Vào truyện: Phồn hoa chỉ là một giấc mộng

Quyển 1: Gió Sớm Giang Ninh
Nguồn: tàng thư viện, mê truyện

Kééééétttt.. Rầầầmmm.

Mạch điện bị chập đánh lửa lẹt xẹt, ngọn lửa bùng lên. Bò ra khỏi chiếc ô tô bị lật, hình ảnh trong tầm nhìn của gã trở nên mơ hồ.

Đêm.

Trong công viên ven sông, ánh đèn dày đặc của thành phố bên bờ đối diện trông như những đốm lửa chập chờn, tựa như một tòa thành khổng lồ nổi trên mặt nước. Cảnh phồn vinh ở bên kia như đối lập hẳn với công viên vắng vẻ hiu quạnh nơi đây, mười năm trước chính gã đã chủ trì dự án cải tạo công viên này.

"Ài, một dự án thất bại."

Một cơn gió thổi qua, gã thở dài, lảo đảo tiến tới mặt nước lung linh.

Đột nhiên có tiếng nổ mạnh từ chiếc ô tô phía sau, ngọn lửa bùng lên, hơi nóng từ đằng sau ập đến như muốn nuốt chửng lấy gã. Trên không có tiếng máy bay trực thăng, tiếp theo là ánh đèn pha sáng rực chiếu thẳng vào mắt làm gã bị lóa, có người trên máy bay đang kêu gọi đầu hàng, đoàn xe truy đuổi từ hai bên cũng đã ép tới công viên, phần lớn là xe cảnh sát với đủ loại ánh đèn, cảnh tượng trở nên cực kì hỗn loạn.

Đầu gã vẫn còn rất ngây ngất, máu từ trên trán chảy xuống, gã đưa tay lau một chút rồi nắm chặt cái áo khoác. Ca nô cùng thuyền hơi cứu hộ từ hai đầu con sông đang chen chúc lao đến đề phòng gã nhảy xuống nước trốn thoát.

"Thật ra... ta không phải là kẻ giết người…"

Trên trời dưới đất và cả mặt nước, bốn bề đều bị vây kín khiến gã cảm thấy khá phiền muộn. Tầm nhìn nhòe nhoẹt, gã biết rõ lần này không còn bao nhiêu hy vọng, cơn gió lạnh thổi qua khiến gã nhớ lại một vài sự việc vu vơ không liên quan tới chuyện khẩn trước mắt. Gã sinh ra và lớn lên ở đây, khi đó thành phố cũng chưa phát triển như bây giờ, đứng bên này sông ngắm thành phố bên kia, tuy nó không tráng lệ như một tòa cung điện nhưng vẫn thấy có cảm giác ấm áp. Bờ sông bên này dốc xuống, có một con đường nhỏ cát vàng vắt ngang, trước đây lúc còn đi học, mỗi lần từ nhà đến trường gã vẫn cùng bạn bè cưỡi xe đạp chạy qua chỗ này.

"Mình muốn sau này sẽ xây một công viên ở bên này để nơi đây trở nên tươi đẹp hơn nữa, để khắp nơi trong thành phố đều có nhà cao tầng, chúng mình sẽ vào đó ở…"

Khi ấy còn nhỏ, sau khi đi qua tỉnh lị phát triển, gã đã hạ một quyết tâm vĩ đại. Đúng là tuổi trẻ hăng hái, trong suốt thời gian hai ba mươi năm sau đó, gã giống như người nguyên thủy vừa mới phát minh ra rìu đá, lấy ý chí cùng sự quyết đoán kinh người mà phát triển, mạo hiểm vượt qua vô số cửa ải khó khăn mà người đời khó có thể tưởng tượng được để thành lập đế quốc tài chính lớn số một số hai trên thế giới. Đôi khi nhớ lại chính gã cũng cảm thấy như một giấc mộng.

Trong mắt người khác, gã đã là một người có tài chính khổng lồ không thể bị thất bại, chính gã cũng cho là như vậy, song giờ khắc trở lại chốn cũ này gã mới dần dần hiểu được, kết quả cuối cùng của công viên này là thất bại.

Mục đích ban đầu của nó vốn là để cho mọi người vui vẻ hạnh phúc…

Dự án phát triển thất bại cũng không phải không có cách khắc phục, miễn là phải đầu tư thêm một lượng lớn tài chính vào nó. Đối với gã hiện tại, số tiền đó cũng không đáng kể gì, nhưng sao còn chưa làm?

Thời điểm lúc đó vì cũng không dư dả, nhưng sau đó lại bởi dự án không có lợi nhuận nên cố tình bỏ qua. Lúc này nhớ lại, có rất nhiều thứ cho rằng nhớ rõ nhưng kỳ thực đã quên, có rất nhiều thứ tưởng rằng đã quên, kỳ thực vẫn nhớ..

Lúc trước, vì muốn làm cho thế giới ngày càng tốt đẹp hơn, gã và những bạn hữu trong nhóm đã từng hứa sẽ thực hiện nguyện vọng ấy ngay trên con đường này. Gã ngồi xuống ghế đá trên bờ đê, ánh đèn pha rọi vào mắt chói lòa, nỗi lòng phức tạp. Gã đưa tay sờ soạng trong túi áo mấy lần, lúc này thật sự cần một điếu dù bỏ thuốc cũng lâu rồi…

Có người đưa cho gã điếu thuốc.

Người đó mặc âu phục, mang đôi kính gọng vàng đứng ở bên, thực ra không cần ngẩng đầu nhìn cũng biết đó là ai. Gã nhận lấy điếu thuốc, người đàn ông đeo kính liền móc bật lửa, dùng tay che gió châm thuốc cho gã.

"Nhớ trước đây chúng mình cùng nhau đạp xe từ bên này đến trường, cậu, mình, Thanh Dật, Khang, Nhược Bình… Hai năm trước Thanh Dật chết, lễ tang của cậu ấy mình không đến dự được…"

Gã rít một hơi, phun ra khói thuốc liền lập tức bị gió lạnh đánh bạt đi.

"Nhược Bình thế nào rồi?"

"Đã có hai con, cuộc sống cũng không tệ lắm."

Người đàn ông đeo kính ngồi xuống.

"À… Cậu nói với mình rồi, thiếu chút nữa mình lại quên…"

Gã suy nghĩ một chút rồi nở nụ cười.

"Cô ấy là nữ sinh đẹp nhất, mình nhớ trước đây mình vẫn thầm mến nhưng không dám thổ lộ."

Người đàn ông bên cạnh trầm ngâm một lúc, cũng móc ra bật lửa, châm điếu thuốc:

"Tôi biết cậu thích cô ấy, lúc trước thổ lộ tình cảm với cổ, tôi đã bị từ chối... Cô ấy nói người cô ấy thích là cậu."

"Chuyện này chưa bao giờ thấy cậu nói..."

"Để làm gì chứ, sau đó cậu dồn sức vì tương lai, đâu còn nghĩ đến cô ấy nữa. Cô ấy cũng không thể cứ chờ đợi mãi. Cậu không nói ra tình cảm của mình thì cô ấy cũng đành phải lấy chồng thôi."

"Ừ, mình đã bỏ lỡ rất nhiều thứ..."

"Cậu luôn yêu cầu mọi thứ phải hoàn mỹ."

"Cậu biết không? Khi lên đến đỉnh..."

Gã suy nghĩ một chút, cánh tay nhấc lên thể hiện một tầm cao.

"Khi lên đến đỉnh, cậu sẽ phát hiện cảm giác thành tựu chỉ kéo dài có một giây, còn lại cái gì cũng không có. Rồi cậu sẽ cảm thấy... nuối tiếc... con đường hiện tại đang đi, cũng không còn đúng với tâm niệm hồi trước của tôi nữa..."

"Ừ."

Người đàn ông mang kính trả lời.

Trầm mặc một lúc, gã nhìn điếu thuốc đã cháy gần hết trên trên tay:

"Xử lý số nợ hơn một trăm tỉ kia rất phiền phức, chuyện này từ mấy tháng trước mình đã biết nên cũng đã làm một kế hoạch, lưu nó trong máy tính... chỉ là không ngờ cậu lại hành động quyết liệt đến mức này. Đúng là đổi ông chủ, đổi thể chế công ty là có thể đặt số nợ đó đặt lên đầu những kẻ khác, vậy cũng dễ hơn rất nhiều. Nhưng cậu nên điều chỉnh kế hoạch lại một chút, cố gắng đừng làm ảnh hưởng đến nhiều người, mọi người cũng đã lăn lộn cùng nhau lâu rồi."

"Tôi…"

Người đàn ông đứng ở bên chần chừ một lúc như muốn giải thích điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nói:

"Xin lỗi."

"Không có gì, từ lúc khởi nghiệp đến giờ luôn là mình đứng trước, làm anh em đã lâu cậu cũng nên thử chút... ván này bố cục rất hay, công ty là của cậu không đảo ngược được nữa, chỉ là... sau này có tiền nhớ xây công viên bờ bên đây cho tốt, mình trước nay vẫn muốn làm, vẫn luôn ghi nhớ, nhưng mỗi lúc ngủ dậy lại cảm thấy chuyện chưa vội nên vẫn đình lại..."

"Tôi đã nói với bên kia, sau chuyện lần này cậu vẫn có thể sống rất tốt..."

"Trảm thảo mà không trừ được căn, sang xuân nó lại mọc, thả hổ về rừng..."

Gã quay đầu lại, sự bình tĩnh trong ánh mắt mang một dáng vẻ nghiêm khắc:

"Cậu tưởng mình là ai chứ? Chỉ cần tôi còn sống là vẫn có thể uy hiếp được cậu!"

Gã vứt điếu thuốc xuống đất rồi giẫm tắt.

"Trên cao lạnh lẽo vô cùng. Cuộc đời này đi đến bước hôm nay cũng là quá đủ. Nếu có thể làm lại, mình chỉ hi vọng không có gì vướng bận, thanh bạch đơn giản mà làm lại một lần, những trò bẩn thỉu đấu đá lẫn nhau... nếu có thể đảo ngược thời gian trở lại..."

Gã cười cười rồi đứng lên:

"Nếu có thể đảo ngược thời gian trở lại, mình nghĩ mình sẽ thổ lộ tình cảm với cô ấy..."

Máy bay trực thăng xoay vòng vòng trên không, trên mặt nước ca nô vù vù lướt sóng, bốn bề công viên đều bị vây quanh bởi xe cảnh sát, trên con đê bị mọi ánh đèn tập trung chiếu tới, người đàn ông đang đứng đột nhiên rút ra một khẩu súng nhắm thẳng vào người đeo kính gọng vàng ở bên. Nhìn thấy cảnh này người đàn ông đeo kính gọng vàng cũng đứng bật dậy, quơ quơ hai tay lên hướng về xung quanh:

"Đừng bắn..."

Tiếng súng đồng thời nổ vang rền dày đặc, máu văng tung toé lên lưng hắn. Một hồi lâu sau, hắn mới quay người lại nhìn cái xác đang nằm trong vũng máu, ngơ ngác lấy cặp kính xuống chùi một lúc rồi nhặt khẩu súng trên tay xác chết lên.

"Đã nói là đừng bắn... không có đạn mà."

Trong gió đêm, hắn thì thào nói.