tiểu Vân.

Biết tin này, Lý Thiên Vũ rất vui, bảo là muốn tới tìm tôi ôn chuyện. Chút tư tâm nhỏ của cậu ấy sao có thể giấu tôi? Muốn nhân cơ hội đến tìm Chu Tiểu Vân thì có? Thôi, là anh em, chút việc nhỏ này không thể không giúp.

Số tôi khổ quá, bắt đầu làm “ông mai”, hễ rảnh lại mặt dày đi cùng Lý Thiên Vũ tìm Chu Tiểu Vân. Thời gian dài, tôi hơi coi thường dáng vẻ sợ hãi, rụt rè của cậu ấy, cố gắng giật dây cậu ấy đi thổ lộ. Thích người ta bao năm, có thể quang minh chính đại yêu đương mà không nắm chắc. Số nam sinh thích Chu Tiểu Vân không ít đâu!

Lý Thiên Vũ lại ra về tay không. Sau khi biết tin, tôi quả thực ngửa mặt lên trời thở dài, thích thì nói ra! Lề mề dài dòng chẳng đáng mặt đàn ông?

Cậu ấy nói tôi không hiểu, nói tôi chưa biết cảm giác này. Tôi ngẫm lại, hình như đúng thế thật. Thực ra có không ít cô gái ám chỉ có tình cảm với tôi, nhưng tôi đều không thích, không có cảm giác động lòng. Chu Tiểu Vân đủ ưu tú đủ đẹp, Lưu Lộ cũng rất động lòng người, nhưng tôi chỉ coi các cô như bạn bè. Bản thân tôi cũng không biết, tôi sẽ thích cô gái như thế nào…

Nhưng rồi, rất nhanh thôi tôi biết đến điều đó.

Khi nhìn cô gái cao ráo, tự nhiên, hơi có chút “man” ấy vì ném quả bóng ăn ba điểm mà cười rạng rỡ, trái tim của tôi đập loạn xạ.

Hóa ra, không phải tôi không hiểu tình yêu, chỉ vì nửa kia của tôi chưa xuất hiện. Hóa ra, trái tim tôi bình lặng như nước không phải định lực của tôi cao, chỉ vì tôi chưa gặp được người trong lòng.

Tôi rốt cuộc hiểu rõ, câu Lý Thiên Vũ đã từng nói: Nếu cậu thực sự thích một người, cậu sẽ ở vị trí rất thấp rất thấp, rất quan tâm rất quan tâm, quan tâm đến nỗi không dám thốt ra hai chữ đơn giản kia. Bởi vì, cậu sợ sau này không còn cơ hội làm bạn bè.

Tôi mặt dày năn nỉ Chu Tiểu Vân gọi Tưởng Tiêu Đan đi ăn, đi chơi cùng bọn tôi, trăm phương ngàn kế chế tạo cơ hội gặp mặt nói chuyện với cô ấy.

Khổ công theo đuổi hơn một năm, cuối cùng tôi trở thành bạn trai cô ấy. Gian khổ, thấp thỏm trong đó không đề cập tới cũng được, tôi đã hiểu, làm người ngàn vạn không quá tự mãn, nhất định sẽ gặp báo ứng. Tôi không nên trêu Lý Thiên Vũ quá…

Sau khi tốt nghiệp, tôi và Tiêu Đan đều ở lại thành phố N. Lý Thiên Vũ và Chu Tiểu Vân cũng thế. Hai đôi tình nhân cùng dốc sức làm việc vì tương lai, ngày tháng thật vui vẻ hạnh phúc.

Sau khi cha mẹ tôi và Tiêu Đan gặp nhau, rốt cuộc hạnh phúc đi vào lâu đài hôn nhân. Hơn nữa, rất nhanh chúng tôi có cậu con trai kháu khỉnh.

Lý Thiên Vũ hâm mộ lắm, luôn la hét đòi kết hôn sớm. Ha ha, Chu Tiểu Vân không gật đầu, cậu ấy còn phải chờ dài dài, thật đáng thương a! Dù sao tôi là người cha hạnh phúc, không để ý đến cậu ấy.

Rốt cuộc đợi đến khi hai người bọn họ kết hôn, hơn một năm sau, Chu Tiểu Vân sinh cho Lý Thiên Vũ cô con gái bé bỏng.

Hai nhà chúng tôi ở đối diện, không khác gì người một nhà.

Con tôi luôn chảy nước miếng gọi “Em gái” “Em gái”, Tiêu Đan cười nói sau này chi bằng kết thông gia luôn. Tôi cũng rất thích Nữu Nữu, con gái ngoan ngoãn hơn, không khóc không nháo, rất chọc người thương yêu.

Hiện tại hai đứa đều còn bé, tôi đoán sau này mình không còn cơ hội có thêm con gái. Có điều, bắt cóc con gái Lý Thiên Vũ về làm con gái mình cũng là ý hay! Haha!

Ngoại truyện 5: Tiểu Bảo

Tôi tên Chu Chí Kiệt, nhũ danh Tiểu Bảo.

Không biết vì sao tôi có cái tên ở nhà buồn cười như thế nên từ khi học tiểu học tôi không thích những người khác gọi tôi như vậy. Lúc nào tôi cũng phụng phịu nói với bạn học xung quanh: “Hãy gọi tớ là Chu Chí Kiệt!”

Cơ thể tôi không tốt, thường xuyên bị ốm. Tôi nhớ khi còn nhỏ sợ nhất là ba Phùng Thiết Trụ. Tôi trông thấy bác ấy là sợ hãi, bởi vì hễ gặp bác ấy là tôi gặp xui xẻo!

Tôi thích nhất là đấu võ mồm với anh trai Đại Bảo, mặc dù đánh nhau tôi còn xa mới là đối thủ của anh ấy. Có điều, nếu chỉ đấu miệng lưỡi, anh ấy luôn bị tôi làm tức giận giậm chân. Mỗi ngày, hai anh em chúng tôi cãi qua cãi lại. Ha ha, đây cũng là một phương thức trao đổi tình cảm của chúng tôi thôi! Coi như đó là hình thức ở chung đặc biệt của hai anh em. Nói thật, một ngày không cãi nhau lại cảm thấy không quen!

Tôi sớm phát hiện ra, đừng nhìn Đại Bảo hung dữ, kỳ thực anh ấy sợ chị Chu Tiểu Vân của tôi nhất. Chỉ cần chị ấy nghiêm mặt trách mắng, anh Đại Bảo đều ngoan ngoãn đứng nghe. Hắc hắc, có lúc nhìn mà cảm thấy hả hê.

Chị tốt với tôi nhất, luôn dặn tôi không nên kiêng ăn, phải chú ý phòng lạnh giữ ấm, đúng lúc mặc thêm quần áo. Cơ thể tôi khỏe mạnh hơn mỗi ngày, trong đó có công lao không nhỏ của chị.

Lên tiểu học, hằng ngày tôi đều theo chị đến trường. Anh Đại Bảo thích chạy loạn với đồng bọn của anh ấy, chưa bao giờ dẫn tôi theo, vẫn là chị có kiên nhẫn, tốt nhất, tôi rất thích đi theo chị. Về sau, tôi là “cái đuôi” nổi tiếng —— từ này rất khó nghe, nhưng tới bây giờ tôi không phủ nhận. Tôi chính là thích đi theo sau chị đấy, chị vừa kiên nhẫn vừa dịu dàng, tôi rất thích chị!

Thành tích của chị xuất sắc, đương nhiên tôi cũng phải học thật giỏi, cố gắng chăm chỉ để được như chị. Cũng may đầu óc tôi tương đối thông minh, thành tích vẫn đứng trong top đầu của lớp!

Anh Đại Bảo và chị đều học cấp hai trên thị trấn, tôi hạ quyết tâm nhất định phải thi đỗ Anh Minh, như vậy, tôi có thể học chung trường với chị.

Trời không phụ người có lòng, rốt cuộc tôi thi đỗ! Tôi vui vẻ, học xong cấp hai, tôi ở cùng chị trong phòng trọ gần trường. Hằng ngày, tôi đều đi học, tan học cùng chị. Khi chị có lớp tự học buổi tối, tôi còn đi đón chị, trên đường về hai chị em tán gẫu, cảm giác này thật hạnh phúc. Chị nấu ăn rất ngon, tôi nghĩ, sau này ai có thể làm bạn trai chị nhất định là chàng trai may mắn nhất trên đời!

Đừng cho là tôi không biết nhé, nam sinh thích chị rất nhiều! Hừ, như Lý Thiên Vũ kia, vừa nhìn là biết rắp tâm bất lương. Mắt anh ta luôn liếc về phía chị. Khi tan học tôi đến chờ chị, gần như đều chạm mặt anh ta.

Tôi không cho anh ta khuôn mặt tươi cười, hơn nữa, tôi kiên trì buổi tối nhất định phải đi đón chị tan học. Nam sinh đều mặt dày, nếu tôi không đi, nhất định sẽ có mấy tên lòng dạ đen tối nhân cơ hội chen vào. Tôi không muốn có người quấn quýt lấy chị của tôi, vì thế, gió mặc gió, mưa mặc mưa, mỗi ngày tôi đều đưa đón đúng giờ.

Chị cười tôi, nói vì tôi chị cũng thành danh nhân. Tôi cười hì hì, không để trong lòng. Chị vốn là cô gái xuất sắc, chẳng qua chị luôn khiêm tốn, cho rằng mình rất bình thường. Thế nhưng, ở trong mắt tôi, chị là cô gái tốt nhất, giỏi nhất.

Chị còn thích tham gia các hoạt động, tôi thường đi cùng chị. Con gái viết văn hay luôn làm người ta cảm thấy cô gái này có tài, tôi tự hào vì chị.

Khi chị lên cấp ba, nhiệm vụ học tập nặng nề. Tôi tự giác học cách làm việc nhà, tôi phát hiện, coi như tôi có năng khiếu ở phương diện này. Rất nhiều việc tôi đều tự học, ví dụ như quét rác, thu dọn, nấu cơm giặt giũ vân vân. Chị thường cười tôi còn sạch sẽ hơn con gái.

Ha ha, cứ cho là vậy đi! Con trai không phải ai cũng giống anh Đại Bảo lôi thôi luộm thuộm. Anh ấy học cao đẳng thể thao, chiều cao càng tăng chóng mặt nhưng tôi không sợ anh ấy. Mỗi lần vừa thấy mặt chúng tôi đều cãi nhau ầm ĩ.

Anh trai vào đội điền kinh của tỉnh, còn chị thi đỗ đại học N, hai tin tốt liên tiếp làm cả gia đình tôi mùa hè này đều vui vẻ. Trong lòng tôi thầm hạ quyết tâm, Chu Chí Kiệt, sau này mày phải cố gắng, làm người có tương lai, làm cả nhà đều tự hào về mày!

Em út lên cấp hai, ngày tháng đau khổ của tôi đã tới. Tôi phải nấu cơm cho nó ăn, còn phải dọn phòng cho nó, phiền chết mất. Mấy lần tôi than thở với chị, chị khuyên tôi nên bao dung cho em út, dù sao em ấy còn nhỏ. Thế nhưng, lúc chị bằng tuổi nó còn giỏi hơn nó nhiều.

Quên đi, đành phải từ từ thích ứng! Sống chung với em út kém xa quãng thời gian thoải mái ở với chị. Chủ yếu vì nó quá lười nhưng mỗi người mỗi tính, không thể yêu cầu em út giống chị. Từ nhỏ nó hơi kiêu căng một chút, trong nhà ai cũng chiều, khó tránh khỏi lười biếng.

Em gái luôn nói tôi bất công, nói tôi thích chị không thích nó. Trời đất chứng giám, sao tôi không quý em gái, chỉ là thích chị hơn mà thôi. Đó là sự thật.

Cuối cùng tôi đỗ đại học, đến thành phố N. Thành phố anh Đại Bảo và chị ở, Chu Chí Kiệt tôi tới rồi đây!

Thân mật khăng khít như thưở thiếu thời không còn nữa, tôi hơi mất mát khi biết tin chị có bạn trai. Lúc này, ở trong cảm nhận của chị, quan trọng nhất là người đó, không phải tôi mà là chàng trai chị thích. Tôi thật sự có một chút thất lạc, cảm thấy anh chàng kia cướp mất người chị thân yêu của tôi…

Về sau, tôi mới biết anh chàng kia là Lý Thiên Vũ, người thích chị rất nhiều năm. Từ khi Lý Thiên Vũ ra tay đánh người vì chị, tôi có chút xíu cảm tình với anh ta. Con trai mà, thời điểm mấu chốt có thể nhận ra phẩm tính. Về điểm này mà nói, coi như anh ta không kém.

Chị bắt đầu viết tiểu thuyết trên mạng, tôi thường gọi điện thoại tán gẫu với chị, chia sẻ tâm sự đó đây. Biết tiểu thuyết của chị sắp xuất bản, tôi thật lòng vui mừng cho chị. Bởi vì, đây chính là ước mơ lớn nhất của chị. Thấy chị cách ước mơ càng ngày càng gần, tôi thấy hài lòng hơn cả chị.

Chúng tôi đều dần dần trưởng thành. Anh Đại Bảo và chị Lưu Lộ thành một đôi, chị cùng Lý Thiên Vũ cũng là người yêu. Còn tôi vẫn một mình. Không phải không có cô gái thể hiện có tình cảm với tôi, nhưng tôi không có tâm trạng yêu đương. Hồi đại học, có một cô gái theo đuổi tôi hai năm, tôi vẫn không thích cô ấy. Cuối cùng cô ấy và tôi thành bạn bè.

Tôi không biết mình sẽ thích mẫu người như thế nào, dù sao, tạm thời người đó chưa xuất hiện. Tôi nghĩ, đợi đến ngày tôi kết hôn, chắc là chuyện rất rất lâu về sau.

Trong quá trình làm việc, tôi trở thành bác sĩ trẻ, đầy hứa hẹn trong bệnh viện.

Đúng vậy, ước mơ từ nhỏ của tôi là làm bác sĩ. Thực chất lý do rất buồn cười, rất ngây thơ, lúc còn bé, cơ thể tôi không tốt, luôn bị ốm, bị cấm chỉ không cho ăn cái này ăn cái kia. Khi đó, tôi đã nghĩ sau này lớn lên nhất định tôi phải làm bác sĩ, chăm sóc cơ thể mình thật tốt, muốn ăn cái gì cũng được. Hắc, bây giờ nghĩ lại đúng là lý do này rất buồn cười!

Hiện tại tôi rất thích công việc của mình. Công việc bận rộn chiếm trọn cuộc sống của tôi, chính tôi cũng không ngờ mình sẽ trở thành người cuồng công việc.

Anh Đại Bảo giải nghệ về quê làm lên huấn luyện viên đội điền kinh, sau khi kết hôn với chị Lưu Lộ có một thằng cu đáng yêu. Mẹ không buôn bán nữa, mỗi ngày ở nhà bế cháu, bà vui vẻ cười suốt.

Chị và Lý Thiên Vũ cũng kết hôn, hai người bọn họ mua nhà ở thành phố N, sống lâu dài ở đây. Chị sinh ở bệnh viện tôi làm, sinh ra một bé gái xinh xắn. Lúc ấy, cả nhà chúng tôi đều ở đó, mẹ còn ở lại hơn một tháng mới trở về. Sau này, hễ rảnh bà lại gọi điện bảo anh chị về nhà —— chủ yếu để ngắm cháu!

Cũng may thành phố N cách quê chúng tôi không xa, hiện tại có xe, về nhà chỉ mất hai, ba tiếng rất thuận tiện. Anh rể Lý Thiên Vũ làm quản lý ngành trong công ty, trẻ tuổi mà tương lai đầy hứa hẹn. Chị làm giảng viên đại học, còn kiêm tác giả tiểu thuyết mạng khá nổi tiếng. Điều kiện kinh tế của hai người rất tốt, trông đi, họ có nhà có xe, cuộc sống thoải mái.

Tôi rất thích đến ăn cơm chùa, chị luôn nhắc tôi: “Tiểu Bảo, bao giờ em có bạn gái! Em đã lớn tuổi thế này rồi…”

Tôi giả vờ không nghe thấy, gọi cháu gái: “Nữu Nữu, nhanh qua đây với cậu nào.”

Nữu Nữu chân béo núc ních chạy tới, thân thiết gọi tôi: “Cậu!” Sau đó bé con nhào vào lòng tôi, hôn chụt lên mặt tôi. Nữu Nữu thông tuệ, cực kì đáng yêu, bây giờ đã ba tuổi, nhanh mồm nhanh miệng không ai bằng khiến ai cũng thích. Tôi rất yêu cô cháu gái này.

Chị lại ở bên cạnh lảm nhảm: “Thích một đứa thì nhanh tìm bạn gái kết hôn, sau đó tự sinh đi…”

Tôi mắt điếc tai ngơ, chơi với Nữu Nữu.

Chị cứ nhắc đi nhắc lại vấn đề này, tôi già rồi à? Mới hai mươi tám tuổi thôi.

Muốn tôi có bạn gái? Có thể, tiêu chuẩn của tôi chính là: đẹp, dịu dàng, hiểu ý người, nhã nhặn lịch sự, kiên cường lạc quan… Cô gái giống chị đấy, chị có thể giới thiệu cho em một người như thế không?

Ngoại truyện cuối cùng và cũng khép lại hành trình với truyện: “Cuộc sống mới hạnh phúc của Chu Tiểu Vân”. Bộ truyện dài đầu tiên của nhà ta bắt đầu từ 23/10/2013 đến 20/5/2015. Quãng thời gian đáng nhớ gần hai năm rất cảm ơn các nàng đã cùng đồng hành với ta.

Thực sự khi edit bộ này rất mệt, rất nản không phải vì edit khó mà vì nó quá dài, cũng may ta được một số nàng giúp một tay và vô số like, comment bơm thêm sức cho ta tiếp tục. Nhưng giờ khi nó đã hoàn thì ta lại cảm thấy nuối tiếc, tiếc sao truyện không dài thêm nữa, không biết bạn gái của Tiểu Bảo sẽ như thế nào, không biết con hai nhà có thành đôi không? Thôi thì kết thúc trong nuối tiếc để sau này còn nhớ mãi.

Có thể nói đây là một câu chuyện đẹp, giản dị mộc mạc, bình thản ngọt ngào từ những chương đầu tiên và còn mỉm cười mãi đến khi khép lại. Mỗi người đọc chắc sẽ tự tìm được một phần của mình trong đó.