Chương 21

Edit + Beta: Khoai Môn, Khoai Tây
Nguồn: vuanhakhoai.wordpress.com; wattpad.com

Tay Kiều Nhân vẫn còn đặt ở ngang hông, mấy giây sau mới thả lỏng.

Từ từ mới thẳng người lên nhưng vẫn đứng bất động không nói gì, hàng lông mày thanh tú bỗng chốc xoắn xuýt cả vào.

Cửa thang máy vẫn mở, Kỷ Hàn Thanh đứng đợi mấy giây vẫn không thấy Kiều Nhân có động tĩnh gì, anh mới hơi rũ mắt, lặp lại câu hỏi vừa rồi: "Thật sự không bước vào?"

Lần này Kiều Nhân gật đầu một cái.

Buổi trưa có xảy ra va chạm, dù chỉ là gián tiếp gặp nhau nhưng lúc này Kiều Nhân cũng không hề muốn đi chung thang máy với anh.

Có chút tâm tư khó định hình trong lòng không thể nói ra.

Dù gì đi nữa hai ngày nay trải qua những chuyện như vậy, Kiều Nhân mơ hồ cảm nhận được có sự thay đổi trong quan hệ giữa mình và Kỷ Hàn Thanh.

Thay đổi như thế nào, Kiều Nhân cũng không còn tâm tư để mà suy nghĩ nữa, cô cắn môi dưới, lần này đã trả lời anh: "Tôi đi bộ lên là được."

-Được.

Người nọ lên tiếng đáp lại, sau đó thu tay khỏi nút giữ cửa thang máy.

Kiều Nhân quay đầu liếc mắt nhìn thang bộ ở sau lưng, trên vách tường có đèn cầu thang dù điện không phải là quá sáng nhưng cũng đủ để nhìn đường đi.

Bình thường cô không hay đi cầu thang nên cứ nhìn chằm chằm mấy lần.

Mấy giây sau, sau lưng vang lên tiếng cửa thang máy đóng lại, những ngón tay đang bóp chặt mới dần thả lỏng, cô hạ thấp đầu, vừa định nhấc chân chuẩn bị đi lên bậc thang thì ánh mắt liếc thấy bên chân mình có bóng người áp xuống.

Đỉnh đầu bị chiếu sáng làm cả người ngây ngốc mơ hồ.

Kiều Nhân theo bản năng quay đầu lại.

Không biết từ lúc nào Kỷ Hàn Thanh đã ra khỏi thang máy, đi ba bước đã đến bên cạnh cô, sau đó nghiêng đầu nhìn cô: "Vậy cùng đi thang bộ đi."

Kiều Nhân càng ngày càng không hiểu nổi người đàn ông này.

Nếu mà nói anh không có ý tứ gì với cô thì chỉ có quỷ nó mới tin, nhưng ngay trưa hôm nay phát sinh ra chuyện kia khiến Kiều Nhân không có cách nào tin tưởng được lời anh nói với mình là nghiêm túc.

Thu hút vô số người đưa thẻ phòng cho mình, Kiều Nhân còn không đem anh xếp vào loại đàn ông cặn bã mê gái đến không có giới hạn một phần cũng vì Kỷ Niệm.

Cô vẫn còn chôn sự khó chịu sâu trong lồng ngực, không cách nào bộc phát ra.

Kỷ Hàn Thanh muốn đi cùng cô, cô khăng khăng không muốn chiều theo ý anh, xoay người hướng đến trước cửa thang máy: "Đột nhiên lại không muốn đi nữa."

Kiều Nhân tiếp tục đưa tay lên ấn nút thang máy: "Vậy chú tự đi thang bộ lên đi, tôi đi thang máy."

Thang máy lúc này đang đi lên, trong thời gian ngắn ngủi đã lên đến tầng cao nhất.

Kiều Nhân nhìn chằm chằm vào từng con số đang thay đổi trên thang máy, một lúc lâu cũng không nghe thấy tiếng bước chân vang sau lưng.

Quay đầu lại nhìn, quả nhiên người này vẫn đứng bên cạnh cô, nghiêng đầu tựa như đang nhìn cô.

Kiều Nhân rời tầm mắt nhìn về phía thang máy, cho đến khi cửa thang máy mở ra cô cũng không thay đổi ánh nhìn.

Lần này còn có thêm người khác ở trong thang máy, cửa thang máy vừa mở ra đã ngẩng lên hỏi Kỷ Hàn Thanh: "Kỷ tổng, ngài muốn lên tầng sao?"

Kiều Nhân không có động tĩnh gì, chỉ đứng yên im lặng theo dõi.

Nếu như Kỷ Hàn Thanh bước vào thang máy thì cô sẽ không đi vào, còn nếu như Kỷ Hàn Thanh không bước vào thì cô sẽ vào luôn.

Thực chất Kiều Nhân không phải là người thích phản nghịch, nhưng ngày hôm nay hết lần này tới lần khác đều cố ý như vậy. Dù sao thì tôn chỉ hôm nay của cô cũng chỉ có duy nhất: Phải đối trọi gay gắt với anh.

Kết quả đợi một hồi, lại là Kỷ Hàn Thanh lên tiếng trước: "Lần này còn không vào thang máy sao?"

Bên trong có nhân viên vẫn đang ấn nút giữ cửa mới nhìn về phía cô, anh ta rõ ràng là không biết cô là thực tập sinh, nhìn cô mấy giây rồi hỏi: "Cô cũng muốn đi lên sao?"

Được rồi, vẫn là tự đá vào mặt mình.

Kiều Nhân mở điện thoại nhìn giờ, gần tám giờ, cô cũng không do dự nữa mà đi thẳng vào thang máy.

Dù gì lần này cũng nhiều người hơn, cũng chỉ có một tầng, hơn nữa lúng túng thì chẳng thể lúng túng mãi được.

Kiều Nhân vừa vào thang máy đã dựa vào trong góc, cúi đầu giả vờ nghịch điện thoại, giả bộ được mấy giây đã không nhịn được liếc mắt lên nhìn hai người.

Cửa thang máy vẫn mở, anh nhân viên vẫn đang nói chuyện với Kỷ Hàn Thanh, một giây trước khi thang máy khép lại anh ta còn giơ tay ra chặn cửa rồi bước ra ngoài: "Kỷ tổng, vậy tôi đi trước."

Cho nên... Cái người mà cô cho là thánh nhân cứu rỗi mình khỏi sự ngại ngùng này lại không đi chung thang máy mà là đi ra bãi đỗ xe?

Kiều Nhân khóc không ra nước mắt, trơ mắt nhìn người kia ra khỏi thang máy, bước chậm rãi về phía xe của mình.

Cửa thang máy một lần nữa bị mở ra, Kiều Nhân lập tức đem điện thoại cất đi, chân đã nhấc lên chuẩn bị bước ra ngoài thì cổ tay bị người nào đó kéo lại.

Người nào đó kéo cổ tay một cái, Kiều Nhân lại phải quay trở về đứng trong góc.

Giây tiếp theo cửa khép lại, thang máy chầm chậm đi lên.

Kiều Nhân đứng rụt vào trong góc, hạ thấp tầm mắt, còn chưa kịp bảo anh buông tay ra thì đã nghe thấy tiếng Kỷ Hàn Thanh hỏi cô: "Đây là đang nổi giận với anh sao?"

Kiều Nhân sửng sốt một chút: "..."

Chỉ trong mấy giây, thang máy rất nhanh đã lên đến tầng một.

Kiều Nhân còn chưa kịp trả lời, cửa thang máy đã mở ra, có thêm mấy người nữa cũng bước vào trong.

Cổ tay cô vẫn đang bị Kỷ Hàn Thanh nắm chặt, lay mấy lần nhưng cũng không thể thoát khỏi tay anh, thử thêm mấy lần nữa cũng không có kết quả, Kiều Nhân chỉ có thể thấp giọng nhắc nhở: "Kỷ tổng, tôi đến nơi rồi."

Kỷ Hàn Thanh nhìn cô: "Đi cùng anh lên phòng làm việc, có chuyện muốn nói với em."

-Kỷ...

-Chuyện công.

Nói còn chưa xong đã bị ngắt lời, Kiều Nhân đành hậm hực ngậm miệng.

Từ tầng một đến tầng trên cùng, thang máy có dừng lại mấy lần, có người đi lên cũng có người xuống tầng.

Đại khái là qua hai phút đồng hồ, thời điểm lúc thang máy đến tầng mười bảy thì trong thang cũng chỉ còn hai người.

Mặc dù đã qua tám giờ tối nhưng bọn họ vẫn không có nhiều thời gian riêng tư cho bản thân mình.

Trong quá khứ khi cấp trên gọi tên cô, vậy thì cô lập tức phải đi ngay chứ không được phép thốt lên câu oán hận nào.

Kiều Nhân suy nghĩ mấy giây, hoàn toàn không nghĩ sẽ có chuyện gì xảy ra.

Bản thảo về sự việc tấm biển quảng cáo hai ngày nay nếu như được xét duyệt thuận lợi trong thời gian ngắn, không chừng có thể đuổi kịp với các tờ báo được phát hành trong tuần này.

Trừ tin tức này ra, mấy ngày nay Kiêu Nhân cơ bản là toàn làm những mẩu lặt vặt.

Ví dụ như có một gia đình nhà bên cạnh tiểu khu bị mất chó, hậu tạ hai mười nghìn tệ cho những ai tìm được. Lại ví dụ như một người nhờ vào việc nhặt rác vên đường mà trở thành đại gia, mỗi sáng sớm đều đến công viên để đưa đồ ăn cho mèo hoang...

Toàn là những câu chuyện nhỏ đến không thể nhỏ hơn nữa, về cơ bản chỉ có thể chiếm một góc bé xíu trên báo.

Trước mũi Kiều Nhân đều là hương nước hoa từ trên người của một nữ nhân viên vừa mới bước vào thang máy, nồng nặc gay mũi, cô hít sâu một cái mà bị mùi hương làm cho hoa mắt chóng mặt.

Cô giơ tay lên phẩy phẩy trước mũi hai cái, hỏi một câu: "Chuyện gì a?"

-Tuần sau phải đi công tác ở Thượng Hải.

Kiều Nhân dừng động tác một lúc, giơ ngón tay lên chỉ mình: "Tôi đi sao?"

-Ừ.

-Còn có ai đi nữa?

"Mấy nhân viên chính thức trong bộ phận của em." Khóe miệng Kỷ Hàn Thanh hơi nhếch lên: "Còn có anh nữa."

Kiều Nhân "À" lên một tiếng, sau đó không nói gì nữa.

-Vừa rồi em vẫn không trả lời vấn đề của anh.

Kiều Nhân giương mắt: "Vấn đề gì cơ?"

Hai người một người hỏi một người đáp, thậm chí Kiều Nhân còn quên mất tay anh vẫn chưa buông khỏi cổ tay mình.

Khóe miệng Kỷ Hàn Thanh cong hơn vừa rồi: "Khi nãy em giận dỗi với anh à?"

Kiều Nhân đơ người mấy giây, sau đó mới rời tầm mắt: "Không có."

-Kỷ Niệm nói mỗi lần em giận đều như thế này.

"..."

Thật ra thì Kỷ Hàn Thanh không biết Kiều Nhân giận vì cái gì, hai người họ hôm nay gặp nhau tổng cộng được một lần, hay là buổi trưa hôm nay, còn không trực tiếp nhìn mặt nhau nói lời nào.

Anh giơ tay đè lên mi tâm: "Là bởi vì buổi trưa Tương Nghi đâm vào xe em à?"

Kiều Nhân nhíu mày một cái.

Giọng nói Kỷ Hàn Thanh trầm ổn, ánh mắt phiêu đãng, chú ý tới khi anh nói hai chữ "Tương Nghi" thì cô hơi nhíu mày, anh nhìn gương mặt xinh đẹp của Kiều Nhân có chút mất hứng, đột nhiên nhẹ nhàng cười khẽ: "Cô ấy họ Tương."

Dừng mấy giây, anh giơ điện thoại lên nói: "Gọi là Tương Nghi."

Mắt Kiều Nhân chớp một cái, rồi lại chớp một cái, sau đó lại nhíu lại.

Ít nhất đây là dấu hiệu tốt.

Ngược lại tâm tình của Kỷ Hàn Thanh lại tốt hơn rất nhiều, giọng nói không tự chủ được bỗng chốc có thêm mấy phần ôn nhu dịu dàng: "Vương lão sư nói chiều hôm nay em phải đến thôn quê ở vùng ngoại thành phía tây để phỏng vấn, tính khí của Tương Nghi như vậy chắc chắn khiến em mất rất nhiều thời gian."

-Cho nên chú trực tiếp để cho cô ta ấn 122 gọi cảnh sát giao thông tới?

Giọng nói của Kiều Nhân không lớn, càng về cuối câu thanh âm càng nhỏ đi, hoàn toàn biến thành giọng lầm bầm: "Nhỡ đâu cô ta thật sự gọi điện, vậy chẳng phải còn tốn thời gian hơn sao...?"

Kỷ Hàn Thanh hỏi ngược lại: "Em thấy cô ấy thật sự sẽ gọi à?"

Dĩ nhiên sẽ không gọi điện thật rồi.

Vốn là Tương Nghi đuối lý, đến lúc đó tiền phạt là chuyện nhỏ, nghiêm trọng một chút thì còn có thể bị mất mặt.

Kiều Nhân rũ mắt, không tiếp tục trả lời nữa.

Cũng không biết có phải vừa rồi nói chuyện không ít, tựa như đem bao nhiêu uất ức từ trong lòng ngực tuôn hết ra ngoài, vào lúc này cả người cảm thấy thoải mái lên không ít, Kiều Nhân cúi đầu nhìn mũi giày, một lúc lâu, đến tận khi thang máy dừng lại ở tầng cao nhất cô mới nhẹ nhàng chửi một câu: "Người khốn nạn hơn cả cái tên."

Còn Tương Nghi... Lau đi toàn bộ lớp phấn son dày cộp kia thì Tương Nghi còn là Tương Nghi sao?

Uổng phí cả một cái tên đẹp như vậy.

Kiều Nhân nhấc chân, cùng người kia đi ra khỏi thang máy thì thấy anh cười nhẹ một tiếng: "Em thật sự sẽ mắng chửi người?"

Cô chững lại: "..."

Hừ.

Làm gì có mắng người chỗ nào đâu.

---

Kỷ Hàn Thanh nói chuyện công là việc đến Thượng Hải để lấy tin tức về một cây cầu bị sập ở vùng ngoại thành.

Hai ngày trước cây cầu bị sập, bởi vì cây cầu nằm ở vị trí đắc địa nên mấy ngày nay rất nhiều phương tiện giao thông đã bị trì hoãn không thể qua lại.

Từ Kỷ Hàn Thanh mà Kiều Nhân biết được đại khái tình huống của sự việc đó, từ tòa soạn trở về nhà liền lên mạng tìm thông tin.

Bởi vì sự việc mới phát sinh không lâu nên trừ các tòa soạn ra thì không có nhiều bài báo biết rõ về thông tin này.

Kiều Nhân mở liền tù tì mấy bài báo liên tiếp viết về tin này, nhìn tới nhìn lui thì phát hiện viết về sự việc này toàn là những mẩu tin khái quát, chỉ viết vài câu, thậm chí viết giống hệt nhau không thay câu đổi chữ.

Những bài báo viết chi tiết cũng không có.

Kiều Nhân tắt máy tính, chuẩn bị xong lịch trình ngày mai, sau khi rửa mặt liền nằm lên giường ngủ một giấc.

Ngày hôm sau, Kiều Nhân lái xe tới bệnh viện rất sớm, chuẩn bị kết thúc bài báo về sự việc tấm biển quảng cáo.

Mấy ngày nay cô đi tới bệnh viện vô cùng chuyên cần, có đến mấy người y tá biết cô, thấy cô hừng hực chạy tới còn nói môt câu trêu chọc: "Aizz, Tiểu Kiều à em lại tới để nếm mùi thất bại hả?"

Kiều Nhân chào mọi người, sau đó đi thang máy lên khu nội trú của bệnh viện.

Hành lang thật dài, Kiều Nhân vừa đi vừa chú ý số phòng, đi hết một nửa hàng lang, cô đứng yên, sau đó giơ tay lên gõ cửa phòng một cái.

Bên trong lập tức có giọng oang oang của người phụ nữ truyền tới: "Mới sáng sớm đã có đứa nào đến vầy?"

Sau đó có tiếng bước chân vang lại gần, cửa được mở ra, Kiều Nhân chỉ nhìn thấy đỉnh đầu của người thân bệnh nhân.

Người phụ nữ vừa tỉnh ngủ, ngáp dài ngáp ngắn, dụi một bên mắt rồi nhìn cô: "Tại sao lại là cô? Tôi nói này, cô làm sao có thể phiền như vậy hả..."

Cô đứng ở ngoài cửa không bước được vào trong, rõ ràng là người này không có ý muốn để cô vào.

Kiều Nhân cũng không bực mình, ấn nút mở máy ghi âm trong túi áo, không nhanh không chậm mở miệng: "Thưa cô, cháu nghe bác sĩ chủ trị của bệnh nhân nói mấy ngày nay vào buổi chiều đều không thấy cô xuất hiện ở bệnh viện."

-Công ty các cô quản chuyện gì? Một nhà báo quèn mà còn đi tra hỏi hộ khẩu của người khác?

"Nếu cháu có thể tra hộ khẩu của gia đình." Kiều Nhân liếc nhìn người bệnh nhân ở bên trong đang nằm cạnh cửa sổ: "Vậy có thể tra ra được con trai cô có tên trong sổ hộ khẩu hay không chứ?"

Vẻ mặt của người phụ nữ liền biến đổi: "Cô..."

Kiều Nhân cũng không nói linh tinh với người phụ nữ đó, ngày hôm qua cô đã hỏi ra được khá nhiều tin hữu ích, vào lúc này người cô tràn đần năng lượng, cứ hỏi vấn đề này lại nối tiếp vấn đề kia: "Vào mỗi buổi chiều có phải cô đều đi đánh bạc không ạ?"

-Cái con này, mày làm sao thế?

Người phụ nữ hung hăng, thẹn quá hóa giận không chịu phối hợp: "Mày nói thêm câu nữa thì tao sẽ động thủ đánh mày ngay lập tức đấy!"

-Động thủ?

Kiều Nhân gật đầu một cái: "À đúng rồi, cô lần trước cũng động thủ với Kỷ tổng của bọn cháu."

-Tao động thủ như thế nào...?

Kiều Nhân nhíu mày một cái, làm vẻ không tốt lắm: "Kỷ tổng của bọn cháu ngày hôm trước bị cô đánh cho làm tổn thương dây thần kinh, ngay cả cơm cũng không ăn nổi."

Lời này là nửa thật nửa giả.

Dù sao khi ấy đúng là Kỷ Hàn Thanh có nói là mình có tiện để ăn cơm, Kiều Nhân tiếp tục nói: "Bút cũng không thể nào cầm lên, còn một đống công việc đang chất đống không kịp xử lý."

Người phụ nữ mắt to mắt nhỏ nhìn cô, đáng ra bàn tay nắm chặt kia đang giơ lên chuẩn bị đánh người thì giờ phút này bị mấy lời của cô khiến phải thu tay về.

Dùng Kỷ Hàn Thanh làm bia đỡ đạn đúng là vô cùng thuận lợi, Kiều Nhân còn nói mấy câu đổ thêm dầu vào lửa: "Đấy là tổn thương cấp mấy cô có biết không? Nếu tòa soạn của chúng cháu có truy tố cô thì chắc chắn thắng kiện."

-Mày, mày không được dọa người...

Mưu tính hù chết người.

Kiều Nhân giễu cợt một cái: "Hôm nay là ngày cuối cùng, nếu như cô vẫn không chịu phối hợp trả lời các câu hỏi cháu đưa ra thì ngày mai cô sẽ nhận được văn bản luật sư gửi đến."

Kiều Nhân nói xong không lên tiếng nữa, cố ý giữ lại cho người phụ nữ mấy phút suy nghĩ.

Yên lặng hồi lâu, rốt cuộc người phụ nữ cũng mở miệng: "Mày cuối cùng là muốn hỏi cái gì?"

Vì vậy Kiều Nhân hỏi câu đầu tiên: "Cô định để cho công ty chăng tấm biển quảng cáo kia bồi thường bao nhiêu tiền?"

- Ba... Ba triệu.

Thật đúng là đòi hỏi quá nhiều.

Kiều Nhân hạ mắt, hỏi tiếp: "Nếu như bồi thường thì tiền sẽ thuộc về bệnh nhân 100%?"

-Đương nhiên là thuộc về nhà bọn tao!

Kiều Nhân cũng không tiếp tục hỏi sâu nữa mà lại hỏi thêm mấy vấn đề liên quan khác.

Quả nhiên người phụ nữ này phối hợp nói ra không ít chuyện, trước đó một tuần đến nửa chữ cũng không thèm nói ra, lần này lại dễ như trở bàn tay hỏi được đến "bội thu".

-Một vấn đề cuối cùng, nếu như công ty không bồi thường thì cô định ở tại bệnh viện mãi không đi sao?

Người phụ nữ gật đầu, mạnh miệng mà không biết ngượng: "Dĩ nhiên! Chúng nó không bồi thường thì tao lấy đâu ra tiền chi trả thuốc men?"

Giọng của người này rất to nên khi nói ra khiến gần như cả hành lang đều nghe thấy.

Có y tá đi ngang qua ném cho cái liếc mắt khinh bỉ xem thường, nhưng vì thái độ của người này mà ái ngại, không dám nói gì nữa, chỉ nhỏ giọng thì thầm mấy câu rồi nhanh chóng bỏ đi.

-Hỏi xong chưa? Hỏi xong rồi thì để tao quay vào phòng đi?

Kiều Nhân khép quyển sổ lại, sau đó gật đầu một cái.

Người phụ nữ rất nhanh đóng lại cánh cửa, Kiều Nhân hắng giọng rồi nhìn đồng hồ.

Vừa đúng chín giờ.

Cô đứng im không nhúc nhích gì suốt hai mươi phút đồng hồ, vừa rồi lại rơi vào một trạng thái căng thẳng, chân có chút tê dại, lúc này đã thả lỏng, vừa hoạt động một chút đã đứng không vững, Kiều Nhân cong chân hạ xuống tường, lúc ngẩng đầu lên đột nhiên thấy bóng người đứng trước mặt mình.

Kiều Nhân sửng sốt mấy giây sau đó đứng thẳng người: "Phó... luật sư Phó."

Tay Phó Yến vẫn phải bó thạch cao, cũng không biết đã đứng ở đây được bao lâu rồi, ngậm thuốc lá mà không nhả khói, nói ra từng chữ cũng không rõ ràng lắm: "Thật là chân thực."

Kiều Nhân: "..."

-Lời em nói lúc trước với người phụ nữ kia nếu mà nói với cảnh sát thì chính là gạt cung, hỏi ra như thế cũng có không tích sự gì em hiểu không?

Kiều Nhân nuốt nước miếng.

Phó Yến dùng tay không bị thương lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, sau đó thuận thế dùng tay đang cầm điếu thuốc đưa điện thoại lên tai: "Mới vừa rồi nói đến đâu nhỉ..."

Anh dừng lại một chút, sau đó híp lại nhìn về phía người con gái đang cuống quít hạ thấp tầm mắt: "Kỳ tổng của chúng ta bị đánh tới tổn thương dây thần kinh, ngay cả cơm cũng ăn không nổi, bút cũng không thể cầm, công việc cũng còn một đống không kịp xử lý."

Người đàn ông này đem từng chữ từng chữ cô nói ra lặp lại không sai từ nào thậm chí ngay cả giọng điệu cũng giống y chang cô.

Kiều Nhân lúng túng không có lỗ để chui vào.

Giây tiếp theo, Phó Yến còn nói ra một câu khiến Kiều Nhân càng ngại hơn nữa: "Hàn Thanh, hành động của cấp trên như vậy thật vô cùng nguy hiểm."

Kiều Nhân: "..."

Lần sau trước khi bịa chuyện nên liếc mắt nhìn đông tây nam bắc bốn phía xem có người quen của mình hay không.

Phó Yến để dịch điện thoại ra khỏi tai một chút: "Sau này cứ trực tiếp gọi tên anh là được."

Dừng lại mấy giây, anh nói tiếp: "Giống Niệm Niệm gọi anh trai cũng được luôn."

Vừa mới nói xong, cái người ở đầu giây bên kia thấp giọng mắng một tiếng: "Phó Yến, cậu còn biết xẩu hổ hay không hả?"

Phó Yến bằng tuổi Kỷ Hàn Thanh, Kiều Nhân gọi anh trai thì sẽ phải cố gắng vứt bỏ cái thân phận chú cháu của Kỷ Hàn Thanh đi.

Phó Yến không để ý đến anh, điện thoại vừa cúp, sau đó hướng tới Kiều Nhân cười một cái rồi xoay người trở về phòng bệnh của mình.

Kiều Nhân thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi thiếu chút nữa thôi là không nhịn được thốt lên một tiếng—

Liên tục bị làm cho sợ hãi, hai chân của cô càng tê hơn nữa.

---

Kiều Nhân trở về tòa soạn chỉnh sửa bản thảo tin tức.

Sửa suốt ba ngày trời, đến tận lúc chiều ngày thứ sáu, Kiều Nhân mới đưa cho Vương lão sư xem qua sau đó mới gửi đến ban kiểm duyệt.

Mấy ngày nay cô bận đến sứt đầu mẻ trán, cũng sắp để cho lần nói chuyện ở bệnh viện hôm trước chìm vào quên lãng.

Kết quả lúc sáu giờ chiều thứ sáu, Kiều Nhân chuẩn bị thu dọn đồ đạc để tan làm thì Lục Hạ tới gõ vào bàn cô: "Tiểu Kiều, tôi vừa nhìn thấy trong danh sách được sắp xếp đi Thượng Hải tuần tới có tên cô nha."

Kiều Nhân gật đầu một cái, cả buổi trưa cô đã không ăn gì, vào lúc này năng lượng tiêu tán hết, ngay cả mí mắt cũng hơi rung lên: "Cô cũng đi sao?"

-Đúng vậy, còn có Hạ tỷ làm việc ở phòng bên cạnh nữa.

Lục Hạ vỗ một cái vào bả vai cô: "Về nhà nghỉ ngơi sau khỏe rồi sau đó chuẩn bị một chút."

Kiều Nhân đáp lại, nói tạm biệt với Lục Hạ, chân trước mới vừa cầm đồ ra phòng làm việc, chân sau thiếu chút nữa là va phải Vương lão sư: "A đúng lúc, Tiểu Kiều, Tiểu Kỷ gọi cháu đi lên phòng làm việc của nó một chuyến."

Hai ngày nay Kiều Nhân hoàn toàn không nghe thấy bất cứ một chữ "Kỷ" nào.

Kiều Nhân vốn không còn sức lực, chờ đến khi lết được đến phòng làm việc của Kỷ Hàn Thanh thì ánh mắt cũng hoa cả đi.

Cô đứng ngoài gõ cửa, gõ được ba tiếng thì người bên trong đã lên tiếng: "Vào đi."

Kiều Nhân đẩy cửa, đến lần thứ ba mới đẩy được cửa ra.

Kỷ Hàn Thanh ngồi ở phía sau bàn làm việc, cúi đầu lật xem văn kiện.

-Kỷ tổng, chú tìm tôi có chuyện gì?

-Giúp anh viết cái này.

Kiều Nhân cau mày, vừa muốn hỏi "Chú không thể viết được à?" người đàn ông đã nói ra một câu ngay lập tức chặn miệng cô: "Không có cách nào cầm bút, không viết được."

"..."

Kiều Nhân buồn bực muốn khóc, cô sờ cái bụng bằng phẳng của mình, miễn cưỡng cầm bút lên, hướng về phía hình laptop mới vừa chép một hàng chữ cũng có chút không muốn viết nữa.

Chữ này chữ kia viết xiêu xiêu vẹo vẹo nghuệch ngoạc, nhìn không tốt lắm.

Kiều Nhân đặt bút xuống, vừa cảm thấy đói vừa thấy tủi thân, vì đói bụng mà nước mắt cũng trào dâng nơi hốc mắt, thanh âm nhẹ nhàng, không sức lực, không khác lắm so với nũng nịu: "... Tôi không còn sức nữa rồi."