Chương 25

Edit + Beta: Khoai Môn, Khoai Tây
Nguồn: vuanhakhoai.wordpress.com; wattpad.com

Kiều Nhân chính là đến đây để lấy va li, nhận được hành lý xong sẽ lập tức biến ngay, căn bản không ngờ rằng giữa đường lại xuất hiện một Trình Giảo Kim chạy tới giết mình.

Mà cái người Trình Giảo Kim này nhìn thì không phải là dạng người hiền lành, quan sát cô từ trên xuống dưới nhiều lần: "Cô tên gì?"

-Kiều Nhân.

-Làm sao mà giờ vẫn còn ở đây?

Kiều Nhân: "..."

Xúc cảm trọng điểm được đặt vào câu sau.

Kiều Nhân không để ý tới lời tra hỏi của cô ta, lại nhìn lướt qua số phòng được gắn trên cửa, xác nhận mình không đi sai phòng mới cất lời hỏi một câu: "Chị cũng tới tìm Kỷ tổng sao?"

Lông mày Hạ tỷ nhíu chặt, cô ấy đã qua cái tuổi thanh xuân, những nếp nhăn hiện dưới lông mày xếp tầng tầng lớp lớp, sâu tới nỗi có thể kẹp chết một con ruồi.

Bản thân cô đối với Kiều Nhân đã không có ấn tượng tốt, vào lúc này nghe thấy chữ "Chị" càng giống như bị người ta dẫm phải đuôi, giọng nói còn hung ác hơn vừa nãy mấy lần: "Kỷ tổng không rảnh để gặp cô, cô không nghe thấy lời tôi mới nói vừa nãy à?"

Kiều Nhân gật đầu một cái.

-Nghe thấy rồi sao còn không mau biến đi?

Kiều Nhân tùy ý nhếch môi: "Tôi chính là muốn tận mắt nhìn một chút xem Kỷ tổng có thời gian rảnh để gặp cô không?"

Nhiệt độ ở Thượng Hải cao hơn nhiều so với ở thành Bắc, mấy ngày nay lại dự báo có mưa, vừa âm u lại ẩm thấp, nóng nực.

Kiều Nhân cho rằng mình mặc thế này đã thiếu vải lắm rồi, cho đến khi nhìn thấy Hạ tỷ--

Người phụ nữ này mặc còn ít hơn cả cô, váy hai dây, đã ngắn lại mỏng tang, không che được bao nhiêu da thịt.

Mới vừa rồi Kiều Nhân còn chưa hiểu nguyên nhân vì sao Hạ tỷ lại không muốn nhìn thấy mình, nhưng bây giờ cơ bản trong lòng đã gõ cửa đáp án: Làm chậm trễ chuyện tốt của người ta, còn được người ta thích thì thật là kỳ quái.

Kiều Nhân dựa tay vào tường, thấy Hạ tỷ giơ tay lên lại buông xuống, sau đó lại nâng lên, lặp đi lặp lại mấy lần như vậy, cô không nhịn được lên tiếng giúp đỡ: "Cô có cần gõ cửa giúp không?"

Động tác của Hạ tỷ ngay lập tức cứng đờ, quay đầu trừng mắt với cô.

Kiều Nhân đứng thẳng người đi về trước hai bước, sau đó giơ tay lên, ở trên cửa nhẹ nhàng gõ ba cái.

Cô không đứng ở giữa cửa, cánh tay duỗi thẳng ra gõ cửa, gõ xong nhanh chóng thu tay về.

Nếu như lúc này cửa mở ra, người bên trong mà không đi ra tận ngoài để nhìn, có thể còn không thấy được cô đứng ở đây.

Kiều Nhân cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày mấy giây, nghĩ đơn giản, chờ lát nữa cửa mở ra, cô vừa vặn có thể đứng trong bóng tôi quan sát tuyệt chiêu của người đàn ông này, xem anh đối đãi thế nào với phụ nữ lên tận cửa tìm mình.

Kết quả là mấy giây sau, cô đang bị phân tâm trong phút chốc, cửa phòng đã mở ra, Kiều Nhân ngẩng đầu lên, sau đó thấy Hạ tỷ quay đầu dương dương đắc ý ném ánh mắt cho cô, nhấc chân tiến vào cửa.

Kiều Nhân: "..."

Cô ta cứ thản nhiên tiến vào như vậy?

Kiều Nhân hít sâu mấy cái, vốn là muốn giữ cho mình bình tĩnh lại, kết quả hít vào còn nhiều khí hơn cả khi thở ra, toàn bộ ngực bị chặn ngang như muốn nổ tung vậy.

Cô đứng yên tại chỗ, động cũng không động, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào hành lang phía trống rỗng, nhìn ra cửa sổ thủy tinh ở cuối hành lang.

Bầu trời ngày càng đen hơn, mọi ánh đèn neon đủ màu sắc bay lượn trên không trung, không nhìn ra được vì tinh tú cùng ánh trăng.

Đêm hôm khuya khoắt, cô nam quả nữ ở chung một phòng, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng tự biết sẽ phát sinh ra chuyện gì.

Đứng ở đây không biết có đến hai phút hay không, Kiều Nhân phục hồi tinh thần, nhíu mày, nhịn một bụng tức trở về phòng mình.

Mới vừa xoay người, cửa phía sau ngay lập tức lại bị mở ra, tiếng giày cao gót đi trên sàn nhà, bước chân rối loạn, từng tiếng ồn ào "lộc cộc" vang lên.

Giây tiếp theo, cô nghe thấy giọng người đàn ông gọi tên mình: "Kiều Nhân."

Bước chân Kiều Nhân chững lại một chút, không quay đầu.

-Đi vào.

Kiều Nhân vẫn không quay đầu lại.

Tiếng "lộc cộc" vang lên càng gần, Hạ tỷ đến bên, thời điểm đi qua cô còn liếc một cái, cô ta rõ ràng là bị làm cho giận dữ, dẫm giày cao gót xuống nền kêu vang, vào lúc đi về phòng mình thiếu chút nữa bị sái chân.

Tầm mắt Kiều Nhân cũng một mực đi theo người kia, chờ đến khi bóng dáng cô ta hoàn toàn biến mất mới thấp giọng nói một câu: "Tôi tới lấy va li."

Người đàn ông nhẹ giọng trả lời đằng sau lưng: "Đi vào lấy."

-Không muốn vào.

Kiều Nhân cuối cùng cũng nghiêng người sang một bên rồi nhìn anh: "Tôi không phá chuyện tốt của hai người chứ?"

Kỷ Hàn Thanh rõ ràng là vừa mới tắm xong, tóc cũng chưa kịp sấy, tóc phủ trước trán vẫn còn ướt, anh híp mắt: "Chuyện tốt gì?"

Đều là người trưởng thành, cần gì phải giả bộ thuần khiết không biết gì với cô.

Tầm mắt Kiều Nhân dời đi, không lên tiếng.

Kỷ Hàn Thanh dựa ở trên khung cửa, lặp lại lần nữa: "Đi vào trong lấy."

Kiều Nhân cảm thấy ánh mắt anh đúng là không có chừng mực mà, không chỉ là không dám đi vào, ngược lại còn theo bản năng muốn lùi về phía sau.

Cô không giống với Hạ tỷ, đi một chuyến này còn mang theo giày cao gót, chỉ đi đôi dép của khách sạn, bởi vì không vừa chân lắm, bước chân cũng không dám đi bước lớn, mới vừa dời đi nửa bước, Kỷ Hàn Thanh đột nhiên tiến lên trước nửa bước, nắm lấy cổ tay đem cô kéo vào phòng.

Lần này dép không phải là không quá vừa chân nữa mà thật sự là không vừa chân rồi.

Kiều Nhân bị kéo vào phòng, chân phải bị rơi dép, vừa đóng cửa phòng, chiếc dép kia cũng theo đó mà bị nhốt ngoài cửa.

Bên tai Kiều Nhân vang lên tiếng cửa đóng sầm làm sợ hãi khiến tim thót lại một chút, tiếng thở của cô bỗng nhiên bị khuếch đại lên, qua mấy giây mới có thể trở về nhẹ như bình thường.

Trong phòng hình như có treo đồng hồ, vào lúc này âm thanh chuyển động của kim giây cũng có thể nghe thấy rõ ràng, Kiều Nhân ngửi thấy mùi rượu phảng phất tỏa ra từ người đàn ông, có lẽ là vì mới tắm xong nên chỉ còn lại một hương nhàn nhạt, đứng cách xa một chút là có thể không ngửi thấy được.

Kiều Nhân rút tay mình ra, mắt nhìn bốn xung quanh: "Va li hành lý..."

Lời còn chưa dứt, người đàn ông đã nhẹ nhàng mở miệng: "Có quấy rầy."

-Cái...cái gì?

-Quấy rầy đến chuyện tốt của anh.

"..."

Nhất thời Kiều Nhân quên mất mình vừa định hỏi cái gì.

Cô cảm thấy giọng nói của Kỷ Hàn Thanh lẫn Hạ tỷ cũng không khác nhau mấy, đều để lộ ra một cỗ bất mãn nồng đậm.

Kiều Nhân: "Vậy, vậy tôi..."

Cô vừa muốn nói hay để tôi thay anh đi gọi Hạ tỷ quay lại, kết quả lời này vừa mới nói ra được nửa đầu, đầu lưỡi như bị khóa lại vậy, không thể nói đầy đủ cả câu.

Kiều Nhân cắn răng một cái: "Tôi nhận được va li sẽ ngay lập tức đi ra ngoài, đêm nay tuyệt đối không quấy rầy hai người."

Đôi mắt người đàn ông nhẹ nhàng híp lại, nghiêng đầu nhìn cô: "Em không tính bồi anh sao?"

Kiều Nhân: "Bồi chú cái gì?"

Kỷ Hàn Thanh: "Bồi anh chuyện tốt."

Kiều Nhân cảm thấy mình đang bị nói như một cái lốp dự phòng vậy, chân mày nhíu lại càng sâu hơn, khó chịu trong lòng như sắp vùng lên lan hết ra cả khuôn mặt: "Thẻ phòng chú nhận được nhiều như vậy, những người đưa chú thẻ phòng hiện đang ở Thượng Hải chắc chắn cũng phải rất đông đi, chú tùy tiện gọi một vào một số, các cô ấy khẳng định chỉ cần nửa tiếng thôi là xuất hiện luôn trước mặt chú đấy."

Điều này giống như vòng tròn tuần hoàn.

Kỷ Hàn Thanh đem cô so sánh với lốp dự phòng, cô nói Kỷ Hàn Thanh tựa như thằng đàn ông cặn bã.

Kiều Nhân cảm thấy lá gan của mình quả thật không lớn như vậy nhưng sau khi nói xong cũng không cảm thấy hối hận, cô giương mắt liếc nhìn biểu cảm trên mặt Kỷ Hàn Thanh một cái, giọng nói sắc nhọn lạnh lùng: "Còn nếu chú thấy xấu hổ thì để tôi gọi thay cho."

Kỷ Hàn Thanh: "..."

Anh nhìn chằm chằm Kiều Nhân một lúc lâu, sau đó mới thấp giọng cười nhẹ một tiếng: "Anh không gọi cô ta tới."

Kiều Nhân không nói lời nào.

Gọi hay không gọi kết quả chẳng phải vẫn giống nhau ư?

Đoán chừng người này nếu không phải bởi vì có kỳ đà cản mũi phải đi đến phòng lấy hành lý, nói không chừng cửa phòng ngày hôm nay đã đóng lại thì không có chuyện mở ra.

-Vừa rồi anh cho rằng em là người gõ cửa.

Căn bản lúc ấy Kỷ Hàn Thanh không có nhìn ra người ở bên ngoài cửa, kết quả cửa vừa đóng lại, anh quay đầu nhìn, lại nhìn thấy một gương mặt không quá thân quen.

Người phụ nữ kia cười rộ lên như một đóa hoa, nhưng cũng chẳng đẹp bằng khuôn mặt Kiều Nhân.

Kỷ Hàn Thanh lời cũng lười nói, trực tiếp mở cửa ra mời người kia ra khỏi phòng.

Không ra thì không biết, vừa mở cửa một cái bị dọa cho giật mình, cửa vừa mở ra, anh đúng lúc nhìn thấy Kiều Nhân không biết đứng ở bên ngoài bao lâu rồi.

Nha đầu này ngày hôm nay như ăn phải thuốc súng vậy, cả người cũng không có ý tứ chừng mực mà.

Buổi tối hôm nay Kỷ Hàn Thanh vừa mới trở về từ bữa cơm xã giao, rượu cũng uống ít nhưng vào lúc này tựa như men rượu xông lên tới đỉnh đầu, lực nắm cổ tay Kiều Nhân còn tăng thêm mấy phần, người đứng thẳng, nhẹ giọng hỏi: "Kiều Nhân, có phải em thích anh không?"

Kiều Nhân bị câu hỏi của anh làm cho sửng sốt một chút, sững sờ mấy giây, sau đó ngay lập tức trả lời lại: "Không."

Sợ những lời này không có sức thuyết phục, cô đặc biệt còn nói thêm một câu: "Tôi nhớ lần tôi cũng đã nói qua rồi, tôi chỉ coi ngài là trưởng bối của mình thôi."

-Hôn cũng hôn rồi, sao em có thể coi anh là trưởng bối của mình?

Kiều Nhân: "..."

Loại chuyện xấu xa như vậy, cô còn tưởng rằng Kỷ Hàn Thanh không nhớ gì hết.

Rốt cuộc nếu không nghĩ đến thì căn bản Kiều Nhân thiếu chút nữa cũng không nhớ mình từng xảy ra chuyện như vậy.

Kiều Nhân cắn môi dưới: "Lần trước chú uống say, tôi có thể coi như chuyện đó chưa từng phát sinh."

-Lần này anh không uống say.

Đây giống như là dấu hiệu báo trước một chuyện sắp xảy ra, lần này Kiều Nhân phản ứng cực nhanh, đối diện với người đàn ông đang đứng trước mặt giọng gào to: "KỶ HÀN THANH!"

Động tác của người đàn ông quả nhiên đã dừng lại, tay khẽ giơ lên, đầu ngón tay đặt ở trên cằm cô nhẹ xoa mấy cái: "Gọi anh cái gì?"

Kiều Nhân nghiêng mặt một cái: "Tôi không muốn tìm bạn trai."

Kỷ Hàn Thanh nhướn mày, sau đó nghe thấy Kiều Nhân nói thêm một câu: "Đặc biệt là không muốn tìm loại đàn ông trêu hoa ghẹo nguyệt, giữa đàn ong bướm liền toát lên vẻ là người đào hoa cặn bã."

Kiều Nhân đối với người bạn trai của mình yêu cầu vô cùng đơn giản: Thấy thuận mắt, là người bình thường là tốt rồi.

Kỷ Hàn Thanh rõ ràng không phải loại này, nhớ rằng anh có rất nhiêu người theo đuổi xung quanh.

Vậy mà Kiều Nhân lại đụng phải, đã hai năm rồi, khi cô còn chưa đụng vào anh đã nghe Kỷ Niệm nhắc tới, số người theo đuổi anh dùng hai bàn tay đếm cũng chưa hết.

Kiều Nhân nói xong, thừa dịp Kỷ Hàn Thanh buông tay, cổ tay cô vội thoát khỏi lòng bàn tay của anh.

Cô một chân dép một chân không, khập khiễng chạy thẳng ra lấy va li của mình.

Thời điểm kéo va li quay đầu nhìn lại, một đôi dép được đặt bên chân cô, giọng nói Kỷ Hàn Thanh rất đỗi bình tĩnh, không dịu dàng mà cũng không lạnh nhạt: "Đi dép vào trước đi."

Anh không ở phòng khách sạn giống Kiều Nhân, ngay cả đôi dép đi trong phòng cũng khác cấp bậc với đôi dép của cô.

Đôi dép bên chân cô rõ ràng cao cấp hơn rất nhiều, Kiều Nhân cũng không vùng vằng, trực tiếp vứt đôi dép mình đang đi ra, đặt chân vào đôi dép mới.

Cô cúi đầu thay dép, lúc ngẩng đầu lên, đúng lúc người đàn ông hạ mình xuống.

Hai người ngay lập tức sát lại gần nhau, bốn mắt nhìn nhau, cách nhau có khi còn chưa đến ba xăng ti.

Người đàn ông này có vẻ ngoài vô cùng đẹp trai, hơn nữa trên mặt không hề hiện lên vẻ mất mác buồn rầu vì bị từ chối, đôi mắt anh sáng, đáy mắt sâu thăm thẳm, tựa như mang theo nụ cười: "Kiều Nhân, em đỏ mặt------"

"..."

-Từ nãy đến giờ anh đã bắt đầu muốn hôn em.

"..."

Kiều Nhân không thể ở lại đây dù chỉ một phút, theo bản năng giơ tay lên che mặt, kéo va li chạy mất dạng.

Sau khi đi mấy bước, giọng nói người đàn ông vang lên sau lưng: "Cửa ở đằng kia."

Kiều Nhân: "..."

---

Bản thân Kiều Nhân vốn lạ giường, vừa rồi còn xảy ra chuyện vừa rồi, vốn cho rằng cả đêm sẽ mất ngủ, kết quả vừa mới nằm xuống giường không được bao lâu, ngoài dự đoán đã ngủ mất.

Ngày hôm sau tỉnh giấc, tinh thần cũng tốt hơn so với mấy ngày trước.

Hôm nay là ngày chính thức bắt đầu làm việc.

Cùng nhóm với mười mấy người chia nhau hoạt động công việc, Kiều Nhân đi cùng với Lục Hạ, phải đi đến hiện trường cây cầu bị sập để tìm hiểu chi tiết cặn kẽ tình huống.

Bầu trời u ám, những đám mây đen kịt trên nền trời, tựa như khoảnh khắc sau đó thôi là mây phủ kín trời.

Trong túi xách Kiều Nhân có mang ô, đến khi có mặt ở hiện trường đúng lúc lại có hạt mưa rơi xuống, không to lắm, chỉ là mưa dày.

Mưa bay trên người cũng không làm ướt được.

Bởi vì cầm ô thì làm việc sẽ không tiện lắm nên Kiều Nhân không mở ô.

Cô cùng Lục Hạ đỗ xe một bên, sau đó đi bộ qua.

Trước một đống người đứng xung quanh hiện trường, có dân địa phương, còn có cả những phóng viên từ những tòa soạn khác như bọn cô, Kiều Nhân lau ống kính máy ảnh, lúc đi sang bên kia thì nghe thấy Lục Hạ bát quái: "Tôi nghe có người làm cùng với Hạ tỷ nói đêm qua cô ta không ở trong phòng."

Kiều Nhân thuận miệng đáp một tiếng.

-Sau đó sáng hôm nay tôi dậy sớm, lúc đi ra thấy trước của phòng của Kỷ tổng còn có một đôi dép.

Lục Hạ cảm thán: "Thật kịch liệt nha!"