Quyển 1: App Mạt Thể & Thế Giới Thực - Chương 21

Số từ: 1171

Nguồn: Bachngocsach.com

Từ phần này thì Dạ Lưu Quân chuyển thành Lão Mạc cho gay cấn nha. :3

"Bộp.."

Bên kia Lão Mạc liền lấy tay che tráng, hắn cũng kịp nhớ ra khi tỷ ấy lúc chơi game luôn muốn những người khác không làm phiền nên mới như thế.

Sau đó, hắn liền đi đến chỗ Nhất Trảm bế hắn lên, thì bỗng dưng tay quẹt phải làn phấn trên tay Nhất Trảm, hắn liền thất kinh thì thấy phía trước mình có một cô gái đang nhảy múa còn có nhạc nền kèm thân.

Nhưng chưa kịp thấy mặt thì mắt hắn bắt đầu nhòa đi, ngã rật xuống.

“Bộp..”

Bên kia hội chị em thần sấm đang nghiên cứu vũ khí thì nghe thấy tiếng động nên quay lại.

Thì thấy Nhất Trảm với Lão Mạc ngất xỉu, nằm chồng lên nhau trên tay còn dính ít phấn trắng.

Các nàng liền lắc lắc đầu đứng lên đi lại gần nhưng vừa tới gần được năm bước thì bắt đầu thấy hoa mắt chống mặt, hơi thở không thông lập tức ngã rật xuống.

“Bộp.. bộp.bộp..”

(Vì một chút phấn mà cả team liền bị loại mà chưa cần tới Vô Mệnh) tác giả không khỏi thở dài.

Năm canh giờ sau.

Cô gái váy trắng duỗi thẳng người giơ hai tay lên.

Sau đó quay người lại liền thấy trêm mặt đất. có sáu thi thể nằm la liệt trên đất, nàng cũng không khỏi kêu lên: “Tại sao có giường lại không nằm mà lại nằm trên mặt đất thế này.”

Khi nàng liền đi đến bên Lão Mạc kéo lên, thuận tay văng một cái nhẹ liền bay đến bên vách tường.

“Ầm..Ầm..”

Còn Nhất Trảm thì nàng liền ân cần thêm một chút, lấy tay xoa xoa môi hắn nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi đã rơi vào tay ta thì đừng hòng thoát ra được.”

Còn trong mắt nàng liền lóe lên một tia hồng quang mang.

Sau đó nàng bế hắn theo kiểu công chúa bỏ lên ghế gaming của mình, rồi nhìn sang bên hội chị em thần sấm không khỏi nói nhỏ: “Các tỷ muội thì phải ân cần hơn bọn đàn ông kia.”

Nàng liền lấy tay nâng nhẹ nhàng các nàng lên, đi lại đặt lên giường lấy một cái chăn bông đắp lên.

Trên mắt lại lần nữa hiện lên hồng sắc quang mang, lưỡi liếm lên đôi môi đỏ, mắt liền nheo lại miệng bắt đầu cười tà.

Thế là trôi qua hai ngày.

Trên tường Lão Mạc mắt bắt đầu hé mở, đôi mắt hắn vừa nhìn vào liền không có hồn, hơn nửa ngày mắt mới bắt đầu lấp lánh lên.

Hắn liền lắc đầu nói: “Đúng là sơ xuất.”

Sau đó, hắn từ trên tường bay ra, chân liền đáp nhẹ xuống đất nhưng nửa đường lại hụt khiến hắn liền ngã lần nữa.

“Bộp..”

Thân thể liền in trên mặt đất, giây sau thân thể hắn liền biến mất xuất hiện bên cạnh giường, trong miệng liền thầm mắng: “Chẳng nhẽ hôm trước tư thế xuống giường không đúng.”

Hắn quay đầu nhìn lên trên giường thì thấy team chị em thần sấm vẫn ngủ ngon lành, nhưng họ thân thể liền là phàm nhân ngủ lâu sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.

Hắn liền lựa chọn đánh thức họ, trên tay hắn liền xuất hiện một luồng ánh sáng xanh, bắt đầu chia ra bay đến hội chị em thần sấm, dung nạp vào trong mi tâm họ.

Sau đó, cả bọn mắt liền mở ra, cũng là những đôi mắt vô thần không có thần.

Bên kia Lão Mạc rùng mình cái này thuốc mê tác dụng quá là kinh khủng, di chứng còn chả kém gì uy lực của nó a.

Không khỏi khiến hắn liền nhớ đến Nhất Trảm, hắn liền quay người nhưng tìm mãi mà chẳng thấy hắn đầu cả, mà sư tỷ cũng không có.

Hắn liền cảm giác có chuyện sắp không xong sảy ra với Nhất Trảm.

Tại một nơi nào đó xa xa xôi xôi trog chiều khong gian khác, trên một ốc đảo không phải nói là tiên đảo, bởi vì nơi đây hoa cỏ nở rộ một mảnh cỏ xanh mước trải dài liên miên, bầu không khí tươi mát.

Ở chính giữa tiên đảo liền có một tòa tiên cung, đi sâu vào bên trong tòa tiên cung liền có một cái vương tọa, đi sâu vào bên trong thêm chút nữa, thì thấy một cái lồng chim cực lớn, bên trong có một cái bàn màu trắng và một cái giường.

Đứng trong chiếc lồng là một nam thanh niên mặt một làn váy trắng.

(Không sai đó chính Niệm Di sư huynh) Tác giả tiết lộ.

Bên ngoài có một tiếng nói vang lên: “Tiểu Niệm Niệm, ngươi còn chưa ngủ sao.”

Niệm Di nghe thấy da gà da ốc liền nổi lên từng mảng, quay đầu lại cắn răng nói: “Ngươi sao lại đến đay nữa hả Vô Mệnh.”

Bên ngoài Vô Mệnh lại nói: “Ta đến thăm Tiểu Niệm yêu dấu của người ta mà.”

Niệm Di nghe thấy thế trên mặt liền nổi lên một mảng gân xanh.

Sau đó, Vô Mệnh liền bước vào trong lồng chim, liền đi đến gần Niệm Di cầm tay Niệm Di lên vuốt vuốt nói: “Tiểu Niệm ngươi không cần phải tức giận như thế rất có hại cho nhan sắc.”

Thôi chúng ta liền chuyển màn hình.

Bây giờ tình hình trong hang động liền rất nóng, team chị em thần sấm đang cùng với Lão Mạc đang giải quyết một sự việc đặt biệt nghiêm trọng.

Đó chính là Nhất Trảm đang bị Tiểu Duyên tra tấn tinh thần và thể xác.

Nhất Trảm đang bị cô gái váy đỏ treo lên một cây sắt, bắt đầu dùng roi mây đánh và diệu dàng nói: “Tiểu đệ đệ ngươi có phục tùng ta không.”

Nhưng vừa đánh vừa chữa trị cho hắn, mà mắt của nàng lần này chuyển hoàn toàn từ màu Xanh sang màu Hồng Phấn, nụ cười của nàng liền mang theo những luồng hơi màu hồng bay ra.

“Đây là vừa đánh vừa xoa hay sao a”

Trên thanh sắt Nhất Trảm liền cắn răng chịu đau, liên tục nói: “Không.”

Bên trong team chị em thần sấm liền cảm thán nói:

“Cường nữ máu M a.”

“Nhất Trảm đúng là cứng a, tra tấn hai ngày liền mà vẫn còn có thể cứng rắn như thế.”

Một bên Hồ tỷ nói: “Lão Mạc ngươi có cách nào cứu hắn không.”

Hăn liền lao vào trầm tư sau đó hắn liền nói lên: “Có một cách.”

Nàng liền nói: “Đâu đâu nói nghe xem thử.”

Lão Mạc liền nói: “Ngươi bây giờ vô đó chỉ cần đánh lạc hướng tỷ ấy ta liền xông lại đánh ngất nàng.”

Hồ tỷ liền gật đầu.